Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1307: CHƯƠNG 1305: BÍ MẬT CỦA TRỤ THIÊN (THƯỢNG)

Vân Triệt cúi người bái lạy, cất giọng cảm kích từ tận đáy lòng:

- Thần Hi tiền bối, vãn bối cảm tạ đại ân cứu mạng của người.

- Không cần cảm tạ ta. Nếu muốn, hãy cảm tạ Hòa Lăng đi.

Trước khi gặp được Thần Hi, Vân Triệt chưa từng nghĩ rằng giọng nói của một người lại có thể dễ nghe đến nhường vậy... Mềm mại như mây bay, thanh tao như thiên âm, quả thật tựa như tiên âm đến từ cửu thiên, không nên tồn tại giữa chốn nhân gian vẩn đục.

Tiên âm quẩn quanh bên tai, một cảm giác mềm yếu kỳ dị bao trùm lấy toàn thân Vân Triệt. Sau một thoáng thất thần, hắn mới lên tiếng:

- Ân tình của Hòa Lăng, ân tình của Thần Hi tiền bối, vãn bối tuyệt đối không dám quên.

Giọng Thần Hi càng thêm mềm mại:

- Ngươi đứng lên đi. Sau này, ngươi không cần cảm tạ ta, cũng không cần bái lạy. Nơi này không cần đến những lễ nghi phàm tục.

Vân Triệt ngẩn ra, đứng dậy đáp:

- Vâng, vãn bối ghi nhớ.

- Đưa tay ra đây.

Trong lúc nhẹ nhàng cất lời, cánh tay phải của Thần Hi đã chậm rãi vươn ra.

Bàn tay ấy đẹp đến cực điểm, còn tinh khiết hơn cả tuyết đầu mùa, óng ánh hơn cả thần ngọc, tựa như bàn tay ngọc của tiên nữ nhẹ nhàng vươn ra từ trong mộng cảnh. Lớp bạch quang mông lung bao phủ càng làm tăng thêm mấy phần hư ảo.

Hơi thở của Vân Triệt bất giác ngưng lại... Bàn tay của một nữ nhân lại có thể đẹp đến mức khiến hắn phải nín thở. Mà bàn tay đang đưa ra của hắn lại khựng giữa không trung, không dám đến gần, chỉ sợ khinh nhờn.

Tay Thần Hi khẽ động, ngón tay ngọc điểm nhẹ, một tia bạch quang bay về phía Vân Triệt, chạm lên mu bàn tay hắn.

Trong nháy mắt, những đường vân màu vàng li ti xuất hiện trên người Vân Triệt, thoáng chốc đã lan rộng toàn thân.

Phạm Hồn Cầu Tử Ấn!

Kim văn thoáng hiện, đó là lúc Phạm Hồn Cầu Tử Ấn kịch liệt phát tác. Nhưng lúc này, toàn thân Vân Triệt tuy hiện rõ kim văn nhưng hắn lại không hề cảm thấy một chút thống khổ nào. Hắn nhìn kỹ lại, phát hiện trên những kim văn này đều được bao phủ bởi một tầng huyền quang trắng sáng rất mỏng nhưng vô cùng tinh thuần.

Theo ngón tay ngọc của Thần Hi khẽ điểm, lớp huyền quang trắng sáng này lại càng thêm đậm đặc.

Đây rốt cuộc là lực lượng gì... Vân Triệt thầm nghĩ trong lòng. Không phải bất kỳ loại lực lượng nào trong nhận thức của hắn, lại càng không phải huyền khí thuần túy, vậy mà có thể tinh thuần đến mức độ như vậy.

Nhẹ nhàng thu tay về, Thần Hi khẽ nói:

- Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người ngươi đã bị áp chế, nhưng trong vòng mấy tháng tới vẫn có khả năng phát tác, song nỗi thống khổ hẳn vẫn nằm trong giới hạn ngươi có thể chịu đựng. Ngươi phải cảm tạ Mộc Linh Châu trên người, bằng không, thân thể ngươi đã không thể tương hợp với lực lượng của ta đến vậy. Muốn áp chế đến mức độ này sẽ cần thời gian gấp bội.

Mộc Linh Châu... tương hợp với lực lượng của nàng?

- Cứ mỗi mười hai canh giờ ta sẽ áp chế nó một lần, Cầu Tử Ấn này sẽ tiêu tán trong một thời gian cực kỳ chậm chạp. Mà một khi vượt quá mười hai canh giờ không được áp chế, Cầu Tử Ấn sẽ một lần nữa ăn sâu vào, toàn bộ công sức trước đó sẽ thành kiếm củi ba năm thiêu một giờ. Ngươi phải ghi nhớ kỹ điểm này.

Vân Triệt gật đầu:

- Vâng. Làm phiền Thần Hi tiền bối rồi.

Ý tứ trong lời của Thần Hi chính là, trước khi Phạm Hồn Cầu Tử Ấn hoàn toàn tiêu tán, hắn không thể nào rời khỏi nơi đây... bằng không sẽ lại rơi vào vực sâu muốn sống không được, muốn chết không xong.

- Thần Hi tiền bối, xin hỏi... vãn bối thật sự phải ở lại nơi này năm mươi năm sao?

Vân Triệt hỏi, trong lòng phức tạp vô cùng.

Thần Hi không trả lời trực tiếp mà nhẹ nhàng nói:

- Cho dù ngươi có muôn vàn vướng bận ở bên ngoài, trước khi Phạm Hồn Cầu Tử Ấn hoàn toàn tiêu tán, ngươi cũng phải ở lại nơi đây. Cầu Tử Ấn này ngoài ta và kẻ hạ ấn ra, không còn ai có thể giải được.

- ...Ta hiểu rồi.

Vân Triệt khẽ gật đầu.

Thần Hi xoay người đi, nàng rõ ràng tồn tại một cách chân thật, hơn nữa còn đang ở ngay trước mắt, nhưng lại khiến bất kỳ ai cũng sinh ra cảm giác hư ảo vô tận, đối với Vân Triệt cũng vậy:

- Nữ tử đưa ngươi tới đây đã để lại Độn Nguyệt Tiên Cung cho ngươi. Nó đang ở ngay ngoài kết giới, hãy đi thu hồi đi.

Không cần Thần Hi nhắc nhở, sau khi tỉnh lại, Vân Triệt đã nhận ra bản thân có thêm một mối liên kết linh hồn... liên kết với Độn Nguyệt Tiên Cung.

Hạ Khuynh Nguyệt đã đi rồi, cũng đã cứng rắn cắt đứt tình duyên với hắn, nhưng lại để lại cho hắn thần vật bảo mệnh tối thượng, thứ mà ngay cả Thần Chủ truy sát cũng có thể chạy thoát.

- Nàng...

Một chữ vừa thốt ra, lòng hắn đã khẽ nhói đau. Vân Triệt phải gắng sức hít một hơi thật sâu mới có thể hỏi tiếp:

- Lúc nàng ấy đi, có nói gì không?

Cảm nhận được sự lo lắng và tâm loạn của Vân Triệt, Thần Hi dịu giọng nói:

- Ngươi sợ nàng trở về Nguyệt Thần Giới chịu chết sao?

Hiển nhiên, trong những ngày Vân Triệt hôn mê, Thần Hi đã biết được chuyện gì đó.

Tuy nơi này là thế ngoại đào nguyên, nhưng Vân Triệt vốn đã danh chấn Thần Giới, mà động tĩnh do hắn và Hạ Khuynh Nguyệt gây ra đã thiên hạ đều biết, càng truyền càng dữ dội, muốn biết được thật sự quá dễ dàng.

Vân Triệt gật đầu:

- ...Vâng. Chuyện này nhất định đã chọc giận Nguyệt Thần Giới, mà trong lòng nàng ấy lại vô cùng áy náy với nghĩa phụ và mẫu thân, cho dù bắt nàng ấy phải chết, nàng ấy cũng sẽ không có nửa lời oán thán, càng không hề kháng cự.

Nguyệt Thần Đế là nghĩa phụ của Hạ Khuynh Nguyệt, chuyện này vốn là bí mật cực ít người biết, nhưng trong lúc tâm loạn và không phòng bị, hắn đã vô thức nói ra.

Tình như băng mỏng... ân đoạn tình tuyệt...

Nghĩ đến những lời nói trước khi Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, lại nghĩ đến vết máu trên nguyệt y của nàng và những giọt lệ đã rơi vì hắn, dốc hết tôn nghiêm để cầu xin và để lại Độn Nguyệt Tiên Cung cho hắn... Vân Triệt thầm thở dài trong lòng: Nếu tình thật sự mỏng như băng, sao lại có thể như thế?

Nàng làm vậy là để hóa giải oán hận của Nguyệt Thần Giới đối với ta, hoặc là sợ sau khi bản thân chết đi, ta sẽ trả thù Nguyệt Thần Giới... Nếu thật sự như vậy, nàng cũng quá coi thường ta rồi.

Thứ nàng hủy đi chỉ là một tờ hôn thư mỏng manh... chỉ là hôn thư mà thôi, tất cả những thứ khác đều vẹn nguyên, vĩnh viễn không thể nào xóa nhòa.

“...” Thần Hi trầm mặc một lúc, sau đó khẽ thở dài:

- Chỉ vì bảo vệ tôn nghiêm của ngươi mà đặt mình vào hoàn cảnh hiện giờ. Nữ tử có thể đưa ra lựa chọn như vậy, quả thật thiên hạ hiếm có.

Vân Triệt: “...”

Giọng nói mềm mại như gió thoảng qua tâm hồn Vân Triệt, tựa như đang ôn tồn an ủi hắn:

- Nhưng ngươi có thể yên tâm, khi nàng rời đi, không hề có tử chí, mà là mang theo một quyết định vô cùng quan trọng... Có lẽ, chính những trải nghiệm mấy ngày qua cùng ngươi đã khiến tâm cảnh của nàng xảy ra biến hóa nào đó.

Dưới lớp bạch quang, Thần Hi khẽ ngước mắt, tiên âm ấm áp tựa như mang theo một sự chờ mong thần bí nào đó:

- Hoặc là, ta nên dùng một cách nói chính xác hơn để hình dung về nàng, Lưu Ly Tâm của nàng, đã bắt đầu thức tỉnh rồi.

- Lưu Ly Tâm... thức tỉnh?

Hàm nghĩa trong mấy chữ này là gì, Vân Triệt hoàn toàn mờ mịt:

- Thức tỉnh... có thể mang đến cho nàng sự phù hộ của trời cao sao?

Hoàn toàn ngoài dự liệu của Vân Triệt, Thần Hi lại lắc đầu:

- Không thể. Người đời đều truyền rằng “Lưu Ly Tâm” là tàn lực của Thủy Tổ Thần, bao trùm trên cả thiên đạo, cho nên được trời cao phù hộ. Nhưng thực ra, đó chẳng qua chỉ là những lời đồn đoán vô căn cứ mà thôi.

Vân Triệt lộ vẻ kinh ngạc. Nữ tử sở hữu Lưu Ly Tâm được gọi là Thiên Đạo Chi Nữ, cho nên được trời cao phù hộ. Đây không phải là truyền thuyết mà chỉ người phàm tin tưởng, ngay cả các Thần Chủ, Thần Đế cũng tin chắc không chút nghi ngờ.

- Vậy Lưu Ly Tâm thức tỉnh... rốt cuộc có ý nghĩa gì?

Vân Triệt hỏi.

- Một khi Lưu Ly Tâm đã thức tỉnh, lực lượng, tâm trí, nhãn giới, linh hồn đều sẽ phát sinh dị biến về mặt cấp bậc. Tốc độ trưởng thành sẽ nhanh đến mức người thường không cách nào tưởng tượng nổi. Sự biến hóa trong tâm trí và nhãn giới sẽ khiến nàng không cam tâm ở dưới bất kỳ kẻ nào... Ít nhất, tuyệt đối sẽ không còn yếu đuối, dịu dàng và mê man nữa.

- Năm đó Trụ Thiên Thái Tổ chính là một tiền lệ. Từ một phàm nữ trở thành Trụ Thiên Thần Đế đời đầu tiên, khiến cả Trụ Thiên Giới phải tâm phục khẩu phục.

- Lưu Ly Tâm, chính là “Thần tích” theo đúng nghĩa chân chính. Ta vốn tưởng rằng thế gian không thể nào xuất hiện Lưu Ly Tâm được nữa... Có lẽ, nàng chính là thần tích cuối cùng. Chỉ với điểm này thôi, “Trời phù hộ”, dường như cũng không sai.

Vân Triệt khó có thể hiểu hết lời của Thần Hi. Bởi vì “Lưu Ly Tâm” rốt cuộc là một loại tồn tại như thế nào, chưa từng có ai có thể nói rõ ràng, cho nên lời đồn về nó đều tập trung vào hai chữ “Trời phù hộ”.

Nhưng Thần Hi lại đang nói ra một đáp án dường như hoàn toàn khác biệt.

Thần Hi liếc mắt, tựa như nhẹ nhàng nhìn Vân Triệt:

- Lúc Thiên Diệp Ảnh Nhi xuống tay với ngươi, có lẽ cũng không ngờ rằng ả đã ép ra một đối thủ đáng sợ cho chính mình. Trong vòng năm mươi năm, nàng nhất định có thể uy hiếp được Thiên Diệp Ảnh Nhi. Ngươi phải tin tưởng vào “Thần tích” trên người nàng.

- Năm mươi năm... Tại sao lại là năm mươi năm?

Vân Triệt kinh ngạc hỏi.

- Bởi vì, nếu trong vòng năm mươi năm này nàng không thể chống lại được Thiên Diệp Ảnh Nhi, sau khi ngươi rời khỏi đây, sẽ vĩnh viễn sống dưới bóng ma của Thiên Diệp... Nàng cố tình cắt đứt tình duyên với ngươi, cũng là vì sợ bản thân sẽ thất bại.

Thần Hi chậm rãi bước về phía trước, chỉ một bước nhẹ nhàng, bóng dáng đã dần hư ảo rồi biến mất giữa vạn đóa hoa, mà tiên âm của nàng vẫn còn văng vẳng bên tai:

- Hy vọng nói như vậy, lòng ngươi có thể thanh thản hơn một chút.

“...”

Vân Triệt đứng yên tại chỗ, hồi lâu không rời đi.

Lời của Thần Hi không khiến cõi lòng hắn thanh thản, ngược lại càng thêm nặng nề...

“Khuynh Nguyệt, nàng rốt cuộc định làm gì?”

..........

..........

Trụ Thiên Thần Giới, ngày Trụ Thiên Thần Cảnh mở ra.

Một nhóm Thiên Tuyển Chi Tử đã sớm tập kết, nhưng cho dù đã bổ sung thêm một huyền giả trẻ tuổi thay thế cho “Duy Hận”, cũng chỉ có chín trăm chín mươi chín người có mặt, không thấy bóng dáng Vân Triệt.

Trụ Thiên Thần Cảnh đã ở ngay trước mắt, trong lòng nhóm Thiên Tuyển Chi Tử vừa thấp thỏm vì sắp phải cách biệt thế gian trọn vẹn ba ngàn năm, đồng thời lại kích động khôn nguôi. Tu luyện ba ngàn năm không vướng bận trong Trụ Thiên Châu, trong khi thế giới bên ngoài mới chỉ trôi qua ba năm ngắn ngủi, đây mới thật sự là một bước lên trời đúng nghĩa.

Trong đám người, một bóng người trắng như tuyết đứng ở chính giữa. Xung quanh hắn là một khoảng trống rất lớn, dường như không ai muốn lại gần hắn, cũng như hắn không muốn lại gần bất kỳ ai.

Thánh Vũ Giới, Lạc Trường Sinh.

Vết thương do bị Vân Triệt đánh bại một tháng trước đã hoàn toàn bình phục... Ít nhất, bề ngoài là như vậy. Nhưng khí tức cả người hắn đã xảy ra biến hóa rõ rệt. Tuy vẫn ôn hòa như nước, nhưng sâu trong đôi mắt lại có thêm một phần âm hiểm khiến người ta phải e sợ.

Trận chiến đầu tiên với Vân Triệt, tuy hắn thua nhưng đã thể hiện hết phong thái của bản thân, càng chiến đấu đến tận cùng lực lượng và tín niệm, khiến thanh danh của hắn có tăng không giảm.

Nhưng trận chiến thứ hai, hắn vừa đột phá thành Thần Vương, đồng thời một mặt khác sâu trong tâm hồn vì bại bởi Vân Triệt mà bùng nổ, khiến hắn cuối cùng chẳng những thua huyền lực, mà còn thua hết cả thể diện và tôn nghiêm.

So với trước kia, trạng thái của hắn hiện giờ đã xảy ra biến hóa long trời lở đất... ít nhất, bất cứ ai nhìn thấy hắn đều cảm thấy vậy.

Thế nhưng, cho dù hắn bại bởi Vân Triệt, cho dù bại thảm đến đâu, hắn vẫn là Lạc Trường Sinh, vẫn là thiên tài tuyệt thế thân mang ba loại thần lực cùng ba loại nguyên tố, Thần Vương trẻ tuổi nhất trong lịch sử Đông Thần Vực.

Ba ngàn năm sau, hắn sẽ đạt tới độ cao như thế nào, không ai dám đoán trước.

Trong lúc chờ đợi có phần dài dòng, một bóng người già nua chậm rãi bước tới.

Trụ Thiên Thần Đế.

Hắn muốn tự mình đưa những Thiên Tuyển Chi Tử được Đại hội Huyền Thần tuyển chọn ra này vào Trụ Thiên Thần Cảnh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!