— Quang Minh... huyền lực?
Vân Triệt khẽ lẩm nhẩm cái tên này.
— Ngươi từng nghe nói đến hắc ám huyền lực rồi chứ? — Thần Hi nói.
— Vâng.
Vân Triệt gật đầu. Hắn không chỉ từng nghe nói đến, mà chính trên người hắn cũng ẩn chứa huyền lực hắc ám vô cùng thâm sâu.
Đây cũng là bí mật không thể bại lộ nhất trên người hắn. Trong Cuộc chiến Phong Thần, cảnh tượng nam tử tên “Duy Hận” kia tan xương nát thịt, ngay cả tên cũng bị xóa đi vẫn còn rành rành trước mắt, lúc đó vẻ mặt chán ghét và căm thù cực độ của toàn bộ huyền giả đối với “Ma nhân” vẫn còn khiến người ta kinh hãi.
Thần Hi chậm rãi nói:
— Quang Minh huyền lực và hắc ám huyền lực là hai loại sức mạnh đối lập, là một loại huyền lực đặc thù thuần khiết đến thiêng liêng, được mệnh danh là “Thần thánh”. Không giống các loại huyền lực khác, sự tồn tại của nó không phải để phá hoại và giết chóc, mà là để sáng tạo và cứu rỗi, để tinh lọc hồn phách và tâm linh của vạn vật, thanh tẩy hết thảy dơ bẩn và tội ác trên đời.
— Sở dĩ ta có thể áp chế và loại bỏ Phạm Hồn Cầu Tử Ấn trên người ngươi, chính là nhờ vào sức mạnh tinh lọc đến từ Quang Minh huyền lực.
Vân Triệt: “...”
— Cho nên, sức phá hoại và tính công kích của Quang Minh huyền lực rất yếu, còn không bằng huyền lực thuần túy nhất, nhưng lại là khắc tinh lớn nhất của huyền lực hắc ám. Đồng thời, nó và hắc ám huyền lực khắc chế lẫn nhau, vừa khắc chế huyền lực hắc ám lại vừa cực kỳ e ngại sự ăn mòn của huyền lực hắc ám.
Ánh mắt Vân Triệt dời khỏi bạch quang trên tay Thần Hi:
— Nguyên âm của ta quả thật sẽ mang Quang Minh huyền lực cho ngươi, nhưng ta không ngờ nó lại tương thích với thân thể ngươi đến vậy, hơn nữa còn bị ngươi khống chế... Xem ra, ngươi còn phi thường hơn những gì ta đã thấy và dự liệu.
Lời của nàng thật bình tĩnh, tựa như vĩnh viễn ôn hòa như thế. Thế nhưng Vân Triệt lại không biết, trong lòng nàng đang dấy lên những gợn sóng vô cùng mãnh liệt.
Chẳng lẽ có liên quan đến vương tộc Mộc Linh Châu trên người hắn sao... Không, cho dù có Mộc Linh Châu, cũng không nên như thế.
— Sức mạnh này... rất khó khống chế sao?
Vân Triệt khẽ thu tay lại, bạch quang trong lòng bàn tay cũng theo đó mờ đi vài phần. Hắn chưa bao giờ nghĩ tới, một loại huyền lực ở trong mắt các huyền giả lại có thể ngang hàng với “sức mạnh hủy diệt” lại có thể bình thản và yên tĩnh đến thế.
Lúc trước khi hắn nhận được nguyên âm của Mộc Huyền Âm, vì nó quá mức mãnh liệt, cho dù hắn có mầm mống Tà Thần hệ Thủy trong người cũng suýt chút nữa bị xung kích đến mức bị thương ngầm, khi luyện hóa lại càng phải vô cùng cẩn trọng. Mà khí tức quang minh đến từ Thần Hi này còn nồng đậm và thần bí hơn cả khí tức nguyên âm của Mộc Huyền Âm, nhưng vừa rồi khi hắn chạm đến, khí tức bùng nổ ra lại ôn hòa đến không tả xiết, tựa như một dòng nước ấm mênh mông mà dịu dàng... Quá trình nó lưu chuyển khắp toàn thân rồi quay về huyền mạch hoàn toàn không cần hắn phải ngưng thần dùng huyền khí của bản thân để dẫn dắt. Quá trình lĩnh ngộ, khống chế và thông thạo một loại huyền lực mới thường vô cùng gian nan, cần một khoảng thời gian dài.
Thế nhưng trong tay Vân Triệt, việc ngưng tụ và khống chế Quang Minh huyền lực này... quả thật không thể tự nhiên hơn được nữa, không hề có một chút trở ngại nào, giống như đang điều khiển hơi thở của chính mình.
Hắn có thể khống chế huyền lực hệ Hỏa, Thủy, Lôi, Hắc Ám một cách hoàn toàn tự nhiên là nhờ sự tồn tại của mầm mống Tà Thần. Mà mầm mống Quang Minh huyền lực này hắn chỉ vừa mới nhận được, còn không phải do bản thân lĩnh ngộ tu luyện thành, vậy mà lại có thể khống chế đến mức tùy tâm sở dục như thế...
Là sức mạnh thần thánh thuần khiết nhất, đây cũng là một trong những đặc tính của Quang Minh huyền lực sao?
Đối mặt với nghi vấn của Vân Triệt, Thần Hi khẽ lắc đầu:
— Không, Quang Minh huyền lực không phải rất khó khống chế, ngược lại, nó là loại sức mạnh dễ khống chế nhất. Chỉ là, ta vốn cho rằng trên đời này ngoài ta ra đã không thể nào xuất hiện Quang Minh huyền lực nữa, càng không ngờ nó sẽ xuất hiện trên người ngươi.
Vân Triệt hỏi:
— Vì sao? Muốn tu thành Quang Minh huyền lực, cần điều kiện thật hà khắc sao?
Hạ Khuynh Nguyệt từng nói thần lực của Thần Hi là độc nhất thiên hạ... Mà cái “độc nhất thiên hạ” này giờ đây đã bị hắn phá vỡ, hơn nữa còn là một cách hoàn toàn tự nhiên, thậm chí là bị động nhận được.
Khoan đã, chẳng lẽ là vì huyền mạch Tà Thần của ta? Dường như đây là khả năng duy nhất, cũng là nguyên nhân hợp lý nhất.
— Ngươi đã từng nghe nói đến Tứ Đại Sáng Thế Thần thời đại viễn cổ chưa? — Nàng đột nhiên nói.
Vân Triệt gật đầu:
— Vâng, vãn bối từng nghe qua. Lần lượt là Tru Thiên Thần Đế Mạt Ách, Sinh Mệnh Sáng Thế Thần Lê Sa, Trật Tự Sáng Thế Thần Tịch Kha, và cuối cùng là Nguyên Tố Sáng Thế Thần... về sau trở thành Tà Thần...
Thần Hi nhẹ nhàng gật đầu, tiếp tục nói:
— Khởi nguyên của Quang Minh huyền lực chính là Sinh Mệnh Sáng Thế Thần Lê Sa.
— Trong Tứ Đại Sáng Thế Thần, chiến lực của Lê Sa là yếu nhất, nhưng lại được thế nhân kính ngưỡng nhất. Nàng có thân thể thần thánh và trái tim thần thánh tôn quý nhất thế gian, cả đời sáng tạo vô số tinh giới, vô số chủng tộc, vô số sinh linh. Mà thần lực sáng thế của nàng, chính là Quang Minh huyền lực nguyên thủy nhất, thuần khiết nhất, và cường đại nhất.
— Chủng tộc đầu tiên mà nàng sáng tạo ra... ngươi có biết là bộ tộc nào không?
Vân Triệt: “...”
Đôi môi Thần Hi khẽ mở, nói ra một cái tên mà Vân Triệt vô cùng quen thuộc:
— Mộc Linh.
“...” Vân Triệt chợt sững sờ.
— Bộ tộc Mộc Linh trời sinh sở hữu sức mạnh tự nhiên, nhưng thực chất đó là một loại huyền lực sinh mệnh. Mà huyền lực sinh mệnh lại bắt nguồn từ Quang Minh huyền lực. Bọn họ kế thừa sức mạnh đặc thù do Lê Sa đại nhân ban cho, cũng sở hữu tâm linh và tín niệm thuần khiết nhất.
— Là chủng tộc đầu tiên do Lê Sa đại nhân sáng tạo, lại nhận được ân huệ đặc thù, vào thời kỳ thượng cổ, bộ tộc Mộc Linh được vạn linh ở hạ giới ngưỡng mộ và kính trọng. Không ngờ rằng, ở thế giới không còn thần linh, tất cả những gì họ có được ngược lại đã mang đến cho họ tai họa vĩnh viễn. Hiện giờ bộ tộc Mộc Linh đã điêu tàn không kể xiết, cứ tiếp tục như thế, không bao lâu nữa sẽ có nguy cơ diệt tộc.
Lời của nàng mang theo nỗi phiền muộn sâu sắc, Vân Triệt yên lặng lắng nghe, trong lòng rung động đồng thời chú ý tới một chi tiết.
Khi nàng nhắc tới Lê Sa, theo bản năng sẽ gọi là... “Lê Sa đại nhân”?
Nàng có Quang Minh huyền lực cuối cùng trên thế gian, mà bộ tộc Mộc Linh lại do Quang Minh huyền lực nguyên thủy sáng tạo ra, cho nên nàng coi như có mối liên hệ đặc biệt với bộ tộc Mộc Linh. Cũng khó trách, nàng không hề giao thiệp với trần thế lại cứu Hòa Lăng, cũng cố ý mang Hòa Lăng đến cấm địa vốn chỉ thuộc về riêng nàng.
Sáng Thế Thần Lê Sa, vị Sáng Thế Thần đầu tiên ngã xuống sau Tru Thiên Thần Đế.
Tru Thiên Thần Đế vì sử dụng Tru Thiên Thủy Tổ Kiếm quá độ mà cạn kiệt tuổi thọ, còn Lê Sa lại là Sáng Thế Thần đầu tiên bỏ mạng trong tay ma tộc, thậm chí còn bị cướp đi Hồng Mông Sinh Tử Ấn... Sở dĩ nàng là người đầu tiên bị ma tộc nhắm đến, cũng bởi vì ma tộc vô cùng sợ hãi và kiêng kỵ Quang Minh huyền lực của nàng.
— Ở thời đại chư thần, ngoài Sáng Thế Thần Lê Sa cùng một đám Quang Minh Thần dưới trướng của nàng, còn có một thần tộc đặc thù, cũng là thần tộc dưới trướng của nàng, sở hữu Quang Minh huyền lực, thần tộc kia tên là “Kiếm Linh Thần Tộc”.
Cái tên “Kiếm Linh Thần Tộc” này khiến mí mắt Vân Triệt giật giật.
— Ngươi đã từng nghe qua cái tên này? — Thần Hi dường như nhẹ nhàng liếc nhìn hắn.
— ...Đã từng nghe.
Vân Triệt gật đầu. Chẳng những từng nghe qua, mà trước khi đến Thần Giới hắn đã từng nghe nói. Năm đó Mạt Lỵ nói cho hắn biết, Hồng Nhi rất có thể đến từ thần tộc đặc thù có tên là “Kiếm Linh Thần Tộc”.
Thần Hi không cố ý hỏi tới, tiếp tục nói:
— Kiếm Linh Thần Tộc là một thần tộc đặc thù có thể hóa thành kiếm, kiếm hóa thành được gọi là “Tru Ma Kiếm”. Sở dĩ gọi là “Tru Ma Kiếm”, là bởi vì họ sở hữu Quang Minh huyền lực, kiếm hóa thành tự nhiên mang sức mạnh thần thánh mạnh nhất, khiến vạn ma khiếp sợ.
— Tuy rằng “Tru Ma Kiếm” đặc thù mà ngươi khống chế không phải là Tru Ma Kiếm thuần túy, nhưng cũng có sức mạnh thần thánh, cho nên có thể khắc chế hắc ám huyền lực rất lớn. Điểm này, nếu ngươi đã từng đối đầu với kẻ địch sở hữu hắc ám huyền lực, chắc hẳn đã sớm biết.
“...” Vân Triệt không biết trả lời thế nào, bèn cố tình đổi chủ đề:
— Vậy tại sao Quang Minh huyền lực gần như không thể xuất hiện nữa?
Thần Hi không hỏi hắn về chuyện “Tru Ma Kiếm”, cũng không chủ động nhắc tới “Hồng Nhi”, mà thuận theo ý hắn nói:
— Muốn tu luyện Quang Minh huyền lực, phải sở hữu “Thánh thể” hoặc “Thánh tâm”... Hai thứ này đã sớm không thể xuất hiện ở thế giới ngày càng vẩn đục, tràn ngập dục vọng này. Còn ngươi... càng không thể nào có.
Thánh thể... thánh tâm?
Thân thể thần thánh không tì vết hoặc tâm linh thánh khiết không bụi trần?
Điều này thật sự chẳng liên quan gì đến hắn.
Nhưng kỳ lạ thay, Quang Minh huyền lực lại vô cùng tự nhiên xuất hiện trên người hắn!
Nàng nhìn Vân Triệt, sau lớp bạch quang là ánh mắt trước sau vẫn mang theo sự kinh ngạc và không thể lý giải:
— Mặc dù ngươi không thể gọi là kẻ tội ác tày trời, cũng có chính khí và lòng trắc ẩn. Nhưng trên người ngươi từng nhuốm vô số máu tanh và dơ bẩn, tâm linh cũng có thất tình lục dục và những góc khuất tăm tối. Quang Minh huyền lực vốn không thể nào xuất hiện trên người ngươi... ta cũng không cách nào lý giải được tại sao.
Vân Triệt nhíu mày, đột nhiên hỏi:
— Tà Thần năm đó có sở hữu Quang Minh huyền lực không?
— Không có, cũng không thể có được. — Thần Hi lắc đầu, không hề do dự dù chỉ một thoáng.
— Chẳng lẽ là vì Mộc Linh Châu của Hòa Lăng? — Vân Triệt nhỏ giọng lẩm bẩm.
Thần Hi vẫn lắc đầu:
— Mộc Linh có thể sở hữu sức mạnh tự nhiên là nhờ vào Quang Minh huyền lực, cho dù là vương tộc Mộc Linh, về cấp bậc cũng không thể nào cao hơn Quang Minh huyền lực.
“...” Vân Triệt ngây người. Chuyện ngay cả Thần Hi cũng không thể lý giải, hắn tự nhiên càng không thể hiểu rõ.
Thần Hi đột nhiên thở dài một tiếng rất nhẹ, khi đối mặt với Vân Triệt, ánh mắt nàng đã lặng lẽ xảy ra biến hóa nào đó:
— Có lẽ, đây cũng là một loại ý trời. Vân Triệt, ngươi có nguyện ý bái ta làm thầy không?
— Hả?
Một câu nói không hề báo trước khiến Vân Triệt nhất thời ngẩn ra.
Thần Hi nhìn về phương xa, khẽ nói:
— Năm đó khi ta mang Lăng nhi về cũng có tư tâm của riêng mình. Ta không muốn Quang Minh huyền lực tuyệt diệt sau khi ta chết. Ta mang Lăng nhi về, một nguyên nhân quan trọng là vì trên đời này, người có khả năng tu thành Quang Minh huyền lực nhất chính là vương tộc Mộc Linh.
— Nhưng mà... giống như ta đã dự liệu, Quang Minh huyền lực không thể dung hợp trên người Lăng nhi.
Lời của Thần Hi khiến Vân Triệt hiểu được dụng ý của nàng:
— Tiền bối muốn để ta kế thừa Quang Minh thần lực của người?
Thần Hi lắc đầu:
— Không, tuy rằng không biết vì nguyên nhân gì, nhưng ngươi đã sở hữu Quang Minh huyền lực. Ta muốn thu ngươi làm đồ đệ là để dạy cho ngươi... để ngươi kế thừa Quang Minh Thần Quyết duy nhất trên thế gian này.
Quang Minh Thần Quyết?
Vân Triệt vừa định hỏi, đột nhiên nhận thấy khí tức của Thần Hi khẽ động, ánh mắt nàng cũng vào lúc này nhìn về phương xa:
— Có khách quý đến, chuyện này lát nữa hãy bàn... Nhớ kỹ, tạm thời không được bại lộ Quang Minh huyền lực của ngươi trước mặt bất kỳ ai.
Khách quý!?
Vân Triệt theo bản năng quay đầu, nhìn về phía ánh mắt Thần Hi đang hướng tới. Là nhân vật thế nào mà có thể trở thành khách quý của Luân Hồi Cấm Địa?
Đông Thần Vực, Phạm Đế Thần Giới.
— Đã xảy ra chuyện gì?
Thiên Diệp Ảnh Nhi đang trong tĩnh lặng đột nhiên mở mắt, mày ngài chau lại. Với đẳng cấp của nàng, thế gian hiếm có chuyện gì có thể khiến nàng xuất hiện dao động cảm xúc như thế.
— Tiểu thư có chuyện gì sao? — Bên cạnh nàng, truyền đến giọng nói già nua khàn khàn của Cổ Chúc.
Thiên Diệp Ảnh Nhi lạnh lùng nói:
— Phạm Hồn Cầu Tử Ấn ta hạ trên người Vân Triệt, linh hồn cảm ứng truyền về đã suy yếu đi mấy phần.
Cổ Chúc: “...”
— Không ai có thể chịu đựng được hai tháng dưới sự hành hạ của Cầu Tử Ấn, càng không thể nào áp chế nó... Rốt cuộc là chuyện gì!?
Sắc mặt Thiên Diệp Ảnh Nhi càng lúc càng lạnh. Sẽ không ai rõ hơn nàng sự đáng sợ và bá đạo của Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.
Cổ Chúc lại chậm rãi lên tiếng:
— Không, trên đời này, đúng là có một người có lẽ có khả năng áp chế được Cầu Tử Ấn của tiểu thư, thậm chí có khả năng hoàn toàn xóa bỏ nó.
— Nàng ta, đang ở Long Thần Giới.
Lời của Cổ Chúc khiến chân mày Thiên Diệp Ảnh Nhi nhíu chặt, một cái tên cùng với một bóng hình tựa như vĩnh viễn chìm trong tiên vụ đồng thời hiện lên trong đầu nàng.
— Ngươi nói là... Long Hậu!?