Gió nhẹ ở Luân Hồi Cấm Địa ngừng thổi, không trung không một bóng chim bay, ngay cả những cánh bướm sặc sỡ đậu trong bụi hoa cũng đều ngừng đập cánh.
Vân Triệt không hề phát hiện ra khí tức nào đến gần, nhưng lại cảm nhận rõ ràng một luồng uy áp ngập trời ập xuống... Nếu không tự mình cảm nhận, có lẽ không một ai có thể tin được, uy áp của một người lại có thể mạnh mẽ đến mức độ như vậy, tựa như trời nghiêng đất sụp.
Trong lòng Vân Triệt thắt lại: Chẳng lẽ là...
Vào lúc này, một bóng người từ trên trời giáng xuống, đáp xuống mảnh đất của Luân Hồi Cấm Địa.
Thân hình hắn cao lớn, một thân áo bào màu tro, mặt trắng không râu. Tướng mạo đặc biệt ôn hòa, nhưng hắn chỉ đứng ở đó, một luồng thiên uy mênh mông liền bao phủ toàn bộ đất trời, khiến linh hồn người ta run rẩy, gần như theo bản năng muốn quỳ rạp xuống đất cúi đầu.
Người có thể có uy áp như thế, trong thiên hạ chỉ có một người.
Long Hoàng!
Hắn là tộc trưởng của bộ tộc Long Hoàng, Đại Giới Vương của Long Thần Giới, đế vương của Tây Thần Vực, chí tôn của Thần Giới, cũng được công nhận là người đệ nhất Hỗn Độn.
Thần Giới có mười bảy Vương Giới, mười sáu Vương Giới khác đều được tôn xưng là “Thần Đế”, chỉ riêng hắn được mang danh “Hoàng”. Mà chữ “Hoàng” này không phải là “Hoàng” trong Long Hoàng hay Long Thần Giới, mà là “Hoàng trong Đế”.
Thực lực của các đại Thần Đế đều đứng đầu thần đạo, rất khó phân định ai mạnh ai yếu. Chỉ có Long Hoàng, không ai có thể lay động địa vị “Người đệ nhất Hỗn Độn” của hắn, không ai dám chất vấn.
Sau lần gặp mặt ở Đại hội Huyền Thần, mới cách mấy tháng ngắn ngủi, Vân Triệt lại gặp được người đệ nhất Hỗn Độn mà kẻ khác cả đời cũng không dám hy vọng xa vời được diện kiến.
- Lăng Nhi cung nghênh Long Hoàng.
Bên người Vân Triệt, Hòa Lăng đã cúi người bái lạy, đối với sự xuất hiện của Long Hoàng, trên khuôn mặt xinh đẹp của nàng hơi khẩn trương nhưng không hề có vẻ kinh ngạc.
Vân Triệt cũng vội vàng hành lễ:
- Vãn bối Vân Triệt, bái kiến Long Hoàng.
Khó trách có người có thể trực tiếp đi vào nơi này, người tới chính là Long Hoàng! Toàn bộ Long Thần Giới đều là lãnh địa của Long Hoàng, ngay cả “Luân Hồi Cấm Địa” này cũng do Long Hoàng ban cho, hắn tự nhiên có thể tới đây bất cứ lúc nào.
Một đôi long mục quét qua người Vân Triệt, Long Hoàng khẽ cười:
- Vân Triệt, xem ra ta và ngươi thật có duyên, mới mấy tháng ngắn ngủi đã gặp lại ở Tây Thần Vực.
Vân Triệt đáp lời:
- Ơn chỉ điểm ngày đó của Long Hoàng tiền bối, vãn bối không dám quên. Có thể lại được diện kiến tiền bối, vãn bối vừa kinh sợ lại vô cùng may mắn. Chỉ là... hình như Long Hoàng tiền bối đã sớm biết vãn bối ở đây?
Long Hoàng thản nhiên nói:
- Hai tháng trước, ta nghe nói có người dùng Long Thần Ấn muốn vào nơi đây, liền đã biết chắc chắn là ngươi không thể nghi ngờ. Chỉ là khi đó ta vừa khéo lên đường trở về Đông Thần Vực, bằng không có lẽ đã sớm tự mình đến đây.
Nói xong, hắn nhìn về phía Thần Hi, ánh mắt bình thản nhất thời nhuốm lên vài phần nhu hòa mà bất cứ lúc nào khác đều sẽ không có.
Trở về Đông Thần Vực?
Trong lòng Vân Triệt khẽ động, buột miệng nói:
- Vãn bối cả gan đoán, Long Hoàng tiền bối chính là... tự mình đi xem xét Phi Hồng Liệt Ngấn?
Long Hoàng liếc mắt:
- Hử? Ngươi lại rất thông minh.
Thần Hi chậm rãi đi tới, mở miệng nói:
- Chuyện này chắc ngươi đã có chút thu hoạch, nói cho ta nghe đi.
- Được.
Long Hoàng mỉm cười, cất bước di chuyển, trong nháy mắt đã cùng Thần Hi đi ra ngoài tầm mắt của Vân Triệt và Hòa Lăng.
Vân Triệt đứng dậy, nhìn về phía Long Hoàng và Thần Hi rời đi, trong lòng tràn đầy kinh ngạc: Khi Thần Hi đối mặt với Long Hoàng lại không cần hành lễ? Long Hoàng cũng không hề có khí thế lăng liệt trước mặt Thần Hi.
Thần Hi và Long Hoàng, hai người đứng ở đỉnh cao nhất của Hỗn Độn... lại đối đãi với nhau ngang hàng?
Nàng rốt cuộc là nhân vật thế nào!?
Phía bắc Luân Hồi Cấm Địa, bên cạnh một dòng suối trong vắt, hai tồn tại cao nhất Long Thần Giới đứng cạnh nhau, cuộc nói chuyện của họ không thể nghi ngờ là từng chữ nặng tựa vạn quân.
- Rốt cuộc thế nào?
Thần Hi mở miệng, lời ít ý nhiều.
Vẻ mặt Long Hoàng bình thản, lồng ngực hơi phập phồng:
- Còn đáng sợ hơn dự tính ban đầu của ta. Vết rách kia còn khổng lồ hơn miêu tả của Trụ Thiên và Phạm Đế rất nhiều, hiển nhiên vẫn luôn cấp tốc lan rộng. Mà khí tức của nó khiến cho ta cảm thấy sợ hãi.
Thần Hi:
- ...Hửm?
Ánh mắt Long Hoàng ngưng lại:
- Ta vốn cho rằng đã sớm quên sợ hãi là gì, nhưng khi đứng trước vết rách trên vách tường Hỗn Độn kia, thân thể ta lại run rẩy không sao kiểm soát được.
Thần Hi nói:
- Lấy năng lực của Trụ Thiên Châu ở thời đại này, cố tình nâng cao một ngàn cường giả đã là cực hạn của nó. Mức độ như vậy, cũng không phải Trụ Thiên Giới có khả năng quyết định, chỉ có thể là ý chỉ của chính Trụ Thiên Châu. Ngay cả Trụ Thiên Châu đều kiêng kỵ đến mức đó, ngươi thấy sợ hãi cũng là bình thường.
Ánh mắt của Long Hoàng dần trở nên sâu thẳm:
- Xem ra, nếu như vết rách kia thật sự có một ngày bùng nổ, Đông Thần Vực tất phải chịu đại nạn. Hy vọng trận tai họa này sẽ không lan đến Tây Thần Vực.
- Nói như vậy, cho dù là ngươi cũng không xác định được vì sao vết rách kia lại sinh ra?
Thần Hi hỏi.
Long Hoàng khẽ gật đầu:
- Vết rách kia chắc chắn là do lực lượng từ bên ngoài Hỗn Độn tạo ra, cũng rất có thể là thứ đã vượt qua nhận thức của tất cả chúng ta.
Thần Hi yên lặng suy tư hồi lâu, nhẹ nhàng nói:
- Xem ra, ta phải tự mình đi xem xét một phen, có lẽ ta có thể phát hiện ra chút gì đó.
Long Hoàng lại lắc đầu:
- Vết rách kia ở cực đông Hỗn Độn, với thời gian cực hạn mà ngươi có thể rời đi, đừng nói là quay về, cho dù đến được nơi đó cũng không thể.
Thần Hi ngước mắt, chậm rãi nói:
- Nếu là trước kia, đúng là như thế. Nhưng may mắn thay, ta đã tìm được phương pháp thoát khỏi “Trói buộc”. Chẳng bao lâu nữa, ta liền có thể rời khỏi nơi này.
“...” Ánh mắt Long Hoàng chấn động, rồi đột ngột xoay người:
- Ngươi nói... cái gì!?
- Hy vọng đến lúc đó vẫn còn kịp.
Thần Hi làm như không thấy phản ứng kịch liệt của Long Hoàng, nhìn về phương xa. Bạch quang trên người nàng, cho dù là Long Hoàng cũng không cách nào nhìn thấu được.
Vẻ mặt Long Hoàng rung chuyển, hô hấp cũng rối loạn, hắn biết, một khi nàng đã nói như vậy, tuyệt không phải là nói suông:
- Ngươi... thật sự tìm được biện pháp rời đi? Ngươi nói “chẳng bao lâu”, là bao lâu?
Khi hắn hỏi câu này, đôi mắt rung động kia lại rõ ràng mang theo sự khẩn trương và bất an...
Hắn là Long Hoàng, là chí tôn Hỗn Độn được vạn giới ngưỡng vọng, cho dù một tinh giới sụp đổ ngay trước mắt, hắn cũng sẽ không hề biến sắc, nhưng vào lúc này lại lộ ra phản ứng tuyệt đối không nên xuất hiện trên người hắn trong nhận thức của người đời.
- Nếu như tất cả thuận lợi, trong vòng mười năm.
Thần Hi khẽ nói.
“...” Thân thể Long Hoàng đột nhiên chấn động.
Hắn vốn tưởng rằng “chẳng bao lâu” có lẽ là vạn năm, hoặc là mấy ngàn năm, tệ nhất cũng phải ngoài ngàn năm... mà thời gian truyền đến tai hắn lại là “mười năm”.
Một khoảng thời gian khiến hắn trở tay không kịp, hoàn toàn không cách nào chấp nhận.
- Sao lại nhanh như vậy?
Hô hấp của hắn càng thêm rối loạn, lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền biết không ổn, lắc đầu thở dài:
- Ngươi bị giam cầm ở đây nhiều năm như vậy, cuối cùng có thể thoát khỏi trói buộc, đây tự nhiên là chuyện đại hỷ. Chỉ là... sau khi ngươi rời khỏi đây, đã định đi đâu chưa? Sau này chúng ta gặp lại nhau sẽ ở nơi nào?
So với cảm xúc chấn động của Long Hoàng, Thần Hi lại trước sau như một tựa hồ sâu không thấy đáy, giống như việc có thể thoát khỏi trói buộc mấy chục vạn năm cũng không khiến cho đáy lòng nàng nổi lên gợn sóng quá lớn:
- Tương lai nếu có duyên thì sẽ gặp lại. Nếu vô duyên có lẽ sẽ không còn gặp nhau.
Thần Hi còn chưa nói xong, Long Hoàng đã hỏi:
- Ngươi định đi đâu? Những năm này ngươi luôn ở trong này, cho dù thỉnh thoảng rời đi cũng chưa bao giờ ra khỏi Long Thần Giới, ngươi có thể đi đâu? Ngươi thật sự không muốn ở lại Long Thần Vực? Ở nơi đó đều là tộc nhân của ngươi, nơi đó không có bất cứ thứ gì có thể trói buộc ngươi, ngươi có được tự do hoàn toàn, ngươi có thể làm tất cả những chuyện ngươi muốn làm, ngươi muốn cái gì, ta cũng có thể...
- Ngươi thất thố rồi.
Thần Hi xoay người lại, nhẹ nhàng nói.
Bốn chữ nhẹ như gió thoảng khiến Long Hoàng như bị một đòn trời giáng, tất cả biểu cảm cứng lại trên mặt, sau đó hắn chậm rãi nhắm mắt, trầm mặc trọn vẹn một lúc lâu, lồng ngực phập phồng mới dần ổn định lại, rồi hắn tự giễu cười nhẹ một tiếng:
- Những năm này, số lần ta thất thố trước mặt ngươi còn ít sao.
Thần Hi nói:
- Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi là Long Hoàng. Thế giới Hỗn Độn hiện tại lấy ngươi làm tôn, bất cứ ai cũng có thể mất hồn, chỉ có ngươi là không thể. Có lẽ ta rời khỏi nơi đây, long tâm của ngươi mới có thể thật sự không còn sơ hở.
Long Hoàng vẫn nhắm mắt, hắn đang nỗ lực giữ vững bình tĩnh, nhưng gương mặt thường ngày không giận mà vẫn toát ra thiên uy của hắn lại phủ kín vẻ run rẩy thống khổ.
- Sau khi ta rời khỏi đây, ngươi có thể tuyên bố với bên ngoài rằng ta đã chết già. Ngươi cũng nên sớm tìm một “Long Hậu” chân chính.
Long Hoàng chậm rãi lắc đầu, than thở nói:
- Từng gặp biển xanh khó làm sông nhỏ, ngươi thật sự cho rằng đời này ta... còn dung chứa được bất kỳ ai khác sao?
Thần Hi khẽ thở dài một tiếng:
- Hơn ba mươi vạn năm, độ cao hiện giờ của ngươi, trong thiên hạ đã không ai có thể sánh bằng, ngươi chỉ cần vươn lên là có thể che lấp mặt trời, vì sao chỉ riêng...
Long Hoàng vô cùng nghiêm nghị lắc đầu:
- Không! Ngay từ đầu ta đã cực kỳ rõ ràng. Ta đối với ngươi chưa bao giờ có hy vọng xa vời gì, một chút cũng không. Cho dù ta từng bước một cuối cùng trở thành Long Đế, rồi đến hoàng của vạn giới, vốn không có bất cứ kẻ nào... xứng đáng chạm vào nửa ngón tay của ngươi.
Thần Hi: “...”
Mỗi một lời nói ra, vẻ mặt của hắn lại thống khổ thêm một phần:
- Những năm này, ta có thể thường xuyên đến thăm ngươi vài lần đã là sự thỏa mãn lớn nhất cả đời ta, trên đời này cũng chỉ có ta mới có thể gần ngươi như thế. Nhưng hôm nay... ông trời cuối cùng cũng muốn thu hồi phần ân huệ này đối với ta sao?
Thần Hi lại khẽ than:
- Ngươi đừng như thế.
Hai tay Long Hoàng đã nắm chặt vào nhau, lời nói ra khỏi miệng, dưới cơn long tâm đại loạn lại có phần lộn xộn:
- Ta... Ta không phải muốn cản trở tự do của ngươi, ta chỉ là... ít nhất... để cho ta trả hết đại ân năm đó ngươi dành cho ta... ít nhất... ta...
Thần Hi lắc đầu:
- Nếu không có cái danh “Long Hậu” mà ngươi dành cho ta năm đó, cũng phong nơi này làm cấm địa, ta cũng không thể nào yên tĩnh tồn tại ở đây nhiều năm như vậy. Cho nên, ngươi đã trả đủ ân tình năm đó của ta.
- Vẫn chưa đủ, vẫn chưa đủ! Ơn cứu mạng lớn hơn trời, sao có thể đủ được...
Lời vừa ra khỏi miệng, vẻ mặt hắn cứng đờ, dường như chính hắn cũng không thể ngờ mình sẽ lại thất thố đến mức độ như vậy.
Thần Hi không nói gì thật lâu, Long Hoàng cũng chưa bao giờ hiểu rõ được suy nghĩ trong lòng nàng.
Thậm chí, hắn còn không biết cả lai lịch chân chính của Thần Hi. Bởi vì hắn từng hứa với Thần Hi, chỉ cần nàng không đồng ý, hắn tuyệt đối sẽ không hỏi đến cùng nàng bất cứ điều gì... Nhiều năm trôi qua như vậy, trước sau vẫn thế.
Trước mặt người đời hắn có bao nhiêu lăng liệt thì trước mặt Thần Hi có bấy nhiêu hèn mọn... lại vô cùng cam tâm tình nguyện.
Thế giới yên tĩnh lại, lần này, Long Hoàng dùng thời gian lâu hơn mới dường như miễn cưỡng khôi phục được một chút bình tĩnh.
Khóe môi Long Hoàng khẽ nhúc nhích, giống như đang mỉm cười, nhưng làm thế nào cũng cười không nổi:
- Ngươi bị vây khốn ở đây nhiều năm như vậy, cuối cùng có được cuộc sống mới, ta nên vạn phần vui mừng mới phải. Mười năm... mười năm... Ít nhất, vẫn còn mười năm...
Lời nói cuối cùng của hắn rất nhỏ, tựa như đang thì thầm với chính mình. Nhưng trong mắt lại lộ ra một vẻ thê lương... một vẻ bi thương giống như thứ quý giá nhất trong sinh mệnh sắp rời xa mình.
- Ngươi đã chuẩn bị rời khỏi Long Thần Giới, vậy có thể nói cho ta biết sau khi rời đi ngươi sẽ đi đâu không?
Hắn hỏi, cũng không hy vọng xa vời có thể nhận được câu trả lời của nàng.
Thần Hi nhẹ giọng đáp:
- Ta đã tìm được chốn về của ta, ngươi không cần lo lắng.