Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1318: CHƯƠNG 1316: ĐỘC LINH THIÊN ĐỘC

- Trước kia ngươi thường xuyên gặp Long Hoàng tiền bối sao?

Lúc Long Hoàng và Thần Hi bàn luận đại sự, hai tiểu bối Vân Triệt và Hòa Lăng đang nhỏ giọng trò chuyện.

Hòa Lăng gật đầu:

- Ừm, tuy Long Thần Vực cách nơi này rất xa, nhưng Long Hoàng thường xuyên đến đây. Phần lớn thời gian, khoảng một hai tháng ngài ấy sẽ tới một lần. Lâu nhất cũng không quá nửa năm. Lần này Long Hoàng có đại sự phải đến Đông Thần Vực, nếu không thì ngươi đã sớm gặp được ngài ấy rồi.

- Một hai tháng!?

Vân Triệt kinh ngạc trong lòng. Với tuổi thọ của Long tộc, một hai tháng đối với họ cũng không khác gì một hai ngày của nhân loại. Huống hồ khoảng cách giữa Long Thần Vực và nơi này xa xôi đến vậy, lại thêm địa vị của Long Hoàng, tần suất này quả thực thường xuyên đến mức khó có thể lý giải.

Hòa Lăng hai tay chống cằm, đầy cảm xúc nói:

- Đúng vậy. Hơn nữa nghe chủ nhân nói, mấy chục vạn năm qua ngài ấy vẫn luôn như thế. Long Hoàng đối với chủ nhân thật sự là mối tình thắm thiết.

“...” Vân Triệt chậm rãi quay đầu, sắc mặt trở nên vô cùng quái dị:

- Long Hoàng đối với... Thần Hi tiền bối... mối tình thắm thiết? Khoan đã! Tuy ta đến Thần giới chưa lâu, nhưng cũng từng nghe nói Long Hoàng tình sâu nghĩa nặng với Long Hậu, cả đời chỉ có một mình Long Hậu, mấy chục vạn năm chưa từng nạp thêm thiếp, sao có thể đối với Thần Hi tiền bối lại...

Hòa Lăng đảo đôi mắt đẹp, kinh ngạc nhìn hắn:

- Hả? Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn không biết? Chủ nhân chính là...

Hòa Lăng còn chưa dứt lời thì đột nhiên im bặt, bởi vì một luồng uy áp nhiếp tâm đã từ trên trời giáng xuống, ngay trước mặt họ.

Long Hoàng!

Hai người vội vàng đứng dậy, đồng thời cúi mình hành lễ.

Long Hoàng chậm rãi bước tới, đối mặt với Vân Triệt, ngài khẽ thở dài:

- Vân Triệt, trong thiên hạ này đúng là chỉ có nàng mới có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn mà ngươi trúng phải. Bao nhiêu năm qua, ngươi là nam tử duy nhất mà nàng nguyện ý thu nhận, ngươi phải biết đây là một tạo hóa cực lớn.

- Vâng, vãn bối ghi nhớ.

Nghĩ đến câu “Long Hoàng đối với chủ nhân vẫn luôn mối tình thắm thiết” của Hòa Lăng, trong lòng hắn run lên một trận... gan cũng hơi run rẩy.

Long Hoàng liếc nhìn hắn, ánh mắt thiện ý, ít nhất tuyệt đối không có vẻ thèm muốn như Thiên Diệp Ảnh Nhi:

- Thiên Diệp Ảnh Nhi dã tâm bừng bừng, thủ đoạn tàn độc. Nàng ta sẽ tìm mọi cách ra tay với ngươi, ta không hề kinh ngạc chút nào, đây cũng là lý do vì sao lúc đầu ta khuyên ngươi đến Long Thần Giới của ta. Sau khi giải trừ Cầu Tử Ấn, hãy đến Long Thần Vực của ta đi. Tuy ngươi không phải Long tộc, nhưng với Long Hồn mà ngươi sở hữu, ngươi có tư cách vào Long Thần Vực.

Ánh mắt của Long Hoàng sâu thẳm mà thâm thúy:

- Ít nhất ở Long Thần Vực, Long Thần tộc của ta có thể che chở chu toàn cho ngươi. Bất kể trong lòng ngươi muốn gì, có một điều ngươi phải nhớ kỹ, mạng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cho dù ngươi không có tự do ở Long Thần Vực, vẫn tốt hơn vạn lần so với việc mất mạng ở Đông Thần Vực.

Vân Triệt trịnh trọng nói:

- Đa tạ Long Hoàng tiền bối chỉ điểm, Vân Triệt xin ghi nhớ lời tiền bối trong lòng. Tương lai nên đi đâu, vãn bối sẽ thận trọng suy xét.

Long Hoàng khẽ gật đầu. Ngài nghe ra được Vân Triệt vẫn chưa có ý định ở lại Long Thần Giới, ít nhất là trước mắt.

Vân Triệt hỏi:

- Tiền bối... hình như tâm trạng không tốt? Chẳng lẽ là vì chuyện “Phi Hồng Liệt Ngấn”?

Ánh mắt Long Hoàng thoáng buồn bã, rồi nhàn nhạt cười:

- Vạn linh trên đời đều có chuyện không như ý, cho dù ta là Long Hoàng cũng không ngoại lệ.

- Trong thiên hạ còn có chuyện gì khiến Long Hoàng tiền bối cũng không thể toại nguyện sao?

Vân Triệt hỏi.

Long Hoàng lắc đầu:

- Ngươi còn trẻ, tự nhiên sẽ không biết.

Lời vừa dứt, thân hình ngài lóe lên, đã bay vút lên không trung, thoáng chốc biến mất nơi chân trời.

Vân Triệt đứng thẳng người, nghĩ lại lời của Hòa Lăng và Long Hoàng, da đầu bỗng tê rần, tim gan như bị bóp nghẹt... Cảm giác run rẩy này vô cùng dữ dội.

Thần Hi... là người trong lòng của Long Hoàng ư?!

Chết tiệt...

Vân Triệt xoay người, nhìn chằm chằm Hòa Lăng:

- Long Hoàng và Thần Hi tiền bối rốt cuộc có quan hệ gì?

Vẻ mặt quái dị của Vân Triệt khiến Hòa Lăng kinh ngạc:

- Hóa ra ngươi thật sự không biết. Ta còn tưởng rằng... thật ra, chủ nhân... A! Chủ nhân!

Vân Triệt quay người lại, Thần Hi đã phiêu nhiên tới, đứng trước mặt bọn họ.

- Nếu khách quý đã đi, chúng ta tiếp tục chuyện vừa rồi.

Đối với việc Long Hoàng đến rồi đi, Vân Triệt trước sau không hề cảm nhận được bất kỳ dao động cảm xúc nào từ Thần Hi, tựa như đệ nhất nhân Hỗn Độn đến nơi nào cũng có thể kinh động tám phương, nhưng đối với nàng, việc này cũng bình thường như tiễn đi một hạt bụi.

- Tiền bối nói chuyện để cho ta bái người làm thầy sao?

Ngày hôm qua bọn họ mới triền miên một ngày một đêm, hôm nay lại bảo hắn bái nàng làm thầy... cộng thêm câu nói kinh thiên động địa kia của Hòa Lăng, hắn thật sự không cách nào lý giải nổi suy nghĩ và hành động của Thần Hi...

Không chỉ có dáng vẻ bên ngoài, cả con người nàng đều như bị một tầng sương mù dày đặc bao phủ.

Thần Hi liếc nhìn hắn, dường như nhìn thấu sự khác thường trong vẻ mặt và trong lòng hắn, ánh mắt nàng hiện lên vẻ phức tạp mà người thường không cách nào thấu hiểu:

- Chuyện này, ta tạm thời thay đổi chủ ý.

Thay đổi chủ ý? Vân Triệt ngạc nhiên... Đột nhiên lại thay đổi chủ ý? Trong khoảng thời gian đó chỉ có Long Hoàng đến đây? Chẳng lẽ nguyên nhân thay đổi chủ ý là do Long Hoàng?

Thần Hi tiến lên, đột nhiên đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay trái của Vân Triệt.

Cổ tay bị bàn tay ngọc của nàng nắm lấy, cảm giác mềm mại như ngọc tuyết khiến toàn thân Vân Triệt dâng lên một cảm giác tê dại kỳ dị. Nàng không chỉ có dung nhan như mộng ảo, thân thể nàng cũng tựa như mang theo một ma lực... ma lực đủ để làm tan chảy ý chí của bất kỳ nam nhân nào, khiến họ điên cuồng, thậm chí vĩnh viễn sa vào vực sâu.

- Phóng thích Châu Thiên Độc của ngươi ra đi.

Nàng đột nhiên nói.

Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng Vân Triệt vẫn nghe theo. Hắn vừa động ý niệm, lòng bàn tay trái nhất thời lấp lánh ánh sáng màu xanh biếc, sau đó một hình ảnh hư ảo của Châu Thiên Độc chậm rãi hiện ra.

Vân Triệt nói:

- Châu Thiên Độc đã dung hợp với thân thể ta, không thể tách ra được. Ta cũng chỉ có thể khiến nó hiện ra hình ảnh.

Ánh mắt Thần Hi thoáng dừng lại trên Châu Thiên Độc, sau đó khẽ than một tiếng:

- Quả nhiên...

Vân Triệt: “...?”

- Vân Triệt, sau khi ngươi có được Châu Thiên Độc, chắc hẳn vẫn luôn nghi hoặc vì sao “Độc” của nó lại yếu kém đến vậy?

Thần Hi nhẹ nhàng nói.

Vân Triệt ngẩn ra, rồi lập tức gật đầu:

- Chẳng lẽ, Thần Hi tiền bối biết nguyên nhân?

Một kiếp ở Thương Vân đại lục, sau khi Vân Cốc chết, hắn lòng đầy thù hận, vì báo thù mà điên cuồng phóng thích độc trong Châu Thiên Độc, độc sát vô số sinh linh... cho đến khi độc trong đó hoàn toàn cạn kiệt, không còn một chút độc lực nào.

Sau này, thân thể hắn dung hợp với Châu Thiên Độc, cũng thức tỉnh ở Thiên Huyền đại lục. Nhưng từ đó về sau, năng lực tinh lọc, cảm ứng, rèn luyện của Châu Thiên Độc đều còn đó, duy chỉ có độc lực là không có, một chút cũng không. Hắn vốn cho rằng vì độc lực đã hao tổn ở Thương Vân đại lục, cần thời gian để khôi phục, nhưng mấy năm trôi qua, vẫn không hề có độc lực.

Cho đến khi hắn quay về Thương Vân đại lục, kinh ngạc gặp được một viên “Châu Thiên Độc” khác, mới biết hóa ra độc nguyên của Châu Thiên Độc đã bị lưu lại Thương Vân đại lục.

Sau khi thu hồi độc nguyên, hắn vốn tưởng rằng Châu Thiên Độc cuối cùng cũng có thể bắt đầu khôi phục độc lực. Nhưng mà, tuy độc lực đúng là chậm rãi phục hồi, nhưng cái sự “chậm rãi” này thật sự quá mức chậm chạp. Đường đường là Huyền Thiên Chí Bảo, một năm khôi phục được chút độc lực ấy, ngay cả huyền giả mới nhập Thần Đạo cũng không độc chết nổi... đối với Vân Triệt hiện tại mà nói, ngay cả gân gà cũng không bằng.

Đây cũng là chuyện Vân Triệt vẫn luôn nghi hoặc, thậm chí có lúc còn hoài nghi mình thu hồi được có phải là độc nguyên giả hay không.

- Độc linh của nó đã chết.

Thần Hi chậm rãi nói.

- Độc... linh?

Vân Triệt như có điều suy nghĩ.

- Huyền Thiên Chí Bảo đều có linh tính, hơn nữa là linh tính cực cao. Mà viên Châu Thiên Độc hòa hợp với ngươi, “Linh” của nó đã chết, hơn nữa chắc là đã chết từ rất lâu rồi. Không có linh của bản thân, nó giống như một cái xác không hồn, vẫn có sinh mệnh, vẫn có thể hô hấp, nhưng không có ý thức.

Vân Triệt: “...”

- Không có độc linh, tuy năng lực cơ bản trong Châu Thiên Độc của ngươi vẫn còn, nhưng nó gần như không thể ngưng tụ độc lực được nữa, cho dù có cũng chỉ là độc ở cấp bậc thấp nhất. Trước khi hòa hợp với ngươi, bất kỳ ai có được nó đều có thể tự do sử dụng, nhưng cũng khó mà khống chế hoàn toàn.

Vân Triệt trong lòng chấn động, lời Thần Hi nói không sai một chút nào.

Năm đó ở Thương Vân đại lục có được Châu Thiên Độc, cho dù là Vân Cốc hay là hắn đều có thể tùy ý sử dụng, vốn không cần nó nhận chủ... nhưng từ trước đến nay đều chưa từng đạt được sự khống chế hoàn toàn, ví dụ như không thể khống chế độc lực của nó.

Độc linh, hóa ra là vì nó không có độc linh, ta sớm nên nghĩ đến điểm này... Vân Triệt thầm nghĩ.

- Vào thời đại Thượng Cổ, Luân Tà Anh Vạn Kiếp bùng nổ đã cướp lấy Châu Thiên Độc, dung hợp tà anh và thiên độc lực, phóng ra “Vạn Kiếp Vô Sinh” hủy diệt chư thần chư ma... Có lẽ bắt đầu từ khi đó, độc linh của Châu Thiên Độc cũng đã chết rồi. Với sự khủng bố của Luân Tà Anh Vạn Kiếp, quả thật nó có năng lực giết chết độc linh của thiên độc.

Nói đến đây, giọng của Thần Hi đột nhiên thay đổi:

- Với năng lực hiện giờ của ngươi, muốn báo thù Thiên Diệp là chuyện không thể. Muốn tu luyện đến cảnh giới đủ sức chống lại Thiên Diệp, cho dù với tư chất độc nhất vô nhị của ngươi cũng cần năm tháng dài đằng đẵng. Mà nếu như ngươi muốn báo thù Thiên Diệp trong khoảng thời gian ngắn nhất, vậy thì, độc lực của Châu Thiên Độc sẽ là chỗ dựa lớn nhất của ngươi.

Ánh mắt Vân Triệt lóe lên:

- Ý của tiền bối là... bảo ta nghĩ cách khôi phục độc linh của Châu Thiên Độc?

Thần Hi không tỏ rõ thái độ, khẽ nói:

- Đây chính là lý do vì sao ta muốn ngươi giúp Lăng nhi báo thù.

Vân Triệt sững sờ, sau đó trừng mắt:

- Chẳng lẽ tiền bối nói... bảo Hòa Lăng, trở thành... độc linh của Châu Thiên Độc!?

Hòa Lăng vẫn luôn yên tĩnh lắng nghe cũng ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đẹp hiện lên gợn sóng.

Thần Hi chuyển mắt về phía thiếu nữ Mộc Linh:

- Châu Thiên Độc là một trong Huyền Thiên Chí Bảo, vị diện của nó thuộc tầng cao nhất cõi Hỗn Độn. Độc linh của nó nào dễ dàng khôi phục như vậy. Mà Lăng nhi, là hậu duệ Vương tộc Mộc Linh có linh hồn thuần khiết nhất, nàng là người duy nhất, cũng là người cuối cùng trên thế gian này có thể trở thành độc linh của Châu Thiên Độc.

- Và đây cũng là biện pháp duy nhất để nàng có thể tự tay báo thù.

Vân Triệt ngây người, thiếu nữ Mộc Linh cũng ngây người... Bên trong đôi mắt nàng bắt đầu rung chuyển những gợn sóng màu xanh đậm, vô cùng mãnh liệt, càng lúc càng mãnh liệt.

- Không được... không được! Tuyệt đối không được!

Vân Triệt lắc đầu, vô cùng kiên quyết lắc đầu, trong miệng nói “Không được” liên tục ba lần. Dù cho kiến thức của hắn nông cạn, không thể nào so sánh được với Thần Hi, nhưng hắn sao lại không biết trở thành “khí linh” có ý nghĩa gì.

Tuy Châu Thiên Độc có vị diện cao đến tột cùng, nhưng nó vẫn là khí vật. Nếu Hòa Lăng thật sự trở thành độc linh của Châu Thiên Độc, điều đó đồng nghĩa với việc... sau này nàng sẽ vĩnh viễn cộng sinh cùng Châu Thiên Độc, cùng ta, và đánh mất chính mình.

Hòa Lăng có ơn cứu mạng hắn, lại thêm lời phó thác của Hòa Lâm, hắn có một tình cảm rất đặc biệt với Hòa Lăng, là người mà hắn muốn dốc hết sức che chở, bảo vệ và báo đáp... Sao có thể vì thức tỉnh độc lực của Châu Thiên Độc mà biến nàng thành độc linh của mình được!

Thần Hi không hề ngạc nhiên với phản ứng của hắn, nàng ôn tồn nói:

- Vân Triệt, ngươi nhất định cho rằng đây là hy sinh Lăng nhi. Với tâm tính của ngươi, không thể nào chấp nhận được. Nhưng mà... ngươi có còn nhớ một câu ta đã nói với ngươi một tháng trước không?

Vân Triệt: “...”

- Trạng thái hiện tại của Lăng nhi, chỉ có ngươi mới có thể “cứu vớt” nàng. Mà phương thức cứu vớt nàng tốt nhất, chính là để nàng trở thành độc linh Thiên Độc của ngươi.

Thần Hi đảo mắt, Vân Triệt cũng theo bản năng nhìn về phía Hòa Lăng... Trong nháy mắt đó, ánh mắt hắn chợt ngưng lại.

Từ trong đôi mắt đẹp của Hòa Lăng, hắn nhìn thấy một luồng ánh sáng màu xanh biếc lộng lẫy chưa từng có... Tựa như linh hồn vốn đã hóa thành tro tàn của nàng bỗng nhiên bừng lên một sức sống mới chói lọi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!