Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1325: CHƯƠNG 1323: ĐỘC LINH HÒA LĂNG

Sự biến hóa của Vân Triệt vô cùng vi diệu. Hòa Lăng có thể cảm nhận rõ ràng nhưng lại khó lòng diễn tả thành lời, tựa như một cảm giác kỳ diệu về sự “tồn tại” được thăng hoa.

Khi Hòa Lăng đang dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Vân Triệt, hắn cũng đưa mắt nhìn nàng rồi cất lời:

- Hòa Lăng, ngươi vẫn muốn trở thành Độc Linh Thiên Độc của ta chứ?

Câu nói bất ngờ của Vân Triệt khiến Hòa Lăng sững sờ, nhất thời không dám tin vào tai mình. Trước đây, hắn rất phản kháng chuyện này. Nàng hiểu rõ lý do hắn làm vậy, cho nên từ đó đến nay, nàng chưa từng nhắc lại, chỉ chờ đợi đến khi cầu tử ấn trên người hắn được giải trừ hoàn toàn.

Vậy mà giờ đây, hắn lại chủ động đề cập đến. Hơn nữa, trong ánh mắt hắn không còn sự phản kháng hay phức tạp, chỉ còn lại vẻ ấm áp và kiên định.

Có lẽ, trong mười tháng qua, hắn cuối cùng đã thuyết phục được bản thân chấp nhận hoàn toàn chuyện này. Cũng có lẽ sau khi đột phá Thần Vương, linh hồn hắn đã lột xác, khiến cho cách hắn nhìn nhận thế giới này cũng đã thay đổi một cách vô hình.

Hòa Lăng gật đầu, vẫn trang trọng như khi trả lời Thần Hi:

- Xin người hãy để ta trở thành Độc Linh Thiên Độc. Ta sẽ dùng tất cả những gì mình có để trợ giúp người, hơn nữa... hơn nữa ta sẽ vĩnh viễn không thúc giục người dẫn ta đi tìm Phạm Đế Thần Giới. Tương lai dù kết cục có ra sao, ta cũng nhất định không hối hận.

Dù trong lòng đã gieo xuống mầm mống hắc ám, bản tính của nàng vẫn thuần lương như cũ. Dù bản thân mất đi tự do, mất đi sự tồn tại, nàng vẫn không muốn trói buộc Vân Triệt bất cứ điều gì... Chỉ cầu một tia hy vọng.

Vân Triệt gật đầu, hắn tiến lại gần vài bước, nhìn thẳng vào mắt Hòa Lăng, chân thành nói:

- Được. Ta biết mối thù sau khi mất đi tất cả là thứ khắc cốt ghi tâm đến nhường nào. Nó chỉ có thể được giải tỏa, ép ngươi phải buông bỏ và tha thứ sẽ chỉ khiến ngươi vĩnh viễn thống khổ... Cho nên, hãy dốc toàn lực báo thù đi!

Lời của Vân Triệt khiến đôi mắt trong veo của Hòa Lăng rung động.

Hắn chìa tay về phía Hòa Lăng:

- Phạm Đế Thần Giới không chỉ là kẻ thù của ngươi, mà còn là kẻ thù của ta. Vì vậy, sau này ngươi không chỉ là độc linh của ta, mà còn là đồng bạn chung một vận mệnh. Ta hứa với ngươi, tương lai nếu chúng ta có đủ sức mạnh để chống lại chúng, nhất định phải bắt chúng trả lại gấp mười, gấp trăm lần những gì chúng đã nợ chúng ta.

Tuy mục tiêu này vô cùng xa vời, thậm chí trong toàn bộ lịch sử Thần Giới cũng chưa từng có ai làm được, không ai dám làm. Nhưng... ít nhất, đây là lời hứa mà hắn nên dành cho thiếu nữ mộc linh đã không tiếc hủy đi sự tồn tại của chính mình để báo thù.

Đối với Hòa Lăng, người có tâm hồn luôn chìm trong vực sâu tăm tối, trên đời này không còn lời nào có thể tốt đẹp hơn thế.

“...” Nàng dùng hết sức gật đầu, đôi môi run rẩy, định nói gì đó nhưng lời chưa kịp thốt ra, nước mắt đã lã chã tuôn rơi.

Sau khi biết Hòa Lâm và toàn bộ tộc nhân thân cận nhất đã chết, thứ bao trùm lấy nàng không chỉ là thù hận, mà còn là sự cô độc như bèo dạt mây trôi. Lời của Vân Triệt khiến nàng, người đang chìm trong vực sâu tăm tối vô tận, cảm nhận rõ ràng rằng mình không hề đơn độc, thậm chí... còn có cảm giác như được nương tựa...

Nhìn thân thể khẽ run của Hòa Lăng, Thần Hi mỉm cười. Đây chính là điều nàng luôn kỳ vọng... Vân Triệt cứu rỗi Hòa Lăng.

- Nếu đã vậy, hãy bắt đầu ngay bây giờ đi.

Tuy cầu tử ấn trên người vẫn chưa hoàn toàn được giải trừ, nhưng cũng chỉ còn là chuyện hai ba ngày nữa. Tâm ý đã quyết, hắn không còn do dự như trước. Vân Triệt tiến lên một bước, thân thể gần như chạm vào người Hòa Lăng, rồi hắn chợt sững lại, xấu hổ quay đi, ngượng ngùng hỏi:

- Ờ... Thần Hi tiền bối, phải làm thế nào ạ?

Thần Hi đi đến bên cạnh hai người, bàn tay tựa ngọc tiên nắm lấy tay trái của Vân Triệt:

- Lăng Nhi, một khi đã trở thành độc linh, gần như không thể quay đầu lại được nữa, ngươi... thật sự đã chuẩn bị xong chưa?

Mi tâm Vân Triệt khẽ giật... Thần Hi nói là “gần như không thể”, chứ không phải là “hoàn toàn không thể” quay đầu.

Hòa Lăng lau đi nước mắt, không chút do dự gật đầu:

- Từ mười tháng trước, Lăng Nhi đã chuẩn bị xong rồi.

- Được.

Thần Hi khẽ gật đầu, ngọc thủ khẽ lướt, ngón tay điểm nhẹ vào lòng bàn tay Vân Triệt:

- Hãy phóng thích một luồng khí tức cội nguồn của Thiên Độc Châu.

Vân Triệt lập tức làm theo, ý niệm vừa động, một điểm sáng màu xanh đậm lấp lánh trong lòng bàn tay hắn.

Ngón tay ngọc của Thần Hi khẽ động, tức thì, quang mang Thiên Độc liền theo sự dẫn dắt của nàng, nhẹ nhàng điểm lên mi tâm Hòa Lăng.

- Lăng Nhi, nhắm mắt lại, giữ tâm hồn tĩnh lặng, cảm nhận sự va chạm và giao hòa của linh hồn, đừng kháng cự.

Hòa Lăng khép hờ đôi mắt đẹp. Rất nhanh, nơi mi tâm nàng được quang mang Thiên Độc chạm vào liền hiện lên một huyền trận màu xanh chừng một tấc... Cùng lúc đó, một huyền trận màu xanh y hệt cũng hiện lên trong lòng bàn tay Vân Triệt. Hai huyền trận đồng thời xoay tròn, tỏa ra quang mang xanh đậm thuần khiết không tì vết.

Thế tay của Thần Hi lại thay đổi, một đường huyền quang rạch qua ngón tay Vân Triệt, mang theo một giọt máu tươi nhỏ lên huyền trận trên mi tâm Hòa Lăng rồi lập tức dung nhập vào trong.

Thiên Độc Châu đã hòa làm một với thân thể Vân Triệt, vì vậy đây không chỉ là một nghi thức hóa linh, mà còn là một nghi thức khế ước, giống như với Hồng Nhi.

Thế nhưng, dù là nghi thức hóa linh hay nghi thức khế ước, quyền chủ động lại không nằm trong tay Vân Triệt, cũng không ở trong tay Thần Hi, mà nằm ở Hòa Lăng. Trong suốt quá trình, chỉ cần Hòa Lăng có một tia hối hận hay kháng cự, nghi thức sẽ lập tức bị gián đoạn.

Cưỡng ép một người hóa linh cũng giống như cưỡng ép một huyền giả Thần Đạo hạ nô ấn, là chuyện gần như không thể... Đối phương phải hoàn toàn tự nguyện.

Mà đây vốn là tâm nguyện bấy lâu của nàng, sao có thể kháng cự được chứ.

Huyền trận xanh đậm xoay tròn hơn mười vòng trên mi tâm nàng, rồi đột nhiên bùng lên quang hoa màu xanh vô cùng nồng đậm, bao trùm lấy cả người nàng. Thân ảnh nàng dần trở nên hư ảo, rồi lại dần rõ nét... Nàng nhìn thấy một thế giới hoàn toàn mới, một không gian màu xanh biếc kỳ dị. Nàng cảm nhận được linh hồn mình và thế giới màu xanh biếc này đang dần kết nối, tựa như máu thịt đang nhanh chóng hòa quyện...

Cảm giác này không chỉ xuất hiện ở Hòa Lăng, Vân Triệt cũng cảm nhận được khí tức của nàng đang chậm rãi dung nhập vào sinh mệnh của hắn... Giống hệt như Hồng Nhi năm đó.

Xoạt...

Quang hoa tan biến.

Trong tĩnh lặng, Hòa Lăng chậm rãi mở mắt. Trước mặt vẫn là Vân Triệt và Thần Hi, xung quanh vẫn là thế giới quen thuộc. Nàng vẫn là nàng của lúc nãy, thân thể, trang phục không hề có chút thay đổi... Nhưng khí tức của nàng, và cả cảm nhận của nàng đối với thế giới này, đã hoàn toàn khác trước.

Ngoài khí tức mộc linh vốn có, trên người nàng còn tràn ngập khí tức Thiên Độc mỏng manh mà tinh thuần. Vì độc lực của Thiên Độc Châu vẫn hoàn toàn tĩnh lặng, nên khí tức Thiên Độc này chỉ có năng lực tinh lọc.

Nghi thức hoàn thành. Giờ đây, nàng không chỉ là Hòa Lăng, mà còn là Độc Linh Thiên Độc. Cũng từ khoảnh khắc này, Thiên Độc Châu cuối cùng đã một lần nữa có được độc linh, chứ không còn là một viên hoạt tử châu.

Thiên Độc Châu thuộc về Vân Triệt, lại hòa làm một với thân thể hắn, không thể tách rời. Điều này cũng có nghĩa là từ nay về sau, ý chí, sinh mệnh và tự do của Hòa Lăng đều nằm trong tay Vân Triệt.

Nàng quỳ xuống, cúi đầu bái Vân Triệt:

- Chủ nhân.

Vân Triệt vội đưa tay đỡ:

- Không cần, không cần, ta đã nói rồi, chúng ta là đồng bạn.

Hòa Lăng lại bướng bỉnh lắc đầu, rồi quay sang Thần Hi, lại cúi đầu bái lạy:

- Chủ nhân, Lăng Nhi... sau này không thể ở bên cạnh ngài được nữa. Đại ân của ngài, Lăng Nhi đời này không quên, nếu có kiếp sau, Lăng Nhi nguyện làm nô tỳ mười kiếp để báo đáp.

Thần Hi buông tay Vân Triệt ra. Hòa Lăng cuối cùng cũng đã trở thành Độc Linh Thiên Độc, giải tỏa một tâm sự của nàng. Đây là kết quả tốt nhất cho cả Vân Triệt và Hòa Lăng. Trở thành độc linh, cuộc đời sau này của Hòa Lăng sẽ không còn tuyệt vọng và khô héo. Có Hòa Lăng, theo sự thức tỉnh của độc lực Thiên Độc Châu, trong thời gian ngắn nhất, Vân Triệt sẽ có được sức mạnh uy hiếp khiến bất cứ ai cũng phải kiêng dè.

Thần Hi dịu dàng nói:

- Lăng Nhi, ngươi hãy đi theo hắn cho tốt, đó chính là báo đáp tốt nhất đối với ta. Bây giờ ngươi không hề mất đi bản thân, mà là trở thành một tồn tại ở một cấp bậc cao hơn. Báo thù cố nhiên quan trọng, nhưng ngoài ra, khi có được cuộc đời mới, ngươi sẽ phát hiện ra có rất nhiều chuyện còn quan trọng hơn cả báo thù.

- Vâng, Lăng Nhi sẽ ghi nhớ lời chủ nhân.

Hòa Lăng run giọng đáp, đối với Thần Hi, nàng vẫn dùng xưng hô “chủ nhân”.

Thần Hi nói:

- Vân Triệt, ngươi vừa mới vào Thần Vương, huyền khí chưa ổn định lại thiếu hụt lượng lớn dương khí, hôm nay không cần tu luyện nữa, hãy tĩnh tu cho tốt.

- À... Vâng.

Vân Triệt hơi chột dạ đáp lời.

- Lăng Nhi, tuy ngươi đã là Độc Linh Thiên Độc, nhưng năng lực của vương tộc mộc linh vẫn không hề mất đi. Bên trong Thiên Độc Châu ẩn chứa một thế giới thần kỳ, thần mộc linh hoa ở đây cũng có thể sinh trưởng trong thế giới Thiên Độc. Mấy ngày này, trong lúc thích ứng với cuộc sống mới, ngươi hãy thử di chuyển thần mộc linh hoa ở đây vào thế giới Thiên Độc. Tương lai khi rời khỏi nơi này, ngươi cũng có thể mỗi ngày luyện chế ngọc đan linh dịch cho chủ nhân mới của mình.

Linh hoa dị thảo của Luân Hồi Cấm Địa đều chỉ có thể sinh trưởng trong môi trường cực kỳ tinh thuần. Mà tuy năng lực mạnh nhất của Thiên Độc Châu là độc lực, không gian bên trong nó lại là một thế giới tinh thuần đến cực đoan... Bởi vì độc đến cực hạn, vốn cũng là một loại tinh thuần tột bậc.

Sau khi đột phá Thần Vương Cảnh, Vân Triệt không còn nóng lòng tu luyện nữa. Mỗi ngày hắn đều củng cố huyền lực mới sinh, sau đó không nhanh không chậm hóa giải Phạm Hồn Cầu Tử Ấn vốn vô cùng đáng sợ. Rất nhanh, đúng như lời Thần Hi nói, chỉ sau ba ngày ngắn ngủi, Phạm Hồn Cầu Tử Ấn đã hoàn toàn bị xóa sổ khỏi người Vân Triệt, không còn sót lại chút dấu vết nào.

Mà khoảng thời gian hắn tiến vào Luân Hồi Cấm Địa mới chỉ chưa đầy một năm.

Bất kể là Hạ Khuynh Nguyệt hay Mộc Huyền Âm, dù biết Vân Triệt đã trúng Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, các nàng cũng tuyệt đối không thể nào ngờ được rằng lời nguyền đáng sợ này đã hoàn toàn biến mất khỏi người hắn.

Nội tâm của Vân Triệt cũng đã bình thản hơn rất nhiều so với lúc mới vào Luân Hồi Cấm Địa. Ít nhất, vẻ bề ngoài của hắn không còn sự nôn nóng, không cam lòng, mờ mịt cùng với mối hận nghiến răng đối với Thiên Diệp Ảnh Nhi nữa.

Hóa giải xong Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, hắn không hề đề cập đến chuyện rời đi với Thần Hi. Hắn cuối cùng đã thoát khỏi bóng ma, cuối cùng đã thành Thần Vương, có được Độc Linh Thiên Độc và hy vọng mới, lại vừa mới hứa hẹn với Hòa Lăng... Nếu lúc này đầu óc nóng lên mà rời đi, rất có thể sẽ lại chôn vùi tất cả xuống địa ngục.

Dù sao, mới chỉ là Thần Vương, trước mặt một nhân vật như Thiên Diệp, hắn vẫn chỉ là một con kiến hèn mọn. Ả đã lộ ra nanh vuốt, tuyệt đối không thể nào cứ thế mà dừng tay.

“Mạt Lỵ...” Vân Triệt tựa vào một gốc linh mộc, trong lúc suy tư, miệng khẽ lẩm bẩm, ngón tay nhẹ nhàng chạm lên chiếc nhẫn ở ngón giữa, như muốn mượn nó để truyền đi nỗi nhớ và tình hình hiện tại của mình cho nàng, để nàng không cần phải lo lắng.

Đó là tín vật thành thân mà Mạt Lỵ đã ép Thải Chi đưa cho hắn.

Lúc hắn đang thất thần, ngón tay vô thức chạm vào chiếc nhẫn, hắn không hề để ý rằng, trên mặt nhẫn đột nhiên lóe lên một tia sáng màu lục biếc vô cùng mong manh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!