Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1326: CHƯƠNG 1324: TINH THẦN DỊ ĐỘNG

Đông Thần Vực, Tinh Thần giới.

Không gian của Tinh Thần giới quanh năm được tô điểm bởi ngàn sao, ánh sao giăng đầy trời. Thế nhưng hôm nay, bầu trời sao lại lộng lẫy và sáng ngời hơn thường lệ bội phần, mà toàn bộ Tinh Thần giới cũng bao trùm trong một vẻ yên tĩnh đến lạ thường.

Từ ba ngày trước, từng lệnh cấm đã được âm thầm truyền đến mọi ngóc ngách của Tinh Thần giới, từ các Tinh Thần cho đến đám trẻ con tôi tớ, mấy ngày này đều không được phép rời khỏi Tinh Thần giới, mà người bên ngoài cũng không thể quay về.

Ai cũng cảm nhận được Tinh Thần giới đang có đại sự nổi lên, hơn nữa còn sắp sửa xảy ra.

Vào ngày này, một kết giới cực kỳ khổng lồ chậm rãi hình thành giữa trời sao rực rỡ, bao phủ trọn vẹn cả Tinh Thần giới vào bên trong.

Không sai, là toàn bộ Tinh Thần giới.

Tuy Tinh Thần giới vốn là một Vương giới bị phong tỏa, bản thân đã có kết giới ngăn cách ngoại nhân. Nhưng, kết giới mới hình thành hôm nay tuyệt đối không giống với kết giới ngăn cách thông thường... bởi vì đây chính là bức tường phòng ngự mạnh nhất của Tinh Thần giới, bất kỳ lực lượng nào cũng không thể xâm nhập.

Tầng kết giới bên ngoài khiến không một ai có thể bước vào Tinh Thần giới. Còn tầng bên trong lại khiến người của Tinh Thần giới cũng tuyệt đối không thể tự tiện tiến vào Tinh Thần thành.

Cảm nhận được khí tức lực lượng truyền đến từ trên kết giới, các cường giả Tinh Thần giới không khỏi kinh hãi tột độ. Thân là huyền giả của Tinh Thần giới, địa vị của họ thuộc hàng cao nhất toàn bộ Thần giới, nhưng khí tức lực lượng này lại mênh mông rộng lớn đến mức không thể tưởng tượng nổi.

Một lực lượng như vậy, không thể nào bị đột phá, nhưng đi cùng với nó, để dựng nên một kết giới kinh khủng đến thế, sự tiêu hao cũng lớn đến cực điểm... Không còn nghi ngờ gì nữa, trong Tinh Thần thành đang diễn ra một đại sự!

Một đại sự cực kỳ trọng yếu, tuyệt đối không thể bị ngoại lực quấy nhiễu.

Vô thức sờ lên chiếc nhẫn trên tay, trong đầu Vân Triệt tràn ngập bóng hình của Mạt Lỵ.

Nỗi nhớ về Mạt Lỵ, từ rất nhiều năm trước đã luôn đồng hành cùng hắn, chưa từng có một ngày ngơi nghỉ. Chỉ là hôm nay chẳng hiểu vì sao, trong lòng lại dâng lên một nỗi bất an vô cùng mãnh liệt, hắn muốn dần trấn an nỗi nhớ nhung này như thường lệ, thế nhưng, bóng hình của Mạt Lỵ trong tâm trí lại làm cách nào cũng không xua đi được, khát vọng muốn gặp nàng càng trở nên mãnh liệt một cách vô cớ.

Đến cuối cùng, thậm chí còn biến thành một cảm giác bất an khó hiểu.

- Sao trong lòng ngươi lại loạn như thế?

Giọng nói mềm mại của Thần Hi truyền đến từ bên cạnh, mang theo một luồng tiên phong thấm vào lòng người. Vân Triệt lắc đầu, mỉm cười nói:

- Không có gì. Có lẽ là vì sau khi đột phá đến Thần Vương, tâm tư thả lỏng nên mới tha thiết muốn rời khỏi nơi này.

- Nhưng Thần Hi tiền bối yên tâm, ta hiểu rõ dù trong lòng có nôn nao đến đâu, bây giờ cũng tuyệt đối không phải lúc thích hợp để rời đi.

Thần Hi đi tới, cười như không cười:

- Ta đã nói rồi, gọi ta là Thần Hi.

Vân Triệt ngẩn ra, ngượng ngùng nói:

- Vâng... A, chỉ là theo bản năng... Ta sẽ từ từ quen.

Thần Hi chậm rãi nói:

- Không quen được cũng không sao. Xưng hô vốn dĩ chỉ là một danh xưng, chỉ là trong lòng ta không muốn xem ngươi như hậu bối nữa.

Không gọi hai tiếng “tiền bối”, Vân Triệt vẫn cảm thấy thật kỳ quái, cảm giác này có lẽ cũng giống như bảo hắn gọi thẳng tên sư tôn là “Huyền Âm”:

- Thần Hi... Ta có một chuyện, vẫn luôn rất hiếu kỳ, muốn hỏi người một chút... nhưng lại sợ người sẽ tức giận.

- Ngươi hỏi đi.

Thần Hi khẽ nói.

Vân Triệt do dự nói:

- Chuyện đó... Lúc trước người từng nói, trong mắt người Long Hoàng tiền bối vẫn luôn là hậu bối, mà theo ta được biết, tuổi của Long Hoàng tiền bối đã đến 35 vạn tuổi, vậy tuổi của người chẳng phải là... À, ý ta là...

- Ngươi định hỏi ta bao nhiêu tuổi?

Thần Hi nói.

Vân Triệt gật đầu, rồi lại lập tức nói:

- Ta chỉ thuận miệng hỏi vì tò mò thôi, người không muốn nói cũng không sao cả.

Vân Triệt là người rất thông minh, dù đã có quan hệ thể xác với Thần Hi và trở nên vô cùng thân mật, nhưng hắn cũng sẽ không hỏi đến quá khứ hay bí mật của nàng, bởi vì hắn hiểu rằng, khi nào cần biết, Thần Hi sẽ tự khắc nói cho hắn, bằng không, dù hắn có hỏi cũng không thể nhận được câu trả lời.

Câu hỏi về tuổi tác này, xem như là “bí mật” đầu tiên hắn thăm dò.

Thần Hi chuyển mắt, nhìn về phương xa, hồi lâu không nói.

Cảm thấy mình dường như đã hỏi một câu không nên hỏi, Vân Triệt vội vàng đổi chủ đề:

- Đến cảnh giới của người, ta nghĩ tuổi tác có lẽ không còn là vấn đề quan trọng nữa. Hay là... ta đổi một câu hỏi khác.

- Trước kia ta từng nhận được nguyên âm của một nữ tử vô cùng cường đại, huyền lực đã đạt tới Thần Chủ cảnh... Khụ khụ, nhờ vậy mà tu vi của ta chỉ trong một đêm đã đột phá từ Thần Nguyên cảnh lên Thần Hồn cảnh, khiến ta lúc đó cũng khó mà tin nổi.

Dù có đánh chết, Vân Triệt cũng không dám nói thẳng “nữ tử” đó chính là sư tôn của mình:

- Mà khí tức nguyên âm của người lại còn... mạnh hơn nàng nhiều đến thế, nếu không thì... ta cũng không thể nào đột phá tới Thần Vương cảnh chỉ trong mười tháng ngắn ngủi.

Thần Hi: “...”

- Cho nên ta tò mò muốn hỏi một chút, tu vi của người rốt cuộc là ở cảnh giới nào? Chẳng lẽ... đã ở cấp bậc Thần Đế rồi sao?

Vân Triệt thăm dò.

Khí tức của Thần Hi luôn cho hắn một cảm giác mênh mông hư ảo, nàng là nữ tử “đặc biệt nhất” và “vĩ đại nhất” Thần giới trong lời của Hạ Khuynh Nguyệt, có thể thấy từ rất lâu trước đây nàng đã có danh vọng cực cao ở Thần giới.

Tuổi của nàng còn lớn hơn Long Hoàng, Long Hoàng vô cùng ái mộ nàng, ở trước mặt nàng còn có phần khiêm nhường cung kính, không hề có nửa điểm ý niệm khinh nhờn.

Tất cả những dấu hiệu đó đều chứng minh tu vi của Thần Hi chắc chắn cực kỳ cao, nếu nói tu vi của nàng đã đạt đến cực hạn của sinh linh, hắn cũng tuyệt đối không chút nghi ngờ.

Gương mặt tuyết trắng của Thần Hi không hề quay lại, vẫn nhìn về phương xa, sâu trong đôi mắt là nét u buồn mà Vân Triệt không thể nào thấu hiểu. Lần này, nàng cuối cùng cũng lên tiếng:

- Lực lượng mà ta có thể sở hữu, siêu việt hết thảy mọi thứ trên thế gian này... Kể cả Long Hoàng.

Vân Triệt vốn đã ôm kỳ vọng rất cao, nhưng nghe Thần Hi nói vậy vẫn kinh ngạc tột độ.

Siêu việt... hết thảy thế gian, kể cả Long Hoàng!?

Vân Triệt kích động và kinh hãi đến mức bật dậy:

- Long Hoàng tiền bối được công nhận là đệ nhất nhân Hỗn Độn, người còn mạnh hơn cả ngài ấy, chẳng phải... người mới thật sự là đệ nhất nhân Hỗn Độn sao!?

Một người nói mình còn mạnh hơn cả Long Hoàng, bất kỳ ai nghe được cũng sẽ coi là lời nói điên rồ, là trò cười, nhưng câu này lại do chính miệng Thần Hi nói ra.

Xì... Vân Triệt hít một hơi thật sâu! Nếu có thể ôm chặt được chiếc đùi này của Thần Hi, sau này đợi nàng rời khỏi đây, thì còn sợ gì Thiên Diệp!

Thần Hi lại khẽ lắc đầu:

- Không, ta nói là “lực lượng mà ta có thể sở hữu”. Chỉ là ta lại không cách nào phóng thích “loại lực lượng” này.

- Hả?

Vân Triệt không hiểu.

- Ngươi biết ta bị một thứ gì đó trói buộc tại nơi này, nhưng thứ trói buộc ta không chỉ có thân thể và linh hồn, mà còn có cả lực lượng. Chỉ có Quang Minh huyền lực thuần khiết và trong sạch nhất là không bị trói buộc, trở thành phần lực lượng duy nhất ta có thể sử dụng. Nhưng Quang Minh huyền lực lại không sinh ra để chiến đấu, chỉ dựa vào một phần lực lượng này, ta cũng không phải là đối thủ của Long Hoàng.

Những lời này khiến Vân Triệt nghe như lọt vào trong sương mù, thứ “trói buộc” Thần Hi rốt cuộc là gì? Thân thể không thể rời đi quá lâu, ngay cả lực lượng cũng bị trói buộc, suốt thời gian ở đây hắn vẫn không thể nghĩ ra thứ gì có thể tạo thành một sự “trói buộc” như vậy.

- Trước đây người từng nói, người đã tìm được cách thoát khỏi sự trói buộc, chẳng mấy chốc sẽ có thể rời đi, vậy đến lúc đó... trên đời này có phải thật sự không còn ai là đối thủ của người nữa không?

Vân Triệt tràn đầy mong đợi hỏi. Hắn bị bóng ma của Thiên Diệp bao phủ, rất không có chí khí mà muốn mau chóng ôm lấy chiếc đùi của Thần Hi.

Thần Hi vẫn lắc đầu:

- Không, cho dù cơ thể và linh hồn của ta thoát khỏi sự trói buộc, lực lượng đó, ta vẫn không thể khống chế và phóng thích.

Không đợi Vân Triệt hỏi, nàng đảo mắt qua, nhìn Vân Triệt một cái thật sâu:

- Nhưng mà, tương lai, sẽ có cách.

“...” Vân Triệt cảm nhận rõ ràng, ánh mắt Thần Hi liếc nhìn mình lần này rất khác thường, dường như ẩn chứa thâm ý nào đó.

Lúc này, tiên nhan Thần Hi khẽ động, nàng khẽ nhắm mắt, rồi chậm rãi mở ra, nói:

- Tinh Thần giới mà ngươi luôn quan tâm, dường như đang tiến hành một đại sự nào đó.

Đột nhiên nghe thấy ba chữ “Tinh Thần giới”, Vân Triệt quay đầu lại theo phản xạ:

- Tinh Thần giới làm sao?

Thần Hi chậm rãi nói:

- Vừa rồi bên Long Thần giới truyền đến tin tức, khoảng nửa canh giờ trước, Tinh Thần giới đã mở ra “Tinh Hồn Tuyệt Giới”, hơn nữa còn bao trùm toàn bộ không gian của Tinh Thần giới.

- Tinh Hồn Tuyệt Giới? Đó là gì?

Vân Triệt hỏi.

Đôi mắt Thần Hi bình thản, hiển nhiên không hề để tâm:

- Là bức tường phòng ngự mạnh nhất của Tinh Thần giới được ghi chép lại. Muốn dựng nên Tinh Hồn Tuyệt Giới, chỉ riêng nền tảng đã đủ để tiêu hao ba thành tài sản tích lũy của Tinh Thần giới.

- Cái... gì!?

Vân Triệt thật sự chấn động. Ba thành tài sản tích lũy của một Vương giới là khái niệm gì chứ, vậy mà một kết giới, lại cần tiêu hao ít nhất ba thành... Thật sự là bức tường phòng ngự cường đại đến mức nào!

- Sở dĩ nó có tên là “Tinh Hồn Tuyệt Giới”, là vì nó liên kết với huyết hồn của các cường giả Tinh Thần. Mà xét theo khí tức, Tinh Hồn Tuyệt Giới mà Tinh Thần giới dựng lên lần này, có khí tức tương liên với gần năm mươi cường giả cấp bậc Thần Chủ.

- Năm mươi... Thần Chủ!?

Thần Chủ, tồn tại tối cao của thời đại, ở Thượng vị Tinh giới cũng đủ sức làm Giới Vương! Một tinh giới có và không có Thần Chủ, đó là hai khái niệm một trời một vực -- Ngâm Tuyết giới và Viêm Thần giới là ví dụ điển hình nhất, thực lực tổng hợp của các cường giả Viêm Thần giới rõ ràng mạnh hơn gấp mười lần, nhưng chỉ vì sự tồn tại của Mộc Huyền Âm mà vẫn luôn rơi vào thế yếu.

Mà năm mươi Thần Chủ... Vốn không thể tưởng tượng đây là một lực lượng kinh khủng đến nhường nào.

- Mười hai Tinh Thần và ba mươi bảy trưởng lão của Tinh Thần giới cộng lại vừa khớp với con số này. Nói cách khác, Tinh Hồn Tuyệt Giới này hẳn là đã liên kết với huyết hồn của tất cả Tinh Thần và trưởng lão của Tinh Thần giới.

Thần Hi nhẹ nhàng trần thuật.

- Điều này có nghĩa là gì?

- Nghĩa là muốn phá vỡ kết giới này, cần phải tung ra một lực lượng đủ để đánh tan đồng thời mười hai Tinh Thần và ba mươi bảy trưởng lão kia.

“...” Vân Triệt trợn mắt há mồm, sau đó nói:

- Về cơ bản là không thể có loại lực lượng đó, đúng không?

Thần Hi nói:

- Cho nên nó mới có tên là “Tuyệt Giới”. Chỉ là, cái giá để mở ra Tinh Hồn Tuyệt Giới thật sự quá lớn, lần gần nhất nó được mở ra là ở một niên đại vô cùng xa xưa, khi đó Long Hoàng còn chưa tồn tại. Lần này, Tinh Thần giới không gặp thiên tai, cũng chẳng có nhân họa, trên đời cũng không thể có lực lượng nào ép Tinh Thần giới đến tình cảnh như vậy, lại đột nhiên mở ra Tinh Hồn Tuyệt Giới liên kết với toàn bộ mệnh hồn của các Thần Chủ... Xem ra, Tinh Thần giới đúng là đang tiến hành một đại sự nào đó liên quan đến vận mệnh tương lai.

- Sẽ là... đại sự gì?

Vân Triệt hỏi theo bản năng, khi hắn hỏi ra câu này, trong đầu thoáng qua bóng hình của Mạt Lỵ, trái tim bất chợt nhảy dựng lên một cách khó hiểu.

- Không biết, đại sự có thể khiến Tinh Thần giới phải mở cả Tinh Hồn Tuyệt Giới, tuyệt đối không thể để cho người ngoài biết được.

Giọng Thần Hi vừa dứt, đôi mắt đẹp chuyển động, dừng lại trên chiếc nhẫn ở tay trái Vân Triệt:

- Chiếc nhẫn của ngươi, vì sao lại dường như có khí tức linh hồn rất mạnh mẽ?

Vân Triệt cúi đầu, lúc này mới phát hiện, trên chiếc nhẫn đang có một tầng ánh sáng màu lam nhạt chậm rãi lấp lánh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!