Ngày thường, chiếc nhẫn này luôn có lam quang bao bọc, nhưng ánh sáng mờ ảo, nhạt đến mức khó lòng nhận ra. Vậy mà lúc này, tầng lam quang ấy lại trở nên vô cùng nồng đậm, khi Vân Triệt giơ tay trái lên, ánh sáng xanh đã gần như bao phủ toàn bộ bàn tay hắn.
- Đây là...
Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc.
Nhìn phản ứng của Vân Triệt, hiển nhiên chính hắn cũng không hề biết bên trong cất giấu thứ gì. Bàn tay trắng nõn của Thần Hi khẽ phất, một luồng bạch quang khẽ điểm lên chiếc nhẫn của hắn:
- Bên trong chiếc nhẫn này có một linh hồn vô cùng mỏng manh đang ký thác, lúc này nó đang giãy giụa muốn thoát ra.
Lời của Thần Hi khiến Vân Triệt sững sờ, rồi hắn đột nhiên nhớ lại lời Mạt Lỵ đã nói khi nhờ Thải Chi trao chiếc nhẫn này cho mình:
“Chiếc nhẫn này là do ca ca lưu lại trước khi lâm chung năm đó. Ca ca nói, bên trong có linh hồn cuối cùng của huynh ấy, có thể phù hộ ta một đời một kiếp... Mười hai năm trước, trước khi ta đến Nam Thần Vực đã giao nó lại cho Thải Chi, bây giờ, ta giao nó cho ngươi.”
- Chẳng lẽ là...
Quang Minh huyền lực của Thần Hi cường đại đến mức nào, dưới luồng bạch quang nàng điểm ra, linh hồn đang giãy giụa liền bình ổn lại. Sau đó, lam quang chớp động dữ dội, rồi một ảo ảnh màu xanh biếc mơ hồ từ từ hiện ra trước mặt Vân Triệt.
Một bóng người!
Bóng người màu xanh biếc này có vóc dáng tương tự Vân Triệt. Dù chỉ là một ảo ảnh mơ hồ không rõ mặt mũi, nhưng lại khiến Vân Triệt cảm nhận được một luồng khí thế oai hùng bức người... Chỉ một tia tàn hồn đã như thế, không nghi ngờ gì, khi còn sống, chủ nhân của nó nhất định là một nhân vật uy lăng thiên hạ.
- Chủ nhân... A!
Cách đó không xa, Hòa Lăng đang nâng đóa hoa xanh ngọc vừa hái được đi tới, chợt nhìn thấy ảo ảnh kỳ dị hiện ra, nàng kinh hãi thét lên một tiếng rồi dừng bước.
- Ngày này... cuối cùng cũng đã đến...
Khi tàn hồn màu xanh biếc dần trở nên rõ ràng, một giọng nói yếu ớt mà ngân vang cũng cất lên, mang theo nỗi cảm thán sâu sắc và bi thương mơ hồ.
- Ngươi là... Thiên Lang Tinh Thần... Khê Tô?
Vân Triệt ngơ ngác hỏi.
Trong chiếc nhẫn có “linh hồn cuối cùng của ca ca”, Vân Triệt vốn tưởng rằng đó chỉ là một mảnh linh hồn tàn phế, là sự ký thác cuối cùng của Mạt Lỵ và Thải Chi đối với Khê Tô... Có lẽ Mạt Lỵ và Thải Chi vẫn luôn nghĩ như vậy, tuyệt đối không ngờ rằng, nó không những không phải là tàn hồn, mà còn có thể hiện hình đầy đủ, thậm chí phát ra âm thanh.
Muốn lưu lại một mảnh linh hồn như thế, cần phải trả cái giá là tổn thương tuổi thọ và hồn nguyên, vì sao hắn phải làm vậy?
Lời của Vân Triệt khiến tàn hồn màu xanh biếc có phản ứng, hơn nữa còn vô cùng kịch liệt. Hồn ảnh vặn vẹo, giọng nói cũng trở nên tàn khốc:
- Ngươi là ai? Vì sao chiếc nhẫn này lại ở trên tay ngươi?
Vân Triệt cảm nhận được sự nôn nóng trong giọng nói của tàn hồn, vội vàng giải thích:
- Chiếc nhẫn này là do Mạt Lỵ giao cho ta. Nàng nói bên trong có linh hồn cuối cùng của ca ca nàng, cho nên, ngươi chính là ca ca của nàng... Thiên Lang Tinh Thần Khê Tô đã vong mạng?
Lời của Vân Triệt khiến tàn hồn bình tĩnh lại đôi chút. Một cảm giác linh hồn chạm vào nhau đầy vi diệu ập đến, tàn hồn đang nghiêm túc đánh giá hắn, đồng thời thăm dò sự thật trong lời nói của hắn.
Hồi lâu sau, tàn hồn mới lên tiếng:
- Khê Tô đã chết, ta chỉ là một tia tàn hồn hèn mọn lưu lại vì sự không cam lòng của hắn. Mạt Lỵ nàng cam nguyện giao chiếc nhẫn này cho ngươi, xem ra, cuối cùng nàng cũng đã tìm được người mà ta hy vọng nàng tìm thấy. Chỉ là... ngươi lại yếu kém như vậy.
Vân Triệt cười khổ một tiếng, so với Mạt Lỵ, hắn quả thực quá mức nhỏ yếu:
- Thật hổ thẹn. Khê Tô đại ca, ngươi lưu lại tàn hồn, lại xuất hiện vào hôm nay, có phải có chuyện gì muốn nói với Mạt Lỵ không? Ta nhất định sẽ chuyển lời lại cho nàng không sót một chữ.
Người thân từng là Thiên Lang Tinh Thần Khê Tô, ca ca của Mạt Lỵ, cũng là người thân thiết nhất của nàng. Cái chết của hắn đã mang đến cho Mạt Lỵ nỗi bi thương và oán hận vô tận. Vân Triệt thật sự không ngờ có ngày mình lại có thể đối thoại với tàn hồn của hắn.
Và hắn biết rõ, hậu quả của việc tia tàn hồn này của Khê Tô hiện thân hôm nay chính là sẽ hoàn toàn tan thành mây khói, từ nay về sau... không còn tồn tại.
Hồn ảnh của Khê Tô ngẩng đầu, dường như đang nhìn lên trời cao xa xăm:
- Tia linh hồn này, là ta cố tình lưu lại trước khi chết, giam cầm trên chiếc nhẫn trên tay ngươi. Mà phong ấn này sẽ được giải trừ trước khi “Tinh Y Chi Nhật” đến... Ta muốn biết, Mạt Lỵ nàng có trốn thoát thành công không? Ngươi, có thể nói cho ta biết không?
Cho dù đã chết, hắn vẫn không thể buông bỏ nỗi vướng bận đối với Mạt Lỵ.
Mạt Lỵ... có... trốn thoát thành công không?
Vân Triệt không hiểu gì cả:
- Mạt Lỵ nàng... Trốn thoát? Trốn đi đâu? Tại sao phải trốn? Lời này của ngươi có ý gì?
Thần Hi: “...”
- Xem ra ngươi cũng không biết. Phải rồi, ngươi yếu đuối như vậy, sao nàng có thể nói cho ngươi biết được. Vậy ngươi nói cho ta biết, bây giờ nàng đang ở đâu?
- Nàng... có lẽ đang ở Tinh Thần Giới.
Vân Triệt trả lời.
Giọng nói của tàn hồn Khê Tô trở nên ảm đạm đi rất nhiều:
- Tinh Thần Giới... Vậy ngươi có biết, mấy ngày gần đây Tinh Thần Giới có động tĩnh gì không?
- Ta vừa mới biết, Tinh Thần Giới dường như đã mở ra “Tinh Hồn Tuyệt Giới”.
Vân Triệt đáp, trong cảm giác bất an đang ập đến dồn dập, giọng nói của hắn cũng trở nên có chút nặng nề.
Hồn ảnh Khê Tô thở dài một tiếng u ám:
Haizz... Vì sao nàng không trốn, nàng rõ ràng có được Thiên Sát thần lực, hoàn toàn có thể trốn thoát. Cho dù phải phản bội tổ tiên, phản bội tông môn, cả đời không được yên ổn cũng tốt hơn là trở thành tế phẩm, thân hồn câu diệt.
Những lời nói yếu ớt ấy lại từng chữ hung hăng đâm vào tâm thần Vân Triệt. Hắn không thể giữ bình tĩnh được nữa, đột ngột bước tới trước, run giọng quát:
- Ngươi đang nói cái gì? Cái gì mà phản bội tổ tiên, phản bội tông môn!? Cái gì là tế phẩm!? Cái gì mà thân hồn câu diệt... Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì! Ngươi rốt cuộc đang nói cái gì!!
Dù Khê Tô bây giờ chỉ còn là một tia tàn hồn có thể tiêu tán bất cứ lúc nào, nhưng hắn vẫn thấy rõ sự run rẩy trong mắt Vân Triệt, nghe được sự run sợ trong giọng nói của Vân Triệt, cảm nhận được nỗi sợ hãi phát ra từ linh hồn của Vân Triệt... Nam tử trước mắt này, tuy nhỏ yếu, nhưng lại là người mà Mạt Lỵ cam tâm giao phó chiếc nhẫn của mình, là người thật lòng lo lắng cho Mạt Lỵ.
Trong nỗi bi thương lạnh lẽo, hắn cảm nhận được một tia an ủi. Dù cả đời Mạt Lỵ phải kết thúc trong đau khổ, nhưng ít nhất, sau khi mình ra đi, vẫn có người thật lòng quan tâm đến nàng như mình.
- Ngươi đã muốn biết như vậy, ta sẽ nói cho ngươi. Dù rằng không biết gì cả mới là điều tốt nhất đối với ngươi.
“...” Vân Triệt hít một hơi thật sâu.
- Chuyện đó xảy ra vào khoảng hơn hai mươi năm trước. Khi ta ở bên ngoài, nghe được lời đồn lan rộng rằng Tinh Thần Giới đang thu mua một lượng lớn huyền ngọc cao cấp, dường như đã tìm được cơ hội thành thần nào đó, chuẩn bị tiến hành cái gọi là nghi thức thành thần.
Hơn hai mươi năm trước, “Kế hoạch thành thần” của Tinh Thần Giới quả thực đã lan truyền một thời, thậm chí đến cả các hạ vị tinh giới, ngay cả Vân Triệt cũng từng nghe qua. Chỉ là cả Kỷ Như Nhan và Mộc Băng Vân đều nói với hắn rằng đây chẳng qua chỉ là lời đồn vô căn cứ.
- Ban đầu ta chỉ cho rằng đó là lời đồn nhảm do kẻ nào đó rỗi hơi bịa đặt, bởi vì Tinh Thần Giới nếu thật sự có đại sự thì không thể nào để người ngoài hay biết. Nhưng mà, không có lửa làm sao có khói, vả lại khi đó Tinh Thần Giới đúng là đang thu mua huyền ngọc cao cấp với số lượng lớn, thậm chí không tiếc phái người đến các thương hội trung tâm của thượng vị, trung vị và cả hạ vị tinh giới. Sau khi trở về, ta đã hỏi phụ vương về chuyện này.
- Câu trả lời của phụ vương cũng không khác dự đoán của ta, ngài nói đó là lời đồn vô căn cứ. Nhưng ta phát hiện, khi ngài trả lời, ánh mắt đã có một khoảnh khắc hoảng hốt, dường như có điều che giấu. Mà chuyện ngay cả ta cũng phải cố sức giấu giếm, nhất định không tầm thường.
Vân Triệt nín thở lắng nghe, không dám ngắt lời. Thần Hi và Hòa Lăng cũng im lặng lắng nghe.
- Có một ngày, phụ vương ra ngoài, ta lẻn vào thần đế điện của ngài, phát hiện một ngọc giản mang khí tức cổ xưa. Trên ngọc giản có khắc một phương pháp “Huyết Tế”.
- Phương pháp huyết tế gì?
Vân Triệt buột miệng hỏi.
Lông mày của Thần Hi cũng khẽ động, nhưng khác với Vân Triệt, trên trán nàng lại thoáng hiện lên một tia nghi hoặc nhàn nhạt.
- Hiến tế toàn bộ của một Tinh Thần, bao gồm máu thịt, lực lượng, linh hồn cho đến thần lực của người đó, để đạt được sự dung hợp với một Tinh Thần khác! Mà một khi thành công, Tinh Thần lực dung hợp với Tinh Thần lực sẽ sinh ra biến đổi về chất đặc thù, từ đó rất có thể đột phá cực hạn, vượt qua bức tường ngăn cách vốn không thể vượt qua... chạm đến con đường Chân Thần trong truyền thuyết.
- Phương pháp hiến tế này không phải Tinh Thần nào cũng có thể thực hiện được, mà cần sự “phù hợp” vô cùng nghiêm ngặt. Muốn đạt được độ phù hợp này, Tinh Thần bị hiến tế phải có quan hệ huyết thống trực hệ trong vòng hai đời với người nhận hiến tế!
- Cũng chính là cha mẹ ruột, huynh đệ tỷ muội cùng cha cùng mẹ, và... con ruột!
Ầm----
Như ngàn vạn tia sét đồng thời nổ vang trong đầu, toàn thân Vân Triệt chấn động dữ dội, tròng mắt giãn ra, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch như giấy sáp... Dù Khê Tô còn chưa nói hết, nhưng hắn đã hiểu ra điều gì đó, hiểu một cách hoàn toàn triệt để.
Mạt Lỵ... nàng là con gái ruột của Tinh Thần Đế...
Tinh Hồn Tuyệt Giới đột ngột mở ra, chính là vì “Huyết Tế” theo lời Khê Tô, mà tế phẩm... chính là Mạt Lỵ!
- A... chủ nhân!
Hòa Lăng vội vàng chạy tới, đỡ lấy Vân Triệt đang toàn thân run rẩy, suýt chút nữa đã ngã về phía trước.
- Ta cầm ngọc giản đó đi chất vấn phụ vương, ngài không hề chối cãi, mà trực tiếp nói với ta rằng, ngài đang tiến hành nghi thức huyết tế được khắc trong ngọc giản. Thu mua lượng lớn thần ngọc là để chuẩn bị cho nghi thức, thời hạn của nghi thức là trăm năm một lần, cũng chính là “Tinh Y Chi Nhật” khi Tinh Thần lực mạnh nhất trong một trăm năm. Mà ta, là người duy nhất kế thừa Tinh Thần thần lực trong số các con của ngài, chính là tế phẩm của nghi thức... Ngài nói với ta, tất cả là vì tương lai của Tinh Thần Giới, ta làm con của ngài, làm một Tinh Thần, có nghĩa vụ phải hy sinh vì nó, thậm chí đây còn là vinh quang lớn nhất đời ta.
Hai tay Vân Triệt siết chặt, toàn thân mồ hôi lạnh túa ra như mưa... Thần Hi liếc nhìn hắn, kinh ngạc vì hắn lại có phản ứng lớn đến vậy.
Hắn và Thiên Sát Tinh Thần...
Tàn hồn Khê Tô cất tiếng cười lớn:
- Ha ha ha, ha ha ha ha... Nực cười làm sao, hoang đường làm sao. Ta vốn cho rằng Tinh Thần Giới có thể thay đổi tất cả, bao gồm cả sinh mệnh, nhưng sao có thể dùng một phương pháp hoang đường nực cười, vi phạm thiên đạo nhân luân như thế... Hơn nữa, thứ nhận được cũng chỉ là một “khả năng” mà thôi!
- Ta đã cố gắng đấu tranh, ta nói với ngài rằng ta tuyệt đối không thể thuận theo, thậm chí đã nghĩ đến việc rời khỏi Tinh Thần Giới trước Tinh Y Chi Nhật, cho dù phải phản bội tổ tiên, phản bội tông môn, sống trong trốn chạy... Nhưng mà, ngay hai tháng sau, một lần ta ra ngoài trở về lại phát hiện... Mạt Lỵ nàng thế mà lại kế thừa thần lực của Thiên Sát Tinh Thần...
Có thể nhận được sự công nhận và phù hợp của Tinh Thần lực, ở Tinh Thần Giới này là vinh quang cao nhất. Trước khi mọi chuyện xảy ra, hắn sẽ vui mừng như điên... Nhưng ngày đó lại gần như là ngày thống khổ và tuyệt vọng nhất trong cả cuộc đời hắn.
Khi nhắc lại, giọng nói vẫn đau đớn khôn nguôi.
- Ta từ bỏ đấu tranh, cũng không còn nghĩ đến việc chạy trốn, yên lặng chờ đợi ngày trở thành tế phẩm. Chỉ là... ta lại không thể bảo vệ được tính mạng của chính mình...
Khi chỉ có một mình, hắn có thể trốn. Nhưng Mạt Lỵ cũng đã trở thành Tinh Thần, nếu hắn chạy trốn, Mạt Lỵ sẽ trở thành tế phẩm thay cho hắn.
Nếu hắn mang Mạt Lỵ cùng trốn đi, như vậy, sẽ liên lụy Mạt Lỵ cùng phản bội rời khỏi Tinh Thần Giới... Mà phản bội tổ tiên, phản bội tông môn, là tội trọng bị người đời phỉ nhổ nhất. Cho dù họ là con ruột của Tinh Thần Đế, cũng sẽ phải sống dưới bóng ma và sự truy sát của Tinh Thần Giới, vĩnh viễn không có ngày yên bình.
Bản thân ngoan ngoãn trở thành tế phẩm, Mạt Lỵ sẽ được bình an cả đời, cả đời là Thiên Sát Tinh Thần và công chúa Tinh Thần không ai dám động đến... Đây là lựa chọn của hắn, không hề có chút do dự nào.
Thế nhưng, không đợi được đến ngày mình bị hiến tế, hắn lại chết dưới tay Thiên Diệp Ảnh Nhi... Chính xác mà nói, là vì Thiên Diệp mà chết.
- Trước khi chết, ta đã nói tất cả cho Mạt Lỵ... Ta bảo nàng trốn... liều mạng mà trốn... trốn càng xa càng tốt... Nhưng mà... vì sao lại... Nàng rõ ràng có thể trốn, nàng kế thừa chính là Thiên Sát thần lực...
Thân thể Vân Triệt vẫn đang run rẩy, hắn khẽ cất lời:
- Nàng đã trốn được... nhưng sau đó nàng lại quay về... Bởi vì... nàng đã đưa ra... lựa chọn giống hệt như ngươi...
Tàn hồn Khê Tô: “??”
- Ngươi có biết... Thiên Lang Tinh Thần hiện giờ là ai không?
Hai tay Vân Triệt siết chặt đến mức mỗi đốt ngón tay đều trắng bệch:
- Thải... Chi.
Hắn phá lên cười, tiếng cười vô cùng điên cuồng, lại bi thương không gì sánh bằng:
- Ha ha... ha ha ha... ha ha ha ha ha ha... Lão tặc thiên... Lão tặc thiên... ha ha ha... ha ha ha ha ha ha...