Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1328: CHƯƠNG 1326: QUYẾT TUYỆT

Cả ba người con của Tinh Thần Đế đều nhận được truyền thừa Thần lực Tinh Thần... Đừng nói là ba người, ngay cả hai người cũng là chuyện chưa từng có trong lịch sử Tinh Thần Giới. Đây vốn là kỳ tích đủ để vĩnh viễn ghi vào sử sách của Tinh Thần Giới, lại tạo nên vận mệnh bi ai cho ba huynh muội Khê Tô, Mạt Lỵ và Thải Chi.

Chỉ vì một nghi thức huyết tế vốn chỉ tồn tại trong ghi chép, không rõ thật giả, càng không biết có thể thành công hay không.

Khê Tô cười khàn đặc điên cuồng và tuyệt vọng... Sắc mặt Vân Triệt trắng bệch, toàn thân tê dại, tim đập điên cuồng, hô hấp dồn dập, ngay cả Hòa Lăng cũng kinh hãi đến mức mặt mày tái nhợt.

Hắn cuối cùng đã hiểu, ban đầu ở Lục Địa Thiên Huyền, tại sao Mạt Lỵ lại biến sắc khi nghe Thải Chi trở thành Thiên Lang Tinh Thần mới từ miệng Ngục La, sau đó theo Ngục La trở về Tinh Thần Giới, rồi quyết tuyệt hơn bất cứ chuyện gì mà chặt đứt mọi liên hệ với hắn, nói ra những lời như “Không ai nợ ai”, “Vĩnh viễn không gặp lại”...

Hắn cuối cùng đã hiểu, ngày ấy ở Trụ Thiên Thần Giới, vì sao Mạt Lỵ nhất quyết không chịu ra gặp hắn, hơn nữa từng chữ tuyệt tình như dao đâm vào tim, cố hết sức đuổi hắn đi...

Hắn cuối cùng đã hiểu, khi ở Tinh Thần Giới, tại sao Mạt Lỵ lại bá đạo cương quyết gả Thải Chi cho hắn như vậy... Nàng đang phó thác Thải Chi, cũng là đang phó thác chính hắn...

Hắn cuối cùng đã hiểu, năm đó Mạt Lỵ lấy được giọt máu của Tà Thần, sau đó thoát khỏi Nam Thần Vực nhưng không trở lại Tinh Thần Giới, mà lại chạy về hạ giới xa xôi...

Sau khi tái tạo thân thể ở Lục Địa Thiên Huyền, nàng cũng không lập tức trở về “thế giới nơi nàng sinh ra”, ngược lại nói sẽ tiếp tục ở bên cạnh hắn ba mươi năm... Hóa ra, nàng không hề có ý định trở về, cái gọi là “ba mươi năm”, đó chỉ là lời nói kiêu ngạo của nàng mà thôi, nếu không bị phát hiện, nàng đã định ở bên hắn một đời một kiếp...

Trước khi rời khỏi Tinh Thần Giới, nàng đột nhiên kiên quyết bắt hắn vào Trụ Thiên Châu như vậy, hóa ra là để hắn tránh được thời điểm bản thân bị hiến tế, cũng muốn dùng khoảng cách ba ngàn năm để làm phai nhạt tình cảm của hắn đối với nàng...

Ha ha... Làm sao có thể... Ta đuổi theo ngươi đến Thần Giới, trải qua mấy lần sinh tử, chịu đựng sự tra tấn của Phạm Hồn Cầu Tử Ấn, thậm chí không thể quay về... Ta chưa từng có một khoảnh khắc nào hối hận, thì làm sao có thể phai nhạt tình cảm với ngươi được...

Đừng nói ba ngàn năm, ba vạn năm, ba trăm vạn năm cũng tuyệt đối không thể nào...

Giống như Huyết Tinh Thần của ngươi trong cơ thể ta, vĩnh viễn không thể nào tan biến hay hủy diệt.

Trong những lần tiếp xúc ngắn ngủi với Mạt Lỵ ở Thần Giới, hắn có thể nhận ra rõ ràng sự khác thường của nàng... Ít nhất biết nàng có chuyện rất quan trọng, hơn nữa đang bất đắc dĩ giấu giếm hắn. Hắn không truy hỏi đến cùng, nhưng cũng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó lại liên quan đến tính mạng của nàng...

Bởi vì Mạt Lỵ của hắn chính là Thiên Sát Tinh Thần! Nàng cường đại như vậy, tuy không phải là Tinh Thần lợi hại nhất, nhưng lại là Tinh Thần có tốc độ nhanh nhất, năng lực ẩn nấp và chạy trốn mạnh nhất, năm đó dù thân trúng kịch độc, Nam Minh Thần Giới mạnh nhất Nam Thần Vực cũng không thể giữ được nàng...

Huống chi nàng còn là con gái của Tinh Thần Đế, là trưởng công chúa của Tinh Thần Giới, ai có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của nàng?

Hắn nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến nguyên nhân lại như vậy, kết quả lại như thế...

Vân Triệt cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng lúc nói chuyện, từng chữ thốt ra đều mang theo tiếng răng va vào nhau lập cập:

- Khê Tô đại ca, có biện pháp nào... có thể cứu nàng không?

Giọng tàn hồn của Khê Tô yếu ớt, lại như điên dại:

- Cứu nàng... cứu thế nào! Cứu thế nào!! Tinh Hồn Tuyệt Giới đã mở, trừ phi có được Huyết Tinh Thần của mười hai Tinh Thần, còn lại bất cứ sinh linh nào, bất cứ tồn tại nào cũng không thể ra vào, không ai có thể ngăn cản... Không ai có thể cứu nàng... Không một ai!!

“...” Vân Triệt dùng sức lắc đầu, thất thần nói:

- Sẽ không... Tinh Hồn Tuyệt Giới mà Tinh Thần Giới mở ra có lẽ là vì chuyện khác... Hắn dù sao cũng là phụ thân của Mạt Lỵ... Sẽ không... Có lẽ tất cả đều là giả...

Dưới cú sốc và kinh hãi tột độ, hắn hoàn toàn hoảng loạn, cố gắng tự an ủi bản thân.

- Phụ thân? Hắn cũng xứng... hắn cũng xứng sao... A a a... a a a!!

Một tiếng “phựt” khẽ vang lên, tàn hồn của Khê Tô đột nhiên rách toạc ra dưới sự vặn vẹo kịch liệt, rồi nhanh chóng tiêu tán, hoàn toàn biến mất giữa đất trời.

- Khê Tô đại ca!

Vân Triệt vội vàng tiến lên, theo bản năng đưa tay ra, nhưng chỉ bắt được một tia linh hồn tàn phai đang nhanh chóng trở về hư vô.

Năm đó Khê Tô lưu lại tia linh hồn này là vì điều gì, là vì hy vọng có thể tận mắt thấy Mạt Lỵ trốn thoát khỏi Tinh Thần Giới, bởi vì đây là hy vọng duy nhất trước khi hắn chết. Nhìn thấy Mạt Lỵ bình an trước Tinh Y Chi Nhật, hắn mới có thể thật sự yên lòng mà đi.

Hắn không ngờ rằng, ý thức cuối cùng của bản thân lại phải chịu đựng nỗi thống khổ và tuyệt vọng còn sâu sắc hơn cả ngày hắn bỏ mạng, khiến một Thiên Lang Tinh Thần uy chấn Thần Giới lại phát ra những tiếng gào thét và cuồng tiếu như ác quỷ.

- Tại sao lại như vậy... Tại sao... lại... như vậy...

Toàn thân Vân Triệt run lên bần bật, tay phải vồ lên đầu, năm ngón tay cắm sâu vào như muốn bóp nát cả xương sọ.

- Chủ nhân, người... người sao vậy?

Hòa Lăng cũng bị dọa đến mặt mày trắng bệch, hai tay nàng đỡ lấy Vân Triệt, cảm nhận được từng luồng hơi lạnh đáng sợ truyền đến.

Nhìn phản ứng của Vân Triệt, Thần Hi đã hiểu ra rất nhiều. Trước đây nàng đoán Tà Thần lực của Vân Triệt đến từ Thiên Sát Tinh Thần, và Thiên Sát Tinh Thần rất có thể từng là sư phụ huyền đạo của hắn. Bây giờ xem ra, quan hệ giữa hai người không hề tầm thường, mấy năm Thiên Sát Tinh Thần biến mất chắc chắn là luôn ở cùng hắn.

Thần Hi nói:

- Vân Triệt, việc đã đến nước này, không thể nào thay đổi được nữa. Thân là một Tinh Thần cường đại, lại gặp phải vận mệnh như thế. Nếu ngươi không muốn chuyện tương tự tái diễn một lần nữa, chỉ có cách khiến bản thân trở nên mạnh hơn, mạnh đến mức đủ để thay đổi tất cả.

Thần lực Tinh Thần và Thần lực Tinh Thần có thể dung hợp dưới một “mầm mống” nào đó, đây là chuyện lạ lùng tuyệt đối phá vỡ nhận thức, cho dù có truyền ra ngoài cũng khó có ai tin. Nhưng Thần Hi biết đây chắc chắn là sự thật.

Bởi vì nàng từng nghe được một tin đồn tương tự... ở một niên đại rất xa xưa.

Chỉ là chưa từng có ai, chưa từng có nơi nào thật sự làm như vậy, bởi vì mầm mống dung hợp này phải trả giá bằng sự hy sinh của huyết thống, vi phạm nhân tính, vi phạm thiên đạo nhân luân. Nàng cũng thật sự không ngờ ghi chép này vẫn còn được lưu giữ đến tận bây giờ, lại còn chuẩn bị được thực hiện.

Dường như lời an ủi của Thần Hi có tác dụng, cơ thể đang run rẩy của Vân Triệt dần dần ổn định lại, bàn tay vẫn luôn bấu chặt trên đầu cũng từ từ buông xuống... Chỉ là, cảm giác lạnh như băng truyền đến tay Hòa Lăng lại càng thêm thấu xương.

Khi hắn đứng thẳng người dậy, ngay cả hơi thở cũng trở nên vô cùng vững vàng, hàn quang ngưng tụ trong đôi mắt, một tia sáng lóe lên trên không, Độn Nguyệt Tiên Cung chìm trong ánh trăng phá không mà hiện.

Hành động của Vân Triệt khiến đôi mắt đẹp của Thần Hi chấn động, nàng nhanh như chớp đưa tay túm lấy hắn:

- Ngươi định làm gì?

- Đến Tinh Thần Giới.

Vân Triệt trả lời, giọng nói lạnh như băng mang theo run rẩy.

- ...Ngươi biết mình đang nói gì không?

Bàn tay Thần Hi đang nắm lấy tay Vân Triệt chợt siết chặt.

- Ta phải đi! Dù thế nào cũng phải đi!

Giọng Vân Triệt hoàn toàn khàn đặc, nhưng từng chữ đều mang theo sự kiên quyết lạnh thấu xương.

Bóng dáng Thần Hi lóe lên, chắn trước người hắn:

- Đó là Tinh Thần Giới! Ngươi đi thì làm được gì? Ngươi cứu được nàng sao!!

- Cứu không được cũng phải đến!!

Vân Triệt gầm lên một tiếng.

Giọng nói vốn luôn mềm mại như mây của Thần Hi lúc này trở nên nghiêm khắc:

- Vân Triệt! Ngươi tỉnh táo lại cho ta! Tuy Độn Nguyệt Tiên Cung là huyền hạm nhanh nhất thế gian, nhưng cho dù dùng tốc độ cực hạn của nó, từ đây đến Tinh Thần Giới cũng phải mất mấy ngày! Đến lúc đó... “nghi thức” đã sớm hoàn tất!

Vân Triệt lắc đầu:

- Không, không đâu. Vừa rồi tàn hồn của Khê Tô đã nói, nghi thức tiến hành vào Tinh Y Chi Nhật, mà thời gian tàn hồn của hắn hồi phục được định trước “Tinh Y Chi Nhật”, nói cách khác hôm nay không phải là Tinh Y Chi Nhật! Hiện giờ Tinh Thần Giới mở Tinh Hồn Tuyệt Giới là để chuẩn bị, chứ không phải đã bắt đầu nghi thức... kịp... nhất định sẽ kịp!

Hắn rõ ràng đang nói những lời điên cuồng vô lý, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến đáng sợ.

- Cho dù thật sự đến kịp thì sao? Không ai có thể phá được Tinh Hồn Tuyệt Giới, ngay cả Long Hoàng cũng không thể!

- Ta có thể! Khê Tô nói, chỉ có mười hai Tinh Thần sở hữu Huyết Tinh Thần mới có thể ra vào Tinh Hồn Tuyệt Giới. Mà trên người ta, có Huyết Tinh Thần mà nàng đã cho. Có lẽ... không! Ta nhất định có thể tiến vào! Nhất định có thể!!

Thần Hi: “...”

- Đừng cản ta!!

Hai tay Vân Triệt siết chặt, sau đó giãy giụa muốn thoát khỏi sự ngăn cản của Thần Hi.

Mắt Thần Hi chợt lóe lên, cổ tay khẽ động, tức thì, một luồng bạch quang bao phủ lấy Vân Triệt. Luồng bạch quang này vô cùng tinh thuần và nhàn nhạt, lại khiến Vân Triệt cảm thấy như bị ngàn vạn ngọn núi đè lên người, mọi bộ phận trên toàn thân đều bị giam cầm chặt chẽ, không thể động đậy.

Dưới sự áp chế của sức mạnh Thần Hi, sao hắn có thể thoát được, khuôn mặt hắn kịch liệt vặn vẹo trong lúc cố sức giãy giụa, hai mắt càng nhanh chóng phủ đầy tơ máu:

- Ngươi... buông ra... buông ta ra! Buông ta ra!

- Buông ta... ra!!!

Theo một tiếng gầm cực kỳ dữ dội, hắn phun ra một ngụm máu lớn giữa hai hàm răng nghiến chặt.

- Chủ... chủ nhân?

Hòa Lăng hiển nhiên đã bị dọa cho ngây người, hồi lâu không biết phải làm sao.

Giọng nói của Thần Hi mềm nhẹ mà đâm vào tim:

- Vân Triệt! Ngươi nghe cho kỹ đây, ngươi còn trẻ, có thể bốc đồng, nhưng không thể lấy tính mạng của mình ra mà bốc đồng! Tuy ta không biết giữa ngươi và Thiên Sát Tinh Thần đã xảy ra chuyện gì, nhưng... ngươi không cứu được nàng! Không ai cứu được nàng cả! Ngươi đi, chính là chịu chết vô ích, ngoài ra, không có kết quả nào khác!

Vân Triệt không thể động đậy, nhưng cơ bắp toàn thân đều đang run rẩy, hiển nhiên đang dùng hết sức để giãy giụa:

- Đúng... ta không cứu được nàng... ta là một phế vật như vậy, lấy cái gì đi cứu nàng... Nhưng ngươi muốn ta trơ mắt ở đây chờ ngày nàng chết... ta thà đi chết còn hơn!!

- Buông... ta... ra!!

Thần Hi nhíu mày:

- Chết? Từ này trong miệng ngươi lại dễ dàng như vậy sao? Ngươi có biết, cái mạng này của ngươi sống sót được dưới độc thủ của Thiên Diệp khó khăn đến mức nào không! Hạ Khuynh Nguyệt đưa ngươi vượt qua Thần Vực đến tận đây, quỳ xuống cầu xin cho ngươi, ngươi lại phụ lòng nàng như vậy sao? Còn có Lăng Nhi, nàng cứu mạng ngươi, lại trở thành độc linh của ngươi, mấy ngày trước ngươi còn tự mình hứa hẹn với nàng sẽ cùng nàng báo thù Phạm Đế Thần Giới... Ngươi không báo đáp chút ân tình nào của nàng, không thực hiện chút hứa hẹn nào, lại muốn nàng vì hành vi vô lý của ngươi mà hoàn toàn tiêu vong sao!?

“...” Ánh mắt Vân Triệt chợt ngưng lại, cơ thể đang giãy giụa cũng đình trệ trong khoảnh khắc.

Nhìn phản ứng của hắn, giọng nói của Thần Hi thoáng dịu đi:

- Ngươi có thể chết, ngươi có thể chết trên con đường báo thù cho mình, cho Lăng Nhi, có thể vì bảo vệ người khác mà chết, thậm chí có thể chết vì bị người khác ám toán... Nhưng biết rõ là đi chịu chết vô ích mà vẫn cứ đi... Ngươi có nghĩ đến những người đang ở hạ giới khổ sở chờ ngươi trở về không? Có nghĩ đến Lăng Nhi không? Có nghĩ đến người vì giữ lại tính mạng của ngươi mà không tiếc cả tính mạng và tôn nghiêm của mình chưa? Có nghĩ đến Thiên Sát Tinh Thần vì không muốn ngươi xúc động mà không nói cho ngươi biết một chữ chân tướng nào không?

Vân Triệt: “...”

Thần Hi khẽ nói:

- Vân Triệt, mạng của ngươi là do ta cứu, ta sẽ không cho phép ngươi lãng phí tính mạng của mình một cách vô nghĩa và điên rồ như vậy. Nếu ngươi thật sự muốn tốt cho nàng, thì phải sống cho thật tốt, khiến bản thân trở nên cường đại, cường đại đến mức có thể đòi lại tất cả sự không cam lòng và tôn nghiêm cho nàng. Ngươi có sức mạnh của Tà Thần, chuyện người khác không làm được, tương lai ngươi nhất định có thể làm được! Đó mới là chuyện mà ngươi, một nam nhân, một kẻ kế thừa Tà Thần lực phải làm!

Vân Triệt hồi lâu không nói gì, khí tức cũng dường như ổn định lại một chút, Thần Hi cho rằng hắn cuối cùng đã bình tĩnh lại, trong lòng thoáng nhẹ nhõm. Nhưng đúng lúc này, Vân Triệt lại mở miệng, giọng nói trầm thấp mà chậm rãi:

Đôi mắt hắn đỏ ngầu như nhuốm máu, cơ thể dưới sự giãy giụa quá mức kịch liệt lại bắt đầu rạn nứt ra từng vết máu:

- Thần Hi... cái mạng này của ta là do ngươi cứu... ta nợ ngươi vô số... nhưng... Hôm nay nếu ngươi cản ta... ta sẽ hận ngươi... một đời một kiếp

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!