“...” Thần Hi đảo mắt, nhất thời kinh ngạc. Với lịch duyệt cả đời của nàng, quả thực không cách nào lý giải nổi vì sao Vân Triệt lại quyết tuyệt đến thế.
Hắn biết rõ bản thân không thể cứu được nàng, biết rõ chuyến đi này chỉ là chịu chết vô ích. Dù đối phương là người quan trọng đến mức nào đi nữa, hắn cũng không nên cố chấp đến mức không thể thuyết phục như vậy.
Thần Hi nhẹ nhàng thở dài:
- Ta sẽ không thả ngươi ra. Tâm trí ngươi đã rơi vào điên cuồng, hãy bình tĩnh lại trước đã.
Giọng Vân Triệt càng thêm khàn đặc, máu tươi rỉ ra từ kẽ răng:
- Ta rất bình tĩnh, bình tĩnh hơn bất cứ lúc nào trong đời! Từng lời ngươi nói ta đều hiểu rõ! Nhưng, ngươi không biết nàng có ý nghĩa như thế nào đối với ta... ngươi vĩnh viễn sẽ không bao giờ biết!
Thần Hi: “...”
- Buông ra... ta... cầu xin ngươi... buông ta ra... buông ta ra!!!!
Xoẹt!!
Một tiếng xé rách kinh hoàng vang lên, trên hai cánh tay của Vân Triệt đồng thời nứt toác hai vết máu trông vô cùng ghê người.
Thân thể hắn bị áp chế hoàn toàn, lại có thể bùng nổ lực lượng giãy giụa quyết tuyệt đến kinh người như thế... Mắt đẹp của Thần Hi rung động dữ dội, Vân Triệt trước mắt giống như một con mãnh thú tuyệt vọng bị nhốt trong lồng giam tăm tối, đang dùng máu tươi và sinh mệnh của mình để gào thét giãy giụa.
Không có Mạt Lỵ, Vân Triệt cũng chỉ là một phế nhân bị trục xuất khỏi gia môn, chịu đủ mọi ánh mắt khinh khi, ngay cả người nhà của mình cũng không bảo vệ nổi. Hắn cảm tạ Mạt Lỵ sao? Không phải... Tuyệt đối không phải. Tình cảm của hắn đối với Mạt Lỵ thật vi diệu, không giống với bất cứ nữ tử nào từng bước vào cuộc đời hắn, hắn không thể nói rõ đó là thứ tình cảm gì. Nhưng, chính sự vướng bận trong tâm linh không cách nào diễn tả thành lời ấy đã thôi thúc hắn đuổi tới Thần Giới, để hắn từ một người chưa từng bước vào Thần đạo, trong ba năm ngắn ngủi đã trở thành người đứng đầu Phong Thần đại chiến của Đông Thần Vực... Chỉ vì có thể gặp lại nàng một lần.
Hiện giờ, hắn nghe tin nàng sắp bị hiến tế, vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này... Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm giác cả thế giới của mình như sụp đổ.
Hắn phải đến bên cạnh nàng, bằng bất cứ giá nào... dù phải chết, dù mất đi tất cả. Hắn biết rõ, suy nghĩ này của mình trong mắt bất cứ ai cũng đều ngu xuẩn đến không còn thuốc chữa. Nhưng, cả đời này, hai kiếp này của hắn, chưa bao giờ kiên quyết như hiện tại.
Hòa Lăng tiến lên, rồi nhẹ nhàng quỳ xuống trước mặt Thần Hi:
- Chủ nhân, cầu xin ngài... hãy để huynh ấy đi đi.
Thần Hi nhíu mày:
- Lăng Nhi, sao con cũng hồ đồ như vậy.
Đôi mắt Hòa Lăng mông lung, giọng điệu buồn bã:
- Bởi vì, Lăng Nhi hiểu tâm trạng của huynh ấy. Nếu đó là Lâm Nhi, con cũng nhất định sẽ đi... Cho dù biết rõ không cứu được, biết rõ chỉ là chịu chết vô ích... Con cũng nhất định sẽ đi.
“...” Thần Hi nhìn Hòa Lăng, nhìn Vân Triệt, cảm giác “bất lực” đã không biết bao nhiêu năm xa cách lại quẩn quanh trong lòng nàng.
Hắn rốt cuộc là vì cái gì?
Uyển Hồ... Nếu như là ngươi...
- Buông... ta... ra... buông ta ra!!
- Chủ nhân...
Bên tai, tiếng gào thét khàn đặc của Vân Triệt xen lẫn với lời thỉnh cầu của Hòa Lăng, nàng xoay người, quay lưng lại với hai người, chậm rãi nhắm mắt.
- Ngươi có biết đường đến Tinh Thần Giới không?
Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng nói như gió thoảng, nhẹ tựa lông hồng.
“...” Vân Triệt đang giãy giụa chợt khựng lại. Hắn từng đến Tinh Thần Giới, nhưng lần đó là được truyền tống từ huyền trận của Trụ Thiên Thần Giới, hắn không biết phương vị của Tinh Thần Giới.
Thần Hi đưa tay điểm nhẹ, một điểm bạch quang bay ra, ấn vào mi tâm của Vân Triệt. Tức thì, vị trí của Tinh Thần Giới đã được khắc sâu vào trong tâm hồn hắn.
- Mạng của ngươi là do ta cứu, nhưng... vận mệnh suy cho cùng vẫn là của ngươi. Ngươi muốn làm thế nào là quyền tự do của ngươi, ta có thể khuyên nhủ nhưng quả thực không có quyền ngăn cản... Nếu ngươi đã lựa chọn như vậy, thì cứ đi đi.
Ầm!
Một tiếng động nhỏ vang lên, bạch quang quấn quanh Vân Triệt cứ thế tiêu tán.
Áp chế biến mất, Vân Triệt loạng choạng dữ dội, suýt chút nữa đã ngã quỵ xuống đất. Sau khi đứng vững, hắn lại không lập tức rời đi, mà ngây người đứng đó, kinh ngạc nhìn bóng lưng Thần Hi... nhìn rất lâu, rất lâu.
Hắn chậm rãi tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy Thần Hi từ phía sau.
Thần Hi: “...”
Vân Triệt ổn định lại hơi thở, khẽ thì thầm bên tai nàng:
- Thần Hi... Tuy ta vẫn luôn không biết vì sao người lại đối tốt với ta như vậy, nhưng... mạng của ta là do người cứu, Quang Minh huyền lực của ta là do người ban cho, người còn cố gắng tái tạo lại tâm cảnh của ta, dẫn dắt ta theo đuổi một tiền đồ vốn không tồn tại... Tất cả những điều này, ta đều biết, đều cảm nhận được.
- Khi đột phá đến Thần Vương cảnh, ta thậm chí đã cho rằng tâm cảnh của mình đã có một sự lột xác rất lớn.
- Nhưng... khi ta nghe được tên của nàng, ta mới biết, ta trước sau vẫn chỉ là một phàm nhân không hơn không kém!
“...” Thần Hi không nói gì, cũng không đẩy hắn ra.
- Mặc dù người nghe thấy nhất định sẽ cảm thấy thật ngây thơ và nực cười. Nhưng... nàng chính là người có thể khiến ta vì nàng mà trả giá tất cả, không màng sống chết.
- Ân tình của người, kỳ vọng của người, đời này ta đành phải phụ lòng. Nếu có kiếp sau... ta sẽ cố gắng tìm được người, sau đó sẽ luôn nghe lời người nói...
Chợt buông Thần Hi ra, Vân Triệt bay vút lên không, lao vào trong Độn Nguyệt Tiên Cung. Một vệt nguyệt quang nồng đậm xé rách không trung, biến mất nơi chân trời xa xôi.
- Chủ nhân...
Hòa Lăng khẽ gọi một tiếng, còn chưa kịp cáo biệt đã hóa thành một luồng thanh quang, biến mất sau lưng Thần Hi, trở về trong Thiên Độc Châu.
Hồi lâu sau, Thần Hi mới quay người lại, ngón tay ngọc giơ ra, nhẹ nhàng vạch một đường trước người, dựng nên một huyền trận truyền âm cao cấp.
- Giúp ta một việc... Hiện giờ Vân Triệt đang chạy tới Tinh Thần Giới, bất kể thế nào, xin ngươi hãy bảo vệ hắn...
Thần Hi nói đứt quãng, sau vài giây trầm mặc, bàn tay nàng khẽ buông xuống, huyền trận truyền âm cũng tan đi trong không trung.
“Thôi vậy...” Thần Hi ngẩng đầu, trong mắt đẹp là nỗi buồn vô tận. Nàng vốn tưởng rằng đây là món quà trời ban, lại nhanh chóng chết yểu như thế.
“Đây cũng là thiên mệnh sao?”
Độn Nguyệt Tiên Cung duy trì tốc độ cực hạn, bay thẳng về phía Đông Thần Vực xa xôi. Là huyền hạm cao cấp nhất thế gian, ngay cả Thiên Diệp cũng khó lòng đuổi kịp tốc độ của nó, nhưng Vân Triệt vẫn cảm thấy quá chậm.
“Vân Triệt, ta và ngươi dù sao cũng là thầy trò một phen... Nếu ngươi còn kính ta là sư phụ của ngươi, thì hãy đáp ứng chuyện cuối cùng này của ta... Ta muốn ngươi lập tức thề, cả đời này sẽ không bước vào thế giới của các vị thần!”
....
“Cho dù có thể tiến vào thế giới của các vị thần, ngươi cũng không được tới tìm ta... Lùi một vạn bước mà nói, cho dù ngươi thật sự có thể tìm được ta... Ta cũng tuyệt đối sẽ không gặp ngươi!”
....
“Bắt đầu từ hôm nay, ta không còn là sư phụ của ngươi, ta và ngươi ân đoạn nghĩa tuyệt, không ai nợ ai!”
....
“Thiên Sát Tinh Thần ta muốn làm gì, từ khi nào đến lượt một phàm nhân hạ giới như ngươi phải giải thích? Ta đường đường là một Tinh Thần, hôm nay lại chủ động đến tìm ngươi, đã cho ngươi thể diện rất lớn rồi! Ngươi chẳng những không biết ơn, lại còn được voi đòi tiên!?”
“Năm đó ở Lam Cực Tinh, ta không thể không dựa vào ngươi... Nhưng hiện giờ, ngươi ở trước mặt ta thì là cái thá gì? Ngươi có tư cách gì yêu cầu gặp ta? Lại có tư cách gì để ta phải giải thích với ngươi!?”
“Mau... Cút... Đi!!”
....
“Ngươi... đồ... ngốc... đại ngốc... Hu hu... Hu hu...”
“Vân Triệt, Thải Chi, ta muốn hai người các ngươi hôm nay kết làm vợ chồng tại đây!”
“Trong lòng Thải Chi luôn có một vực sâu, bây giờ ngươi là phu quân của Thải Chi, ngươi có trách nhiệm... khiến cho nàng vĩnh viễn không rơi vào vực sâu đó!”
“Vân Triệt, ba năm sau, ngươi không chỉ phải bảo vệ ta, mà còn phải bảo vệ Thải Chi... bảo vệ cả đời cả kiếp của nàng.”
“Vân Triệt, hãy ghi nhớ mỗi một câu ta đã nói với ngươi, một chữ cũng không được quên.”
....
Vô số lời nói, vô số cảnh tượng hỗn loạn hiện về trong đầu hắn, sự tuyệt tình của nàng, sự quyết tuyệt của nàng, lời nỉ non của nàng, giọng nói dịu dàng của nàng, sự phó thác của nàng... Tất cả đều chỉ về một hiện thực tàn nhẫn nhất.
Hắn ngồi bệt xuống đất, toàn thân không ngừng lạnh buốt, hàm răng cắn chặt gần như không một khắc nào buông lỏng.
“Nếu trong vòng năm năm ngươi không nhìn thấy nàng, vậy thì đời này ngươi vĩnh viễn đừng mong gặp lại nàng.”
Đây là lời mà linh hồn Kim Ô năm đó đã nói với hắn, cũng là lý do trực tiếp khiến hắn đến Thần Giới... Hiển nhiên, linh hồn Kim Ô đã biết trước hậu quả của ngày hôm nay, hoặc là Mạt Lỵ nói cho nó biết, hoặc là đến từ ký ức viễn cổ của nó.
Lời của linh hồn Kim Ô, những lời nói kỳ quái của Mạt Lỵ, sự căm hận mãnh liệt đến bất thường của nàng đối với phụ thân, còn có hành động giống như phó thác đối với Thải Chi...
Ta nên sớm phát hiện ra, ta nên sớm nhận ra mới phải! Vì sao ta lại luôn ngây thơ không muốn nghĩ đến phương hướng đó...
Mạt Lỵ... Ngươi nói ngươi giết vô số người, luôn rêu rao mình khát máu vô tình, nhưng ta rõ hơn bất cứ ai, ngươi thân mang lực lượng của Thiên Sát Tinh Thần, nhưng lại không bao giờ vô cớ giết chóc, thậm chí còn không thích hai tay nhuốm máu, càng nghiêm cấm Thải Chi tuyệt đối không được tùy ý lấy mạng người khác. Vết máu trên tay ngươi, có lần nào là vì bản thân...
Ngươi không được thế giới này đối xử tử tế, nhưng lại luôn đối xử tử tế với thế giới xung quanh ngươi... Vì ca ca, vì mẫu thân, vì ta... và cả vì Thải Chi...
Vì sao không mang theo Thải Chi cùng trốn đi, Thải Chi ỷ lại ngươi như vậy, so với việc mất đi ngươi, nàng càng tình nguyện cùng ngươi phản bội rời khỏi Tinh Thần Giới, cho dù cả đời phải sống dưới bóng ma bị truy sát... Ngươi rõ ràng thông minh như vậy, vì sao trong tình huống này lại ngốc nghếch đến thế.
Ngươi đã từng mắng ta bao lần vì ta xúc động và không nghe lời, còn chính ngươi, chẳng phải cũng giống như vậy sao...
Hai tay Vân Triệt chậm rãi nắm chặt, lòng bàn tay phải là viên Không Huyễn Thạch mà Thải Chi đưa cho hắn.
Nếu hắn có thể đến kịp, nếu hắn có cơ hội tiếp cận Mạt Lỵ, hắn có thể mang theo Mạt Lỵ cùng nhau bỏ trốn... Nhưng hắn càng rõ ràng hơn, hy vọng này xa vời đến nhường nào. Vì buổi nghi lễ này, Tinh Thần Giới không tiếc mở ra Tinh Hồn Tuyệt Giới, vốn không có khả năng cho phép bất cứ sự cố nào phát sinh.
Hòa Lăng không tiếng động bước tới, rồi khẽ dựa vào bên cạnh Vân Triệt.
Vân Triệt chuyển mắt:
- Hòa Lăng, ta...
Còn chưa nói hết lời, Hòa Lăng đã nhẹ nhàng lắc đầu:
- Đừng nói gì cả, cũng đừng nói lời xin lỗi. Vào ngày trở thành độc linh của huynh, ta đã từng nói, cho dù tương lai kết quả có ra sao, ta đều sẽ không hối hận.
Vân Triệt: “...”
Hòa Lăng nhẹ nhàng nói:
- Hòa Lâm đã chết, ta không thể bảo vệ được đệ ấy, không cách nào cứu được đệ ấy, thậm chí không thể nhìn mặt đệ ấy lần cuối, ta hiểu rõ đó là nỗi thống khổ như thế nào. Đừng để lại tiếc nuối giống như ta, cho dù kết cục ra sao, ta sẽ ở bên huynh.
- Hòa Lăng...
Vân Triệt khẽ gọi một tiếng, hồi lâu không thể nói tiếp. Sự tồn tại và lời nói của Hòa Lăng không nghi ngờ gì là sự đồng hành và an ủi tốt nhất trên đời này đối với hắn lúc này. Chỉ là hắn hiểu rằng, bản thân đã nợ nàng quá nhiều, món nợ này đời này kiếp này cũng không thể nào trả hết.