Đông Thần Vực, bên ngoài Tinh Thần Giới.
Phạm Thiên Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế, hai nhân vật có thực lực và địa vị tối cao của cả Đông Thần Vực rộng lớn, lúc này đều đang hiện diện bên ngoài Tinh Thần Giới. Nhìn Tinh Hồn Tuyệt Giới trước mắt, thần sắc của hai đại Thần Đế đều không hề bình tĩnh.
Tuy Tinh Hồn Tuyệt Giới đã mở ra, nhưng thứ nguyên huyền trận kết nối tứ đại Vương Giới bên ngoài lại chưa từng đóng lại. Lúc này, trong huyền trận chợt lóe sáng, một bóng người đắm chìm trong quang mang nguyệt hoa chậm rãi bước ra.
Nguyệt Thần Đế!
Ba trong bốn đại Thần Đế của Đông Thần Vực đều không hẹn mà cùng tụ họp tại đây.
- Ha ha, xem ra ngươi cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa rồi.
Phạm Thiên Thần Đế cười nói.
Nguyệt Thần Đế không hề kinh ngạc khi thấy Phạm Thiên Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế ở đây. Y nhìn chăm chú vào Tinh Hồn Tuyệt Giới, nhưng dù là với thực lực của mình, linh giác cũng không cách nào thăm dò vào bên trong. Y quay đầu hỏi:
- Tinh Thần Giới đang chuẩn bị đại sự gì, hai vị Thần Đế có manh mối gì không?
Trụ Thiên Thần Đế nói:
- Ngay cả Tinh Hồn Tuyệt Giới cũng đã mở ra, bất kỳ ai cũng khó có thể thăm dò được chút gì, làm sao có manh mối gì được. Lần trước Tinh Hồn Tuyệt Giới xuất hiện, vẫn là khi Tinh Thần Giới lập giới, một vài chuyện liên quan đến sinh tử tồn vong, không thể không mở. Hiện giờ lại một lần nữa xuất hiện... Hẳn là đại sự liên quan đến vận mệnh.
Nếu Tinh Thần Giới thật sự thay đổi vận mệnh, thì chuyện này liên quan đến không chỉ riêng Tinh Thần Giới, mà cục diện của tứ đại Vương Giới tại Đông Thần Vực cũng chắc chắn sẽ theo đó mà thay đổi, ba đại Thần Đế này không có khả năng thản nhiên được.
Chân mày ba đại Thần Đế nhíu lại, Phạm Thiên Thần Đế nói:
- Tiêu hao của Tinh Hồn Tuyệt Giới nhất định rất lớn, hiện giờ đã kéo dài mấy ngày, chắc không kéo dài được bao lâu nữa, đến lúc đó, tất cả sẽ rõ.
Thế nhưng trong lòng họ đều biết, ngày Tinh Hồn Tuyệt Giới đóng lại, cũng là lúc tất cả đã hoàn thành. Kết quả khi đó, giờ phút này bọn họ đã không cách nào đoán trước được, càng không có cách nào thay đổi.
Lúc này, một luồng năng lượng dao động bất thường từ phương tây truyền đến, vả lại đang tiếp cận với tốc độ cực nhanh.
Ba đại Thần Đế đồng thời liếc mắt:
- Khí tức này là...
Phản ứng của Nguyệt Thần Đế là lớn nhất, gần như lập tức xoay người lại, nhíu mày nói:
- Độn Nguyệt Tiên Cung!?
Đó là tốc độ cực hạn mà ngay cả Thần Đế cũng khó lòng đuổi kịp của Độn Nguyệt Tiên Cung. Vân Triệt một đường từ Long Thần Giới đến đây, Độn Nguyệt Tiên Cung luôn duy trì ở trạng thái cực tốc, không hề dừng lại hay chậm lại dù chỉ trong nháy mắt.
Ba ngày ngắn ngủi, từ Long Thần Giới bay tới Tinh Thần Giới, đây có lẽ là tốc độ mà trong nhận thức thông thường có nằm mơ cũng không thể tin được, nhưng đối với Vân Triệt mà nói, vẫn chậm đến mức mỗi một giây trôi qua dài tựa một năm.
Thiên Thần Ngọc lấy được từ Đại hội Huyền Thần mà hắn vốn cho rằng tác dụng không quá lớn, lúc này lại trở thành cọng cỏ cứu mạng của hắn, lúc trước đã giúp hắn thoát khỏi Thiên Diệp và Cổ Chúc, giúp hắn đến Luân Hồi Cấm Địa... Hiện giờ lại đưa hắn đến Tinh Thần Giới trong một khoảng thời gian kỳ tích.
Tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung nhanh hơn tốc độ rơi của sao băng không biết bao nhiêu lần, trong tiếng xé gió bén nhọn đủ để xé rách ngàn dặm, Độn Nguyệt Tiên Cung đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của ba đại Thần Đế...
Sau đó hung hăng đâm sầm vào Tinh Hồn Tuyệt Giới.
Rầm...ầm...ầm...
Va chạm trực diện với tốc độ cực hạn nhất đương thời là một khái niệm thế nào? Âm thanh va chạm trong khoảnh khắc ấy giống như sao trời đổ sụp, dòng khí trong phạm vi cả ngàn dặm tức thì hỗn loạn tột độ, cuốn lên vô số cơn lốc xoáy tai ương.
Tinh Hồn Tuyệt Giới nguy nga bất động dưới cú va chạm, cho dù là điểm trung tâm bị va vào cũng không tìm thấy một chút dấu vết.
Độn Nguyệt Tiên Cung dù sao cũng là Độn Nguyệt Tiên Cung, nó bị cú va chạm khủng khiếp tuyệt luân đánh văng ra, nhưng lại không hề chịu tổn thương rõ ràng. Chỉ có Vân Triệt lại không hề dễ chịu chút nào, cú va chạm khủng khiếp tựa như vạn quân nện vào giữa ngực, khiến hắn phun ra một ngụm tinh huyết ngay tại chỗ, nhưng hắn không thèm quan tâm đến việc ổn định khí huyết, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tinh Thần Giới gần trong gang tấc, gầm lên một tiếng:
- Hòa Lăng, chúng ta đi!
Hòa Lăng hóa thành một luồng quang hoa màu xanh biếc, trở về Thiên Độc Châu, Vân Triệt cũng đã rời khỏi Độn Nguyệt Tiên Cung trong cùng một khoảnh khắc, lao thẳng về phía Tinh Thần Giới.
- Vân Triệt!?
Tuy cú va chạm đáng sợ cuốn theo cơn lốc ngàn dặm, nhưng tự nhiên không thể ảnh hưởng đến ba đại Thần Đế. Khi bóng dáng Vân Triệt vừa hiện ra, ánh mắt và khí tức của ba đại Thần Đế đều đồng thời tập trung trên người hắn, ai nấy đều lộ vẻ kinh hãi.
Lúc trước Vân Triệt không thể vào Trụ Thiên Châu, tung tích không rõ, nhưng thời gian một năm trôi qua, đã đủ để Đông Thần Vực biết được hướng đi của hắn. Dù sao, trong Long Thần Giới, cũng có không ít người nhận ra Độn Nguyệt Tiên Cung.
Bọn họ đều đã biết hiện giờ Vân Triệt đang ở Long Thần Giới, rất có thể còn ở dưới sự che chở của Long Hoàng... Dù sao lúc trước Long Hoàng chính là ở trước mặt mọi người tuyên bố muốn nhận hắn làm nghĩa tử.
Nhất là Phạm Thiên Thần Đế, hắn không chỉ biết Vân Triệt ở Long Thần Giới, còn biết Vân Triệt đang ở Luân Hồi Cấm Địa. Bởi vì trong thiên hạ, chỉ có Long Hậu Thần Hi trong Luân Hồi Cấm Địa mới có thể giải được Phạm Hồn Cầu Tử Ấn.
Nhận được sự che chở của Long Hậu Thần Hi, còn khó tin hơn gấp trăm lần so với nhận được sự che chở của Long Hoàng!
Thiên Diệp Ảnh Nhi biết rõ Vân Triệt nhất định ở Luân Hồi Cấm Địa, còn biết hắn đang giải Phạm Hồn Cầu Tử Ấn mà nàng đã bỏ ra cái giá không nhỏ để hạ xuống, nhưng lại chưa từng nghĩ đến việc đi Long Thần Giới bắt Vân Triệt về, không phải nàng không vào được Luân Hồi Cấm Địa, mà là không thể... hoặc phải nói là không dám.
Chọc giận Long Hoàng... cũng chỉ là chọc giận Long Hoàng, hơn nữa thân là thiên hạ chí tôn, biển chứa trăm sông, ngài ấy cũng không nhất định nguyện ý so đo với một nữ tử tiểu bối. Hơn nữa nếu không chạm đến điểm mấu chốt, Long Hoàng cũng tuyệt đối không muốn trở mặt với Phạm Đế Thần Giới.
Nhưng nếu chọc giận Long Hậu Thần Hi... Long Hoàng uy lăng thiên hạ, ngạo thị hỗn độn kia sẽ trực tiếp biến thành một con rồng điên! Vả lại là con rồng điên đáng sợ nhất trên đời này.
Đây không phải là nói đùa, bởi vì Long Hậu Thần Hi chính là điểm mấu chốt và nghịch lân không thể chạm đến nhất của Long Hoàng. Hơn mười vạn năm trước, đây là nhận thức chung của Long Thần Giới, thậm chí là toàn bộ Thần Giới.
(Cho nên, nếu cả đời Vân Triệt không rời khỏi Luân Hồi Cấm Địa, vậy cả đời hắn đều sẽ yên ổn, muốn gặp nguy hiểm cũng khó khăn... Điều kiện tiên quyết là không bị Long Hoàng phát hiện ra quan hệ đặc thù giữa hắn và Thần Hi.)
Ba đại Thần Đế đồng thời có mặt, ánh mắt Vân Triệt lướt qua ba người bọn họ, thân hình lại không hề dừng lại, lao thẳng vào Tinh Hồn Tuyệt Giới.
Mà lúc ánh mắt của hắn lướt qua, ba đại Thần Đế đồng thời giật mình.
Bởi vì tròng mắt của hắn, đỏ đậm như máu.
Nhìn thấy Vân Triệt bình yên vô sự, Trụ Thiên Thần Đế vốn luôn thương tiếc hắn trong lòng cũng thở phào một hơi, ngài tiến lên trước nói:
- Vân Triệt, sao ngươi... Đợi đã! Đó là Tinh Hồn Tuyệt Giới!
Nhìn Vân Triệt toàn tốc lao đến Tinh Hồn Tuyệt Giới, Trụ Thiên Thần Đế vội vàng quát lớn ngăn cản, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, trong tầm mắt của ba đại Thần Đế, bọn họ đều trơ mắt nhìn thân hình của Vân Triệt thế mà chỉ khựng lại trong thoáng chốc, sau đó đã xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới mà bọn họ đều không thể phá vỡ, tiến vào trong lĩnh vực của Tinh Thần Giới, rồi đi xa dần.
- Cái này...
Trụ Thiên Thần Đế kinh ngạc.
Phạm Thiên Thần Đế lắc mình, đi tới vị trí Vân Triệt xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới, bàn tay chạm vào, lại lập tức bị bắn ra. Chân mày hắn hơi trầm xuống, nói:
- Có thể xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới như thế, chỉ có mười hai Tinh Thần. Lẽ nào... trên người Vân Triệt có Tinh Huyết do một Tinh Thần nào đó ban cho?
Tinh Huyết của Tinh Thần, trân quý vô cùng, tuyệt đối không thể dễ dàng ban cho người khác. Nhưng bọn họ tận mắt nhìn thấy Vân Triệt trực tiếp xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới... Trừ khả năng này ra, không còn giải thích nào khác.
Trụ Thiên Thần Đế nhíu mày nói:
- Hắn vốn nên ở Long Thần Giới, đột nhiên hiện thân như thế, hơn nữa thần sắc vội vàng hoảng hốt, còn xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới... Nhất định có liên quan đến đại sự đang tiến hành ở Tinh Thần Giới. Rốt cuộc là chuyện gì?
Nghĩ đến việc ở Đại hội Huyền Thần, Vân Triệt cuối cùng không lựa chọn Phạm Thiên hay Trụ Thiên, ngược lại lựa chọn Tinh Thần Giới, còn không chút do dự đi theo Tinh Thần Đế đến Tinh Thần Giới... Trụ Thiên Thần Đế nhất thời như có điều suy nghĩ.
Mà trong lòng Nguyệt Thần Đế càng phức tạp hơn bọn họ một phần, nhìn phương hướng Vân Triệt đi xa, y thầm than: Khuynh Nguyệt lại giao Độn Nguyệt Tiên Cung cho Vân Triệt... Haizz, chung quy vẫn là nữ nhi thường tình.
Một khắc trước khi xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới, hô hấp, tim đập của Vân Triệt đều gắt gao dừng lại, trong lòng liều mạng cầu xin nhất định phải thành công... Cuối cùng, kỳ tích đã xảy ra, thân thể hắn xuyên thẳng qua Tinh Hồn Tuyệt Giới, thậm chí không hề cảm nhận được lực cản rõ ràng.
Lúc trước khi Mạt Lỵ rời đi đã để lại cho Vân Triệt một giọt Tinh Huyết của nàng, trong lời nhắn nàng lưu lại, nói cho Vân Triệt rằng giọt Tinh Huyết này có thể gia tăng tuổi thọ và thể chất của hắn, mà thực chất là vì tư tâm muốn dung hợp vĩnh viễn một phần thân thể của mình với Vân Triệt, đời này không xa rời.
Khi đó nàng nhất định sẽ không thể nào nghĩ đến, giọt Tinh Huyết mà nàng lưu lại cho Vân Triệt này, đã giúp Vân Triệt xuyên qua kết giới tuyệt vọng vốn không thể bị xuyên qua, cũng hoàn toàn thay đổi cuộc đời của nàng và Vân Triệt.
Tiến vào trong Tinh Thần Giới, Vân Triệt nhanh chóng gọi Độn Nguyệt Tiên Cung ra, lấy tốc độ cực hạn bay về phía trung tâm Tinh Thần Thành.
Mạt Lỵ, chờ ta... Ta tuyệt đối không cho phép một mình ngươi tùy hứng...
Tuyệt đối không...
Một luồng ánh sáng xẹt qua trên không Tinh Thần Giới, nhanh đến mức một đám cường giả Tinh Thần Giới cũng khó lòng phân biệt bằng mắt thường, càng không thể nào đuổi kịp và ngăn cản.
Bản đồ của Tinh Thần Giới cũng không lớn, không lâu sau, tầng Tinh Hồn Tuyệt Giới thứ hai đã ở trong tầm mắt. Mà sau tầng Tinh Hồn Tuyệt Giới, đó là Tinh Thần Thành hắn đã từng đến.
Mục tiêu gần trong gang tấc, hắn không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì, không biết Mạt Lỵ có còn yên ổn không, chỉ biết duy nhất một điều, là mình đã đi đến cuối con đường.
Thế nhưng, trong lòng hắn không hề có một chút sợ hãi hay kinh hoảng, ngay cả sự nôn nóng vẫn luôn tràn ngập từng góc tâm hồn, cũng vào lúc này nhanh chóng bình ổn lại, trong lòng bình tĩnh đến không thể tưởng tượng nổi.
Rầm!!
Lại một tiếng vang thật lớn, Độn Nguyệt Tiên Cung lại va vào một tầng Tinh Hồn Tuyệt Giới, cùng một khoảnh khắc, Vân Triệt đã rời khỏi Độn Nguyệt Tiên Cung, thân thể xuyên qua tầng thứ hai của Tinh Hồn Tuyệt Giới, từ trên không trung rơi thẳng xuống.
Trung tâm Tinh Thần Thành huyền quang ngập trời, theo nghi thức khởi động, thân thể và sức mạnh của toàn bộ Tinh Thần, Trưởng lão đều liên kết chặt chẽ với trận thế hiến tế, trước khi nghi thức kết thúc, bọn họ không thể nhúc nhích, càng không thể rút lại lực lượng... Cưỡng ép gián đoạn lại càng là chuyện không thể.
Kết giới bao phủ xung quanh bọn họ và kết giới phong tỏa Mạt Lỵ, Thải Chi đều xảy ra biến đổi, theo sức mạnh tập trung, hai tầng kết giới còn cứng cỏi hơn cả Tinh Hồn Tuyệt Giới, cho dù giờ phút này có người phá vỡ, kể cả ba Thần Đế Đông Thần Vực đến đây cũng tuyệt đối không thể làm được.
Một lực lượng vô cùng trầm trọng từ mọi phương hướng tập trung tới, bao phủ từng góc thân thể và linh hồn của Mạt Lỵ với Thải Chi, ở dưới trận thế huyết tế, lực lượng này từ từ tước đoạt huyết nhục, linh hồn và sức mạnh của Mạt Lỵ và Thải Chi, sau đó tương dung với sức mạnh thân thể của Tinh Thần Đế, tạo ra “chất biến” mà bọn họ hằng mong đợi.
Ở dưới lực lượng đáng sợ này, Mạt Lỵ và Thải Chi hoàn toàn bị áp chế, không cách nào vận dụng một chút sức mạnh nào để giãy giụa, cho dù muốn tự kết liễu cũng không thể làm được, chứ đừng nói chi là chạy trốn.
- Tỷ tỷ, là muội hại tỷ... là muội hại tỷ...
Đôi mắt Thải Chi trống rỗng, nàng ngây ngốc ngơ ngác, hết lần này đến lần khác lặp lại câu nói này... Nhận thức của nàng sụp đổ, thế giới của nàng hỏng mất, tất cả mọi thứ đều trở nên u ám như vậy...
Vào ngày thành công kế thừa Thiên Lang thần lực, cảm nhận được sức mạnh cường đại đến không thể tin nổi trên người, nàng vốn vui sướng thỏa mãn, bởi vì nàng có thể không bị người coi thường khi dễ, không cần phải hèn mọn bất lực nữa, những năm sau khi Mạt Lỵ trở về, nàng càng hy vọng mình có thể trở nên cường đại nhanh hơn, tương lai có thể bảo vệ tỷ tỷ...
Hóa ra tất cả... đều là vực sâu và ác mộng...
Ngược lại hại đến người thân cuối cùng của nàng...
Trạng thái hiện giờ của Thải Chi là trạng thái mà Mạt Lỵ lo lắng nhất, sợ hãi nhìn thấy nhất từ trước đến nay. Nàng dùng sức lực còn sót lại ôm chặt Thải Chi, nói khẽ:
- Thải Chi, không phải lỗi của muội, là lỗi của ta. Là ta ngu xuẩn... Lại tin rằng lão tặc kia vẫn còn sót lại chút nhân tính... Là ta quá mức ngu xuẩn... Ta sớm nên mang muội cùng đi... Đi càng xa càng tốt, vĩnh viễn không trở về nữa...
Hối hận cũng được, căm hận cũng thế... tất cả đều đã muộn.
Trong đầu thoáng hiện ra bóng dáng của Vân Triệt, Mạt Lỵ càng thống khổ nhắm hai mắt lại. Ngày ấy nàng cố tình gả Thải Chi cho Vân Triệt, một nguyên nhân quan trọng là để kiềm chế oán hận của Vân Triệt... Nàng hiểu rất rõ Vân Triệt, nếu tương lai Vân Triệt biết được nàng bị hiến tế mà chết, nhất định sẽ cực hận Tinh Thần Giới, sẽ vì báo thù mà đánh mất lý trí.
Nàng hy vọng đến lúc đó Vân Triệt có thể nhớ rằng Thải Chi đã từng là thê tử của hắn, nhớ lại lời hứa mà hắn đã chấp thuận, do đó không đến mức làm ra hành vi quá mức điên cuồng.
Nhưng hiện giờ, không chỉ có nàng, Thải Chi cũng có vận mệnh giống như nàng. Tương lai sau khi Vân Triệt biết được tất cả, ngược lại... sẽ càng tăng thêm oán hận và điên cuồng của hắn.
Vân Triệt, xin ngươi sống tốt, cho dù thế nào... Cho dù là vì báo thù cho ta và Thải Chi, cũng phải sống thật tốt.
Đây là nỗi thấp thỏm và cũng là hy vọng xa vời cuối cùng của nàng... Thế nhưng, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nó đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Rầm!!!!
Theo một tiếng va chạm kinh thiên động địa vang lên, một bóng người từ trên không trung Tinh Thần Thành đột ngột lao xuống.