Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1333: CHƯƠNG 1331: VÔ HỐI VÔ SINH (THƯỢNG)

Một luồng khí tức vừa mới bước vào Thần Vương cảnh, giữa một rừng Tinh Vệ Tinh Thần tụ hội tại Tinh Thần thành này vốn chẳng đáng để nhắc tới, nhưng nó lại khiến tất cả mọi người phải chấn động.

Bởi vì luồng khí tức này lại có thể xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới vốn không thể nào xuyên thủng, đáp xuống Tinh Thần thành, nơi đang cử hành một nghi thức trọng đại liên quan đến vận mệnh tương lai của cả Tinh Thần giới!

- Ai!!

Trong tiếng hét lớn, ánh mắt của toàn bộ Tinh Thần, trưởng lão, Tinh Vệ đều đồng loạt chuyển hướng lên không trung...

Đồng thời bị khí tức của ba ngàn Tinh Vệ và một Trưởng lão Tinh Thần khóa chặt, cảnh tượng đó đáng sợ đến nhường nào. Ba ngàn Tinh Vệ, mỗi người đều là cường giả cấp bậc như Mộc Băng Vân, Mộc Hoán Chi, bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng lấy mạng của hắn.

Mà Trưởng lão Tinh Thần Tinh Minh Tử đang canh giữ càng là một Thần Chủ hàng thật giá thật!

Nếu đổi lại là một huyền giả Thần đạo bình thường khác, chỉ riêng uy áp đồng loạt bao phủ tới này đã đủ để khiến kẻ đó tan xương nát thịt.

Vân Triệt cảm giác như bị vạn quân đè nặng, đến hô hấp cũng không thể, nhưng sắc mặt lại bình tĩnh đến đáng sợ. Dưới ánh mắt của tất cả mọi người, hắn từ trên không trung hạ xuống, chân đạp lên mặt đất Tinh Thần thành... Một tồn tại nhỏ bé, khí tức mỏng manh, lại một mình đối mặt với toàn bộ Tinh Thần, toàn bộ trưởng lão, toàn bộ Tinh Vệ cao cấp nhất của Tinh Thần giới.

Cảnh tượng trước mắt to lớn đến nhường nào, quy tụ tất cả lực lượng đỉnh cao của Tinh Thần giới, xa hoa đến mức đủ để khiến bất kỳ ai cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối. Hắn thấy được huyền trận đang phóng thích ánh sáng ngập trời, thấy được Tinh Thần đế được vây quanh trong huyền trận, còn thấy được trong một kết giới khác, Mạt Lỵ đang ngơ ngác nhìn hắn, và cả...

Thải Chi!?

- Vân Triệt!?

Sau chín tầng thiên kiếp và lời tiên đoán về Chân Thần, ở Đông Thần Vực còn có ai không biết cái tên Vân Triệt?

Khi thấy rõ người đến là Vân Triệt, sự kinh hãi vừa dấy lên trong lòng mọi người nhất thời tan biến, chỉ còn lại kinh ngạc. Dù sao, việc hắn xâm nhập vào nơi này đúng là không thể tưởng tượng nổi, nhưng lại chẳng hề có chút uy hiếp nào đáng nói.

- Bắt lấy!

Trưởng lão Tinh Thần thứ ba mươi bảy, Tinh Minh Tử, hạ lệnh.

- Đợi đã.

Tinh Thần đế lại nhàn nhạt lên tiếng. Trong huyền trận huyết tế, tầm mắt của hắn dừng lại trên người Vân Triệt, ánh mắt sắc bén như muốn đâm thủng tâm hồn hắn:

- Vân Triệt, nghe nói ngươi đã từ bỏ cơ hội tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, lựa chọn ở lại Long Thần giới, tại sao hôm nay lại tới đây? Hay là... Long Hoàng phái ngươi đến để thăm dò kết quả?

Đại sự như thế này, lại là bí mật liên quan đến cấm kỵ của Tinh Thần giới, nếu thật sự có kẻ nào xông vào, tự nhiên sẽ không chút do dự mà giết chết. Nhưng Vân Triệt lại khác, hắn có thể ở lại Long Thần giới, nhất định là được Long Hoàng che chở, giết Vân Triệt rất có thể sẽ rước lấy phiền phức từ Long Thần giới. Hơn nữa, với thực lực của Vân Triệt – bất kể hắn xâm nhập vào bằng cách nào – cho dù có một ngàn hay một vạn người như hắn cũng không thể gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến nghi thức, càng đừng nói tới uy hiếp, cho nên cũng không cần thiết phải giết.

Một điểm quan trọng hơn, trên người Vân Triệt có quá nhiều điều không thể giải thích, mà đằng sau sự “không thể giải thích” này, rất có thể là những bí mật siêu việt nhận thức. Thân là một Thần Đế, không thể nào không muốn biết. Vân Triệt xâm nhập vào trong tình huống này, ngược lại chính là “tự chui đầu vào lưới”.

Tinh Thần đế liên tưởng đến Long Hoàng cũng là điều đương nhiên. Bởi vì ngoài lý do đó ra, hắn không nghĩ ra được bất kỳ lý do nào khác để Vân Triệt xâm nhập vào giờ phút này.

Tinh Thần đế đã đích thân lên tiếng hỏi, hơn nữa dường như không hề có ý trách cứ, nhưng Vân Triệt lại chẳng có phản ứng gì, ngay cả ánh mắt cũng không nhìn về phía hắn, mà xuyên qua bóng dáng của từng Tinh Vệ, đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Mạt Lỵ... Gần ngay trước mắt, mà lại như cách cả một đời.

- Mạt Lỵ...

Vân Triệt khẽ gọi một tiếng, nhưng lại như một mũi dao hung hăng đâm vào thần kinh Mạt Lỵ. Bàn tay nàng đang nắm tay Thải Chi chợt siết chặt, thất thanh quát:

- Ngươi tới đây làm gì! Cút! Cút ngay cho ta!!

Vân Triệt đột nhiên xuất hiện, không nghi ngờ gì chính là cảnh tượng đáng sợ nhất trên đời này đối với Mạt Lỵ, tiếng gầm khàn cả giọng của nàng khiến mọi người kinh ngạc liếc nhìn.

Chân mày Tinh Thần đế khẽ nhíu lại.

Vân Triệt không hề bất ngờ trước phản ứng của Mạt Lỵ, hắn lắc đầu:

- Mạt Lỵ, ngươi biết ta sẽ không đi... Trừ phi ngươi đi cùng ta.

Đúng vậy, Mạt Lỵ hiểu rõ hơn bất kỳ ai rằng hắn sẽ không đi, cho dù biết rõ là chết, hơn nữa còn là cái chết vô ích, hắn cũng sẽ không đi. Riêng về điểm này, hắn quật cường đến cực điểm... Đây cũng là lý do vì sao lời nàng mắng hắn nhiều nhất chính là “tên ngốc”.

Ngực Mạt Lỵ nghẹn lại, nàng thống khổ nói:

- Ngươi đã đến đây rồi thì còn muốn làm gì nữa... Tại sao ngươi lại phải tới...

Những năm qua, nàng luôn tin rằng lựa chọn của mình là chính xác, là duy nhất. Cũng như năm đó Khê Tô vì nàng mà cam chịu làm tế phẩm. Đến hôm nay, nàng mới biết được sự hy sinh và “lựa chọn duy nhất” mà bản thân vẫn cho là đúng đắn, thật ra lại chính là thứ đã hại Thải Chi, hại bản thân... và còn hại cả Vân Triệt.

Vân Triệt vốn tuyệt đối không có khả năng xông vào Tinh Hồn Tuyệt Giới. Nhưng năm đó khi rời khỏi Thiên Huyền đại lục, nàng đã cố ý để lại một giọt Tinh Thần huyết của mình cho Vân Triệt. Khi đó nàng chỉ vì tư tâm muốn vĩnh viễn lưu lại dấu vết của mình trong cơ thể hắn, nào có ngờ được, nó lại gây ra chuyện này...

Còn tuyệt vọng hơn cả tình huống tồi tệ nhất mà nàng đã dự tính ngàn vạn lần...

Cuộc đối thoại giữa Vân Triệt và Mạt Lỵ khiến người của Tinh Thần giới đều không hiểu ra sao, đúng lúc này, Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi lại cất lên một tiếng cười khẽ:

- Ha ha, hóa ra là thế. Năm đó khi Ngục La mang Mạt Lỵ điện hạ trở về, đã từng nói sở dĩ Mạt Lỵ điện hạ có thể thoát khỏi ma độc trúng phải ở Nam Thần Vực là do nàng đã từ bỏ thân thể, lựa chọn một nhân loại hạ giới vừa khéo thích hợp làm vật dẫn linh hồn... Người đó, hóa ra chính là Vân Triệt.

- Hả?

Chân mày Tinh Thần đế giật lên.

Thiên Nguyên Tinh Thần tiếp tục nói:

- Trước đây, lão hủ vẫn luôn hoài nghi tại sao tên Vân Triệt này lại lựa chọn Tinh Thần giới, hơn nữa còn không chút do dự theo ngô vương tới tận đây. Càng khó hiểu hơn là tại sao Mạt Lỵ điện hạ, người luôn không cho phép bất kỳ ai đến gần Thiên Sát Tinh Thần Điện nửa bước, lại giữ Vân Triệt ở lại, còn vô cùng cứng rắn không cho tiếp xúc với ngô vương. Nếu những năm điện hạ mất tích chính là ở cùng Vân Triệt, thì tất cả đều có thể giải thích được.

Trong mắt Thiên Nguyên Tinh Thần lóe lên một ánh sao đáng sợ:

- Hơn nữa... Nếu lão hủ không đoán sai, đủ loại dị trạng trên người Vân Triệt, rất có thể... là do hắn đã kế thừa Tà Thần Thần Lực mà năm đó Mạt Lỵ điện hạ đoạt được!

Vân Triệt: “...”

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh hãi. Tà Thần Thần Lực... Đó chính là Sáng Thế Thần Lực chưa từng hiện thế, cấp bậc còn trên cả Chân Thần Thần Lực!

Sắc mặt của Tinh Thần đế lập tức thay đổi, vẫn còn không thể tin được:

- Đồ Mi, ngươi nói...

Ánh mắt Thiên Nguyên Tinh Thần sáng rực, khóa chặt lấy Vân Triệt:

- Sẽ không sai. Có thể vượt qua một đại cảnh giới để đánh bại kỳ tài có một không hai như Lạc Trường Sinh, chuyện này từ xưa đến nay chưa từng có, cho dù là Long Thần Lực cũng tuyệt đối không thể làm được. Nhưng nếu là lực lượng cấp bậc Sáng Thế Thần, sự áp chế của một đại cảnh giới cũng không phải là không có khả năng. Hơn nữa, năm đó Tà Thần là Nguyên Tố Sáng Thế Thần, có nguyên lực cực hạn nhất. Mà Vân Triệt có thể đồng thời khống chế băng, hỏa, lôi, lại còn bình yên vô sự dưới chín tầng thiên kiếp...

- Tất cả đều không phải vì hắn là cái gọi là Thiên Đạo chi tử, mà là vì Tà Thần Thần Lực của hắn! Thân là Sáng Thế Thần, nguyên tố thần lực của Tà Thần còn hơn cả lực lượng thiên đạo... Việc không bị thiên kiếp thần lôi gây thương tích, cũng không phải là chuyện không thể lý giải.

- Như thế, tất cả đều có thể giải thích! Mạt Lỵ điện hạ ngay cả Tà Thần Thần Lực cũng có thể cho Vân Triệt, vậy thì ban cho hắn Tinh Thần Thần Huyết càng là chuyện quá đỗi bình thường. Đây cũng chính là lý do vì sao hắn có thể xuyên qua Tinh Hồn Tuyệt Giới.

Từng lời của Thiên Nguyên Tinh Thần như sấm động bên tai. Lực lượng cấp bậc Sáng Thế Thần, sự đánh sâu vào tâm linh của Tinh Thần đế và các cường giả Tinh Thần có thể nói là lớn đến cực điểm. Ánh mắt của tất cả bọn họ khi nhìn về phía Vân Triệt đã xảy ra biến đổi dữ dội... mà theo lời Thiên Nguyên Tinh Thần, nếu hắn thật sự thân mang Tà Thần Lực, vậy thì tất cả những chuyện xảy ra trên người hắn cũng không còn khó lý giải, đều có thể giải thích được.

Mà truyền thuyết năm đó Mạt Lỵ lấy được truyền thừa của Tà Thần ở Nam Thần Vực càng là chuyện mọi người đều biết.

Năm đó, Mộc Huyền Âm từng nghiêm khắc nhắc nhở Vân Triệt ngàn vạn lần không được để ai biết quan hệ giữa hắn và Mạt Lỵ, bằng không, đủ loại dị thường trên người hắn sẽ rất dễ bị người ta liên tưởng đến “Tà Thần Thần Lực”. Lời nhắc nhở này của Mộc Huyền Âm, giờ phút này đã hoàn toàn ứng nghiệm... Chỉ vài lời ngắn ngủi giữa Vân Triệt và Mạt Lỵ, đã bị Thiên Nguyên Tinh Thần đáng sợ tuyệt luân này hoàn toàn nhìn thấu.

Thế nhưng, chuyện này đã không còn quan trọng đối với Vân Triệt vào lúc này, hắn không phủ nhận nửa câu, nói thẳng:

- Không hổ là Thiên Nguyên Tinh Thần được người đời xưng tụng là trí giả Tinh Thần, ngươi nói không sai, lực lượng trên người ta thật sự kế thừa từ Tà Thần lưu lại!

Vân Triệt đích thân thừa nhận khiến toàn bộ người của Tinh Thần giới đang kinh dị vạn phần càng thêm chấn động trong lòng... Trên người Vân Triệt kế thừa Sáng Thế Thần Lực, nếu chuyện này truyền ra ngoài, không thể nghi ngờ sẽ gây nên một cơn oanh động lớn chưa từng có trong toàn bộ Thần giới.

Trong trận huyết tế, Tinh Thần đế vốn nên bình tâm tĩnh khí hai mắt lại tỏa sáng, hắn cảm giác được trái tim mình đang mất kiểm soát mà đập loạn lên – cho dù vào ngày nghi thức kia thành công, hắn cũng chưa từng kích động như vậy.

Cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc rõ ràng có phần mất kiểm soát của Tinh Thần đế, Đồ Mi thấp giọng nói:

- Ngô vương, xem ra quả nhiên là trời cao chiếu cố Tinh Thần giới ta, chẳng những giúp nghi thức thành công, còn đưa tới một món quà lớn như thế. Đây là cơ hội trời ban, không được có nửa điểm sai sót.

Tinh Thần đế hít một hơi thật sâu, nhẹ nhàng gật đầu, nhưng ánh sáng kỳ lạ đại thịnh trong mắt lại không cách nào áp chế được.

Vân Triệt trực tiếp thừa nhận, không nghi ngờ gì tương đương với việc tự đưa mình vào chỗ chết, nhưng trên mặt hắn lại hiện lên vẻ lạnh như băng và sự trầm tĩnh đáng sợ, ánh mắt nhìn thẳng vào Tinh Thần đế:

- Tinh Thần đế, bây giờ ngươi nhất định rất muốn biết tất cả bí mật trên người ta, nhất là... làm thế nào để đoạt lấy Tà Thần Thần Lực của ta, có đúng không?

Hắn đưa tay chỉ về phía Mạt Lỵ và Thải Chi:

- Thả Mạt Lỵ và Thải Chi, tất cả bí mật ngươi muốn biết, ta đều có thể nói cho ngươi!

Tinh Thần đế cười nhẹ:

- Ha ha, Vân Triệt, ngươi đã cố tình xông tới đây, vậy chắc cũng biết Tinh Thần giới ta đang tiến hành nghi thức gì. Vì nghi thức này, bổn vương chẳng những đã chuẩn bị nhiều năm, hiện giờ còn dốc hết lực lượng toàn giới, sao có thể vì một mình ngươi mà hủy bỏ.

- Nói như vậy, ngươi dù thế nào cũng không thể buông tha Mạt Lỵ và Thải Chi... cho dù cả hai đều là con gái ruột của ngươi?

Vân Triệt nói. Hắn nói sẽ dùng bí mật của mình để đổi lấy việc Tinh Thần đế buông tha cho Mạt Lỵ và Thải Chi, nhưng trong lòng không hề ôm một chút hy vọng xa vời nào.

Tinh Thần đế hơi ngửa đầu, than nhẹ một tiếng:

- Mạt Lỵ và Thải Chi là con gái của ta, hy sinh các nàng, bổn vương còn bi thống đau lòng hơn bất kỳ ai. Thế nhưng, bổn vương dù sao cũng là Tinh Thần đế, nếu có thể mang lại lợi ích cho tương lai của Tinh Thần giới, cho dù phải hy sinh con gái ruột, không xứng làm cha, bị người đời thóa mạ khinh bỉ, bổn vương cũng tuyệt đối không hề do dự hay hối hận!

Tinh Thần đế nói từng chữ đanh thép, Vân Triệt hơi kinh ngạc, sau đó hắn cười lạnh một tiếng, rồi phá lên cười ngạo nghễ:

- Ha ha ha... Ha ha ha ha ha... Hay cho một câu vì tương lai của Tinh Thần giới, hay cho một câu không xứng làm cha. Rõ ràng là hành vi ích kỷ, dơ bẩn, mất hết nhân tính đến đáng ghê tởm, nhưng lại không hề có dù chỉ một chút xấu hổ, ngược lại còn nói ra một cách đường đường chính chính, hiên ngang lẫm liệt như thế. Tinh lão tặc, ngươi thật sự khiến ta mở mang tầm mắt!

Vân Triệt gọi Tinh Tuyệt Không từ Tinh Thần đế thành “Tinh lão tặc”, mà cả Thần giới rộng lớn, có ai dám dùng ba chữ đó để gọi một vị Thần Đế tối cao – lại còn ở ngay trước mặt Tinh Thần đế. Dưới ánh mắt đột nhiên thay đổi của tất cả mọi người, Vân Triệt không hề vì không khí thay đổi mà lùi lại nửa bước, hai mắt hắn híp lại, ngón tay chỉ thẳng về phía Tinh Thần đế:

- Tinh lão tặc, ta phải sửa lại cho ngươi một chuyện...

- Tuy rằng ta tuổi còn nhỏ, kinh nghiệm nông cạn, nhưng đời này cũng coi như từng tiếp xúc với không ít kẻ đáng ghê tởm. Nhưng trong số những người này, cho dù là kẻ tội ác ngập trời, khiến ta hận không thể lăng trì vạn đao, khi con cái của bọn họ gặp nguy nan, cũng sẽ liều mạng che chở. Bởi vì đó là bản năng của con người, không liên quan gì đến tội ác.

- Cho nên, Tinh lão tặc, ngươi chẳng phải không xứng làm cha. Mà vốn không xứng làm người!!

- Hổ dữ còn không ăn thịt con, heo chó còn biết bảo vệ con non, còn ngươi, gánh trên vai cái danh Tinh Thần đế, lại là thứ ngay cả heo chó cũng không bằng!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!