Thần Đế, một danh xưng tối cao nhất giữa đất trời. Trong toàn bộ Hỗn Độn thế giới, bốn phương Thần Vực, người có được danh xưng này chỉ vỏn vẹn mười bảy người, Đông Thần Vực rộng lớn cũng chỉ có bốn người.
Bọn họ là những tồn tại đỉnh cao nhất của thời đại này, bất luận là thực lực, quyền thế hay danh vọng. Không thể trêu vào, càng không thể sỉ nhục.
Vậy mà bây giờ, Tinh Thần Đế Tinh Tuyệt Không lại bị một tiểu bối có tuổi đời nhỏ hơn mình mấy trăm lần gọi là lão tặc, còn dùng những lời lẽ nhục mạ tột cùng để quát mắng ngay trước mặt.
Những người có thể có mặt tại nơi cử hành nghi thức huyết tế này, thấp nhất cũng là Tinh Vệ, đều là những nhân vật có cấp bậc cực cao trong toàn bộ Đông Thần Vực. Nhưng khi câu nói cuối cùng “không bằng heo chó” kia gầm lên từ miệng Vân Triệt, tất cả mọi người không khỏi toàn thân căng cứng, tim gan run rẩy... Bởi vì người hắn sỉ nhục chính là Tinh Thần Đế!
Chưa từng có... bất cứ kẻ nào dám nghĩ tới, lại có người dám sỉ nhục một tồn tại như Tinh Thần Đế. Ngay cả Nguyệt Thần Đế, người có thâm cừu đại hận với Tinh Thần Đế và cũng sở hữu thân phận địa vị tương đương, cũng sẽ không bao giờ làm như vậy.
Tinh Minh Tử vốn luôn lạnh nhạt, vào khoảnh khắc này đôi mày dựng thẳng, nổi giận quát:
- Tiểu nhi lớn mật! Dám làm nhục Ngô vương, chỉ bằng những lời vừa rồi của ngươi, chết vạn lần cũng không đủ đền tội!
- Còn không mau bắt hắn lại!
Một Tinh Vệ vừa định tiến lên thì lại nghe thấy Tinh Thần Đế cười nhạt một tiếng. Hắn không hề tức giận, trên mặt ngược lại còn mang theo ý cười:
- Vân Triệt, ngươi quả thật to gan, người dám sỉ nhục bổn vương như thế, ngươi là người đầu tiên của thời đại này. Xem ra, hôm nay ngươi tới đây, vốn không hề có ý định sống sót rời khỏi đây.
Hắn không nhìn về phía Vân Triệt, thở dài một hơi:
- Haizz... nếu những lời này phát ra từ miệng người khác, bổn vương nhất định giết cả tộc. Nhưng mà, bổn vương lại không nỡ truy cứu ngươi, dù sao, ngươi cũng vì nữ nhi của bổn vương mà liều chết đến đây. Muốn hận cứ hận, muốn mắng cứ mắng đi. Hy sinh chính nữ nhi ruột thịt của mình, đáng bị hận, đáng bị mắng. Thế nhưng, bất kể ngươi hận mắng thế nào, bổn vương cũng tuyệt không hối hận... Nếu có thể khiến Tinh Thần Giới trọn đời đứng sừng sững, bổn vương bị người đời phỉ nhổ, bị xem là không bằng heo chó thì đã sao.
Tinh Thần Đế than thở, từng chữ đanh thép, vừa có sự tự trách vì phải hy sinh người thân, lại càng có sự cao thượng và tấm lòng vì đại cục mà không màng danh dự bản thân. Thiên Nguyên Tinh Thần liếc nhìn hắn, cũng thở dài theo một tiếng, nói:
- Lão hủ biết rõ Ngô vương còn bi thống vạn phần hơn bất cứ ai. Tiểu bối miệng còn hôi sữa không hiểu được tấm lòng của Ngô vương, nhưng chúng ta làm sao lại không biết chứ. Ngô vương vì Tinh Thần Giới mà không tiếc tất cả, chúng ta chỉ có thể thề chết phò tá, không phụ tấm lòng của Ngô vương.
Đồ Mi luôn biết cách nói những lời thích hợp nhất vào thời điểm thích hợp nhất, mấy câu ngắn ngủi đã dễ dàng khơi dậy sự đồng cảm trong lòng phần lớn Tinh Thần và Thần Vệ.
Thế nhưng, Vân Triệt lại phá lên một tràng cười lạnh đầy khinh bỉ:
- Ha ha ha... luôn miệng vì Tinh Thần Giới, Tinh lão tặc, ngươi sắp tự cảm động chính mình đến mức tin là thật rồi đấy! Vì Tinh Thần Giới? A... Vậy để ta hỏi ngươi! Nếu như nghi thức này thật sự có lợi cho Tinh Thần Giới, vì sao trong lịch sử Tinh Thần Giới lại chưa bao giờ có Tinh Thần Đế nào vận dụng nó!
Đồ Mi thản nhiên nói:
- Không biết. Trận huyết tế này vốn bị tổ tiên Tinh Thần phong ấn trong bí điển, cho đến thế hệ của Ngô vương mới giải trừ được phong ấn.
Ánh mắt Vân Triệt nheo lại, nụ cười càng thêm lạnh lẽo:
- Phải không? Vậy ngươi hãy nói cho ta biết, cái gọi là trận huyết tế có thể khiến Tinh Thần Giới “trọn đời sừng sững” trong miệng các ngươi, tại sao tổ tiên Tinh Thần lại không truyền lại cho hậu thế để che chở Tinh Thần Giới, mà ngược lại còn phải phong ấn nó thật chặt chẽ!?
“...” Đồ Mi nhất thời nghẹn lời.
- Bởi vì, tổ tiên Tinh Thần của các ngươi biết rất rõ trận huyết tế này là thứ ti tiện, bẩn thỉu đến mức nào, hy sinh huyết nhục thân tình để thành toàn cho bản thân... Ha, phải là kẻ nhân tính phai mờ, nội tâm ghê tởm đến mức nào mới có thể làm ra chuyện này! Nếu một thế hệ Tinh Thần nào thật sự làm như thế, thì không còn nghi ngờ gì nữa, đó là hành vi trái với thiên đạo, nghịch với nhân luân, trời người đều căm phẫn. Tinh Thần Giới vốn cao cao tại thượng, sẽ trở thành đối tượng để người đời căm ghét, vạn linh phỉ nhổ!
- Cho nên, Thủy tổ Tinh Thần mới phong ấn nó!
- Thế nhưng, Thủy tổ Tinh Thần, cùng với liệt vị tổ tiên của các ngươi, tuyệt đối không thể ngờ rằng, bọn họ lại có một hậu duệ không chỉ giải trừ phong ấn, mà còn không tiếc dùng chính hai nữ nhi của mình làm tế phẩm để thi triển huyết tế thuật này!
Ngón tay Vân Triệt chỉ thẳng vào Tinh Tuyệt Không, từng chữ thê lương:
- Tinh lão tặc, khoan hãy nói ngươi có lỗi với nữ nhi của mình hay không, ngươi có phụ lòng liệt tổ liệt tông của mình không!?
- Hôm nay, cho dù ngươi thành công, trở thành cái gọi là “Chân Thần”... Thứ sức mạnh có được bằng cách tự tay sát hại hai nữ nhi của mình, nó ghê tởm và bẩn thỉu đến nhường nào! Cho dù ngươi có trở thành Chí Tôn của đất trời, cũng sẽ thối không ngửi nổi! Toàn bộ Tinh Thần Giới cũng sẽ vì ngươi mà trở thành tinh giới dơ bẩn và ti tiện nhất thế gian, kẻ nào cũng có thể khinh miệt, kẻ nào cũng có thể phỉ nhổ! Danh vọng ngạo nghễ mà tổ tiên các ngươi đã dùng trăm vạn năm tâm huyết để dựng nên sẽ bị hủy hoại hoàn toàn trong tay ngươi!
- Sau này, ngươi còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông của mình, cho dù ngươi có rơi xuống âm tào địa phủ, Hoàng Tuyền vực sâu, tổ tiên của ngươi cũng sẽ không tha thứ, sẽ tự tay nghiền xương ngươi thành tro bụi! Mà hậu duệ của ngươi, hậu duệ của Tinh Thần Giới cũng sẽ vĩnh viễn ghi nhớ Tinh Thần Giới từng có một Thần Đế không bằng heo chó, lưu danh ô nhục muôn đời!
Vân Triệt tuôn một tràng mắng chửi, từng chữ như sấm động tâm can, từng chữ cực kỳ ác độc. Tinh Thần Đế, người mà cho đến lúc bị Vân Triệt mắng là “không bằng heo chó” vẫn giữ nụ cười lạnh nhạt, cuối cùng cũng đã biến sắc. Toàn bộ Tinh Thần Thành tĩnh lặng đến đáng sợ, các Tinh Thần và Trưởng lão trong kết giới cùng với toàn bộ Tinh Vệ ngoài kết giới đều kinh ngạc đến ngây người tại chỗ, trong lòng dấy lên sóng to gió lớn, hai tai ong ong hồi lâu.
Hai mắt Tinh Minh Tử trợn trừng, đúng lúc này, ánh mắt hắn chợt bắt được sắc mặt khẽ biến của Tinh Thần Đế, trong lòng chấn động, gầm lên một tiếng:
- Im miệng!
Tinh Minh Tử vừa gầm lên, một ánh mắt đáng sợ đến tột cùng lập tức phóng tới, đâm thẳng vào sâu trong đôi mắt hắn. Sắc mặt Vân Triệt âm trầm như quỷ, từng chữ chấn động tâm hồn:
- Kẻ nên câm miệng là ngươi! Tinh lão tặc làm ra chuyện diệt sạch nhân tính, không bằng heo chó, không chỉ giết nữ nhi của mình, còn hủy hoại danh dự trăm vạn năm của Tinh Thần Giới. Còn các ngươi, thân là trụ cột của Tinh Thần Giới, không những không ngăn cản mà còn hùa theo giúp sức, cũng là một lũ không bằng heo chó!
- Ngay cả nhân tính và liêm sỉ cơ bản nhất cũng đã vứt bỏ, ngươi còn có mặt mũi nào mà sủa bậy trước mặt ta! Ta khinh!
- Ngươi...
Đường đường là một trong ba mươi bảy Trưởng lão Tinh Thần mà lại như bị một cục phân khô cứng chặn ngay cổ họng, sắc mặt xanh mét, toàn thân run rẩy, ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không gầm lên nổi.
Đứng gần Tinh Thần Đế nhất, Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi cảm nhận rõ ràng khí tức của Tinh Thần Đế đã xuất hiện một tia hỗn loạn, trong lòng hắn thoáng kinh ngạc... Tuy rằng sự xuất hiện của Vân Triệt vô cùng bất ngờ, nhưng hắn chưa từng để trong lòng, bởi vì với thực lực của Vân Triệt, không thể nào gây ra bất cứ sự cố gì, chẳng khác nào tự chui đầu vào lưới.
Nhưng hắn không ngờ, Vân Triệt không chỉ to gan lớn mật, mà lời lẽ lại còn cay độc đến thế. Bên cạnh hắn, không chỉ Tinh Thần Đế, mà ngay cả khí tức của vài vị Tinh Thần và Trưởng lão khác cũng xuất hiện dao động rõ rệt.
Hắn đảo mắt, cười nhạt:
- Vân Triệt, thật là một cái miệng lanh lợi. Đáng tiếc...
Lời hắn còn chưa dứt, ánh mắt của Vân Triệt đã chuyển sang, vẻ mặt châm chọc và ghê tởm như thể không phải đang đối mặt với một Tinh Thần, mà là đang nhìn một đống phân chó hôi thối:
- Đồ Mi lão tặc, câm cái miệng chó của ngươi lại! Mùi hôi thối trong miệng ngươi thật sự không chịu nổi, nói thêm một lời nào cũng là làm bẩn lỗ tai của ta, hiểu chưa!
Đồ Mi: “...”
Ban đầu khi mới gặp Đồ Mi ở Trụ Thiên Thần Giới, ấn tượng đầu tiên của hắn đây là một lão nhân hiền hòa và uyên bác, sau khi biết được lão ta còn là sư phụ của Mạt Lỵ khi còn nhỏ, hắn càng thêm kính trọng.
Giờ đây, chỉ còn lại oán hận và ghê tởm vô tận.
Vân Triệt đưa tay chỉ về phía các Tinh Thần và Trưởng lão:
- Bây giờ ta rất muốn biết, các ngươi, và cả các ngươi nữa, tất cả những Tinh Thần này, các ngươi thân mang Tinh Thần lực, là những người thuộc nhất mạch Tinh Thần được trời cao ban cho ân huệ lớn lao. Nhưng các ngươi lại đi trung thành với một Thần Đế đã mất hết nhân tính, một kẻ chắc chắn sẽ lưu danh ô nhục muôn đời, còn giúp hắn sát hại hai Tinh Thần khác... Các ngươi hãy nhìn lại việc mình làm, thử sờ lên lương tâm mình mà xem, sau này còn mặt mũi nào đối mặt với người đời, sau khi chết đi còn mặt mũi nào đối mặt với liệt tổ liệt tông của các ngươi!
- Huyết tế thuật, nhất mạch Tinh Thần chưa từng có ai sử dụng, bởi vì thân là Tinh Thần, hễ là người có một chút liêm sỉ và lương tri đều sẽ khinh thường nó! Đã không có ai từng dùng, cũng không ai biết nó có thật sự thành công hay không. Vậy mà Tinh lão tặc, hắn vì một khả năng không thể đoán trước, đã không chút do dự sát hại hai nữ nhi ruột thịt của chính mình... Đừng nói là người, đây là chuyện mà ngay cả súc vật hạ đẳng nhất cũng không làm ra được!
- Ngay cả nữ nhi của mình mà còn có thể đối xử như vậy! Sau này, nếu có phương pháp nào có thể hy sinh các ngươi để thành tựu cho bản thân hắn, hắn cũng sẽ không có bất kỳ do dự nào! Mạt Lỵ và Thải Chi của hôm nay, chính là các ngươi của ngày mai! Nếu các ngươi thật sự vì Tinh Thần Giới, nếu các ngươi còn chút kiêu ngạo của một Tinh Thần và nhân tính của một con người, thì hãy dừng tay lại, phế truất tên Thần Đế chó má không bằng heo chó này đi!
- Đồ hỗn trướng!
Tinh Thần Đế cuối cùng cũng buột miệng gầm lên, sắc mặt hắn đã hoàn toàn xanh mét đến đáng sợ, thân thể run lên bần bật.
Nếu không tận mắt chứng kiến, bất cứ ai cũng sẽ không tin, đường đường Tinh Thần Đế lại có thể bị người ta mắng đến toàn thân run rẩy.
Vân Triệt giận dữ mắng, từng chữ rung trời động đất, mỗi một câu đều đâm thẳng vào lòng người. Không chỉ Tinh Thần Đế, mà các Tinh Thần, Trưởng lão cũng đều biến sắc, khí tức cũng xuất hiện những rung động ở các mức độ khác nhau.
Đồ Mi nằm mơ cũng không thể ngờ, một hậu bối chưa đủ nửa giáp tuổi, vốn không hề có chút uy hiếp nào, lại chỉ dựa vào lời nói mà có thể lay động tâm hồn của Tinh Thần Đế cùng một đám Tinh Thần đến mức độ như vậy, thậm chí ngay cả chính hắn cũng bắt đầu cảm thấy việc mình làm là tội ác tày trời. Hắn cuối cùng trợn mắt, gầm nhẹ:
- Tiểu nhi ti tiện... Tinh Minh Tử, còn không mau bịt miệng hắn lại!
- Bắt lấy!
Tinh Minh Tử quát.
Trong trận huyết tế, Thiên Yêu Tinh Thần Tường Vi lặng lẽ liếc nhìn Thiên Tuyền Tinh Thần Tử Uyển:
- Tỷ tỷ...
- Ngưng thần định tâm, đừng để ngoại vật quấy nhiễu.
Tử Uyển thấp giọng nói.
Nàng cảm nhận được lòng Tường Vi đang rối loạn... Chính lòng nàng cũng rối loạn, hơn nữa là sự rối loạn không cách nào khống chế và áp chế.
Nhưng nghi thức đã khởi động thì không thể dừng lại, cho dù có thật sự hối hận cũng không thể nào thoát ra được nữa.
Cho dù trong lòng Tinh Minh Tử giận sôi lên, nhưng thân là Trưởng lão Tinh Thần, tự nhiên không thể hạ thấp thân phận tự mình ra tay với Vân Triệt. Hắn gầm lên một tiếng, lập tức có một Tinh Vệ lao về phía Vân Triệt.
Sau khi Vân Triệt trở thành Thần Vương, trong cùng thế hệ ở Vương Giới có thể nói là không có đối thủ, nhưng sao có thể so sánh được với Tinh Vệ. Một luồng uy áp mà hắn không tài nào chống cự nổi từ trên trời giáng xuống, mạnh mẽ đè hắn quỳ một gối xuống đất, toàn thân như bị vạn ngọn núi đè nặng, không thể cử động.
Hắn cắn chặt răng, gắng gượng ngẩng đầu, nhìn về phía Tinh Vệ đứng trước mặt mình... Ba ngàn Tinh Vệ cao cấp này, hắn từng gặp rất ít, nhưng người trước mắt lại là một Tinh Vệ hắn quen thuộc nhất.
Hắn là Thiên Sát Tinh Vệ, là Tinh Vệ của Mạt Lỵ... còn là Thống lĩnh của tất cả Thiên Sát Tinh Vệ...
Tinh Linh!
Thân là Thống lĩnh Tinh Vệ, Tinh Linh là một Thần Quân cảnh Bát cấp, thực lực tương đương với Mộc Băng Vân... Mà Mộc Băng Vân là nhân vật số hai chỉ sau sư tôn hắn ở Ngâm Tuyết Giới.
Trước thực lực như vậy, cho dù hắn có cưỡng ép mở cảnh giới Diêm Hoàng, cũng không có chút sức lực nào để chống cự hay giãy giụa.
- Vân công tử, hà tất phải làm vậy.
Tinh Linh lắc đầu nói, trong mắt tràn đầy tiếc nuối... Hắn không thể hiểu nổi, Vân Triệt có tiền đồ vô hạn, tại sao cứ phải cố tình tìm đến cái chết như vậy.
Khóe miệng Vân Triệt hơi nhếch lên, nhìn về phía người mà lúc trước hắn đã từng tôn kính gọi một tiếng “đại ca”:
- Tinh Linh, ngươi đã từng chính miệng nói với ta, trở thành Tinh Vệ là niềm kiêu hãnh và vinh quang cả đời của ngươi. A... Thân là Tinh Vệ của Mạt Lỵ, trung thành bảo vệ nàng là thiên chức của ngươi, vậy mà ngươi lại phản chủ, giúp kẻ khác sát hại Tinh Thần mà ngươi đã thề trung thành... Đây là thứ mà ngươi gọi là vinh quang sao!?
Khí tức của Tinh Linh trì trệ, hắn né tránh ánh mắt của Vân Triệt một cách không tự nhiên:
- Ta trung thành không phải với Tinh Thần... mà là với Tinh Thần Giới.
Vân Triệt khinh bỉ nói:
- Ta khinh! Kẻ ngươi nguyện trung thành chính là một lão tặc muốn sát hại chính nữ nhi ruột thịt của mình, cũng là chủ nhân của ngươi! Ta không phải Tinh Vệ, chỉ là một phàm nhân hạ giới, còn biết lấy mạng tương trợ. Còn ngươi, thân là Tinh Vệ của Mạt Lỵ, chỉ cần ngươi có nửa lời vì nàng, ta cũng sẽ nhìn ngươi bằng con mắt khác. Vậy mà ngươi lại phản chủ, đúng là nuôi một con chó còn hơn!
- Uổng công lúc đầu ta còn vì ngươi là Tinh Vệ của Mạt Lỵ mà tôn trọng gọi ngươi một tiếng đại ca... Ta đúng là mắt mù rồi!
“...” Khóe miệng Tinh Linh co giật, muốn biện giải điều gì đó nhưng lại không thốt nên lời, ngay cả lực lượng áp chế trên người Vân Triệt cũng bất giác yếu đi vài phần.
Dù bị áp chế, Vân Triệt vẫn khàn giọng gầm lên một tiếng thức tỉnh:
- Tinh Vệ của Thiên Sát Tinh Thần và Thiên Lang Tinh Thần đâu! Có bản lĩnh thì bước hết ra đây, để ta xem lũ phản chủ các ngươi còn mặt mũi nào nữa!!
Dưới tiếng gầm của Vân Triệt, không một ai dám bước ra... Không ít Tinh Vệ lặng lẽ cúi đầu, sắc mặt u ám, hai tay siết chặt.
Vân Triệt cười lạnh:
- Ha... Các ngươi tốt nhất nên cầu nguyện chuyện hôm nay sẽ không bao giờ bị người đời biết đến, nếu không, tất cả mọi người sẽ biết Tinh Thần Giới đã sản sinh ra một đám phản chủ! Các ngươi sẽ bị người đời phỉ nhổ, ngay cả Tinh Vệ của các Tinh Thần khác cũng sẽ vĩnh viễn khinh thường các ngươi. Thứ mà các ngươi từng gọi là vinh quang sẽ trở thành vết nhơ sỉ nhục mà cả đời này các ngươi cũng không thể gột rửa... Gia tộc của các ngươi, vợ con của các ngươi, hậu duệ của các ngươi, cũng sẽ đời đời kiếp kiếp sống trong nỗi nhục này, xem các ngươi là sự hổ thẹn của gia tộc!
- Còn không mau bịt miệng hắn lại!!
Tinh Minh Tử điên cuồng hét lên.
Rầm!!!
Một tiếng nổ vang, huyền quang trên người Vân Triệt bùng lên, hắn vậy mà đã cưỡng ép thoát khỏi sự áp chế của Tinh Linh đang thất thần. Hắn bay vút lên không, huyền khí toàn thân sôi trào hỗn loạn, Kiếp Thiên Kiếm đã nắm chặt trong tay, chỉ thẳng về phía trước, đôi mắt lóe lên vẻ hung tợn đến đáng sợ:
- Hôm nay ta đã đến đây thì chưa từng nghĩ sẽ sống sót rời đi. Ta đúng là một phế vật vô dụng, không cứu được Mạt Lỵ, không cứu được Thải Chi. Nhưng ít nhất... ta muốn tất cả các ngươi, lũ chó đẻ đã làm hại Mạt Lỵ và Thải Chi...
- Phải chôn cùng với các nàng!
✧ Thiên Lôi Trúc ✧ Thư viện truyện dịch AI