Giọng Vân Triệt chấn động cửu thiên, hận ý ngút trời. Tại Tinh Thần thành này, lực lượng của hắn quả thật nhỏ bé không đáng kể, hai chữ "chôn cùng" thốt ra từ miệng hắn chẳng khác nào một trò cười. Thế nhưng, tiếng gầm phẫn nộ phát ra từ sức mạnh nhỏ bé ấy lại khiến cho đám Tinh Vệ cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh một cách lạ thường.
- Chôn cùng? Ha, chỉ bằng ngươi?
Tinh Minh Tử giận quá hóa cười, toàn thân run rẩy... Hắn thề rằng, trước hôm nay, dù có đánh chết hắn cũng không bao giờ tin nổi mình lại có thể bị lời nói của một tên hậu bối chọc cho tức giận đến mức này.
- Ngô vương, kẻ này tà thuyết mê hoặc lòng người, không những làm nhục ngô vương và Tinh Thần giới, mà còn xúc phạm cả tiền bối, tội ác tày trời!
Hắn vừa dứt lời, lại phát hiện trên mặt Tinh Thần Đế cùng một đám trưởng lão Tinh Thần đều hiện lên vẻ kinh hãi rõ rệt.
Bởi vì khí tức bộc phát trên người Vân Triệt chính là của Thần Vương cảnh!
Một năm trước tại Nguyệt Thần giới, lần cuối cùng Tinh Thần Đế gặp Vân Triệt, huyền lực của hắn vẫn chỉ là Thần Linh cảnh cấp năm, vậy mà giờ đây đã là Thần Vương!
Trong vòng một năm ngắn ngủi, từ Thần Linh cảnh cấp năm bước vào Thần Vương cảnh, nếu không phải tận mắt chứng kiến, dù là Thần Chủ hay Thần Đế cũng quyết không thể tin nổi. Vẻ kinh hãi trên mặt bọn họ cho thấy, ngay cả với đẳng cấp của mình, họ cũng không thể nào lý giải nổi sự tăng vọt thực lực đến mức phi lý này của Vân Triệt.
Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi thấp giọng nói:
- Một năm không gặp đã đột phá Thần Vương... Quả không hổ là... sức mạnh của Sáng Thế Thần!
Tinh Thần Đế lửa giận ngập lòng, hận không thể tự tay băm vằm Vân Triệt thành vạn mảnh, nhưng "thần tích" hết lần này đến lần khác xuất hiện trên người Vân Triệt lại khiến hắn không thể không kinh sợ và chấn động đến cực điểm. Hắn gầm nhẹ:
- Bắt lấy hắn, nhốt vào Tù Giới... Nhưng không được phế huyền lực và làm tổn hại đến tính mạng của hắn!
Tinh Minh Tử gật đầu:
- Vâng! Tinh Linh!
Tinh Linh vốn không có sát niệm với Vân Triệt, nhưng sau khi bị làm cho bẽ mặt, trong lòng hắn tự nhiên sinh ra hận ý và sát khí ngập tràn. Tinh Minh Tử vừa ra lệnh, sâu trong mắt hắn liền lóe lên vẻ hung ác, bàn tay đột nhiên tăng thêm một phần huyền khí... Một luồng sức mạnh đủ để một kích đánh trọng thương Vân Triệt nhắm thẳng vào hắn, tốc độ cũng nhanh hơn trước rất nhiều.
Thế nhưng, ánh mắt Vân Triệt còn hung tợn hơn Tinh Linh trăm ngàn lần. Hắn gầm nhẹ một tiếng, kim viêm bùng cháy trên người, Kiếp Thiên kiếm nổ ra một luồng viêm kiếm màu vàng, chính diện đánh tới Tinh Linh.
- Hừ, không biết tự lượng sức mình.
Tinh Minh Tử khinh thường hừ lạnh. Tư chất và tốc độ trưởng thành của Vân Triệt đúng là kinh thế hãi tục, nhưng tuổi đời của hắn còn quá trẻ. Với nửa giáp tuổi, huyền lực Thần Vương cảnh ở trước mặt một Thần Quân cấp tám chẳng khác nào một con kiến hôi.
Uy lực của Hoàng Kim Đoạn Diệt vô cùng khủng khiếp, ngay cả Lạc Trường Sinh cũng không dám chính diện đón đỡ. Vậy mà Tinh Linh lại chẳng thèm né tránh, thậm chí còn không thèm liếc mắt nhìn, chỉ thuận tay chộp tới. Một kiếm mang theo Kim Ô viêm đủ sức phá núi lấp biển đã bị hắn tóm gọn trong lòng bàn tay, rồi theo năm ngón tay siết lại, nó lập tức vỡ tan như một mảnh vải mỏng, hóa thành vô số đốm lửa li ti rồi nhanh chóng lụi tàn giữa không trung.
Hoàng Kim Đoạn Diệt bị phá trong nháy mắt, lực phản chấn có thể tưởng tượng được. Toàn thân Vân Triệt chấn động dữ dội, Kim Ô viêm trên người tắt đi quá nửa, mà sức mạnh của Tinh Linh cũng ập xuống ngay lúc này... Sức mạnh trọn vẹn một thành của Thần Quân cảnh cấp tám, dù chỉ chạm phải một chút, cũng đủ khiến hắn trọng thương, không còn sức chống cự.
Vụt!
Một tiếng động trầm đục vang lên, không gian co rụt lại. Dưới luồng sức mạnh của Tinh Linh, một tàn ảnh tức thì tiêu tán...
Tinh Thần Toái Ảnh!?
Tinh Linh trong lòng hơi chấn động, nhưng lập tức ra tay nhanh như chớp, khóa chặt lấy Vân Triệt...
Ong...
Rầm!!
Hai tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang lên, nhưng lại đánh hụt. Điểm mạnh nhất của Tinh Thần Toái Ảnh không phải là dịch chuyển tức thời, mà là khả năng làm nhiễu loạn khí tức trong khoảnh khắc, dù mạnh như Tinh Linh cũng không cách nào phân biệt được thật giả.
Vân Triệt liên tiếp ba lần né được đòn tấn công của Tinh Linh, nhưng cũng không hề dễ chịu. Dù sao đó cũng là sức mạnh của Thần Quân cảnh cấp tám, chỉ cần bị dư ba quét trúng cũng đủ bị thương... Trên không trung xa xa, ánh mắt hắn âm u lạnh lẽo, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng đã rỉ ra một vệt máu tươi.
Tinh Linh không ra tay nữa, mặt không cảm xúc nói:
- Vân Triệt, ngươi đã dám đến thì nên biết kết cục, cần gì phải giãy giụa vô ích.
Hắn vừa dứt lời, một luồng khí lãng lại đột nhiên ập xuống. Vân Triệt không lùi mà tiến, lao thẳng lên trời, một kiếm bổ thẳng vào đầu Tinh Linh... Hỏa diễm trên Kiếp Thiên kiếm bùng cháy dữ dội như luyện ngục chi viêm đang sôi trào.
Con ngươi Tinh Linh hơi co lại, đối mặt với đòn phản kích hung hãn tuyệt luân của Vân Triệt, hắn chỉ nhàn nhạt đưa tay ra... Ngay khoảnh khắc bàn tay và thân kiếm sắp va chạm, đôi mắt Vân Triệt đột nhiên trợn trừng, miệng gầm lên một tiếng như thống khổ, như tuyệt vọng, trên người hắn đột nhiên nổ tung một luồng huyền quang màu đỏ như máu.
Trong nháy mắt, huyền lực và khí thế của Vân Triệt tăng vọt một cách điên cuồng. Đôi mắt hắn, huyết khí toàn thân đều biến thành màu đỏ sậm như nhuốm máu, ngọn lửa vốn đang kịch liệt sôi trào càng cháy rực lên tận trời cao.
Tà Thần cảnh giới tầng thứ năm – Diêm Hoàng!!
Bọn họ không phải lần đầu tiên nhìn thấy sự biến đổi này trên người Vân Triệt. Khi đó, hắn cũng đã dùng nó để bộc phát ra sức mạnh tựa như thần tích trong cơn tuyệt cảnh.
Lúc ấy, tu vi của Vân Triệt chỉ là Thần Kiếp cảnh, dù chỉ cưỡng ép mở ra cảnh giới "Diêm Hoàng" trong một giây cũng phải đánh cược bằng cả tính mạng. Vân Triệt của lúc này đã mạnh hơn xưa rất nhiều, đã có thể miễn cưỡng chống đỡ được sức mạnh dưới trạng thái "Diêm Hoàng" trong thời gian ngắn... nhưng tuyệt đối không thể kéo dài.
Ánh mắt Tinh Linh khẽ thay đổi, mà Vân Triệt đã bùng nổ Diêm Hoàng, dồn hết tất cả sức mạnh vào một kiếm này, hung hăng bổ xuống...
Rầm...
Tiếng nổ kinh thiên động địa, không gian xung quanh vặn vẹo một cách đáng sợ. Giữa luồng viêm quang màu vàng nổ tung, bàn tay Tinh Linh gắt gao chụp lấy Kiếp Thiên kiếm, trong tầm mắt hắn là đôi mắt đáng sợ như ác quỷ của Vân Triệt.
Cánh tay đưa ra của hắn bị ép lùi xuống gần nửa thước, bàn tay đang nắm lấy Kiếp Thiên kiếm rõ ràng truyền đến cảm giác đau nhói.
Hai mắt hắn bất giác trợn to... Hắn là Tinh Vệ của Tinh Thần giới, là thống lĩnh Tinh Vệ, một Thần Quân cấp tám đủ sức ngạo thị thiên hạ!
Mà Vân Triệt, rõ ràng chỉ là Thần Vương cảnh cấp một, lại có thể chính diện chống lại một thành lực lượng của hắn!
Đây là cảnh tượng khó tin nhất trong cuộc đời hắn... lại còn xảy ra trên chính cơ thể mình!
Trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt hắn trở nên âm trầm, trên người đột nhiên bộc phát ra hai thành huyền lực...
Rầm!!
Như một cây búa trời giáng xuống, Vân Triệt điên cuồng phun ra một ngụm máu tươi, Kiếp Thiên kiếm lập tức văng khỏi tay, cả người hắn như chiếc lá khô bay ngược ra ngoài, rơi mạnh xuống phía xa.
- Vân Triệt!
- Tỷ phu!!
Mạt Lỵ và Thải Chi đồng thanh kinh hãi kêu lên.
- Khụ... khụ khụ...
Toàn thân Vân Triệt run rẩy, quỳ rạp trên mặt đất, liên tiếp phun ra hơn mười ngụm máu tươi, mỗi một ngụm đều kèm theo những cục máu đông trông đến ghê người.
Thần Vương cảnh cấp một và Thần Quân cảnh cấp tám... Chênh lệch này thật sự quá lớn, lớn hơn trăm ngàn lần so với khi hắn ở Thần Kiếp cảnh đối mặt với Lạc Trường Sinh vừa đột phá Thần Vương cảnh, lớn đến mức không thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để bù đắp. Dù đã cưỡng ép mở ra Diêm Hoàng, hắn vẫn không có lấy một tia sức lực phản kháng.
Tinh Linh xòe bàn tay ra... trong lòng bàn tay rõ ràng có một giọt máu chảy ra. Thân là thống lĩnh Tinh Vệ, lại bị một thiếu niên vừa bước vào Thần Vương cảnh làm bị thương, đây không thể nghi ngờ là nỗi sỉ nhục lớn nhất đời hắn.
Tất cả Tinh Vệ đều đứng nhìn một cách thờ ơ, không một ai tiến lên. Để bắt Vân Triệt, bất kỳ một Tinh Vệ nào cũng quá đủ, không cần đến người thứ hai.
Giọng Mạt Lỵ run rẩy từng chữ:
- Vân Triệt... ngươi... ngươi rốt cuộc muốn tùy hứng đến mức nào! Ngươi đi đi... mau đi đi... ta cầu xin ngươi...
Nàng biết, dù trong tình cảnh này, Vân Triệt vẫn có thể trốn thoát... Hắn có Tinh Thần Toái Ảnh và Đoạn Nguyệt Phất Ảnh, có Độn Nguyệt Tiên Cung mà ngay cả Tinh Minh Tử cũng khó lòng đuổi kịp, cùng lắm còn có Không Huyễn Thạch mà Thải Chi đã cho hắn. Hắn có thể đi... hoàn toàn có thể.
Vân Triệt đưa tay ra, Kiếp Thiên kiếm bay trở về tay hắn. Hắn chống kiếm đứng dậy, sắc mặt tái nhợt, thân thể run rẩy, khí tức hoàn toàn rối loạn, nhưng ánh mắt vẫn lạnh lẽo đến đáng sợ... tuyệt nhiên không hề có một chút ý niệm sợ hãi hay bỏ chạy.
Tinh Linh siết chặt bàn tay, chậm rãi tiến về phía Vân Triệt... Lần này, Vân Triệt không lùi lại, cũng không giơ kiếm, dường như đã hoàn toàn hiểu rõ, dù hắn có giãy giụa thế nào cũng vô ích.
Đứng trước mặt Vân Triệt, Tinh Linh chậm rãi giơ tay:
- Vân Triệt, dù ngươi có miệng lưỡi lợi hại đến đâu thì đã sao? Trên đời này, thiện ác đúng sai đều do kẻ mạnh định đoạt, không phải do ngươi! Ngươi vốn tội đáng chết vạn lần, nhưng ngô vương đã hạ lệnh tha cho ngươi một mạng... Ta sẽ phế tứ chi của ngươi trước, đợi ngô vương đại công cáo thành sẽ xử lý ngươi sau!
Tinh Linh xòe năm ngón tay, huyền quang chợt lóe... Đúng lúc này, sau lưng hắn truyền đến giọng nói lạnh như băng thấu xương của Mạt Lỵ:
- Tinh Linh, nếu ngươi dám động đến hắn, ta dù có hóa thành lệ quỷ cũng sẽ băm vằm ngươi thành vạn mảnh!
Dù bị kết giới ngăn cách, sát ý và dư uy của Mạt Lỵ vẫn khiến toàn thân Tinh Linh rùng mình. Hắn không dám quay đầu lại, lạnh nhạt nói:
- Ta đã không còn là Tinh Vệ Thiên Sát...
- Ha, thứ rác rưởi như ngươi, cũng xứng làm Tinh Vệ của Mạt Lỵ!?
Vân Triệt cúi đầu lên tiếng, tơ máu lan tràn trong con ngươi, tỏa ra hận ý như đến từ vực sâu địa ngục. Cùng lúc đó, tay phải hắn chậm rãi đặt lên ngực mình... năm ngón tay siết chặt.
- Hừ, ta có xứng hay không, không phải do ngươi định đoạt!
Sắc mặt Tinh Linh trở nên khó coi, trầm giọng nói.
- A!!
Vân Triệt gầm lên một tiếng, ngọn lửa đã tắt lại một lần nữa bùng cháy trên người hắn. Kim Ô viêm màu vàng và Phượng Hoàng viêm màu đỏ đồng thời bùng nổ, ánh lửa rực sáng cả chân trời. Trên bầu trời cao, tiếng hót vang dội của Kim Ô và Phượng Hoàng vang lên, kèm theo thần tức và thiên uy mênh mông.
Hỏa diễm và sóng khí mãnh liệt đến bất thường khiến Tinh Linh giật mình kinh hãi, lùi lại liền mười mấy bước... Rất nhanh, hắn liền nhận ra, Vân Triệt đây rõ ràng là đang thiêu đốt thần huyết!
Giống như ngày ác chiến với Lạc Trường Sinh, hắn đang cố tình thiêu đốt Kim Ô thần huyết và Phượng Hoàng thần huyết của bản thân!
Toàn bộ Kim Ô thần huyết và Phượng Hoàng thần huyết đồng thời thiêu đốt, cả người Vân Triệt chìm trong ngọn lửa nồng đậm đến cực điểm, tựa như Viêm Thần giáng thế. Nhưng uy thế này vốn không thể lay động được cường giả cấp bậc như Tinh Linh, hắn khinh thường nói:
- Vẫn còn định giãy giụa, chẳng lẽ ngươi cho rằng thiêu đốt thần huyết là có thể...
Đúng lúc này, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một nỗi kinh hoàng, lời nói cũng chợt tắt lịm... Trong khoảnh khắc đó, hắn cảm giác như bị một con rắn độc cắn vào cả tim gan lẫn linh hồn, một luồng khí lạnh thấu xương và nỗi sợ hãi điên cuồng lan tràn khắp toàn thân.
Sao... sao lại thế này...
Cảm giác này tuyệt đối không chỉ xuất hiện trên người Tinh Linh. Phía sau hắn, tất cả Tinh Vệ vào khoảnh khắc này đều biến sắc, con ngươi co rút lại kịch liệt. Một cảm giác sợ hãi tột cùng và áp lực không biết từ đâu ập xuống... Đây là luồng khí tức đáng sợ nhất mà bọn họ từng cảm nhận được trong đời... Tựa như bên dưới Tinh Thần thành có một ma thần thượng cổ đã ngủ say vô số năm đang chậm rãi mở ra đôi mắt đủ sức hủy diệt thế gian...
Tinh Linh nhìn quanh bốn phía, tìm kiếm nguồn gốc của luồng khí tức đáng sợ này:
- Sao... sao lại thế này? Ai... là ai!
Chỉ có một người biết đáp án.
Tinh Linh đứng gần Vân Triệt nhất, sau cơn hoảng sợ, hắn cảm nhận được rõ ràng rằng luồng khí tức kinh hoàng suýt nữa đánh tan ý chí của mình chính là phát ra từ Vân Triệt ngay trước mặt. Đôi mắt hắn trợn trừng, gần như muốn nứt ra. Áp lực đã vượt quá giới hạn chịu đựng của ý chí khiến hắn theo bản năng lùi lại từng bước. Hắn vừa mở miệng, âm thanh phát ra đã mang theo sự run rẩy từ tận sâu trong linh hồn:
- Ngươi... ngươi... ngươi... ngươi đang... làm cái gì...
Vân Triệt cúi gằm đầu, không ai có thể nhìn thấy ánh mắt của hắn. Tay phải hắn vẫn đè chặt trước ngực, năm ngón tay siết chặt đến mức đã đâm sâu vào da thịt...