Sát khí, lệ khí... hòa cùng mùi máu tươi nồng nặc vô cùng ập vào mặt, khiến đám cường giả tuyệt thế của Tinh Thần giới đều cảm thấy buồn nôn. Sau cơn kinh hãi vì nhận thức bị xé rách một cách tàn nhẫn, là sự lạnh lẽo và sợ hãi như ma quỷ xâm nhập vào tâm hồn mỗi người... Đây là một nỗi sợ hãi mà ý chí dường như không thể chống cự, còn đáng sợ hơn cả âm phong địa ngục trong những cơn ác mộng kinh hoàng nhất của bọn họ.
Mà ngọn nguồn của tất cả... chính là Vân Triệt trong tầm mắt bọn họ. Toàn thân hắn bị bao phủ trong một tầng huyết khí đậm đặc đến cực điểm, không thể nhìn rõ thân hình, thậm chí không cách nào phân biệt được đó rốt cuộc là huyết khí hay là máu tươi đang điên cuồng phun trào.
Thế nhưng, bên trong màn huyết sắc nồng đậm ấy lại lóe lên hai điểm hồng quang còn rực rỡ hơn cả máu tươi, tựa như ma thần luyện ngục đột nhiên mở ra đôi mắt đẫm máu.
- Sao... sao... sao lại thế này?
Thống lĩnh tinh vệ Thiên Lang Tinh Lâu run giọng nói. Lời vừa thốt ra, hắn gần như không thể tin nổi giọng mình lại có thể run rẩy đến mức độ như vậy.
Hắn, cùng tất cả tinh vệ ở đây, người trẻ nhất cũng đã mấy ngàn tuổi. Thân là tinh vệ của Tinh Thần giới, tầm nhìn và kinh nghiệm của bọn họ sao có thể so với hạng tầm thường, nhưng bọn họ chưa bao giờ cảm nhận được khí tức đáng sợ đến thế, cũng chưa từng trải qua nỗi sợ hãi xé rách linh hồn như thế này... Mà tất cả những điều này, lại đến từ một thanh niên hạ giới, một kẻ mà trong nhận thức của bọn họ vốn có thể tùy tay định đoạt sinh tử!
- Thần Quân... từ Thần Vương đến Thần Quân...
Giọng nói này phát ra từ Thiên Cương tinh thần Thần Hổ, lời của hắn cũng mang theo sự run rẩy rõ rệt.
- Trên đời... sao có thể có chuyện như vậy...
Thân là tinh thần của Tinh Thần giới, lần đầu tiên bọn họ hoài nghi sâu sắc linh giác của chính mình. Năng lực cấm kỵ khoa trương và cực hạn nhất trong nhận thức của bọn họ cũng không bằng một phần vạn cảnh tượng đang chứng kiến lúc này.
- Sáng thế thần lực... đây là Sáng thế thần lực...
Hai mắt Tinh Thần đế run rẩy kịch liệt, miệng lẩm bẩm thì thào. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là sức mạnh vượt xa nhận thức và tưởng tượng của một thần đế, là loại sức mạnh nghịch thiên mà chỉ có Sáng thế thần lực chí cao vô thượng trong truyền thuyết thời đại Chư Thần mới có thể sở hữu!!
Sau cơn khiếp sợ và hoảng hốt, sâu trong đôi mắt Tinh Thần đế ánh lên sự khát vọng và tham lam còn mãnh liệt hơn trước gấp trăm ngàn lần. Hắn đột ngột quay đầu, quát lớn với Tinh Minh Tử:
- Lập tức khống chế hắn... Nhưng... tuyệt đối không được làm tổn hại đến tính mạng của hắn!
Giọng gầm của Tinh Thần đế mang theo sự run rẩy và khàn đặc mà ai cũng nghe ra được. Lần này, hắn đã nhấn mạnh hai chữ “Tuyệt đối”.
Trong vài giây ngắn ngủi, huyền lực của Vân Triệt tăng vọt từ Thần Vương cảnh cấp một lên Thần Quân cảnh cấp một, mang đến cho mọi người một cú sốc như trời sụp đất nứt. Thế nhưng, Thần Quân cảnh cấp một... đặt ở một tinh giới bình thường đã là sức mạnh có thể xưng là vô địch, nhưng nơi này là Tinh Thần giới! Tinh vệ ở đây, mỗi một người đều có tu vi Thần Quân cảnh. Trong ba ngàn tinh vệ, bất kỳ ai cũng đều có cảnh giới huyền lực cao hơn Vân Triệt.
Huống chi, còn có một Tinh Minh Tử ở Thần Chủ cảnh!
Vì vậy, khi bọn họ bị dị biến xé rách nhận thức của Vân Triệt làm cho kinh hãi tột cùng, dù sợ hãi nhưng cũng chưa bao giờ cho rằng dị biến của hắn có thể mang đến uy hiếp gì cho bọn họ... Nơi này là Tinh Thần giới, bọn họ là tinh vệ, là tinh thần, thực lực của Vân Triệt dù có vô địch trong lứa trẻ, nhưng trong mắt bọn họ lại quá mức thấp kém. Cho dù hắn có bộc phát ra sức mạnh trái với lẽ thường, cũng không thể nào tạo thành chút uy hiếp gì đối với họ.
Tiếng gầm của Tinh Thần đế vừa dứt, Tinh Minh Tử còn chưa kịp đáp lời, một tiếng rống quái dị tựa dã thú tuyệt vọng đột nhiên vang vọng trên bầu trời Tinh Thần thành. Huyết khí trên người Vân Triệt nổ tung, lao thẳng về phía Tinh Linh. Kiếp Thiên kiếm vốn đã đỏ thẫm như máu nay lại ngập tràn huyết quang, tựa như bị ngâm trong huyết trì luyện ngục.
Thô bạo, khát máu, thống khổ, oán hận, tuyệt vọng... Mỗi một tia khí tức ập đến đều như đến từ vực sâu. Mà huyền khí rõ ràng chỉ là Thần Quân cảnh cấp một, vào khoảnh khắc tiếp cận, lại đột nhiên mang đến cảm giác lạnh lẽo và nỗi sợ hãi của tử vong... Con ngươi Tinh Linh co rút kịch liệt, dưới bóng ma tử vong bao phủ, thân thể Thần Quân đã trải qua vô số tôi luyện của hắn đã phản ứng theo bản năng trước cả ý chí, bộc phát tốc độ nhanh nhất có thể để lao về phía sau.
Ầm!
Kiếp Thiên kiếm nện mạnh xuống đất, huyền khí màu máu tràn ngập không trung. Mặt đất và cả huyền trận có đẳng cấp cao nhất thế gian đều rung chuyển dữ dội...
Tinh Linh còn chưa kịp thở dốc, trong đôi mắt hắn, hai điểm huyết quang còn đáng sợ hơn cả ác quỷ đã lại áp sát. Hắn hét lên một tiếng quái dị, hai tay đưa ra chắn ngang trước ngực, sức mạnh Thần Quân cảnh cấp tám bùng nổ toàn lực trong cơn sợ hãi.
Rầm!!
Thần Quân cảnh cấp một và Thần Quân cảnh cấp tám, trong nhận thức của bất kỳ ai, đó đều là khoảng cách khổng lồ không thể nào vượt qua bằng bất cứ phương thức nào.
Thế nhưng...
- A a a a a a!!
Một tiếng kêu thảm thiết đến cực điểm hung hăng đâm vào tâm hồn mọi người. Sức mạnh Thần Quân cảnh cấp một và Thần Quân cảnh cấp tám va chạm, kẻ phát ra tiếng kêu thảm lại chính là Tinh Linh! Huyết quang dưới Kiếp Thiên kiếm bùng nổ, cánh tay phải của hắn tức thì vỡ thành vô số mảnh, còn cánh tay trái thì trực tiếp gãy thành hơn mười khúc, trong nháy mắt tiếp theo, lại bị nghiền nát thành thịt vụn bay đầy trời.
- A!!!
- Cái... cái gì!?
- Tinh Linh!!
Cảnh tượng này khiến Tinh Minh Tử chấn động, khiến toàn bộ tinh vệ hồn bay phách lạc. Bọn họ không tài nào tin nổi, Tinh Linh có thực lực thuộc hàng đầu trong tất cả tinh vệ, sở hữu sức mạnh Thần Quân cảnh cấp tám lại có thể bị một kiếm của Vân Triệt với tu vi Thần Quân cảnh cấp một phá nát cả hai tay.
Đó chính là thân thể Thần Quân, còn cứng cỏi hơn kim loại ngàn vạn lần, trong nhận thức của người đời chính là “thân thể của thần” chân chính!
- A... a a... a a a a!!
Hai mắt Tinh Linh trợn trừng muốn nứt, hắn trơ mắt nhìn hai cánh tay của mình hóa thành thịt vụn bay đầy trời. Đó là sự tuyệt vọng mà hắn chưa bao giờ trải qua. Nhưng một kiếm của ác ma sau khi phá hủy hai tay hắn vẫn không dừng lại, Kiếp Thiên kiếm hóa thành huyết sắc vô tình nện lên thân thể hắn.
Phụt!
Một cột máu tươi phun cao mấy trượng, hòa lẫn vô số nội tạng vỡ nát. Lồng ngực Tinh Linh nát bấy, xương ngực gần như vỡ vụn hoàn toàn... Tinh Linh phát ra tiếng hét thống khổ và tuyệt vọng đến cực điểm. Hắn muốn giãy giụa, nhưng không tìm thấy hai tay của mình. Hắn muốn chạy trốn, không tiếc bất cứ giá nào để chạy trốn, nhưng nghênh đón hắn lại là sự tuyệt vọng còn sâu hơn.
- Ngươi... tên... phản... bội... làm... hại... Mạt... Lỵ... đáng... bị... nghiền... nát...
Ẩn trong huyết quang, Vân Triệt cất lên giọng nói khàn đặc còn đáng sợ hơn cả ác quỷ, từng chữ như vọng về từ vực sâu tuyệt vọng vĩnh hằng...
- Chết!!
Rầm!!
Một quyền đánh xuống, xuyên thủng thân thể Tinh Linh... Có lẽ Tinh Linh chưa bao giờ nghĩ tới, có lẽ không một ai từng nghĩ tới, thân thể Thần Quân của hắn lại có thể yếu ớt đến thế.
- A... a a a a...
Tinh Linh kêu thảm thiết đến lạc giọng, chỉ còn dòng máu điên cuồng tuôn ra từ thất khiếu.
- Chết!!!
Rầm!!
Một quyền đánh xuống, trực tiếp đánh gãy cổ Tinh Linh.
- Chết!!!!!
Rầm!!!!
Một quyền này, nện thẳng lên đầu Tinh Linh, xương sọ tức thì vỡ nát, máu não văng tung tóe... Cả cái đầu hoàn toàn bị đập nát ngay trên cổ, dưới nắm đấm ngập tràn huyết quang kia, không tìm thấy dù chỉ một mảnh xương cốt to bằng móng tay.
Thân thể Tinh Linh co giật kịch liệt vài cái, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
Tinh Linh, một thống lĩnh tinh vệ đủ để khiến Giới Vương của các tinh giới trung vị và hạ vị phải kính sợ nể vì, cứ thế mà chết — gần như không có chút sức lực nào để giãy giụa.
Chết không toàn thây.
Trong vài giây ngắn ngủi trước khi chết, hắn đã phải trải qua nỗi thống khổ, sợ hãi và tuyệt vọng lớn nhất và dài đằng đẵng nhất cả cuộc đời.
Tinh Thần thành chìm trong sự im lặng chết chóc, không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc. Ánh mắt của mỗi một tinh vệ đều lồi ra như sắp nứt toác. Một tinh vệ, lại còn là một thống lĩnh tinh vệ chết thảm ngay trước mặt, bọn họ vốn nên tức giận... Thế nhưng, vào lúc này, bọn họ lại không hề cảm thấy tức giận, bởi vì sự hoảng sợ và nỗi kinh hoàng vô tận đã tăng lên gấp bội, lấp đầy mọi ngóc ngách trong cơ thể và linh hồn họ.
- Đây... sao có thể...
- Hắn... Vân Triệt hắn...
- Lại có thể... đột nhiên...
Gương mặt vốn luôn bình thản vĩnh hằng trong mắt thế nhân của Thiên Nguyên tinh thần Đồ Mi giờ phút này đã hoàn toàn vặn vẹo.
Không chỉ các tinh vệ, mà toàn bộ tinh thần, trưởng lão đều thất thanh. Bọn họ còn chưa kịp trấn tĩnh lại sau cú sốc vì huyền lực của Vân Triệt bùng nổ trái ngược nhận thức, thì đã lại một lần nữa bị kinh hãi đến gan mật như muốn nứt ra.
Thực lực của Tinh Linh, bọn họ vô cùng rõ ràng. Cho dù Vân Triệt có bộc phát ra sức mạnh phi thường đến đâu, cũng không thể nào là đối thủ của Tinh Linh... Nhưng bọn họ lại trơ mắt nhìn thấy Tinh Linh bị Vân Triệt đánh giết một cách tàn nhẫn.
Hơn nữa còn là ngược sát đến mức không có sức giãy giụa phản kháng!!
Thần Quân cấp một ngược sát Thần Quân cấp tám!!
- Tỷ phu... hắn... hắn...
Sắc mặt Thải Chi trắng bệch, hai tay nắm chặt lấy tay Mạt Lỵ, lại phát hiện bàn tay của Mạt Lỵ lạnh như băng. Trước cảnh tượng kinh thiên động địa này, đôi mắt nàng lại ngây dại, vô cùng trống rỗng.
Trong tầm mắt run rẩy của tất cả mọi người, Vân Triệt chậm rãi đứng dậy. Theo Kiếp Thiên kiếm được giơ lên, kim ô viêm và phượng hoàng viêm trên người hắn dung hợp lại, hóa thành ngọn lửa đỏ rực tàn khốc tuyệt tình.
- Các ngươi... tất cả... đều... đáng... chết!!
Hắn như đang gầm thét, lại như đang rên rỉ, mà mỗi một chữ đều là âm thanh đáng sợ nhất mà đời này mọi người từng nghe thấy. Hắn mang theo huyền khí màu máu và hỏa diễm màu máu, tựa như một ma thần xích huyết phát cuồng, một mình lao về phía ba ngàn tinh vệ đang run rẩy.
- Cùng lên... phế tứ chi của hắn!!
Tinh Minh Tử như bừng tỉnh từ trong mộng, gầm lên một tiếng.
Nếu là mười giây trước, Tinh Minh Tử tuyệt đối không cho phép hai tinh vệ cùng lúc ra tay bắt Vân Triệt, bởi vì đó là sự sỉ nhục đối với thực lực, địa vị và tôn nghiêm của tinh vệ và của chính hắn. Nhưng bây giờ, ba chữ “Cùng lên” lại được điên cuồng hét ra, đồng thời cũng không quên mệnh lệnh của Tinh Thần đế, chỉ phế không giết!
Tinh Minh Tử vừa ra lệnh, ba tinh vệ ở gần Vân Triệt nhất đã lao vút lên không. Trong tay họ hiện ra ba cây Tinh Thần thương giống hệt nhau, áo giáp bạc trên người lóe lên quang hoa tựa tinh thần.
Ba tinh vệ, ba cây Tinh Thần thương, nhưng Vân Triệt lại không lùi nửa bước, lao thẳng tới. Hắn gầm lên một tiếng quái dị như thống khổ tự oán, Kiếp Thiên kiếm thiêu đốt hỏa diễm đỏ rực vẽ ra một đường cong huyết sắc...
Rầm!!!
- A a a a a a!
Ba tiếng kêu thảm thiết chồng lên nhau vang lên, ba cây Tinh Thần thương bay ngang ra ngoài, cánh tay cầm thương của ba tinh vệ cũng đồng thời gãy nát... Trong khoảnh khắc này, bọn họ cuối cùng cũng hiểu vì sao thân thể Thần Quân cường đại của Tinh Linh lại trở nên yếu ớt như vậy dưới kiếm của Vân Triệt...
- Chết!!!!!
Không ai có thể lý giải được tiếng gầm thét này mang theo oán hận nặng nề đến mức nào. Theo Kiếp Thiên kiếm chém xuống, một bóng sói khổng lồ thoáng hiện giữa không trung... đó là hình ảnh Thiên Lang mà tất cả tinh vệ đều quen thuộc, nhưng lại không phải là bóng dáng màu xanh biếc trong nhận thức, mà là màu máu đáng sợ, ngay cả nanh sói nhe ra cũng như được nhúng trong huyết trì...
Ầm!
Đây là một chiêu “Man Hoang Nha” đã bị sức mạnh của Vân Triệt bóp méo đến biến dạng. Trong khoảnh khắc bóng sói huyết sắc phủ xuống, áo giáp và thân thể Thần Quân của ba đại tinh vệ bị xé rách trong nháy mắt, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra đã hóa thành mưa máu thịt nát đầy trời.