Một kiếm hủy thương, một chiêu vỡ nát thân thể. Chỉ bằng hai kiếm, khi các tinh vệ khác còn chưa kịp phản ứng xông lên, ba người đã đột tử giữa không trung.
Ba người này không phải là mèo hoang chó dại, thậm chí còn không nằm trong hàng ngũ “cường giả” theo nhận thức thông thường, mà chính là Tinh Vệ của Tinh Thần Giới, những người được vô số huyền giả Thần Giới ngưỡng vọng! Trong ba người, kẻ có huyền lực tu vi thấp nhất cũng là Thần Quân cấp ba, thế nhưng dưới lưỡi kiếm của Vân Triệt lại chẳng khác nào ba khúc gỗ mục, dễ dàng bị đánh cho tan tác.
Thần Quân cấp một?
Đây sao có thể là sức mạnh của một Thần Quân cấp một!
Toàn bộ tinh vệ ở phía sau vốn đã vận sức chờ phát động đều kinh hãi đứng sững tại chỗ, ai nấy đều kinh hãi như bị quỷ thần đoạt phách. Tinh Linh chết thảm, vậy mà chỉ trong nháy mắt, lại có thêm ba tinh vệ thân thể vỡ nát mà chết. Bọn họ sở hữu địa vị, sức mạnh và vinh quang cường đại, dù thế nào cũng không thể tin và chấp nhận được rằng những Tinh Vệ được người đời ngưỡng vọng lại có thể chết một cách dễ dàng và thê thảm đến thế.
Nhưng trong lúc bọn họ còn đang hoảng sợ, Vân Triệt sau khi dùng một kiếm đánh nát ba tinh vệ đã đột nhiên lao tới, huyết khí tanh nồng đập vào mặt, bên tai là tiếng gầm thét còn đáng sợ hơn cả dã thú lúc tuyệt vọng.
Trên mặt các tinh vệ hiện lên vẻ kinh hãi, theo bản năng lùi lại một bước, khiến Tinh Minh Tử kinh sợ đan xen:
- Các ngươi đang làm gì thế! Thân là Tinh Vệ, chẳng lẽ lại bị một tên tiểu bối hạ giới dọa cho vỡ mật sao!
Tiếng gầm của lão khiến đám tinh vệ đang sợ hãi phải chấn động trong lòng. Đúng lúc này, một tiếng gầm lớn vang lên, một bóng người từ phía sau phóng vút lên cao, toàn thân mặc kim giáp, thanh kiếm trong tay lấp lánh tinh quang chói lòa.
- Thống lĩnh Tinh Vệ Thiên Lang, Tinh Lâu... Một Thần Quân cấp chín có thực lực còn trên cả Tinh Linh! Trong tay là Tinh Thần Kiếm do chính Tinh Thần Đế ban cho!
Tinh Lâu vừa động, các Tinh Vệ Thiên Lang phía sau cũng lập tức theo sát... Lúc trước, bọn họ bị lời nói của Vân Triệt kích thích đến nhục nhã không chịu nổi. Dưới cơn thịnh nộ tột cùng, có lẽ sẽ có sự ngượng ngùng và xấu hổ, nhưng nhiều hơn cả chính là lửa giận, một cơn cuồng nộ khi nỗi nhục bị vạch trần, vinh quang bị chà đạp... và cả sát ý!
Khác với các tinh vệ khác, đôi mắt của Tinh Lâu lạnh như băng một cách lạ thường, không hề có vẻ kinh hãi như những người còn lại. Hắn nghênh đón Vân Triệt, theo Tinh Thần Kiếm quang ngày càng rực rỡ, trên người hắn cũng bộc phát ra một luồng khí thế đáng sợ có thể gọi là thiên uy, bao phủ chặt chẽ lấy Vân Triệt.
Nhìn Tinh Lâu, mấy vị Tinh Thần trưởng lão đều khẽ gật đầu, một người trong đó nói:
- Tinh Lâu chẳng những thiên phú dị bẩm mà tâm cảnh cũng siêu phàm, có lẽ chỉ vài nghìn năm nữa là đủ tư cách đứng vào hàng ngũ trưởng lão.
- Vân Triệt! Ngươi giết Tinh Vệ của ta, tội không thể tha!
Tinh Lâu gầm lên một tiếng dữ dội, Tinh Thần Kiếm quang tăng vọt trăm trượng, đột nhiên quét xuống... Kiếm quang chiếu rọi đất trời, mang theo gợn sóng không gian khủng bố tuyệt luân quét ngang đôi chân của Vân Triệt, muốn trực tiếp chặt đứt chúng.
Xoẹt!
Âm thanh không gian bị xé rách chói tai đến cực điểm. Tinh Thần Kiếm quang quét qua đôi chân của Vân Triệt, nhưng thứ nó chém trúng chỉ là một tàn ảnh vỡ tan trong khoảnh khắc.
Tinh Lâu sững sờ, ngay sau đó, một cảm giác lạnh như băng từ sau lưng lan khắp toàn thân... Một luồng âm hàn đáng sợ đến không cách nào hình dung, không cách nào tưởng tượng, đủ để khiến hắn trong nháy mắt như rơi xuống vực sâu vạn trượng, ngay cả tâm hồn cứng như bàn thạch cũng điên cuồng vặn vẹo... Đó là nỗi sợ hãi và tuyệt vọng mà Tinh Lâu phải đối mặt trước ngưỡng cửa tử thần.
- Tinh Lâu!
Phập!
Máu tươi bắn tung tóe, một kiếm đã chém thẳng vào sau lưng Tinh Lâu.
Rắc!
Tiếng xương sống của Tinh Lâu gãy nát vô cùng chói tai, gần như khiến trái tim của tất cả mọi người ngừng đập. Trước mắt hắn hoàn toàn tối sầm, thế giới không còn màu sắc và âm thanh... Cho dù Vân Triệt hành hạ Tinh Linh đến chết, một kiếm giết ba tinh vệ, Tinh Lâu vẫn không hề sợ hãi, nhưng hắn không tài nào ngờ được, thân là Thần Quân cấp chín, vậy mà lại... không chịu nổi một đòn như thế.
Xương sống, bộ phận cứng rắn nhất trên cơ thể một Thần Quân, đã bị một kiếm đánh gãy.
Như sao băng rơi rụng, Tinh Lâu từ trên không trung nện xuống, khoảnh khắc rơi xuống đất đã máu nhuộm toàn thân... Hắn quỳ rạp trên mặt đất, đôi mắt trợn lớn gần như không còn chút thần sắc nào. Thân là thống lĩnh Tinh Vệ Thiên Lang, một Thần Quân cấp chín có thể ngạo thị tất cả cường giả dưới Thần Chủ, lại bị một kiếm của một tên Thần Quân cấp một đánh cho trọng thương đến mức này.
Niềm kiêu hãnh và vinh quang cả đời hắn cũng bị xóa sạch dưới một kiếm này. Cho dù hôm nay hắn có thể sống sót, bóng ma này chắc chắn sẽ ám ảnh hắn cả đời.
Thế nhưng, bóng ma tử vong bao phủ hắn vẫn chưa tan đi. Vân Triệt đã lơ lửng hạ xuống, Kiếp Thiên Kiếm mang theo huyết khí đủ khiến quỷ thần cũng phải nghẹt thở, vô tình chém xuống.
- Tinh Lâu!
Tiếng kêu hoảng sợ vang trời, mấy Tinh Vệ Thiên Lang đi theo Tinh Lâu đã bất chấp nỗi kinh hoàng trong lòng, vội vàng ra tay. Chín luồng tinh thần huyền quang bắn thẳng đến Vân Triệt, ép hắn phải lùi lại.
Nhưng Vân Triệt lại chẳng thèm để ý, trên người hắn chỉ có oán hận và sát ý vô tận.
Rầm!
Mặt đất chấn động, Tinh Lâu, kẻ vừa bị một kiếm phá hủy tín niệm, đã nát thân mà chết dưới nhát kiếm tuyệt tình của Vân Triệt, chết không toàn thây, giống hệt Tinh Linh. Cùng lúc đó, sáu luồng tinh thần huyền quang đã đánh trúng sau lưng Vân Triệt, làm tóe lên sáu vệt máu.
Vân Triệt quay người lại, ánh mắt đỏ tươi như máu của hắn khiến sáu Tinh Vệ Thiên Lang sợ đến mức mặt mày tái mét. Hắn đột ngột lao về phía bọn họ, một tiếng huyết lang gào thét, kiếm uy bùng nổ tựa sao trời rơi rụng... những ngôi sao trời mang màu máu!
Thiên Lang Kiếm thức thứ ba - Thiên Tinh Đỗng!
Thiên Lang thần lực là một loại sức mạnh của oán hận. Khi hận ý ngập trời, Thiên Lang kiếm uy đủ khiến trời đất run rẩy, quỷ thần kinh hãi.
Thân là Tinh Vệ Thiên Lang, sao họ lại không biết uy lực của Thiên Lang Kiếm. Thế nhưng, khi bóng sói màu máu mang theo những vì sao rơi xuống, ý chí của bọn họ gần như bị phá hủy hoàn toàn trong nháy mắt... Uy thế của một kiếm này tuy còn lâu mới sánh được với Thiên Lang Tinh Thần thật sự, nhưng dường như lại còn đáng sợ hơn cả Thiên Lang Tinh Thần...
Ong...
Những vì sao vỡ vụn, một vòng xoáy không gian xuất hiện trong sự vặn vẹo, phải mất vài giây mới khó khăn tiêu tán. Bên trong vòng xoáy không gian, sáu Tinh Vệ Thiên Lang đã hoàn toàn biến mất, không để lại chút dấu vết. Thân thể, vũ khí, tinh thần khải giáp của bọn họ đều bị luồng kiếm uy khủng bố đến cực điểm kia hủy diệt thành hư vô, không còn sót lại dù chỉ một mảnh tro tàn.
Trước khi chết, cả sáu người đều đứng bất động, không ai giơ tay phản kháng, chống đỡ hay bỏ chạy... bởi vì ý chí của họ đã bị hủy diệt trước cả sinh mệnh.
“...” Trong kết giới, Tinh Thần Đế đã đứng bật dậy, hai mắt trợn trừng muốn nứt, suýt nữa đã quên mất bản thân vẫn đang trong đại điển.
Thân thể của Tinh Vệ, dưới lưỡi kiếm của Vân Triệt lại mỏng manh như cỏ rác. Nhất là một kiếm Thiên Lang vừa rồi, uy áp trong khoảnh khắc đó rõ ràng đã chạm đến...
Cấp bậc Thần Chủ!
Một năm không gặp, Vân Triệt từ Thần Linh cảnh trung kỳ bước vào Thần Vương cảnh đã đủ khiến tất cả mọi người ở đây kinh hãi. Mà bây giờ, hắn toàn thân đẫm máu, lại bộc phát ra sức mạnh gần đến cấp bậc Thần Chủ!
Một thanh niên xuất thân hạ giới, không có truyền thừa Vương Giới, tuổi còn chưa đầy nửa giáp lại có thể bộc phát ra sức mạnh gần cấp bậc Thần Chủ... Lần này, ngay cả Tinh Thần Đế cũng hoài nghi rằng tất cả những gì diễn ra hôm nay chỉ là một ảo mộng cực kỳ hoang đường.
Chưa đến ba mươi tuổi, không có “truyền thừa”, nhưng lại có thể bùng nổ sức mạnh cấp Thần Chủ... Ha ha, toàn bộ lịch sử Thần Giới, tất cả những chuyện hoang đường nhất cộng lại cũng không bằng một phần vạn chuyện này.
- A a a a!
Từng tiếng gầm kinh thiên động địa vang lên. Thống lĩnh cùng sáu tinh vệ bị tiêu diệt hoàn toàn trong nháy mắt. Đến giờ phút này, đám tinh vệ sao còn không hiểu rằng, mặc dù Vân Triệt chỉ tỏa ra khí tức Thần Quân cấp một, nhưng thực lực của hắn đã vượt xa bọn họ, thậm chí vượt xa sức tưởng tượng của họ.
Sự “dè dặt” và tôn nghiêm của Tinh Vệ vào lúc này đã trở thành một trò cười. Toàn bộ Tinh Vệ Thiên Lang trở nên điên cuồng, trong nháy mắt, hơn một trăm luồng Thiên Lang tinh quang cùng lúc chiếu rọi!
Hơn một trăm Tinh Vệ Thiên Lang đồng thời ra tay đối phó với một người, đây là một “kỳ quan” chưa từng có. Đối phương lại là một hậu bối có tuổi đời chưa bằng một phần trăm của bất kỳ ai trong số họ... Cho dù Vân Triệt có bị tiêu diệt, một màn này, Tinh Thần Giới tuyệt đối không có mặt mũi nào ghi vào Tinh Thần Thần Điển.
Sức mạnh của hơn một trăm Tinh Vệ Thiên Lang cùng bùng nổ, tinh quang rực rỡ khiến mỗi một góc của Tinh Thần Thành đều được chiếu rọi đến trắng lóa. Uy áp chồng chất lên nhau lại càng đáng sợ hơn, che phủ tất cả, cũng gắt gao áp chế thân hình Vân Triệt, ngay cả huyết sắc huyền mang trên người hắn cũng bị tinh quang nuốt chửng.
Vân Triệt từ trên không trung hạ xuống, Kiếp Thiên Kiếm cắm xuống đất, dường như đã không thể động đậy. Tinh Minh Tử lại không vì thế mà lộ ra chút vui mừng nào, ngược lại mặt trầm như nước... Hơn một trăm tinh vệ đồng thời ra tay, đây vốn đã là một sự sỉ nhục!
- Không cần nương tay, phế hắn đi!
Lão trầm giọng quát.
Tinh quang chớp động, như trăm ngàn sao băng rơi xuống, toàn bộ đánh về phía Vân Triệt... Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, trong đôi mắt huyết sắc lóe lên một tia lam quang sâu thẳm.
Gràoooo...
Long ảnh hiện ra, ngạo nghễ gầm vang.
Dưới trạng thái “Bỉ Ngạn Tu La”, sinh mệnh và linh hồn của Vân Triệt đều đang bùng cháy. Sức mạnh mà hắn bộc phát ra là sức mạnh đến từ vực sâu tuyệt vọng, mà tiếng rồng ngâm này còn đáng sợ hơn bất kỳ lần nào trong quá khứ... Tuyệt Vọng Long Ngâm!
Dưới tiếng rồng ngâm, toàn bộ tinh vệ đang lao về phía Vân Triệt đều thất thần, linh hồn như rơi vào vực sâu sợ hãi, thân thể cũng từ trên không trung rơi xuống. Và dưới tiếng rồng ngâm, là tiếng gầm thét như dã thú của Vân Triệt. Hắn giơ Kiếp Thiên Kiếm lên, lôi quang màu tím điên cuồng quấn quanh, theo kiếm quang vung lên, nổ tung ra vô tận lôi mang tím chói lòa.
Rắc rắc!
Không gian nơi Vân Triệt đứng lập tức hóa thành một luyện ngục lôi quang. Toàn bộ Tinh Vệ Thiên Lang đang lao tới đều bị lôi quang bao phủ. Nhưng những luồng lôi quang này lại hoàn toàn khác biệt với tất cả lôi điện trong nhận thức của bọn họ. Huyền lực hộ thân và tinh thần khải giáp của họ dưới những luồng lôi quang trông có vẻ bình thường này lại yếu ớt như giấy mỏng, gần như bị xé rách trong nháy mắt...
- Sao... sao lại thế này?
Tiếng kinh hãi của Tinh Minh Tử vừa thốt ra, đôi mắt lão liền lập tức trợn lớn gấp mấy lần...
Bởi vì hiện ra trước mắt lão là hình ảnh đáng sợ nhất mà lão từng thấy trong đời.
Kiếm của Vân Triệt chém xuống, mang theo một tiếng lôi minh vô cùng bén nhọn. Tròn một trăm lẻ bảy Tinh Vệ Thiên Lang bị lôi điện quấn thân, toàn bộ bị lôi quang bạo liệt xé toạc thành hai nửa!
Tiếng kêu thảm thiết trong khoảnh khắc đó, thê lương đến độ khiến đất trời cũng phải run rẩy.
- Cái...
Toàn thân Tinh Thần Đế chợt lảo đảo, tròng mắt kinh hãi đến mức gần như vỡ nát ngay tại chỗ.
Chung quanh hắn, các Tinh Thần Trưởng Lão không một ai không hoảng sợ thất sắc.
- Thiên đạo... kiếp lôi?
Đồ Mi lên tiếng, giọng khàn đặc đến mức gần như không thể nghe rõ. Hắn cảm nhận được trái tim mình đang đập loạn... đó là một cảm giác sợ hãi. Hắn có địa vị cực cao, tuổi thọ sắp cạn, đã sớm quên sợ hãi là gì, vậy mà trong lòng lại nảy sinh nỗi sợ hãi!
Thần Quân là tồn tại cỡ nào, dù thân thể bị xé làm đôi cũng không chết ngay tại chỗ. Nhưng điều đó ngược lại lại là bất hạnh lớn nhất đối với bọn họ. Bọn họ trơ mắt nhìn thân thể mình nứt gãy, nhìn nửa thân trên tàn tạ của mình và nửa thân dưới đầm đìa máu tươi. Nỗi thống khổ vẫn còn đó, cảm giác sợ hãi và tuyệt vọng này còn hơn xa tất cả mọi khổ hình trên đời.
Vào khoảnh khắc này, bọn họ không còn là Tinh Vệ, càng không thể có tôn nghiêm và vinh quang của Tinh Vệ, mà chỉ là một đám ác quỷ muốn chết cũng không được. Thân thể còn sót lại của họ tuyệt vọng giãy giụa, gào thét, khóc lóc, máu tươi và nội tạng vương vãi khắp nơi, bày ra một mảnh địa ngục tàn khốc đến chân thực.
Đứng ở trung tâm địa ngục, Vân Triệt vốn có thể dễ dàng tiêu diệt tất cả bọn họ lại đứng bất động. Hắn đang tận hưởng máu tươi và tiếng khóc than của chúng, bởi vì chúng đáng chết... chết một cách thê thảm nhất