Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1343: CHƯƠNG 1341: BỈ NGẠN TỬ MANG

Tinh Minh Tử đã chết, chết không toàn thây như những tinh vệ đã ngã xuống dưới kiếm của Vân Triệt... Thậm chí, cái chết của hắn còn thê thảm hơn phần lớn tinh vệ.

Thế nhưng, cái chết của hắn và cái chết của đám tinh vệ là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt, là một đại sự đủ để chấn động toàn bộ Đông Thần Vực.

Bởi vì Tinh Minh Tử là một Thần Chủ hàng thật giá thật!

Thần Chủ, cường giả cấp bậc cao nhất trong không gian Hỗn Độn, ở thế giới vắng bóng Chân Thần này, bọn họ chính là thần linh tối cao, là những tồn tại mang danh xưng “Chúa tể thiên địa”.

Mạnh như Tinh Thần Giới, ngoại trừ Tinh Thần truyền thừa đặc biệt, Thần Chủ trong một thế hệ này cũng chỉ có ba mươi bảy người, trung bình cần trọn vẹn ngàn năm mới có thể xuất hiện một người.

Mà ở tinh giới thượng vị, phải trung bình vạn năm, thậm chí mấy vạn năm mới có thể xuất hiện một người.

Việc sở hữu được lực lượng Thần Chủ đã định sẵn họ là những tồn tại khó bị giết nhất trên thế gian này, kết cục của họ phần lớn đều là chết già. Tuy Tinh Minh Tử là trưởng lão thứ ba mươi bảy xếp hạng cuối cùng của Tinh Thần Giới, nhưng hắn là một Thần Chủ chân chính, cái chết của hắn tương đương với một Giới Vương thượng vị diệt vong, đủ để kinh động mỗi một mảnh đất, từng góc của Đông Thần Vực.

Vậy mà, hắn không chết dưới tay một Vương Giới hay Thần Chủ nào khác, mà lại táng thân trong tay Vân Triệt, một tiểu bối chưa đến nửa giáp tuổi.

Hơn nữa, hắn lại chết ngay trong Tinh Thần Giới của mình, dưới vòng vây của toàn bộ tinh vệ...

Không hề nghi ngờ, nếu chuyện này truyền ra, cho dù là Tinh Thần Đế chính miệng nói ra, cũng tuyệt đối sẽ không có một ai tin tưởng.

Mà chuyện hoang đường đến cực điểm như vậy, lại rành rành, tàn khốc diễn ra ngay trước mắt bọn họ.

- Ngô vương... Đây...

Đại trưởng lão Tinh Thần nhìn về phía Tinh Thần Đế, nhưng Tinh Thần Đế không hề có bất kỳ phản ứng nào.

Ba mươi bảy trưởng lão của Tinh Thần Giới, từ nay chỉ còn lại ba mươi sáu người.

Bọn họ đang tiến hành nghi thức huyết tế, nghi thức đã bắt đầu, vì để bảo đảm xác suất thành công lớn nhất, trong toàn bộ quá trình nghi thức không thể phân tâm.

Nhưng hiện giờ, nghi thức vô cùng quan trọng đối với Tinh Thần Giới, ở trong dự đoán của bọn họ rất có thể liên quan đến tương lai của Tinh Thần Giới... dường như đã bị tất cả bọn họ lãng quên.

Trong đôi mắt và tâm niệm của bọn họ đã hoàn toàn bị bóng người toàn thân đẫm máu kia chiếm trọn.

Hỏa diễm phân tán vẫn dữ dằn thiêu đốt, nhanh chóng thiêu rụi toàn bộ huyết nhục của Tinh Minh Tử, ngay cả một chút tro tàn cũng không hề lưu lại. Mà hỏa diễm trên người và trên thân kiếm của Vân Triệt cũng vào lúc này chậm rãi tắt đi, Kim Ô huyễn ảnh vừa mới hiển hiện cũng đã tiêu tán trong không trung. Kiếp Thiên Kiếm nặng nề cắm xuống đất, thân thể hắn cũng khuỵu xuống, đầu gục xuống... không còn động tĩnh.

Một trận gió nhẹ thổi qua, uy áp kinh hoàng đã không còn, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và nỗi sợ hãi có lẽ sẽ khắc cốt ghi tâm cả đời, khiến toàn bộ tinh vệ bất giác run rẩy.

- Hắn... đã chết?

“...”

Lại một trận gió nhẹ thổi qua, sát khí và huyết khí đã nhạt đi vài phần. Vân Triệt vẫn không nhúc nhích. Cánh tay phải gãy nát, toàn thân đều là thương tích, nhưng dưới thân hắn đã không có máu chảy ra... Máu toàn thân có lẽ đã sớm chảy cạn.

- Chết rồi... Hắn chết rồi!!

Một người kêu lên, trong sự kích động mang theo run rẩy.

Thế nhưng, đối mặt với một Vân Triệt vẫn không nhúc nhích, hơi thở tán loạn, rất có thể đã chết, những tinh vệ này lại thật lâu không có một ai dám tiến lên.

- Còn không mau giải quyết hắn!

Nhìn đám tinh vệ rõ ràng đã bị dọa cho vỡ mật, Thiên Nguyên Tinh Thần trầm giọng ra lệnh.

Nếu là tình huống khác, hắn sẽ cực kỳ thất vọng vì sự vô dụng của những tinh vệ này, cho đó là nỗi nhục nhã tột cùng. Nhưng giờ phút này hắn không hề phẫn nộ chút nào, bởi vì ngay cả hắn, ngay cả Tinh Thần Đế, trong lòng đều dâng lên nỗi kinh hoàng không cách nào ngăn chặn, huống chi là tinh vệ.

Hắn lại một lần nữa thấy may mắn, vô cùng vô cùng may mắn, may mắn vì Vân Triệt tuổi trẻ khí thịnh, vì Mạt Lỵ ngu xuẩn chịu chết, bằng không... bằng không... Nếu Vân Triệt ẩn nhẫn thêm một chút, không đến tương lai quá xa, Tinh Thần Giới sẽ phải đón nhận một đại nạn kinh thiên động địa.

Hắn nghĩ như vậy, thấy may mắn như thế, Tinh Thần Đế và các Tinh Thần khác cũng đều cảm thấy như thế.

Dưới mệnh lệnh của Thiên Nguyên Tinh Thần, thế giới vẫn yên tĩnh kéo dài trong vài giây, sau đó, mười hai tinh vệ đứng đầu mới đồng thời đứng dậy, cùng nhau tiến về phía Vân Triệt, huyền quang trên người cũng nở rộ đến mức tận cùng trong thời gian ngắn nhất.

Đối mặt với một “người chết” vẫn không nhúc nhích, khí tức đã tiêu tan hết, toàn bộ mười hai tinh vệ này lại dốc toàn lực, không một ai giữ lại chút gì.

Bọn họ nào chỉ bị dọa cho vỡ mật!

Vân Triệt vẫn không nhúc nhích, nỗi sợ hãi và bóng ma nặng nề này cuối cùng cũng bị xóa đi trong lòng các tinh vệ... Nhưng mà, khi lực lượng của mười hai tinh vệ sắp chạm đến Vân Triệt, đầu hắn đang cúi xuống yên lặng hồi lâu đột nhiên ngẩng lên.

Ánh mắt đỏ như máu tươi kia hung hăng đâm vào trong mắt của mười hai tinh vệ, thoáng chốc đã khiến mười hai tinh vệ vốn đã như chim sợ cành cong lập tức hồn bay phách tán, lực lượng Thần Quân đang ập đến không những không áp xuống, mà còn hoảng sợ co rụt lại... Hoàn toàn lui về theo bản năng.

Vân Triệt không đứng dậy, cánh tay trái chém ra, Thiên Lang gào thét.

Một kiếm này không có hỏa diễm, bởi vì Kim Ô thần huyết và Phượng Hoàng thần huyết đã đồng thời cạn kiệt, nhưng uy thế vẫn mạnh mẽ tuyệt luân, mạnh mẽ đánh tan lực lượng hỗn loạn của mười hai tinh vệ, dư ba chưa hết quét ngang trên người bọn họ, đánh bọn họ bay ra xa.

Tinh vệ phía sau nhất tề gầm lên, như trực tiếp nhìn thấy ma thần ngủ say bị đánh thức, gần như hơn phân nửa tinh vệ hoảng hốt lui về phía sau, hai chân run lên.

Rầm!

Kiếp Thiên Kiếm lại chống xuống đất, Vân Triệt cũng nặng nề quỳ xuống, lại một lần nữa không có động tĩnh. Mười hai tinh vệ bị đánh bay run rẩy đứng dậy, kinh hồn chưa định, sau đó mới phát hiện... thân thể của mình hoàn hảo, Tinh Thần giáp cũng không tổn hao gì, không hề nhận lấy thương tổn nào!

Thảm trạng trước khi chết của những tinh vệ kia... bao gồm Tinh Linh, Tinh Lâu thân là thống lĩnh tinh vệ vẫn còn rành rành trước mắt, mà bọn họ lại ở dưới một kiếm của Vân Triệt mà hoàn hảo không tổn hao gì. Sau kinh hãi chính là niềm vui điên cuồng vì nhặt lại được một mạng, nỗi sợ hãi trong lòng cũng bỗng chốc tiêu tan đi hơn phân nửa.

Tinh vệ ở giữa dùng giọng nói hưng phấn quát lên:

- Hắn sắp tàn rồi... hắn sắp tàn rồi! Lên... chúng ta cùng lên!

Trạng thái của Vân Triệt, sự bình an của mười hai tinh vệ cùng tiếng hô kia không thể nghi ngờ đã khiến toàn bộ tinh vệ chấn động trong lòng, lòng e ngại giảm mạnh. Ra lệnh một tiếng, một đám tinh vệ đồng loạt áp tới, đều hận không thể chính tay đâm chết Vân Triệt, rửa sạch sỉ nhục hận thù trước đó.

Giống như cảm giác được bọn họ đồng thời xông lên, Vân Triệt đang quỳ gối dưới đất lại có động tĩnh. Một lần này, hắn không đứng lên, chỉ có cánh tay chống kiếm nâng lên, giống như tàn lực của hắn đã đến mức khống chế Kiếp Thiên Kiếm cũng vô cùng khó khăn, động tác của hắn vô cùng chậm chạp, cho đến khi đám tinh vệ xông đến trong phạm vi trăm trượng, hắn mới nâng cánh tay lên, kiếm chỉ trời cao.

Rắc rắc!!

Một tiếng sấm kinh thiên nổ vang trên trời cao, tiếng sấm này chấn động đến mức suýt chút nữa khiến đám tinh vệ té ngã trên đất. Trong tiếng sét đánh rung trời, một tia lôi điện màu tím đậm không biết từ đâu giáng xuống, đánh lên trên kiếm trong tay Vân Triệt, nóng nảy chớp động rít vang.

Lôi điện vừa mới bao phủ thân thể Vân Triệt và thân kiếm, lại quỷ dị chiếu sáng toàn bộ thế giới thành màu tím.

Dị biến đột ngột này khiến trong lòng các tinh vệ nảy sinh bất an, thân hình cũng vì vậy mà chợt khựng lại. Trong tầm mắt trợn trừng của bọn họ, Kiếp Thiên Kiếm chỉ lên trời cao chậm rãi hạ xuống, động tác rất chậm, rất chậm, mỗi một phần quỹ tích đều nhìn vô cùng rõ ràng.

Khi thân kiếm chạm đến mặt đất, trước mắt bọn họ đột nhiên trải rộng ra một quầng sáng màu tím ngập trời. Quầng sáng này lấy tốc độ mà bọn họ vốn không cách nào phản ứng kịp cuốn tới, nhấn chìm bọn họ vào trong đó, tiếng sấm sét chậm rãi nổ vang bên tai.

Rầm rắc -------

Như sấm thần hàng thế, tử mang khắp trời, một cột sáng màu tím phóng lên cao, đâm phá không gian và trời cao, xuyên thẳng về phía tinh vực xa xôi không biết.

Một lôi vực khổng lồ lấy thân thể Vân Triệt làm trung tâm bùng nổ, trải rộng ra một vùng biển lôi điện sôi trào, thiên kiếp lôi quang vô tận nổ tung cắn nuốt tất cả, xé rách tất cả, vô tình nuốt chửng cả đám tinh vệ đang toàn lực đánh tới...

Rắc rắc -- rắc -- rắc rắc --

Tinh Thần Thành như bị thiên kiếp hủy diệt, tiếng sét rung trời, mà mỗi một tia lôi điện, mỗi một luồng lôi quang trong đó đều là lực lượng thiên đạo chân chính. Trong biển lôi điện sôi trào, không gian hoàn toàn bị vặn vẹo, đất đai vỡ vụn từng tầng, mà những tinh vệ bị chôn vùi trong đó bị xé nát huyền lực hộ thân, bị xé nát Tinh Thần giáp, bị xé nát nội tạng, rồi lại bị xé thành vô số mảnh vụn, nghiền nát thành tro bụi...

Mà cho dù là tiếng rên rỉ của mặt đất và không gian hay là tiếng kêu thảm thiết của vong hồn các tinh vệ, tất cả đều bị bao phủ triệt để trong tiếng sét đánh.

- Đây... đây là...

- Thiên đạo kiếp lôi!!

Trong kết giới, đôi mắt của một đám Thần Chủ phản chiếu tử quang đầy trời, bị kinh hãi đến gần như mất hồn.

Những người ở đây từng xem cuộc chiến Phong Thần đều tuyệt đối không thể quên được cảnh tượng biển lôi kinh thế trải rộng ra trên Phong Thần Đài khi chín tầng thiên lôi giáng xuống, mà biển lôi trước mắt rõ ràng cực kỳ giống với một màn khi đó... Giống như là Vân Triệt lấy thân thể phàm nhân cưỡng ép triệu hồi thiên đạo lôi kiếp!

- Hắn đã... có thể hoàn toàn khống chế lôi điện thiên đạo.

Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi nói, giọng nói còn run rẩy dữ dội hơn lúc trước.

Thiên Kiếp Lôi Đế Trận... Trận thế hủy diệt được kết hợp khi Vân Triệt dung nhập thiên đạo kiếp lôi vào cấm chiêu “Minh Ngục Lôi Hoàng Trận” của Tử Vân Công Vân gia, mà sự dung hợp này mới chân chính hoàn thành ở Luân Hồi Cấm Địa trong vài ngày ngắn ngủi trước đó.

Những tinh vệ này là những sinh linh đầu tiên có may mắn táng thân trong thiên đạo lôi trận này.

Rầm -----

Trung tâm biển lôi, Kiếp Thiên Kiếm vô lực rơi xuống từ trong tay Vân Triệt, nặng nề rơi trên đất. Dáng người quỳ gối hồi lâu của Vân Triệt cũng chậm rãi gục xuống, ngã trên mảnh đất lạnh như băng này.

Lôi điện vẫn đang gầm thét, biển lôi vẫn cuộn trào như trước, nhưng Vân Triệt đã không còn nhúc nhích, khí tức cuối cùng trên người cũng như khói tàn sương mỏng, lặng lẽ tan biến.

Không biết qua bao lâu, theo không gian dừng run rẩy, biển lôi khủng bố kia cuối cùng trầm xuống, tử mang tràn ngập phía chân trời cũng nhanh chóng tản đi.

Rắc... rắc rắc...

Lôi điện còn sót lại vẫn không ngừng rít gào, nhưng trừ tiếng kêu cuối cùng của biển lôi ra, toàn bộ thế giới không nghe thấy được một chút động tĩnh nào nữa... Thậm chí không nghe được tiếng thở và tiếng tim đập.

Lôi vực khổng lồ, trừ lôi điện còn sót lại ra, không nhìn thấy một sinh linh nào, không nhìn thấy cả một xác chết... Cho dù là một mảnh thi thể, ngay cả mặt đất trải bằng huyền thạch, gia cố bằng huyền trận cũng bị hạ xuống sâu thêm ba thước.

Tám trăm tinh vệ, biến mất không còn tăm hơi, không để lại một dấu vết.

Phía sau xa xôi, toàn bộ tinh vệ còn lại giống như đã bị rút hết bảy hồn sáu vía, ngơ ngác đứng ở đó.

Ba ngàn tinh vệ, chỉ còn lại một nửa, trưởng lão Tinh Thần trấn giữ cũng đã bị chôn vùi, hài cốt không còn.

Đây là một cơn ác mộng mà Tinh Thần Giới vĩnh viễn, vĩnh viễn không thể nào quên được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!