Biển lôi tan hết, nhưng huyết khí sôi trào và tâm hồn run rẩy của mọi người lại không cách nào bình ổn dù chỉ một chút. Bọn họ cảm giác từng tế bào, mỗi một sợi tóc trên toàn thân đều rơi vào vực sâu kinh hoàng, đó là một cảm giác run rẩy mà ngay cả trong ác mộng cũng chưa từng có.
Theo tàn dư lôi điện dần tiêu tán, thế giới hoàn toàn tĩnh lặng, không còn một chút âm thanh. Ngay cả huyết khí và sát khí lơ lửng trong không trung cũng bị biển lôi cắn nuốt, tiêu tán hơn phân nửa.
Vân Triệt nằm sấp trên mặt đất, bất động, không một tiếng động. Thanh Kiếp Thiên kiếm đã nhuốm đầy máu tươi, gieo rắc vô số ác mộng kia đã rời khỏi tay hắn, lặng lẽ nằm bên cạnh.
Lần này, không chỉ khí tức, mà ngay cả sự tồn tại của hắn cũng mỏng manh đến mức gần như không thể dò ra.
Thế nhưng, trong sự tĩnh lặng đáng sợ, đám tinh vệ lại không một ai dám đến gần, thậm chí không kẻ nào dám tiến lên một bước. Sau khi Vân Triệt tạo ra cơn ác mộng hết lần này đến lần khác, bọn họ đã hoàn toàn trở thành chim sợ cành cong. Bọn họ sợ rằng tên quỷ thần này chỉ đang tạm thời yên lặng nghỉ ngơi như trước, một khi đến gần, hắn sẽ lập tức tỉnh lại, cuốn bọn họ vào vực sâu tử vong.
- Cuối cùng... cũng kết thúc.
Thiên Nguyên tinh thần Đồ Mi nhắm mắt, thở phào một hơi thật dài. Khi tâm thần dần ổn định, hắn mới phát hiện mái tóc và chòm râu bạc trắng của mình đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Với đẳng cấp của mình, hắn tự nhiên dò ra được biển lôi màu tím hủy thiên diệt địa kia chính là sức lực cuối cùng của Vân Triệt. Lần này, Vân Triệt đã thật sự dầu hết đèn tắt.
“…” Gương mặt Tinh Thần đế co giật, hai tay càng siết chặt hơn.
- Khí tức sinh mệnh và khí tức linh hồn của hắn đồng thời trở nên vô cùng yếu ớt. Xem ra, thứ sức mạnh trái với lẽ thường này của hắn rất có thể phải trả cái giá là tự hủy sinh mệnh và linh hồn. Mà khi dùng sức mạnh vượt qua giới hạn bản thân có thể chịu đựng, thứ bị tổn hại đầu tiên chắc chắn là huyền mạch, rất có thể... huyền mạch của hắn cũng đã tàn phế. Cho dù ngô vương muốn giữ lại hắn cũng không còn khả năng.
Thiên Nguyên tinh thần chậm rãi nói.
- Để... hắn... chết!!
Tinh Thần đế trầm giọng gằn lên. Ban đầu hắn muốn giữ Vân Triệt lại bao nhiêu thì bây giờ lại muốn hắn chết bấy nhiêu.
- May mà nghi thức chỉ vừa mới bắt đầu, sự cố ngoài ý muốn này không tổn hại đến căn bản.
Thiên Nguyên tinh thần nói. Nếu nghi thức này tiến hành đến giai đoạn mấu chốt là dung hợp sức mạnh, các tinh thần và trưởng lão mà phân tâm như vậy, hậu quả e rằng không thể lường được.
Thiên Nguyên tinh thần hạ lệnh:
- Hủy diệt hắn! Hắn đã hoàn toàn mất hết sức lực, có lẽ đã chết rồi. Tiêu diệt thân thể của hắn, không được để lại bất kỳ dấu vết nào!
- Vâng.
Một đám tinh vệ đồng thanh lĩnh mệnh… Thế nhưng, một cảnh tượng vô cùng xấu hổ xuất hiện, một giây… hai giây… ba giây… đám tinh vệ nhìn nhau, lại không một ai tiến lên.
- Để ta!
Ngay khi Tinh Thần đế sắp nổi giận, một bóng người bước ra, sau đó phóng lên trời, chính là thống lĩnh tinh vệ Thiên Cương. Thân là thống lĩnh tinh vệ, dù khó khăn đến đâu cũng phải đi đầu.
Trên người hắn vẫn còn vết thương do bị một kiếm của Vân Triệt chấn động, thân vốn có sức mạnh Thần Quân cấp chín, ánh mắt hắn lạnh lùng kiên nghị, nhưng sâu trong đôi mắt lại thoáng vẻ mơ hồ. Hắn chỉ tiến lên một chút, lại như không có can đảm đến gần, huyền quang trên tay chợt lóe, định tấn công Vân Triệt từ xa.
Huyền quang trong tay hắn vừa ngưng tụ, chợt thấy Vân Triệt ở phía xa… cánh tay trái còn lại đang khẽ động đậy.
Chỉ là một cái rung động vô cùng nhỏ, lại khiến toàn thân thống lĩnh tinh vệ Thiên Cương kịch chấn, kinh hãi đến hồn bay phách lạc, gần như dùng tốc độ nhanh nhất đời mình lùi lại, lùi đến một vị trí còn xa hơn trước, huyền quang trong tay cũng tiêu tán không còn một mảnh.
Khi kinh hồn chưa định, hắn lập tức ý thức được hành động và phản ứng của mình đáng xấu hổ và mất mặt đến nhường nào, nhưng lại không một ai ném ánh mắt chế giễu hay khinh thường về phía hắn, bởi vì ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Vân Triệt, ai nấy đều mang vẻ mặt hoảng sợ giống như hắn.
Bởi vì, Vân Triệt thật sự đang động.
Cánh tay trái của hắn từ từ nâng lên, cào xuống mặt đất trước mặt, sau đó kéo lê thân thể, gian nan tiến về phía trước từng chút một, tiếp theo, cánh tay lại vươn ra, cào xuống… Từng chút, từng tấc một, dùng cánh tay còn sót lại bò về phía trước…
Mà phương hướng hắn bò tới… chính là nơi của Mạt Lỵ và Thải Chi.
Thế giới của Vân Triệt đã hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Không có ánh sáng, không có âm thanh, không cảm thấy đau đớn, cũng không cảm nhận được sự tồn tại của chính mình. Hắn không biết mình đang ở đâu, càng không nhìn thấy Mạt Lỵ ở nơi nào, nhưng cảm giác, tâm niệm và ý chí cuối cùng lại dẫn dắt hắn đi về phía phương hướng vô định kia.
Thế giới càng thêm tĩnh lặng, không chỉ không có âm thanh, mà ngay cả thời gian dường như cũng đã ngưng đọng. Tất cả mọi người, mọi ánh mắt đều sững sờ ở đó, ngây người nhìn Vân Triệt, không ai lên tiếng, càng không ai đến gần…
Vân Triệt di chuyển cực kỳ chậm chạp, mỗi lần nâng tay đều gian nan như dùng hết toàn bộ sức lực, vậy mà chỉ có thể nhích được vài tấc. Mỗi một lần đều như đã là giới hạn cuối cùng của hắn, nhưng hắn vẫn luôn có thể nâng cánh tay lên lần nữa.
Thế giới vẫn duy trì sự tĩnh lặng và bất động quỷ dị, một thứ gì đó không thể diễn tả lấp đầy lồng ngực mỗi người, cảm giác thương tổn và khó chịu lạnh lẽo lan tràn không nói thành lời.
Tất cả bọn họ đều nhìn ra, nơi Vân Triệt bò đến chính là kết giới phong tỏa Mạt Lỵ.
Mà khi mối uy hiếp biến mất, tâm thần bình tĩnh trở lại, bọn họ mới đột nhiên nhớ ra, hôm nay hắn đến đây là vì điều gì, chính là vì Mạt Lỵ…
Vì Thiên Sát tinh thần của Tinh Thần giới bọn họ…
Vì điều này… không tiếc nhuộm máu Tinh Thần thành, chôn vùi tất cả của bản thân.
Cha ruột của nàng, vì bản thân mà muốn nàng chết.
Còn hắn, vì nàng mà không tiếc mạng sống.
Sự tương phản này đau nhói cõi lòng, vô cùng châm chọc, càng khiến bọn họ cực kỳ khó chịu.
Tín niệm mà bọn họ luôn kiên trì gìn giữ, vào khoảnh khắc này bị một thứ vô hình hung hăng va chạm, rồi run rẩy không ngừng trong sự va chạm ấy… thật lâu khó có thể dừng lại.
Mạt Lỵ nhìn chằm chằm Vân Triệt, không la hét, không rơi lệ, thậm chí không có một chút biểu cảm nào, cứ trơ mắt nhìn hắn từng chút một đến gần, không để hắn rời khỏi tầm mắt của nàng dù chỉ một khoảnh khắc.
Trong thế giới tĩnh lặng, thời gian trôi qua dường như cực kỳ chậm. Khoảng cách vốn xa xôi, trong mắt mọi người vốn không thể nào tới được, lại bị hắn dùng một cánh tay tàn phế và ý chí không chịu tan biến như một kỳ tích mà rút ngắn từng chút một.
Càng kỳ lạ hơn là, trong một thời gian dài, lại không một ai ra tay tấn công Vân Triệt. Không biết là vì còn chìm trong bóng ma sợ hãi mà không dám, hay là…
Không biết qua bao lâu, không ai để ý thời gian đã trôi qua bao lâu, trong tầm mắt hoảng hốt không ngừng, Vân Triệt đã cách kết giới của Mạt Lỵ chưa đầy trăm thước, cánh tay tàn phá đến mức khiến người ta không đành lòng nhìn thẳng vẫn vươn về phía trước… cào trên mặt đất, từng chút một… chín mươi chín thước… chín mươi thước… sáu mươi thước… ba mươi thước…
Cho đến khi chỉ còn cách vài thước.
Thải Chi dùng sức che môi mình, cố nén không phát ra một tiếng động nào. Vân Triệt, người mà nàng hoặc trêu chọc, hoặc gọi là “Tỷ phu”, người mà tỷ tỷ cố tình gả nàng cho trước linh vị của mẫu thân, hắn vốn tài trí bất phàm biết bao, thế nhưng… hắn trước mắt, quần áo rách nát, khắp người đều là vết thương nứt toác, toàn thân đều là xương gãy lòi ra ngoài… không tìm thấy một chỗ nào lành lặn, dù chỉ là một nơi có thể nhìn được.
Còn đáng sợ hơn ác quỷ luyện ngục bò ra từ huyết trì gấp trăm ngàn lần.
- Tỷ… phu…
Nàng khẽ lẩm bẩm, nàng không biết, trên đời này lại có người nguyện ý vì một người khác, vì tỷ tỷ của nàng mà làm đến mức này…
Hắn là “tên ngốc” mà tỷ tỷ nàng luôn nhắc đến, trên đời này, có lẽ cũng không có ai ngốc hơn hắn nữa…
Khi cánh tay của Vân Triệt chạm vào vách ngăn lạnh như băng, thân thể hắn cuối cùng cũng dừng lại, cánh tay trái nâng lên, đặt lên vách ngăn cản trở hắn, hy vọng hão huyền có thể xé rách nó…
Mạt Lỵ nhẹ nhàng đưa tay, bàn tay nhỏ nhắn tinh xảo trắng ngần cách một tầng kết giới vô hình áp lên bàn tay dính đầy máu khô, để lộ cả xương ngón tay… nhưng vĩnh viễn không thể chạm vào nhau.
Vân Triệt phát ra giọng nói khàn khàn còn yếu ớt hơn tiếng muỗi kêu, khô ráp hơn cả giấy nhám, hắn đã không thể nhìn thấy gì, nhưng lại có thể cảm nhận rõ ràng Mạt Lỵ đang ở ngay bên cạnh mình:
- Mạt… Lỵ… Ta muốn… để bọn chúng… đều… chôn cùng ngươi… nhưng mà… ta… đã… làm không được…
- Ta… cái gì cũng… làm… không… được…
“…” Mạt Lỵ lắc đầu rất nhẹ:
- Không sao, có ngươi ở bên ta, như vậy là đủ rồi.
Hắn rõ ràng đã không nghe được âm thanh gì, nhưng trái tim lại vang lên lời Mạt Lỵ nói, từng chữ vô cùng rõ ràng, tay hắn chạm lên kết giới lại từ từ siết chặt, cái chết đang đến gần, chưa bao giờ rõ ràng hơn thế:
- Mạt… Lỵ… nếu như có kiếp sau… chúng ta… còn có thể… gặp lại không…
Mạt Lỵ mỉm cười, rất nhẹ, nhưng vô cùng kiên quyết gật đầu:
- Sẽ. Kiếp sau, cho dù ngươi là người hay là ma… là cỏ cây hay cầm thú… ta nhất định sẽ tìm được ngươi.
“…” Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch, dường như đang cười, nhưng bàn tay đặt trên vách ngăn lại vào lúc này chậm rãi trượt xuống.
Giọng nói của hai người, một tựa khói tàn, một như sương mỏng, nhưng những người ở đây đều là Thần Quân, Thần Chủ, nên mỗi một chữ đều nghe được rành mạch. Từng tinh vệ lần lượt cúi đầu, tâm niệm không thể bình ổn, trong kết giới, Thiên Yêu tinh thần, Thiên Tuyền tinh thần… Bọn họ quay mặt đi, trong lòng dâng lên một nỗi khó chịu không thể diễn tả.
Rõ ràng hắn là kẻ xâm nhập, rõ ràng hắn đã quấy nhiễu nghi thức, giết nhiều tinh vệ như vậy, còn giết cả một trưởng lão… Nhưng lại khiến bọn họ cảm thấy chính mình mới là kẻ không thể tha thứ.
Bầu không khí bất thường khiến Tinh Thần đế biến sắc, cuối cùng gầm lên giận dữ:
- Các ngươi đang làm gì… Còn không mau giết hắn đi!!
Cơn thịnh nộ của Thần đế như vô số tiếng sấm nổ vang trong đầu tất cả các tinh vệ. Thống lĩnh tinh vệ Thiên Cương lúc trước mất hết mặt mũi vội vàng lao ra lần nữa… Nhưng lần này, hắn vẫn không có gan đến gần, hắn nắm lấy Tinh Thần thương, trong ánh sao lấp lóe ném bay ra.
Tinh Thần thương xuyên qua không gian trăm dặm, đâm thẳng vào sau lưng Vân Triệt, xuyên thủng thân thể hắn, cắm sâu vào lòng đất, sau đó tinh mang bùng nổ, trong nháy mắt xé rách thân thể Vân Triệt thành hơn mười vết thương.
Vân Triệt không giãy giụa, không rên la… Thậm chí không có bất kỳ cảm giác gì, chỉ là cái chết đang đến gần, dường như lại nhanh hơn một chút.
- A… tỷ phu! Tỷ phu!!
Thân thể Thải Chi nặng nề đập vào vách ngăn, nàng cuối cùng cũng khóc rống lên, khóc trong thương tâm và tuyệt vọng, hai tay liều mạng cào cấu vách ngăn, nhưng dưới sức mạnh bị áp chế, lại không thể gây ra một chút tổn hại nào cho kết giới.
“…” Mạt Lỵ không nói một lời, vẫn chỉ lặng lẽ nhìn Vân Triệt.
Một kích thành công, Vân Triệt không hề có phản ứng, thống lĩnh tinh vệ Thiên Cương trừng mắt, hoàn toàn yên lòng, hét lớn một tiếng, lao thẳng tới. Toàn bộ tinh vệ phía sau cũng theo sát, trong nháy mắt, vô số thương kiếm, tinh mang nối đuôi nhau nhắm vào Vân Triệt.
Tinh!
Một quang mang màu son lóe lên, Hồng Nhi hiện thân bên cạnh Vân Triệt, nàng bổ nhào lên người hắn, nắm lấy cánh tay hắn, còn chưa kịp mở miệng đã bật khóc nức nở:
- Chủ nhân… ngươi sao vậy… hu… hu hu hu… ngươi đứng lên đi… ngươi đứng lên đi…
Hồng Nhi và Vân Triệt linh hồn tương liên, ngày thường nàng chỉ có vui không có buồn, dường như vĩnh viễn không biết sầu lo là gì. Khi cảm nhận được linh hồn của Vân Triệt sắp tan vỡ, nỗi bi thương và sợ hãi mà nàng chưa từng trải qua ập đến, khiến nước mắt tuôn trào.
Hồng… Nhi…
Đi… mau…
Vân Triệt đã không thể phát ra âm thanh, tiếng gọi này là ý niệm cuối cùng của hắn.
Chỉ là “khế ước” giữa hắn và Hồng Nhi đến từ “Hồn Mệnh Tinh Di” do Mạt Lỵ cố tình tạo ra, hắn muốn chủ động giải trừ khế ước cũng không thể làm được.
Hồn âm cuối cùng của hắn phiêu đãng trong tâm hồn Hồng Nhi, đổi lại là tiếng khóc càng thêm tê tâm liệt phế của nàng:
- Hu oa oa oa… không… Hồng Nhi không đi… Hồng Nhi chỉ cần chủ nhân… hu… chủ nhân ngươi mau đứng lên… sau này Hồng Nhi nhất định sẽ nghe lời ngươi hơn… sau này không bao giờ tham ăn nữa, không bao giờ cố ý chọc giận chủ nhân nữa… chủ nhân… ngươi mau đứng lên…
Rắc!!
Lại một thanh Tinh Thần thương xuyên không tới, xuyên thủng thân thể Vân Triệt, sức mạnh bùng nổ chấn gãy thân thể hắn, ngay khoảnh khắc tiếp theo, vô số tinh mang điên cuồng đánh xuống…
- Chủ…
Tiếng kêu gào cuối cùng của Hồng Nhi tan biến trong không khí, trong tinh mang hỗn loạn trút xuống, thân thể tàn tạ không còn chút sức lực nào nhất thời bị xé thành vô số mảnh vụn, Hồng Nhi cũng tan biến trong quang hoa màu son cuối cùng, tiêu tán giữa đất trời.