Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1345: CHƯƠNG 1343: TINH QUANG TẪN DIỆT

Vân Triệt đã chết, tan xương nát thịt dưới tinh quang, ngay trong tầm mắt của tất cả Tinh Vệ và Tinh Thần, ngay trước mặt Mạt Lỵ và Thải Chi.

Tiếng khóc của Thải Chi nín bặt. Nàng ngây dại nhìn, khuôn mặt và đôi mắt đã mất đi hết thảy sắc màu. Thân hình nhỏ bé yếu ớt chậm rãi khuỵu xuống trong kết giới, hồn xiêu phách lạc quỳ trên mặt đất.

Cái chết của hắn đã được định đoạt ngay khoảnh khắc hắn cưỡng ép mở ra “Bỉ Ngạn Tu La”. Bởi lẽ, đó là sức mạnh tuyệt vọng đánh đổi bằng tất cả mọi thứ của hắn: tính mạng, huyền mạch, linh hồn, ý chí, tín niệm... Theo cái chết của hắn, Hồng Nhi và Hòa Lăng, những sinh mệnh tương liên với linh hồn hắn, cũng theo đó mà tiêu vong.

Cơn phẫn nộ và kinh hãi của Tinh Thần Đế không có cách nào phát tiết, hắn sớm đã bất chấp nghi thức, đứng bật dậy trong kết giới, gầm lên:

- Hủy xác hắn đi! Một cọng tóc, một giọt máu cũng không được lưu lại!

- …Vâng!

Chúng Tinh Vệ sững sờ, sau đó nhanh chóng đáp lời. Mấy luồng tinh quang lại ngưng tụ, nhưng không chờ bọn họ ra tay, toàn bộ xác thân vỡ nát của Vân Triệt đã bùng lên ngọn lửa đỏ thẫm, tựa như thần huyết trong cơ thể hắn đang phóng thích ra ánh quang huy cuối cùng sau khi hắn diệt vong.

Ngọn lửa nhanh chóng hội tụ, hóa thành một biển lửa nhỏ. Trong biển lửa, từng mảnh thân thể vỡ nát của Vân Triệt bị thiêu rụi cấp tốc, biến mất từng chút một, cho đến khi hoàn toàn hóa thành tro tàn, quy về hư vô.

Đúng như Tinh Thần Đế mong muốn, không để lại dù chỉ một cọng tóc, một giọt máu, đúng nghĩa là hài cốt không còn.

Haizzz…

Những tiếng thở dài vang lên trong lòng những người khác nhau. Có kẻ như trút được gánh nặng, có kẻ tiếc hận không thôi, nhưng nhiều hơn cả là một cảm xúc phức tạp khó nói thành lời.

Chết đi không chỉ là Vân Triệt, mà còn là một thần tài ngút trời mang trong mình Sáng Thế Thần lực, có thể dung hợp Phượng Hoàng Viêm với Kim Ô Viêm, có thể phóng thích Huyễn Thần, có thể dẫn tới chín tầng thiên kiếp, có thể khống chế Thiên Đạo kiếp lôi, có thể dùng cảnh giới Thần Vương bùng nổ sức mạnh Thần Chủ… một kỳ tài từ xưa đến nay chưa từng có, và từ nay về sau cũng quyết không thể có.

- Ngô vương, Vân Triệt đã chết, nghi thức hiện đã bắt đầu. Đối với ngô vương và Tinh Thần Giới mà nói, không có chuyện gì quan trọng hơn việc này. Đợi nghi thức hoàn thành, ngô vương đạt thành thần lực vô thượng, ba mươi bảy trưởng lão và các Tinh Vệ trên trời có linh thiêng, cũng chắc chắn sẽ cảm thấy vui mừng gấp bội.

Thiên Nguyên Tinh Thần nhắc nhở.

“…” Tinh Thần Đế nhắm mắt, lồng ngực phập phồng suốt mấy giây mới lắng lại. Hắn khẽ gật đầu, trầm giọng nói:

- Quên chuyện vừa rồi đi, tụ thần ngưng tâm, tiến hành nghi thức!

Chúng Tinh Thần và trưởng lão đều theo lời nhắm mắt lại, nỗ lực bình ổn những gợn sóng trong lòng.

Mặt Thải Chi trắng bệch, toàn thân lạnh buốt, cho dù khi còn nhỏ bị mọi người ghẻ lạnh, nàng cũng chưa bao giờ cảm thấy lạnh lẽo đến thế. Nàng nhìn về phía Mạt Lỵ… sự ấm áp và điểm tựa cuối cùng trong sinh mệnh của nàng, lại phát hiện Mạt Lỵ vẫn ngây dại như trước.

- Tỷ tỷ…

Thải Chi gọi một tiếng, Mạt Lỵ lại không hề có phản ứng. Nàng đang nhìn về phía trước, nhưng trong mắt lại không hề phản chiếu bất cứ cảnh vật nào, mà đang thất sắc từng chút một.

“Tiểu muội muội, ta không hiểu những lời ngươi nói lắm, nhưng ngươi đã ngủ trong Thiên Độc Châu lâu như vậy, có thể cho ta biết tên của ngươi không?”

“Mạt Lỵ.”

Nàng vẫn còn nhớ, khi đó nàng đã lạnh lùng và khinh thường khi đối mặt với Vân Triệt đến nhường nào. Nàng là Thiên Sát Tinh Thần, còn hắn, chỉ là một sinh linh hạ giới hèn mọn, ngay cả huyền mạch cũng tàn phế. Xét về cấp bậc thân phận, nàng liếc nhìn hắn một cái, nói với hắn một từ đều là ban ơn.

“Mạt Lỵ… hoa nhài đáng yêu tinh xảo, hương thơm ngào ngạt, thuần trắng không tì vết, một cái tên rất hợp với ngươi.”

“Thuần trắng không tì vết? A… Ta là Mạt Lỵ, một đóa Mạt Lỵ đã bị vô số máu tươi nhuộm thành màu đỏ máu!”

“Điều kiện thứ ba, quỳ xuống dập đầu, bái ta làm thầy!”

“…”

“Thế nào? Ngươi không đồng ý?”

Với thân phận của nàng, thu Vân Triệt làm đồ đệ quả thật là sự tôn quý lớn nhất thế gian giáng xuống. Mà Vân Triệt khi đó, phản ứng đầu tiên lại là không muốn, còn cố tình bày ra cái gọi là khí phách hiên ngang của hắn.

“Ngươi… năm nay bao nhiêu tuổi?”

“Mười ba tuổi!”

“Mười… ba… tuổi!? Tuổi của ngươi còn nhỏ hơn ta, làm sư phụ của ta không thích hợp lắm thì phải…”

“Được rồi, ta sẽ bái ngươi làm thầy, nhưng ta sẽ không dập đầu với ngươi. Vân Triệt ta có thể quỳ trước trưởng bối, quỳ trước ân nhân, ờ… quỳ trước lão bà cũng không phải không thể, nhưng quỳ trước một tiểu nha đầu mới quen biết vài ngày như ngươi, ta không làm được!”

“Đây là tôn nghiêm cơ bản nhất của một nam nhân!”

“Hừ… chuyện này không do ngươi quyết định!”

Ngày đó, nàng giẫm lên đầu Vân Triệt, từ trên cao nhìn xuống, từng chữ trào phúng: “Có phải cảm thấy xương cốt của mình thật cứng, rất giỏi giang không? Không có thực lực, ngươi ngay cả năng lực chống cự việc dập đầu với ta cũng không có, thì lấy tư cách gì mà kiêu ngạo trước mặt ta! Không có thực lực, lại nói về tôn nghiêm và kiêu ngạo ở trước mặt cường giả, chẳng qua chỉ là một trò cười!”

“…Hiện giờ, đối với người sư phụ này, ngươi còn có vấn đề gì muốn hỏi không?”

“Có… Ta muốn hỏi, ngươi là chim non chưa mọc đủ lông, hay là… trời sinh bạch hổ?”

“…”

Vẻ mặt của Mạt Lỵ cuối cùng cũng có thay đổi, khóe miệng nàng giãn ra, đó là một nụ cười rất nhẹ, rất đẹp, một nụ cười nhạt mà đã rất nhiều năm rồi Vân Triệt không được thấy lại.

Thế nhưng, hắn cuối cùng lại không có may mắn được nhìn thấy nữa.

Thịch…

Thịch…

Chẳng biết vì sao, thế giới trở nên yên tĩnh lạ thường, nàng có thể nghe thấy vô cùng rõ ràng tiếng trái tim mình đập.

“Tên ngốc!! Tên đại ngốc!! Ngươi là tên sắc ma vì nữ nhân mà ngay cả mạng cũng không cần, đồ ngu xuẩn!! Nếu có một ngày ngươi chết thảm, nhất định là vì nữ nhân!!”

“A ha ha… nếu như… nữ nhân kia là ngươi, nói không chừng ta sẽ cam tâm tình nguyện.”

“Hừ! Lời nói ngu xuẩn này, ngươi cứ giữ lại mà dỗ dành mấy nữ nhân ngu ngốc khác đi!”

Thịch…

Thịch… Thịch…

Tiếng tim đập càng lúc càng nhanh, càng lúc càng kịch liệt.

“Mạt Lỵ, trùng tố thân thể cho ngươi, đây là yêu cầu ngươi đưa ra vào ngày đầu tiên chúng ta quen biết, cũng là yêu cầu duy nhất từ trước đến nay của ngươi…”

“Bởi vì gặp được ngươi, ta vốn chỉ là một phế nhân lại có được một cuộc đời mới, cũng một lần nữa nhặt lại tôn nghiêm… Bởi vì ngươi, ta có thể bảo vệ gia gia và tiểu cô của ta không bị người khác ức hiếp… Bởi vì ngươi, ta biết được thân thế của mình, tìm được phụ mẫu ruột thịt… Lực lượng, địa vị, tôn nghiêm, danh vọng, tất cả những gì ta có được hôm nay đều là nhờ có ngươi. Nếu không phải lúc trước gặp được ngươi, có lẽ ta đã sớm chết thảm… Cho dù còn sống, cũng có thể chỉ là một cô hồn dã quỷ quanh quẩn bên bờ tuyệt vọng…”

“Vậy mà ta lại trước sau, ngay cả khát vọng duy nhất của ngươi… cũng không thể giúp ngươi thực hiện được.”

“Vân Triệt, ngươi rốt cuộc định ngu xuẩn đến lúc nào… Nếu ngươi liều mạng như vậy, chỉ vì mấy lý do báo đáp ân tình mà ngươi vừa nói, vậy thì không cần thiết! Ta làm tất cả, cũng đều là vì bản thân ta! Ngươi không cần phải vì một gốc U Minh Bà La Hoa mà liều mạng như vậy! Đừng nói hôm nay ngươi vốn không thể thành công… cho dù ngươi thật sự lấy được nó, ta cũng sẽ không vì vậy mà cảm kích, chỉ thấy ngươi ngu không ai bằng!!”

“Báo… ân? Sao có thể là… báo ân… Mạt Lỵ, đối với ta mà nói… sao có thể… chỉ đơn thuần là ân nhân.”

“Tuổi của ngươi… còn nhỏ hơn ta… nhưng từ… lúc còn nhỏ như vậy… lại chỉ có thể… dựa vào một mình mà sống… ta biết… đó là… thống khổ… và bi ai đến nhường nào…”

“Tuy rằng ngươi… cao ngạo… quật cường… tính khí xấu… thích mắng chửi người… chưa bao giờ khiến ta… cảm thấy ngươi đáng thương… nhưng… ta biết… ngươi nhất định vô cùng khát vọng… tự do…”

“Lệnh của sư phụ không thể trái… nhưng trong lòng ta… ngươi không chỉ là… sư phụ của ta…”

“Ngươi còn là… Mạt Lỵ… của ta!!!”

“…”

Ngày đó, một gốc U Minh Bà La Hoa chỉ còn lại cánh hoa tàn, một tiếng rít gào khi linh hồn hắn bên bờ sụp đổ, đã khiến bóng dáng của Vân Triệt khắc sâu vào từng ngóc ngách trong linh hồn nàng… Hoặc có lẽ, hắn đã sớm khắc vào thế giới của nàng, chỉ là nàng chưa bao giờ nhận ra.

Thịch…

Thịch thịch…

Thịch thịch thịch…

“Ngu xuẩn cũng được, muốn chết cũng thế, nhìn thấy ngươi, tất cả đều không còn quan trọng.”

“…Mạt Lỵ, ta thật sự… không nên tự cho là đúng khi cho rằng ngươi cũng nhớ nhung ta, cho rằng ngươi cũng muốn gặp ta như ta muốn gặp ngươi. Nhưng ít ra… ở Thần Giới ba năm này, ta vì tìm được ngươi mà mỗi ngày đều liều mạng nỗ lực, cuối cùng không tiếc tiến vào Phong Thần chi chiến để cho ngươi nghe được tên của ta. Cho dù bây giờ ngươi thật sự vô cùng khinh thường ta, ít nhất… hãy để ta nhìn ngươi một lần, để ta ở trước mặt ngươi, nói cho ngươi biết tất cả những lời ta muốn nói, còn có…”

“Mạt Lỵ, vào ngày đầu tiên nhìn thấy ngươi ở đây, ta liền nhận ra, trên người ngươi, trong lòng ngươi đều như đang đè nặng những gông xiềng… Kể cả ngày đó ngươi quyết tuyệt muốn đuổi ta đi, ta cũng tin chắc không chỉ đơn thuần vì an nguy của ta, bằng không, ngươi rõ ràng có rất nhiều biện pháp tốt hơn… Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không hỏi.”

“Nếu đó là áp lực nặng nề mà ngay cả ngươi cũng khó ứng phó, vậy cho dù nói với ta, với sức mạnh nhỏ bé hiện giờ của ta cũng không thể giúp được gì cho ngươi, mà chỉ trở thành ràng buộc và trói buộc đối với ngươi…”

“Sau khi tiến vào Trụ Thiên Châu, ta sẽ không cho phép bản thân có bất cứ sự buông lỏng nào. Ba năm sau, ta sẽ khiến bản thân trưởng thành đến mức ngươi nguyện ý nói tất cả cho ta, có thể cùng ngươi phá vỡ gông xiềng trên người ngươi. Tốt nhất… còn có thể bảo vệ ngươi… vĩnh viễn.”

“Vân Triệt… vì sao… lại để cho ta… gặp được ngươi…”

“Mạt Lỵ… ta không phải tới cứu ngươi, ta chỉ là một phế vật, không cứu được ngươi. Điều ta có thể làm, chỉ là ở bên cạnh ngươi.”

“Nếu có kiếp sau… chúng ta… còn có thể… gặp lại không…”

Thịch…

Thịch…

Thịch!

Vân Triệt, sau khi chia tay ở Thiên Huyền đại lục, ngươi vì ta mà đuổi tới Đông Thần Vực, lại đuổi tới Trụ Thiên Thần Giới, còn vì một câu nói của ta mà dùng hết tất cả để giành lấy vị trí đứng đầu Phong Thần chi chiến, lại vì ta, bất chấp mọi hậu quả xông vào Tinh Thần Giới, chỉ để được cùng chết với ta…

Ngươi vẫn là tên ngốc đó, kẻ ngốc lớn nhất, ngu xuẩn nhất, vô phương cứu chữa nhất mà đời này ta từng gặp.

Từ một kẻ hèn mọn vô danh khi mới vào Thần Giới, đến khi Thần Đạo sơ thành, rồi đến chấn thế dương danh, mỗi một bước trưởng thành của ngươi, không phải vì để nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn hay đặt chân đến vị diện cao hơn, mà chỉ để có thể truy tìm và đến gần ta…

Mà ta, lại luôn sợ hãi, trốn tránh, tìm mọi cách đẩy ngươi ra xa. Tự cho là đúng vì tốt cho ngươi, tự cho rằng có thể cứu ngươi, có thể cứu Thải Chi…

Để rồi hại ngươi, hại Thải Chi, hại cả chính ta…

Là ta đã hại ngươi… là ta đã hại Thải Chi… nếu như ta không tự cho là đúng như thế, nếu ta có thể dũng cảm hơn một chút như ngươi…

Tất cả đều là vì ta.

Vân Triệt… ta không xứng để ngươi đối xử với ta như vậy…

Choang…

Trong sâu thẳm tâm hồn Mạt Lỵ, dường như có thứ gì đó tựa pha lê và tinh tú vỡ nát, hóa thành một mảnh quang hoa rồi nhanh chóng tan biến.

Vân Triệt đã chết, hồn bay phách tán ngay trước mặt nàng, mang đi sự ấm áp và sắc màu cuối cùng trong sinh mệnh của nàng… cũng xóa nhòa đi tất cả do dự, tất cả yếu đuối, tất cả quyến luyến, tất cả hy vọng, và tất cả thiện niệm… trong nàng.

Thịch!

Thịch!

Âm thanh vang vọng trong thế giới của Mạt Lỵ… cũng vang lên bên tai tất cả mọi người.

Các Tinh Thần, trưởng lão trong kết giới cùng các Tinh Vệ bên ngoài đều đột nhiên ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn lên bầu trời.

Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt một cách vô cớ, giữa đất trời dường như có một trái tim đang đập dữ dội, phát ra những âm thanh đánh thẳng vào tâm hồn.

- Đây… là?

- Sao lại thế này? Đây là âm thanh gì!?

- Ai… là ai!?

Thịch!

Thịch!!

Thịch!!!

Tiếng động càng lúc càng lớn, càng lúc càng gần, dần dần giống như đang chấn động trên chính trái tim của mỗi người.

Nơi này là Tinh Thần Thành được Tinh Hồn Tuyệt Giới ngăn cách, Vân Triệt mang trong mình Tinh Thần Huyết do Mạt Lỵ ban cho mới có thể xâm nhập, đã là một bất ngờ cực lớn… Âm thanh nặng nề quỷ dị này, rốt cuộc là vì sao!

Không chỉ có tiếng tim đập, một luồng cảm xúc bất an đến cực điểm tựa như ôn dịch, nhanh chóng nảy sinh và lan tràn trong lòng tất cả mọi người.

Tinh Thần Đế và các Tinh Thần vừa mới ổn định lại tâm trí đều ngẩng đầu lên, nhíu mày tìm kiếm nơi phát ra âm thanh. Sắc mặt của họ nhanh chóng thay đổi… bởi vì ngay cả họ cũng cảm nhận rõ ràng một sự bất an to lớn, và nó ngày một lớn dần.

- Tỷ… tỷ tỷ?

Thải Chi nhìn về phía Mạt Lỵ, thất thần gọi. Thân thể nàng và Mạt Lỵ kề sát nhau, nên cảm nhận vô cùng rõ ràng rằng tiếng tim đập vĩ đại đến mức cả Tinh Thần Thành đều nghe thấy này… chính là phát ra từ Mạt Lỵ!

- Tỷ tỷ… tỷ tỷ? A!!

Nàng gọi liên tiếp mấy tiếng, rồi đột nhiên hét lên kinh hãi.

Bởi vì nàng đã thấy được ánh mắt của Mạt Lỵ.

Đôi mắt Mạt Lỵ đã hoàn toàn biến thành màu đen kịt, một màu đen trống rỗng đến đáng sợ, không còn ánh quang hoa rực rỡ hơn cả tinh tú thường ngày…

Tựa như một màn đêm vô tận đã mất đi tất cả những vì sao.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!