Bên ngoài Tinh Thần giới, ba đại Thần Đế của Đông Thần Vực là Thiên Diệp Phạm Thiên, Trụ Vô Tử và Nguyệt Vô Nhai vẫn chưa rời đi.
Nhưng dưới sự ngăn cách của Tinh Hồn Tuyệt Giới, bọn họ hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra bên trong Tinh Thần Thành.
- Tinh Hồn Tuyệt Giới không thể kéo dài quá lâu, bảy ngày đã là cực hạn. Hai vị còn định đợi tiếp sao?
Trụ Thiên Thần Đế nói.
- Đã đến đây, dĩ nhiên phải chờ.
Phạm Thiên Thần Đế cười hề hề đáp.
- Đại sự khiến Tinh Thần giới phải mở cả Tinh Hồn Tuyệt Giới, ảnh hưởng của nó rất có thể sẽ lan đến toàn bộ Đông Thần Vực chúng ta. Nếu không biết được kết quả, sao có thể yên tâm được.
So với Phạm Thiên Thần Đế, sắc mặt của Nguyệt Thần Đế lại nghiêm nghị hơn một chút.
Trụ Thiên Thần Đế khẽ gật đầu, nghĩ đến việc Vân Triệt đã tiến thẳng vào Tinh Hồn Tuyệt Giới, trên mặt hắn lại hiện lên vẻ lo lắng:
- Không nói đến vì sao Vân Triệt đột nhiên từ Long Thần Giới tới đây, hắn vào Tinh Thần giới, đối với Tinh Thần giới đang bế giới tiến hành đại sự mà nói tất sẽ là một sự cố ngoài ý muốn, e rằng...
Phạm Thiên Thần Đế nói:
- Ha ha, Trụ Thiên Thần Đế không cần phải lo lắng. Vân Triệt không phải tiểu bối bình thường, hắn có thiên tư tuyệt thế, lại là “Thiên Đạo Chi Tử” do chính miệng ba vị lão tổ Thiên Cơ tiên đoán, còn có Long Hoàng tương trợ, sẽ không ai nỡ xuống tay với hắn. Huống chi thực lực của hắn còn yếu, cho dù có gây ra sự cố ngoài ý muốn nào đó thì cũng chẳng đáng kể.
“...” Trụ Thiên Thần Đế gật đầu:
- Hy vọng là vậy.
Ánh mắt khẽ lướt qua mặt Trụ Thiên Thần Đế, ý cười của Phạm Thiên Thần Đế càng đậm:
- Xem ra, dù Vân Triệt đã lựa chọn ở lại Long Thần Giới tại Tây Vực, Trụ Thiên Thần Đế vẫn quan tâm hắn như trước, kẻ này thật sự có phúc khí rất lớn. Nói đi cũng phải nói lại, Trụ Thiên Thần Đế chắc hẳn vô cùng tiếc nuối vì hắn không vào Trụ Thiên giới mà lại ở Long Thần Giới. Nhưng nếu muốn để hắn trở lại Đông Thần Vực, thật ra cũng không khó.
- Ồ?
Trụ Thiên Thần Đế liếc mắt.
Phạm Thiên Thần Đế cười hề hề nhìn sang Nguyệt Thần Đế:
- Vân Triệt đến Long Thần Giới không về, thiên hạ đều biết là vì sợ Nguyệt Thần Đế. Chỉ cần Nguyệt Thần Đế lên tiếng, thừa nhận sẽ không vì chuyện của “Thần Hậu” mà làm khó hắn nữa, hắn tự nhiên sẽ quay về. Nguyệt Thần Đế, có đúng không?
Nguyệt Thần Đế không tỏ rõ ý kiến. Hắn quay mặt đi, đôi mắt lạnh lùng nheo lại.
Phạm Thiên Thần Đế tiếp tục nói:
- Làm vậy vừa thể hiện được tấm lòng khoan dung độ lượng của Nguyệt Thần Đế, lại có thể thành toàn ý nguyện của Trụ Thiên Thần Đế. Tương lai Vân Triệt trưởng thành cũng là may mắn của Đông Thần Vực, một công ba việc, chẳng phải quá tốt đẹp sao.
Nguyệt Thần Đế cười như không cười:
- Ha ha, Phạm Thiên Thần Đế nói rất đúng. Bổn vương đã công khai thu Khuynh Nguyệt làm nghĩa nữ, dĩ nhiên cũng lười truy cứu chuyện của tiểu tử Vân Triệt kia. Về phần vì sao tiểu tử đó cứ phải ở lại Long Thần Giới không về... Phạm Thiên Thần Đế, ngươi sẽ không phải thật sự...
Rầm!!
Lời của Nguyệt Thần Đế còn chưa dứt, trái tim hắn đã đột nhiên thắt lại... Cùng lúc đó, sắc mặt của cả ba đại Thần Đế đồng loạt đại biến.
- Sao thế này!?
Nguyệt Thần Đế trầm giọng.
“...” Trụ Thiên Thần Đế nhíu chặt mày, linh giác lập tức phóng ra, quét nhìn thế giới rộng lớn xung quanh.
Phạm Thiên Thần Đế ngẩng đầu... Bầu trời, vào lúc này đột nhiên tối sầm lại, mây đen không biết từ đâu kéo đến ngưng tụ, cuồn cuộn trong không trung rồi hạ xuống từng tầng. Chẳng mấy chốc, bầu trời đã bị mây đen che phủ hoàn toàn, gần như đến mức đưa tay ra không thấy được năm ngón.
- Đây... đây là?
Sắc mặt của ba đại Thần Đế trở nên ngưng trọng tột độ. Dị tượng tương tự thế này cũng từng xuất hiện hơn một năm trước. Lần đó, mây đen cuồn cuộn bao phủ toàn bộ Đông Thần Vực, sau đó giáng xuống chín tầng lôi kiếp kinh thiên động địa.
Nhưng lần này khác với lần trước, bởi vì sự âm u và áp lực do tầng mây đen này mang lại còn nặng nề và đáng sợ hơn lần đó gấp trăm ngàn lần!
Sự đáng sợ ấy khiến cả ba đại Thần Đế gần như ngạt thở, linh hồn co rút lại trong nỗi kinh hoàng chưa từng có.
...
Bên trong Tinh Thần Thành cũng mây đen giăng đầy. Một luồng áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực mọi người, giữa đất trời, tiếng tim đập kia ngày một lớn... Tựa như có một ma thần thời Hỗn Độn, còn khổng lồ hơn cả Thần Giới, đã ngủ say vô tận năm tháng nay đột nhiên thức tỉnh, vươn ma trảo và nanh vuốt về phía thế giới yếu ớt này.
- Sao thế này? Rốt cuộc là sao thế này?
Dưới áp lực đáng sợ và quái dị này, ngay cả các Tinh Thần cũng cảm thấy bất an sâu sắc... Rất nhanh, sự bất an này chuyển thành sợ hãi, ngày càng mãnh liệt, khiến linh hồn, trái tim, thân thể, thậm chí cả lông tóc của bọn họ đều run rẩy điên cuồng.
Thịch!
Thịch!
Thịch thịch thịch...
Thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch thịch...
Tiếng tim đập càng lúc càng nặng, càng lúc càng nhanh, khí tức đáng sợ đến cực điểm tràn ngập từng ngóc ngách của thế giới. Chỉ có Mạt Lỵ, nàng vẫn bất động, không có chút phản ứng nào, chỉ có đôi mắt nàng vẫn trống rỗng và đen kịt.
Vân Triệt... Vân Triệt... Vân Triệt...
- Tỷ tỷ, tỷ... tỷ sao vậy? Tỷ tỷ...
Sắc mặt Thải Chi trắng bệch, đối mặt với người thân nhất đời này, không hiểu sao trong lòng nàng lại dâng lên một nỗi sợ hãi tột độ. Nàng liên tục gọi, nhưng Mạt Lỵ vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Cuối cùng, nàng cố nén mọi sợ hãi, tiến lên nắm lấy tay tỷ tỷ.
Trong nháy mắt, tay nàng như bị điện giật mà rụt lại, gương mặt càng thêm thất sắc:
- Tỷ... tỷ tỷ...
Tay của Mạt Lỵ còn lạnh hơn băng, lạnh hơn cả Bắc Cực Hàn Vực... Hơn nữa, đó là cái lạnh thấu thẳng vào tâm hồn.
Lúc này, Mạt Lỵ đột nhiên động.
Nàng nâng tay trái lên, đặt lên kết giới đã phong tỏa nàng và Thải Chi, cũng là thứ áp chế toàn bộ sức mạnh của các nàng.
Trên mu bàn tay nàng, một luân ấn màu mực chợt lóe, rồi đột nhiên bắn ra một luồng hắc quang vô cùng đậm đặc.
Khoảnh khắc luồng hắc quang này xuất hiện, nó tựa như một hố đen có lực xé rách vô tận. Linh giác và ánh mắt của tất cả mọi người đều bị một lực lượng không thể chống cự hút vào, toàn bộ tập trung nơi đó. Ngây ngốc nhìn hắc quang lấp lánh trên tay Mạt Lỵ, tròng mắt của mọi người bất giác giãn ra, rồi lại giãn ra...
Màu đen là màu sắc quá đỗi quen thuộc trong cuộc sống.
Thế nhưng, tất cả bọn họ đều không biết, màu đen lại có thể đậm đặc và sâu thẳm đến mức độ như vậy.
Luồng hắc quang kia chỉ là một cụm nhỏ, nhưng khi nhìn vào nó, trong lòng mỗi người đều không khỏi dâng lên một ý nghĩ đáng sợ.
Luồng hắc quang này đủ để cắn nuốt bất cứ sinh mệnh nào, đủ để cắn nuốt toàn bộ Tinh Thần giới, đủ để cắn nuốt tất cả thế gian...
- Kia... kia là cái gì?
Thiên Nguyên Tinh Thần là người đầu tiên hoàn hồn, lông tóc gáy của hắn dựng đứng, thất thanh hô lên.
Hắc quang... Tinh Thần giới không hề có bất cứ huyền khí nào có thể phóng ra huyền quang như vậy, đó càng không thể là sức mạnh thuộc về Thiên Sát Tinh Thần!
Huyền quang màu đen, rõ ràng là Hắc Ám huyền lực mới có thể phóng thích ra! Nhưng mà, tất cả “Ma nhân” hắc ám hay linh hồn hắc ám mà hắn từng gặp trong mấy vạn năm qua, Hắc Ám huyền quang mà bọn chúng phóng ra chưa bao giờ mang lại cho hắn cảm giác kinh khủng đến thế.
“...” Tinh Thần Đế không nói nên lời, hắn còn muốn biết hơn bất cứ ai, luồng hắc quang kia rốt cuộc là cái gì? Trên người Mạt Lỵ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Toàn bộ Tinh Thần Thành, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì!?
Khi hắc quang lấp lánh, từng đường vân sáng màu đen đột nhiên từ bàn tay trái phủ đầy hắc quang lan ra, nhanh chóng bao trùm lấy toàn bộ thân thể Mạt Lỵ. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, những đường vân đen li ti đã che kín người nàng.
Mái tóc nàng cũng bay lên vào lúc này. Trong ánh mắt kinh hãi đến tột cùng của mọi người, mái tóc dài màu máu do Thiên Sát thần lực nhuộm thành, biểu tượng của Thiên Sát Tinh Thần, đang dần dần hóa thành một màu đen kịt.
Còn đen hơn cả vực sâu, còn thẳm hơn cả đêm đen.
- A... a a... a!? Đây đây đây... đây rốt cuộc là sao!?
Hơn nửa số Tinh Thần và trưởng lão đứng bật dậy trong kết giới. Bọn họ vừa mới miễn cưỡng trấn tĩnh lại sau cú sốc do Vân Triệt mang đến, giờ lại rơi vào hoảng sợ tột độ...
Nhưng tất cả chỉ mới bắt đầu, khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ đồng loạt hồn bay phách lạc.
Rắc!!!!
Một vết rách nhỏ bé xuất hiện dưới tay Mạt Lỵ, nhưng lại vang lên âm thanh tựa như trời long đất lở. Khoảnh khắc vết rách xuất hiện, ánh mắt của tất cả Tinh Thần, trưởng lão, tinh vệ gần như cùng lúc nứt toác.
Bởi vì vết rách này xuất hiện trên kết giới phong tỏa Mạt Lỵ và Thải Chi.
Kết giới của buổi lễ được tạo nên từ sức mạnh của chín Tinh Thần, ba mươi sáu trưởng lão, cùng vô số huyền thạch và huyền tinh, trong nhận thức của bọn họ, nó là thứ tuyệt đối không thể bị phá hủy!
- A!!??
- Không... không thể nào!!
Tinh Thần Đế run rẩy đứng dậy, đôi mắt sung huyết, như rơi vào ác mộng.
Rắc -----
Hắc quang lại lóe lên, nháy mắt bành trướng gấp mấy lần, nhấn chìm cánh tay trái thon dài của Mạt Lỵ. Lại một vết rách dài nữa nổ tung trên kết giới. Vết rách này giao với vết rách lúc trước, rồi nhanh chóng lan rộng, trong nháy mắt đã kéo dài ra toàn bộ kết giới.
Kết giới ngưng tụ sức mạnh và khí tức của một Vương giới đỉnh cao, có thể nói là mạnh nhất thế gian, vậy mà dưới luồng hắc quang quỷ dị kia lại yếu ớt như một tấm thủy tinh, dễ dàng bị một vết rách chia làm hai nửa.
Sau đó... ầm ầm vỡ vụn.
Rắc ---------
Tiếng kết giới mạnh nhất vỡ tan sắc nhọn đến mức như có hàng trăm ngàn mũi dùi cùng lúc đâm vào màng nhĩ và trái tim.
Kết giới này không chỉ kết nối với sức mạnh mà còn cả khí tức của chín Tinh Thần và ba mươi sáu trưởng lão, sự phản phệ khi nó vỡ vụn đáng sợ đến mức nào có thể tưởng tượng được. Trong tiếng vỡ tan chói tai, màng nhĩ của vô số tinh vệ vỡ nát, thất khiếu chảy máu. Còn chín Tinh Thần và ba mươi sáu trưởng lão, bao gồm cả Tinh Thần Đế, tất cả đều như bị thiên chùy nện trúng, máu tươi trong miệng phun xối xả, kinh mạch, huyết mạch vỡ vụn từng mảng, ngay cả nội tạng cũng nứt ra vô số vết rách...
Cùng lúc đó, hai tầng Tinh Hồn Tuyệt Giới đang phong tỏa Tinh Thần Thành và Tinh Thần giới cũng hoàn toàn sụp đổ. Âm thanh vỡ nát và sức mạnh bùng nổ cuốn theo hàng trăm ngàn cơn lốc tai họa trên không trung Tinh Thần giới. Toàn bộ Tinh Thần giới nhất thời như thể thiên tai giáng thế, tiếng la hét sợ hãi và kêu gào thảm thiết vang lên không ngớt.
Chín Tinh Thần, ba mươi sáu trưởng lão... Tất cả đều quỳ rạp trên mặt đất, điên cuồng nôn ra máu dưới sự phản phệ quá mức đáng sợ, gần như muốn nôn cạn máu toàn thân. Bọn họ không biết đây rốt cuộc là cơn ác mộng gì, đầu óc trống rỗng, hồn phách chấn động đến mức muốn tan vỡ...
- Hi hi hi hi hi hi...
- Hu hu hu... Hu hu hu hu...
- A a... a a a a... ê ê ê... ê ê ha ha ha ha ha ha ha...
Trong thế giới tựa như ác mộng, đột nhiên truyền đến từng tràng âm thanh đáng sợ. Âm thanh kia vừa the thé vừa nhỏ, lúc khóc lúc cười, nghe như tiếng trẻ con nhưng lại âm u khủng bố đến cực điểm, khiến toàn thân bọn họ lạnh toát như rơi vào vực sâu băng ngục.
Bọn họ theo bản năng ngẩng đầu... Trên bầu trời mây đen che khuất mặt trời, cuộn lên cảnh tượng như thiên tai diệt thế. Giữa lúc mây đen cuồn cuộn, một gương mặt u ám chậm rãi hiện ra... Đó là khuôn mặt của một đứa trẻ sơ sinh, nhưng lại có đôi mắt còn đáng sợ hơn ác ma, phát ra tiếng cười tiếng khóc còn âm trầm hơn cả lệ quỷ...
- A a a...
- A a a a... Hu hu hu... Y ha ha ha ha...
Bên dưới gương mặt trẻ sơ sinh, Mạt Lỵ lẳng lặng đứng đó. Toàn thân nàng phủ đầy vân đen, mái tóc đen kịt không gió mà bay. Đôi mắt màu máu ngày nào giờ đây bị bao phủ bởi hắc quang đáng sợ, càng làm nổi bật lên khuôn mặt trắng bệch của nàng.
Trên tay trái nàng, một bánh xe màu đen kịt đang xoay tròn, nó lớn gần bằng thân thể nàng, với những bánh răng sắc lạnh như lưỡi dao của ác quỷ. Nàng chậm rãi ngước đôi mắt đen kịt lên, nhìn thế giới trước mắt đang bị bóng tối bao phủ, phát ra âm thanh oán hận đến từ nơi sâu thẳm nhất của ma ngục:
- Các... ngươi... đáng... chết...
- Các ngươi... tất cả đều... đáng... chết!!
“...” Tinh Thần Đế gắt gao nhìn chằm chằm vào bánh xe hắc ám trong tay Mạt Lỵ, thân thể hắn bắt đầu run lên, run rẩy đến mức gần như muốn vỡ nát cả thân thể Thần Đế, trong miệng phát ra âm thanh hoảng sợ và run rẩy nhất đời này:
- Tà... Anh... Vạn... Kiếp... Luân...