Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1347: CHƯƠNG 1345: DIỆT THẾ MA LUÂN

Bên ngoài Tinh Thần Giới, cơn lốc tai ương sinh ra từ sự vỡ nát của Tinh Hồn Tuyệt Giới khiến ba đại Thần Đế đều thất kinh, bị ép lùi lại gần trăm dặm. Vẻ kinh hãi của bọn họ còn chưa tan, tất cả đã đồng loạt ngẩng đầu...

- A ha ha... A hi hi hi...

- Hu hu hu... a a.. hu hu hu hu hu...

- Ha ha ha ha... a a a... he ha ha ha...

Tiếng cười, tiếng khóc... đáng sợ đến mức khiến người ta như sa vào địa ngục của loài quỷ gào. Ba Thần Đế giật mình nhìn lên bóng dáng ma anh trên không trung, trống rỗng và ngây dại đến đáng sợ, sau đó một cái tên như ngàn vạn lôi đình diệt thế nổ tung trong linh hồn họ.

- Tà... Anh!!??

Bọn họ đồng thanh thốt lên, phát ra âm thanh run rẩy đáng sợ nhất trong cuộc đời của ba vị Thần Đế.

- Không... không... không thể nào... không thể nào!

Trụ Thiên Thần Đế lắc đầu nguầy nguậy, như kẻ mất hồn.

Nguyệt Thần Đế nói:

- Bóng dáng của Tà Anh này, giống hệt như... trong ghi chép... Ngoài Diệt Thế Chi Luân trong truyền thuyết, còn thứ gì có thể sở hữu khí tức đáng sợ như vậy?

“...” Phạm Thiên Thần Đế, người đứng đầu Tứ Thần Đế Đông Thần Vực, vốn gần như không bao giờ dao động cảm xúc, lúc này cũng toàn thân run rẩy, hắn ngơ ngác nói:

- Tinh Thần Giới bế giới lần này, chẳng lẽ là vì... nó?

Nguyệt Thần Đế lắc đầu:

- Không... không thể nào. Đây chính là Diệt Thế Chi Luân, cho dù Tinh Thần Đế thật sự tìm được nó, dù có điên cuồng thêm ngàn vạn lần, cũng không thể nào khiến nó thức tỉnh được!

Nếu hỏi một huyền giả Thần Giới, trên đời này thứ đáng sợ nhất là gì?

Vậy thì, bất kể là huyền giả của tinh giới hay vị diện nào, đều sẽ trả lời bằng năm chữ giống hệt nhau:

Tà Anh Vạn Kiếp Luân!

Xếp hạng thứ hai trong bảy đại Huyền Thiên Chí Bảo thượng cổ, ma luân khủng bố mang danh xưng “Diệt Thế Chi Luân”.

Mà danh hiệu “Diệt Thế Chi Luân” của nó tuyệt đối không chỉ là một danh xưng suông, nó đã chân chính từng diệt thế, hơn nữa thứ bị chôn vùi còn là thế giới của Thần và Ma!

Một thứ hung vật đã diệt sạch toàn bộ Chân Thần và Chân Ma, kết thúc thời đại Thần Ma, trong thiên hạ, thậm chí trong toàn bộ lịch sử Hỗn Độn, chính là tồn tại đáng sợ nhất.

Mà lần diệt thế trước của nó, cũng chỉ mới trôi qua hơn trăm vạn năm!

Trong thế giới không còn Thần, Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng biến mất không còn tung tích, toàn bộ ghi chép lưu lại cho hậu thế về nó, mỗi một chữ đều toát ra nỗi sợ hãi tột cùng.

Tà Anh Vạn Kiếp Luân sẽ không biến mất hay bị hủy diệt, sau khi nó diệt sạch Thần Ma vẫn tồn tại ở một góc nào đó trên thế gian. Người đời vừa muốn tìm thấy nó, lại vừa sợ hãi tìm thấy nó.

Không còn nghi ngờ gì nữa, nếu có được một món Huyền Thiên Chí Bảo khác là may mắn muôn đời. Còn Tà Anh Vạn Kiếp Luân... chỉ cần không phải là một kẻ điên hoàn toàn, sau khi tìm được nó nhất định sẽ không tiếc bất cứ giá nào để phong ấn nó... cho dù phải ngưng tụ toàn bộ lực lượng trên đời để phong ấn, chứ tuyệt đối không thể có ý định đánh thức hay khống chế nó.

Vậy mà hôm nay, tại Đông Vực Tinh Thần Giới, sau trăm vạn năm Thần Ma bị hủy diệt, Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại hiện thế, không chỉ là xuất hiện đơn thuần, mà còn mang theo Tà Anh đã thức tỉnh và ma khí kinh thiên động địa!

Từ Tinh Hồn Tuyệt Giới vỡ nát, dưới ma khí ngập trời, ba vị Thần Đế cũng dò được rõ ràng khí tức của Tinh Thần Đế và các Tinh Thần khác. Mà những khí tức này đều hỗn loạn lạ thường, dường như tất cả đều đã bị trọng thương.

Tinh Hồn Tuyệt Giới bị nghiền nát, việc họ bị phản phệ trọng thương là điều hết sức bình thường. Mà có thể nghiền nát Tinh Hồn Tuyệt Giới, nghĩa là lực lượng này đã vượt qua sức mạnh hợp lực của Tinh Thần Đế cùng tất cả Tinh Thần, tất cả trưởng lão!!

Đó là lực lượng vượt xa cấp bậc nhận thức, vốn không nên tồn tại ở đương thời!

- Chẳng lẽ, đây mới là... tai ương của Đông Vực?

Trụ Thiên Thần Đế lẩm bẩm, sau đó, chân mày hắn chợt trầm xuống, cánh tay vươn ra, một truyền âm huyền trận khá lớn hiện lên phía trước:

- Chúng Thủ Hộ Giả nghe lệnh, Tà Anh hiện thế, Đông Vực lâm nguy, bất kể các ngươi đang ở đâu, ở vị trí nào, đều phải mau chóng truyền tống tới Tinh Thần Giới!

Rầm!!

Truyền âm huyền trận vỡ tan, Trụ Thiên Thần Đế đã cuốn theo một luồng sóng khí khổng lồ, lao thẳng về phía Tà Anh.

Phạm Thiên Thần Đế và Nguyệt Thần Đế liếc nhìn nhau... Nếu lời của Trụ Thiên Thần Đế là thật, nếu quả nhiên là Tà Anh tái thế, đây chắc chắn là tai ương của cả Đông Vực! Dưới đại nạn, ân oán giữa bọn họ đã nhỏ bé đến không đáng kể. Hai đại Thần Đế đồng thời dựng lên truyền âm huyền trận, phát ra mệnh lệnh Thần Đế uy nghiêm và nặng nề nhất:

- Chúng Nguyệt Thần nghe lệnh... nhanh chóng tới Tinh Thần Giới!

- Chúng Phạm Thần, Phạm Vương nghe lệnh... nhanh chóng tới Tinh Thần Giới!

Tuy bốn đại Vương Giới cách nhau rất xa, nhưng có các truyền tống huyền trận nối liền, sẽ đến nơi trong thời gian ngắn nhất. Mà Trụ Thiên Thần Đế chỉ triệu hồi Thủ Hộ Giả, Nguyệt Thần Đế chỉ triệu hồi Nguyệt Thần, còn Phạm Thiên Thần Đế lại là “Phạm Thần” và “Phạm Vương”, đều là những lực lượng cấp bậc mạnh nhất của Vương Giới bọn họ!

Bởi vì dưới ma uy khủng bố do Tà Anh vừa ra đời phóng thích, lực lượng tương đối yếu ớt đến đây chẳng qua là toi mạng vô ích. Nhất là khi đối mặt với tai họa Tà Anh đột ngột giáng xuống, bọn họ tuyệt đối không thể có tư tâm hay giữ lại chút sức nào... cho dù rất có khả năng sẽ khiến lực lượng nền tảng bị tổn hại nặng nề.

Truyền âm huyền trận vỡ tan, hai đại Thần Đế cũng theo sát phía sau Trụ Thiên Thần Đế, dùng tốc độ nhanh nhất lao thẳng đến Tinh Thần Thành.

Mà Tinh Thần Thành lúc này, mỗi một sinh linh, mỗi một sợi không khí, mỗi một hạt bụi đều đang run rẩy trong sợ hãi.

Không một ai trong bọn họ từng thấy Tà Anh Vạn Kiếp Luân, nhưng cái tên Diệt Thế Chi Luân kia lại như một lời nguyền rủa tàn khốc không thể chống lại, vang vọng và khắc sâu trong tâm hải của bọn họ.

Luân bàn đen kịt trong ghi chép, Tà Anh khủng bố vừa khóc vừa cười kia... Còn kẻ dựa vào ma luân, kẻ đã đánh thức tất cả, chính là Thiên Sát Tinh Thần mà họ vốn vô cùng quen thuộc, nhưng lúc này lại xa lạ đến cực điểm.

Ác mộng! Ác mộng! Tất cả đều là ác mộng!

- Tỷ... tỷ... tỷ tỷ...

Thải Chi ngồi sững trên đất, ngơ ngác nhìn Mạt Lỵ cầm ma luân trong tay. Nàng rõ ràng đã thoát khỏi phong tỏa, nhưng lại như không còn sức lực để đứng dậy.

- Mạt Lỵ... ngươi... ngươi...

Tinh Thần Đế quỳ rạp trên đất, mặc dù hắn bị thương do phản phệ, nhưng quyết không đến mức không thể đứng dậy. Thế nhưng, toàn thân trên dưới của hắn, từng tế bào đều run rẩy không kiểm soát, tứ chi mềm nhũn đến mức gần như không thể điều khiển.

Xung quanh hắn, toàn bộ Tinh Thần và trưởng lão đều tê liệt ngã xuống đất, không một ai đứng lên nổi.

- Tà Anh... Tà Anh...

- A... Shhh... Đây... không thể nào... là thật...

Bọn họ đã thấy được thứ đáng sợ nhất trên thế giới này, phải chịu đựng khí tức đáng sợ nhất trên thế giới này. Mà tất cả lại đến từ Mạt Lỵ... vị Tinh Thần đáng thương vốn nên lập tức hóa thành tế phẩm.

Diệt Thế Chi Luân từng tàn sát hết Thần Ma kia, khiến vạn linh đều kinh sợ, vậy mà lại ở trên người Thiên Sát Tinh Thần, Mạt Lỵ công chúa của Tinh Thần Giới bọn họ... Hơn nữa rất có thể đã ở trên người nàng từ rất lâu trước đó!

Điều này làm sao khiến bọn họ tin tưởng, làm sao có thể chấp nhận.

Nó không chỉ tồn tại trên người Mạt Lỵ, mà linh hồn và lực lượng của nó còn đã thức tỉnh.

- Các... ngươi... đáng... chết...

- Đáng... chết!!

Rắc rắc!!

Một tiếng sét đánh vang vọng thế gian, đó là một tia chớp mang màu đen kịt nằm ngoài nhận thức. Tia lôi đình màu đen này giống như ma thần bị quấy rầy vừa mới tỉnh giấc, mái tóc dài như màn đêm của Mạt Lỵ hoàn toàn tung bay, Tà Anh Vạn Kiếp Luân phóng thích hắc quang nồng đậm, như đôi mắt ác ma đột nhiên mở ra, đánh về phía Tinh Thần Đế đang kinh hãi đến cực độ.

Bánh răng lượn lờ hắc quang kia mang theo ma khí và sát khí như ác ma luyện ngục, cắt về phía Tinh Thần Đế... cắt về phía đầu của cha ruột nàng.

Không ai biết vì sao Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại ở trên thân thể nàng. Đây là bí mật lớn nhất của Mạt Lỵ, trên đời này chỉ một mình nàng biết, ngay cả Vân Triệt và Thải Chi cũng không hề hay biết.

Năm đó ở Thí Nguyệt Ma Quật, nàng đã chấp nhận lời cầu xin của Tà Anh để “thu lưu” nó, chính là vì muốn nó vĩnh viễn yên lặng trong thân thể mình, vĩnh viễn không rơi vào tay kẻ khác, cũng vĩnh viễn không để nó thức tỉnh.

Thế nhưng hôm nay... theo cái chết của Vân Triệt, theo tất cả quyến luyến và thiện niệm của nàng bị hủy diệt, theo những cảm xúc tiêu cực của nàng phá vỡ một giới hạn đáng sợ nào đó... Lực lượng của nó đã bị đánh thức.

Mà kẻ thật sự khiến lực lượng của nó thức tỉnh không phải Mạt Lỵ... mà là Tinh Thần Giới!

“...” Tinh Thần Đế vẫn ngây dại trên mặt đất, không hề có chút phản ứng.

- Ngô Vương cẩn thận!!

Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi gầm lên một tiếng kinh hãi, lao người tới, dùng Tinh Thần Toái Ảnh lao đến trước mặt Tinh Thần Đế, hai tay cấp tốc dựng lên một Thiên Nguyên Bình Chướng, nghênh đón ma luân trong tay Mạt Lỵ.

Xoẹt! Thiên Nguyên Bình Chướng chống đỡ ma luân... Nhưng thân thể của Thiên Nguyên Tinh Thần lại chấn động mạnh, trong cơ thể vốn đã bị thương nặng lại phun ra một ngụm máu. Một vết rách đen kịt thật dài nứt ra trên Thiên Nguyên Bình Chướng, lan rộng ra, hắc khí nhàn nhạt tỏa ra từ đó, quấn quanh hai tay của Thiên Nguyên Tinh Thần.

Hắc khí vừa chạm vào người, sắc mặt Thiên Nguyên Tinh Thần đột nhiên thay đổi, hai tay hắn hoàn toàn lạnh buốt trong hắc khí, như có vô số cây kim thép, móc sắt đang cào xé da thịt, kinh mạch, xương cốt của hắn, khiến ngũ quan của hắn vì thống khổ và sợ hãi mà vặn vẹo đến mức không thể dùng ý chí để chống lại.

Xoẹt!!

Thiên Nguyên Bình Chướng bị bánh răng cứng rắn đâm vào, trong lúc hắc khí bùng nổ, liền trực tiếp vỡ nát... hai tay của Thiên Nguyên Tinh Thần rướm máu, vội vàng lùi lại phía sau.

Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi là tồn tại thế nào? Thần Chủ cấp chín, địa vị và thực lực ở Tinh Thần Giới là nhân vật số hai chỉ sau Tinh Thần Đế! Thiên Nguyên Bình Chướng của hắn càng là phòng ngự mạnh nhất của toàn bộ Tinh Thần Giới, cho dù là Tinh Thần Đế cũng tuyệt đối không thể phá tan trong thời gian ngắn.

Vậy mà trước mặt Tà Anh Vạn Kiếp Luân của Mạt Lỵ, nó đã vỡ vụn trong một giây!

Sát khí đáng sợ tuyệt luân vẫn gắt gao khóa chặt trên người Tinh Thần Đế, tiếng khóc cười của Tà Anh vang vọng trong từng góc của thế giới, ma luân mang uy diệt thế cuộn lên hắc quang, đánh tới người cha ruột của chủ nhân nó, đế vương của Tinh Thần Giới.

Tinh Thần Đế cuối cùng cũng khó khăn hoàn hồn, hắn đã không kịp triệu hồi huyền khí, gầm lên một tiếng, hai chưởng đánh ra, gắt gao chống lại Tà Anh Vạn Kiếp Luân.

Tà Anh Vạn Kiếp Luân ép trên hai cánh tay hắn, một đôi mắt lóe ra hắc quang đang chăm chú nhìn hắn... đó là đôi mắt của con gái hắn, không có ánh sáng huyết sắc, càng không có dù chỉ một chút ôn nhu hay không đành lòng, chỉ có u ám, lạnh như băng, oán hận, và sát ý vô tận...

- Mạt... Lỵ... a!!

Hắn khẽ gọi một tiếng, sau đó toàn thân run rẩy dữ dội, ngũ quan trong lúc vặn vẹo thoáng chốc nhíu chặt lại... Hai tay hắn chống trên Tà Anh Luân bị hắc quang lặng lẽ quấn quanh, mu bàn tay, năm ngón tay cấp tốc trở nên đen kịt, da thịt trong màu đen kịt bị ăn mòn từng tầng, dần dần lộ ra xương ngón tay trắng hếu, tiếp theo, ngay cả xương ngón tay cũng nhanh chóng bị nhuộm lên một tầng màu đen đáng sợ.

Tuy rằng hắn vừa bị thương vì phản phệ, nhưng hắn dù sao cũng là Tinh Thần Đế! Thân thể của hắn là thân thể cứng cỏi bậc nhất thế gian này... Nhưng dưới hắc quang này, chỉ trong nháy mắt đã hóa thành thịt nát xương khô

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!