- Đừng hòng làm hại vương!
Thiên Cương Tinh Thần Thần Hổ gầm lên rung trời. Hắn nén lại thương thế, Thiên Cương thần lực trong người tăng vọt, thoáng chốc đã hóa thành một gã khổng lồ cao gần hai trượng. Cánh tay hắn bành trướng, dày đến vài thước, mỗi một thớ cơ bắp, mỗi một đường vân trên da thịt đều ánh lên hàn quang sắc lạnh như kim loại.
Trong số các Tinh Thần, hắn là người có sức mạnh thể chất cường đại nhất, cũng là người duy nhất không dùng binh khí bản mệnh. Bởi vì nắm đấm của hắn, dù là món sát khí khủng bố nhất Tinh Thần Giới, cũng đủ để một quyền đánh nát!
- A!
Giữa tiếng gầm rống, nắm đấm của hắn nện xuống, mang theo thần uy như vạn núi đổ ập, nhắm thẳng vào Tà Anh Vạn Kiếp Luân.
Rầm...
Nắm đấm và ma luân va chạm, một âm thanh long trời lở đất vang lên. Tà Anh Vạn Kiếp Luân bị đánh văng ra xa... ma áp trên người Tinh Thần Đế giảm bớt, hắn kinh hoàng lùi lại, nhìn đôi tay đã trơ cả xương xám của mình, con ngươi co rút lại vì sợ hãi.
Đây là sức mạnh gì... tại sao lại có thứ sức mạnh đáng sợ đến thế!
Ma luân bị đẩy lui, thân hình Mạt Lỵ cũng ngửa ra sau dưới sức mạnh của Thiên Cương. Ngay sau đó, nàng dường như bị chọc giận hoàn toàn, đôi mắt nàng và cả ma luân trong tay đột nhiên phóng ra hắc mang càng thêm u ám, ngay cả tiếng Tà Anh kêu khóc ngập trời cũng trở nên âm trầm thê lương hơn.
- A a a a a!!
Thần Hổ hét lớn một tiếng, cánh tay vốn đã cường tráng đến đáng sợ lại phình to thêm gấp đôi, nắm đấm vĩ đại như cây chùy của thiên thần, nặng nề giáng xuống.
Trước mặt Thiên Cương Tinh Thần trong trạng thái khổng lồ, thân thể Mạt Lỵ thật sự quá nhỏ bé, không bì được với cả nắm đấm của hắn. Đối mặt với sức mạnh đủ sức phá nát tinh thần, hắc ám ma khí đột nhiên trở nên vặn vẹo dữ tợn, hận quang trong mắt Mạt Lỵ nổ tung, nàng mang theo diệt thế ma luân, nghênh đón trực diện cú đấm của Thiên Cương!
Xoẹt...
Diệt thế ma luân và nắm đấm của Thiên Cương chạm nhau trên không, một vệt đen xé rách không trung, cũng xé rách cả tầm mắt và tâm hồn của tất cả mọi người.
Thiên Cương thần lực uy mãnh tuyệt luân vỡ tan như bọt xà phòng. Vệt đen kia lấy nắm đấm của Thiên Cương Tinh Thần làm khởi điểm, cứ thế xé toạc đến cánh tay của hắn. Cánh tay tích tụ thần lực vô song của Thiên Cương Tinh Thần chẳng khác nào một cây gậy trúc bị chém gãy từ giữa, bị tàn nhẫn cắt thành hai nửa.
- A a a a a a a...
Nỗi đau đớn này còn kịch liệt và tàn khốc hơn cả việc gãy tay đến ngàn vạn lần. Thiên Cương Tinh Thần giật giật cánh tay tàn phế, phát ra tiếng kêu thảm thiết tê tâm liệt phế, mà máu phun ra đầy trời lại mang một màu đen kịt.
- Thần Hổ!!
Một đám Tinh Thần ở phía sau kinh hãi gầm lên. Thế nhưng, ma luân vừa chém đứt cánh tay Thiên Cương Tinh Thần liền phóng ra hắc mang càng thêm khủng bố, lại là một vệt đen... một vệt đen còn u ám thâm thúy hơn lúc nãy, giữa tiếng cười điên cuồng và tiếng khóc thét của Tà Anh, xuyên qua người Thần Hổ đang đau đớn gào thét.
Nơi chân trời xa, Trụ Thiên Thần Đế, Phạm Thiên Thần Đế, Nguyệt Thần Đế đã dùng tốc độ nhanh nhất thế gian lao đến. Bọn họ vừa liếc mắt đã thấy thiếu nữ với hắc mang quấn thân, tóc đen bay múa... cùng với ma luân tối đen như mắt ác ma trong tay nàng.
Mà người có thân thể vĩ đại, phóng ra thần uy kinh người kia không ai khác chính là Thiên Cương Tinh Thần của Tinh Thần Giới – lại còn đang trong trạng thái Thiên Cương thần lực được giải phóng hoàn toàn.
Ma luân múa lên trong bóng đêm, lướt ra một vệt đen như đến từ vực sâu...
Dưới vệt đen ấy, Thiên Cương Tinh Thần có Thiên Cương thần lực hộ thể, thân thể mang lực lượng Thần Chủ cấp chín... bị cắt ngang làm đôi.
Cảnh tượng này khiến ba vị Thần Đế đang bay nhanh đến như bị một cây búa lớn nện thẳng vào mặt, cả người cứng đờ giữa không trung, trong lòng nổi lên sóng gió kinh hoàng.
- Thần... Hổ?
- Thần Hổ!!
Một trong mười hai Tinh Thần của Tinh Thần Giới, Thiên Cương Tinh Thần, chết!
Thân thể của thần có Thiên Cương thủ hộ, một huyền giả Thần Đạo toàn lực công kích ngàn vạn năm cũng không thể tổn hại chút nào, cho dù bản thân muốn xé ra một vết thương cũng vô cùng khó khăn. Vậy mà dưới Tà Anh Vạn Kiếp Luân, chớp mắt đầu tiên mất tay, chớp mắt thứ hai mất mạng.
- Cái này...
- Thiên Sát... Tinh Thần!?
Nguyệt Thần Đế vừa liếc mắt đã nhận ra, thiếu nữ toàn thân là ma khí, tay cầm ma luân kia rõ ràng chính là trưởng công chúa của Tinh Thần Giới! Nhưng trên người nàng... đó là khí tức gì vậy? Lạnh như băng, đông cứng cả linh hồn, oán hận đâm tận cốt tủy, sát khí khiến không gian ngoài trăm dặm đều đang run rẩy...
Rốt cuộc là sao? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Trụ Thiên Thần Đế lẩm bẩm:
- Xem ra, không còn may mắn nào nữa rồi. Tà Anh... thật sự đã hiện thế.
Thế giới của Mạt Lỵ hoàn toàn chìm trong bóng tối, oán hận, khát máu, sát ý, tuyệt vọng, phẫn nộ... Vô vàn cảm xúc tiêu cực vô cùng vô tận...
Những kẻ đã cướp đi cả thế giới của nàng... Tất cả đều đáng chết... tất cả đều phải bị hủy diệt...
Ma luân trong tay giơ lên, trong tiếng cười điên cuồng của Tà Anh, hắc khí bành trướng gấp hơn mười lần, gấp mấy trăm lần, hoàn toàn nhấn chìm thân thể nàng.
Rầm!!
Ma luân nện xuống đất, vô số vệt đen cấp tốc lan ra xung quanh, kéo dài đến mười dặm, trăm dặm, ngàn dặm, vạn dặm...
Hắc khí tràn ngập trong những vệt đen, toàn bộ Tinh Thần Thành trong nháy mắt đã bị hắc khí bao phủ, hóa thành một thế giới hắc quang lượn lờ.
Trong hắc khí, một cảm giác ăn mòn đáng sợ ập đến từ mọi phía, khiến các Tinh Thần và trưởng lão kinh hãi hét lên, vội vàng phóng thích lực lượng Thần Chủ để áp chế ma khí đang ăn mòn thân thể. Nhưng xung quanh họ lại vang lên những tiếng kêu thảm thiết rung trời.
Trong Tinh Thần Thành, toàn bộ Tinh Vệ đều bị hắc quang quấn lấy thân thể. Hai chân, hai tay, gương mặt của họ... tất cả phần da thịt có thể nhìn thấy đều hóa thành màu cháy đen trong khoảnh khắc. Giữa sợ hãi và tiếng kêu thảm thiết, họ liều mạng phóng thích lực lượng Thần Quân, muốn xua tan hắc khí. Nhưng mà, ngay cả thân thể Tinh Thần Đế còn dễ dàng bị ăn mòn, ngay cả Thiên Cương Tinh Thần cũng bị hủy diệt trong nháy mắt, thì bọn họ sao có thể chống cự nổi.
Dù họ giãy giụa, gào thét thế nào, thân thể vẫn bị ăn mòn từng lớp. Chỉ trong vài giây, toàn bộ Tinh Vệ đã bị ăn mòn hết da thịt, xương đen lộ ra ngoài... Thiên Nguyên Tinh Thần bay vút lên không trung, liều mạng hét:
- Đi! Các ngươi đi mau!
Hắn vừa dứt lời, con ngươi chợt co rút lại.
Tiếng kêu bi thảm kia không chỉ giới hạn ở Tinh Thần Thành, mà còn đến từ bên ngoài Tinh Thần Thành. Đứng trên cao, hắn trơ mắt nhìn những luồng hắc mang lấy Tinh Thần Thành làm trung tâm, lan tỏa ra bốn phương tám hướng theo hình vòng tròn...
Toàn bộ Tinh Thần Giới như thể mở ra một lối đi thông với vực sâu địa ngục, bị cấp tốc ăn mòn thành một địa ngục hắc ám... Bọn họ đã tự mình lĩnh giáo sự đáng sợ của hắc ám ma khí này. Không còn nghi ngờ gì nữa, nơi hắc khí lan tới, chính là vạn linh bị chôn vùi, không còn một ngọn cỏ.
Cảnh tượng này cũng hiện ra vô cùng rõ ràng trong mắt ba vị Thần Đế.
Khoảnh khắc này, họ đã tận mắt chứng kiến địa ngục.
- Dừng... tay! Mạt Lỵ... dừng tay!
Khóe mắt Tinh Thần Đế như muốn nứt ra, khàn giọng gào thét.
- Nàng không còn là điện hạ... mà là Tà Anh.
Thiên Nguyên Tinh Thần nói, giọng nói lộ rõ vẻ tuyệt vọng.
Tinh Thần Giới rộng lớn đang bị ma khí đến từ Tà Anh Vạn Kiếp Luân cấp tốc ăn mòn. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, toàn bộ Tinh Thần Giới sẽ hoàn toàn biến thành một vùng đất chết.
Kể cả Thần Đế, toàn bộ Tinh Thần và trưởng lão đều bị thương dưới sự phản phệ do kết giới vỡ nát, lực lượng cũng hao tổn rất nhiều, toàn bộ Tinh Vệ thủ hộ bên cạnh đều đã chìm trong tuyệt vọng. Đối mặt với Tà Anh Vạn Kiếp Luân đột nhiên hiện thế thức tỉnh, lại còn mang theo oán hận vô tận đối với Tinh Thần Giới mà thức tỉnh...
Tinh Thần Giới... xong rồi...
Xong rồi...
- Nàng là Tà Anh...
Tinh Thần Đế khẽ lẩm bẩm, trong miệng thốt ra hai chữ “Tà Anh”, trước mắt hắn chợt hoảng hốt, vẫn không thể tin tất cả đây là sự thật.
Sau đó, hắn chậm rãi đứng dậy, trong tay chợt lóe lên ngân mang, đó là một thanh kiếm rộng màu bạc, trên thân kiếm khảm mười hai vì sao. Hắn chỉ kiếm vào Mạt Lỵ, phát ra âm thanh trầm thấp đến cực hạn:
- Nàng đã điên rồi... tất cả ra tay... tất cả!
Bên tai, tiếng kêu thảm thiết của các Tinh Vệ dần nhỏ đi. Bọn họ ngã xuống từng người một, hóa thành xương khô xám tro trong ma khí hắc ám...
Ba ngàn Tinh Vệ của Tinh Thần Giới, ba ngàn Thần Quân mà bất cứ ai cũng có thể chấn động một phương, lại chỉ trong một ngày, toàn bộ bị chôn vùi.
Một nửa, chết dưới sức mạnh tuyệt vọng của Vân Triệt; một nửa, chết trong oán hận vô tận của Mạt Lỵ.
Kết giới vỡ vụn, Tinh Thần Đế và Đồ Mi bị dễ dàng đánh bay, Thần Hổ bị chém đứt thân trong chớp mắt... Tất cả đều đang nói cho họ biết, vị Tinh Thần công chúa quen thuộc mà xa lạ trước mắt đã trở nên đáng sợ đến mức nào... Đó là sức mạnh vượt qua mọi nhận thức, vượt qua giới hạn của con người, vượt qua cả thiên đạo!
Bọn họ may mắn được chứng kiến sức mạnh như vậy, may mắn được thấy ma luân hiện thế, nhưng cũng có thể, sẽ trở thành những vật tế phẩm đầu tiên dưới ma luân thức tỉnh... Cho dù họ là những Thần Chủ đỉnh cao nhất trong mắt người đời.
Xoẹt!
Ma luân đang cắm dưới đất được nhấc lên, hắc mang xé trời, không hề dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, mang theo sát khí ngập trời đánh về phía Tinh Thần Đế... Người cha ruột của nàng, lại trở thành người mà nàng hận nhất, muốn giết nhất vào lúc này. Cũng bởi vì nàng đã thỏa hiệp với hắn, tin tưởng và thuận theo hắn, để rồi hại Thải Chi, hại Vân Triệt. Tình thân gắn bó cuối cùng kia đã trở thành bi ai và trò cười lớn nhất, cuối cùng chỉ còn lại hận ý muốn xé nát hoàn toàn cả thể xác lẫn linh hồn của hắn.
Mặc dù ma luân đã rời đi, nhưng vô số vệt đen vẫn mang theo hắc khí cấp tốc lan tràn trong Tinh Thần Giới, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ nhấn chìm hoàn toàn toàn bộ Tinh Thần Giới.
Tinh Thần Đế chưa động, ba đại Tinh Thần phía sau hắn đã đồng loạt ra tay. Thiên Viêm Tinh Thần nắm chặt tay, một luồng hỏa diễm xuyên phá hắc mang, nhắm thẳng vào ma luân, ngọn lửa bùng nổ thiêu đốt ma khí trong chớp mắt. Thiên Dương Tinh Thần và Thiên Hồn Tinh Thần ở hai bên cũng đồng thời gầm lên, tinh mang rọi trời, một trái một phải đánh tới.
Ba Tinh Thần liên thủ... là một cảnh tượng hiếm thấy đến mức nào. Hay nói đúng hơn, trên đời này có tình thế nào xứng đáng để ba Tinh Thần phải liên thủ?
Một hỏa vực nổ tung trước người, xua tan sự âm lãnh và u ám của thế giới. Nhưng viêm quang đến từ Tinh Thần này lại chỉ kéo dài được một khoảnh khắc. Ma văn trên người Mạt Lỵ chợt lóe lên, cánh tay nhỏ bé như ngọc cũng trong một thoáng bộc phát ra ma quang hắc ám khiến thiên đạo cũng phải run sợ...
Ong...
Dưới ma quang, hỏa vực lập tức bị dập tắt. Ba đại Tinh Thần còn chưa kịp đến gần đã đồng loạt kêu rên một tiếng, bị đánh văng ra xa. Hắc mang cuốn theo tàn ảnh, mang theo ma luân diệt thế vô tình chém về phía đế vương Tinh Thần mà nàng muốn hủy diệt nhất.
Rầm!!
Lại một Tinh Thần chắn trước mặt Mạt Lỵ, vẫn là Thiên Nguyên Tinh Thần. Toàn thân hắn đều chiếu rọi tinh quang, Thiên Nguyên bình chướng dốc hết toàn lực chặn lấy ma luân, trong miệng cũng gầm lên:
- Kết... trận!!
Thập Nhị Thiên Tinh Trận, một trận thế chỉ có thể do các Tinh Thần kết thành, sức mạnh của mười hai Tinh Thần vốn tương đồng sẽ được nối liền. Một khi Thập Nhị Thiên Tinh Trận được kết thành, uy thế của nó đủ để tru thiên diệt thế. Đây là trận pháp chiến đấu mạnh nhất Tinh Thần Giới, càng nhiều Tinh Thần lập trận, uy lực càng mạnh mẽ.
Thiên Nguyên Tinh Thần ra lệnh một tiếng, các Tinh Thần chấn động trong lòng, sau đó ngưng thần thủ tâm, cấp tốc kết trận. Nhưng mà, tiếng gầm này của Thiên Nguyên Tinh Thần cũng khiến khí tức của hắn khẽ dao động. Tà Anh Vạn Kiếp Luân đột nhiên áp tới, trong lúc hắc khí bùng nổ, hung hăng chấn vỡ Thiên Nguyên bình chướng.
Toàn thân Thiên Nguyên Tinh Thần chấn động, sắc mặt trắng bệch, mà ma luân đã phóng đại trong mắt hắn, cuốn thế giới của hắn vào trong hắc ám vô tận.
Rầm!!
Rầm!!
Rầm!!
Hắc ám ma luân oanh kích ba lần, bị hai cánh tay và sức mạnh của hắn gian nan chống đỡ. Nhưng đến lần thứ tư, hắn cuối cùng không còn sức chống đỡ, hai tay bị đánh văng ra, huyền lực hộ thân bị nghiền nát, ma luân cuốn theo vực sâu hắc khí, nhắm thẳng vào lồng ngực hắn.
Rầm!!!
Thiên Nguyên Tinh Thần còn chưa phun xong một ngụm máu, hắc ám ma luân đã đánh tới lồng ngực của hắn...
Rầm!!
Rầm!!
Rầm!!
Rầm!!
Rầm...
Thiên Nguyên Tinh Thần Đồ Mi, là sư phụ huyền đạo của Mạt Lỵ khi còn bé, cũng là một trong những trưởng bối mà nàng kính trọng nhất. Nhưng giờ phút này, ma luân hắc ám không hề có một chút do dự hay thương hại, như ác mộng lần lượt đánh vào ngực hắn, tàn nhẫn nổ nát lồng ngực, xương cốt của hắn, cuốn Thiên Nguyên thân thể của hắn vào trong hắc ám ngày càng sâu...
Trong miệng Thiên Nguyên Tinh Thần máu tươi lênh láng, mỗi một ngụm đều mang theo màu đen tuyền đậm hơn trước. Con ngươi của hắn tan rã, ý thức cũng dần dần tán loạn. Dần dần, ngay cả tiếng kinh hô của các Tinh Thần khác bên tai cũng không còn nghe rõ.
Rầm!!!!
Hắc quang vỡ nát, thân thể của Đồ Mi bay lên trong làn hắc vụ đầy trời, văng ra rất xa. Khóe mắt Tinh Thần Đế như muốn nứt ra, gầm nhẹ một tiếng bay lên, chụp lấy Đồ Mi đang bay ngược đi... Nhưng hắn vừa mới đứng dậy, một luồng hắc mang đáng sợ tuyệt luân đã xẹt qua khóe mắt hắn.
Tà Anh Vạn Kiếp Luân bay ra khỏi tay Mạt Lỵ, bánh xe ma quỷ xoay tít, kéo theo một vòng xoáy không gian hắc ám lao về phía Đồ Mi, tàn nhẫn cắt lìa đầu của hắn khỏi thân thể tàn phế.