Sâu trong Nội phủ của Thương Phong Huyền Phủ, ngăn cách với Trung phủ bởi một khu rừng rậm rạp. Xuyên qua khu rừng, đại môn Nội phủ liền hiện ra trước mắt. Chắn ngang lối vào không phải là một cánh cổng, mà là một phong ấn trận pháp màu tím đang chậm rãi xoay tròn.
Khi Tư Không Độ đến gần, trận pháp ngừng xoay, rồi biến mất. Nhưng khi Vân Triệt tiến lên một bước, trận pháp vừa biến mất bỗng nhiên xuất hiện trở lại, một lực bài xích không thể kháng cự ập đến, ép Vân Triệt phải lùi lại một bước. Cùng lúc đó, một giọng nói già nua vang lên từ hư không:
- Tư Không Độ, người ngươi mang tới chính là “Vân Triệt” mà Tần phủ chủ đã nói sao?
Tư Không Độ cất cao giọng đáp:
- Vâng. Xin Từ trưởng lão cho phép.
Tinh!
Một tia huyền lực cực nhỏ bỗng nhiên bắn ra từ phía trước, điểm vào người Vân Triệt, sau khi tiến vào cơ thể hắn liền nhanh chóng biến mất. Sau đó, giọng nói già nua lại vang lên:
- Đây là ấn ký thông hành của Nội phủ, thời hạn chỉ có ba tháng. Sau ba tháng, ấn ký sẽ tự động biến mất. Vào đi.
- Chúng ta đi thôi.
Tư Không Độ đi trước một bước, tiến vào trong Nội phủ.
Khung cảnh của Nội phủ chỉ có thể dùng hai từ thanh tịnh và đơn sơ để hình dung. Nhìn lướt qua, trong tầm mắt không có lấy một bóng người, kiến trúc tuy đơn giản nhưng toát lên vẻ cổ kính.
Thế nhưng, ngay bước chân đầu tiên đặt vào nơi này, Vân Triệt đã cảm nhận rõ ràng huyền khí nơi đây nồng đậm lạ thường, ít nhất cũng gấp đôi bên ngoài.
- Cảm nhận được rồi chứ?
Tư Không Độ liếc nhìn phản ứng của Vân Triệt, giải thích:
- Tuy Nội phủ rất nhỏ, nhưng bên dưới lại là một huyền mạch tự nhiên vô cùng hiếm thấy! Chính vì vậy mà huyền khí trong Nội phủ mới nồng đậm đến thế. Phong ấn trận mà chúng ta vừa đi qua không chỉ đơn thuần là cánh cửa vào Nội phủ, tác dụng lớn hơn của nó là ngăn huyền khí thất thoát ra ngoài.
- Tòa tháp phía trước kia tên là Tụ Huyền Tháp, tổng cộng có mười tầng. Trong tháp được thiết lập một trận pháp đặc thù, có thể hội tụ huyền khí trong Nội phủ trên phạm vi lớn vào bên trong, khiến cho huyền khí trong tháp đạt đến mức độ cực kỳ đậm đặc. Tu luyện trong tháp, tốc độ tất sẽ vượt xa bên ngoài.
Theo hướng tay chỉ của Tư Không Độ, Vân Triệt thấy được tòa tháp cao mười tầng sừng sững giữa Nội phủ.
- Ngươi chỉ có ba tháng, cho nên phải tận dụng từng giây từng phút để tu luyện, không được lãng phí.
Tư Không Độ nghiêm túc nói, dù hắn biết rằng có liều mạng tu luyện thế nào đi nữa, việc Vân Triệt muốn chiến thắng Mộ Dung Dật ngay từ đầu đã là chuyện không thể. Hy vọng duy nhất, có lẽ chỉ là kỳ tích… Ví dụ như trong ba tháng này, Mộ Dung Dật đột nhiên sặc nước mà chết, ăn cơm bội thực mà chết, bị sét đánh chết, ngã chết, hay lao lực mà chết trên bụng nữ nhân…
Nghe vậy, Vân Triệt cảm thấy ấm lòng, vẻ mặt đầy cảm kích:
- Tư Không đại ca, cảm ơn thịnh tình của huynh.
- Ha ha, đừng để trong lòng.
Tư Không Độ cười nói:
- Mạng của ta là do gia gia ngươi cứu. Không có Tiêu Liệt gia gia, sẽ không có Tư Không Độ ta ngày hôm nay. Mấy năm nay ta luôn mong mỏi có thể báo đáp đại ân của gia gia ngươi, ngươi đến đây, cuối cùng cũng đã phần nào thỏa được tâm nguyện của ta. Ta làm gì cho ngươi cũng đều là việc nên làm. Được rồi, đi thôi, ta dẫn ngươi đến Thiên Binh Các trước.
- Thiên Binh Các?
- Thương Phong Huyền Phủ có tổng cộng ba đại binh các, lần lượt là Nhân Binh Các, Địa Binh Các và Thiên Binh Các. Nhân Binh Các ở Ngoại phủ, Địa Binh Các ở Trung phủ, vậy nên Thiên Binh Các tất nhiên thuộc về Nội phủ. Ba binh các này đều là nơi để các đệ tử tương ứng lựa chọn binh khí. Trong đó, binh khí ở Thiên Binh Các đương nhiên có phẩm cấp cao nhất. Bất kỳ đệ tử Nội phủ nào cũng có một cơ hội lựa chọn vũ khí tại Thiên Binh Các. Sau khi chọn xong vũ khí, có thể đến Thái Huyền Điện để lựa chọn huyền công và huyền kỹ muốn tu luyện… Mặt khác, cũng chỉ có đệ tử Nội phủ mới được tu hành những huyền công độc quyền của Thương Phong Huyền Phủ, về phần huyền kỹ, tự nhiên cũng là loại cao cấp nhất.
- Còn nữa, Nội phủ không có đạo sư, mọi việc tu luyện đều phải dựa vào bản thân.
Trong lúc nói chuyện, hai người đã đến Thiên Binh Các.
Thiên Binh Các nằm dưới lòng đất nhưng không hề âm u. Nhìn lướt qua là vô số binh khí rực rỡ muôn màu, đao, kiếm, thương, kích, mâu, rìu, chùy, câu… không thiếu một thứ gì. Phần lớn chúng đều tỏa ra ánh sáng lộng lẫy, nhưng cũng có một phần ảm đạm không ánh sáng, lặng lẽ nằm trong một góc. Vân Triệt vừa bước vào đã cảm nhận được từng luồng khí lạnh lẽo ập vào mặt, những luồng khí này hoặc nhẹ nhàng, hoặc cao quý, hoặc sắc bén, hoặc bá đạo.
- Binh khí có phẩm cấp thấp nhất trong Thiên Binh Các cũng là Chân Huyền Khí, đa phần là Linh Huyền Khí. Vốn còn có một vài món Địa Huyền Khí cường đại, nhưng đã sớm bị các tiền bối lấy đi, chỉ còn sót lại một món Địa Huyền Khí, nhưng chẳng ai muốn chọn món đồ gân gà đó. Vân Triệt, ngươi thường dùng vũ khí gì?
Tư Không Độ hỏi.
Vân Triệt im lặng một lúc, rồi thành thật trả lời:
- Ta không am hiểu sử dụng binh khí.
Khi còn ở Thương Vân đại lục, hai tay hắn đều phải dùng để cầm Thiên Độc Châu, vốn không thể cầm thêm binh khí. Dù sao lúc đó Thiên Độc Châu cũng chưa dung hợp với cơ thể hắn như bây giờ.
- Không tu luyện binh khí?
Tư Không Độ tỏ vẻ kinh ngạc, sau đó lắc đầu nói:
- Là một huyền giả, không nên bỏ qua tác dụng to lớn mà binh khí mang lại. Một món binh khí thuận tay có thể giúp huyền giả gia tăng sức tấn công và phòng ngự trên diện rộng, tác dụng này chẳng khác nào có thêm một cánh tay. Trong một trận chiến cùng cấp, nếu các điều kiện khác ngang nhau, người không có binh khí tuyệt đối không thể thắng được người có binh khí. Nhưng ngươi còn trẻ, bắt đầu tu luyện từ bây giờ cũng không muộn chút nào.
Vân Triệt gật đầu, hoàn toàn tán thành lời của Tư Không Độ. Trước kia vì phải cầm Thiên Độc Châu nên hắn không tu luyện binh khí, nhưng bây giờ, đúng là nên tìm một loại vũ khí thích hợp với mình.
- Nếu trước đây ngươi chưa từng luyện qua binh khí, ta đề nghị ngươi nên chọn một thanh kiếm.
Tư Không Độ nói:
- Kiếm là vua của các loại binh khí, có thể chém, chặt, đâm, cắt, khoét, gọt, đỡ, linh hoạt đa biến, dễ dàng khống chế, uy lực và khả năng phòng ngự đều rất mạnh, hơn nữa lại dễ học dễ luyện. Ở Thiên Huyền đại lục hiện nay, số huyền giả dùng kiếm làm vũ khí chiếm khoảng bảy phần. Trừ phi có những huyền công, huyền kỹ đặc thù cần vũ khí riêng để phát huy uy lực tối đa, còn lại hầu hết đều chọn kiếm. Vũ khí của ta cũng là kiếm.
Vân Triệt cũng đồng tình với lời của Tư Không Độ. Trước đây, trong Phượng Hoàng thí luyện và khi đối đầu với dong binh đoàn Hắc Ma, hắn từng dùng thanh kiếm Hổ Phách lấy từ phân tông của Tiêu Tông. Dù chưa từng dùng kiếm bao giờ, nhưng mấy lần sử dụng thanh kiếm Hổ Phách ấy, hắn lại cảm thấy khống chế rất thuận tay. Kiếm linh hoạt đa biến, công thủ toàn diện, lại dễ học dễ luyện, các loại vũ khí khác khó mà sánh bằng.
- Được, vậy ta sẽ chọn một thanh kiếm.
Vân Triệt gật đầu.
Trong vô số vũ khí ở Thiên Binh Các, kiếm cũng là loại có số lượng nhiều nhất, chừng vài trăm thanh. Ánh mắt Vân Triệt cẩn thận lướt qua từng thanh kiếm mang khí thế khác nhau, nhưng sau khi xem xong, trong lòng chỉ có thất vọng. Bởi vì khí thế mà những thanh kiếm này tỏa ra, không một thanh nào có thể sánh được với thanh kiếm Hổ Phách của hắn.
Dù sao, kiếm ở đây đa phần là Chân Huyền Kiếm và Linh Huyền Kiếm, còn kiếm Hổ Phách lại là một thanh Địa Huyền Kiếm đích thực.
Đang định đi xem các loại vũ khí khác, bước chân Vân Triệt bỗng nhiên khựng lại, ánh mắt hắn dán vào phía dưới một giá vũ khí.
Bên dưới giá vũ khí treo đầy các loại thần kiếm, một thanh cự kiếm phủ đầy bụi bặm đang lặng lẽ nằm đó. Thân kiếm rộng chừng ba mươi phân, chiều dài gần bằng cả thân người Vân Triệt, mũi kiếm tù và dày, chuôi kiếm to bản, vừa nhìn đã biết phải dùng cả hai tay để nắm. Toàn thân kiếm một màu đen kịt, không có bất kỳ hoa văn đẹp đẽ nào, thậm chí cũng không tỏa ra chút khí thế nào, tựa như một khối sắt vụn lặng im trong lớp bụi, dường như đã sớm bị người đời lãng quên. Nếu không phải Vân Triệt mắt tinh, có lẽ cũng không phát hiện ra sự tồn tại của nó.
- Thanh kiếm này là?
Vân Triệt ngồi xổm xuống, tò mò hỏi.
Tư Không Độ liếc nhìn thanh kiếm, thuận miệng nói:
- À, đó chính là món đồ mà ta vừa nói với ngươi, món Địa Huyền Khí cuối cùng còn lại ở đây. Tên nó là “Bá Vương Kiếm”, là vũ khí của một vị mãnh tướng được mệnh danh là “Bá Vương” từ ngàn năm trước. Hắn từng dùng thanh kiếm này giết địch vô số, lập nên chiến công hiển hách. Sau đó, thanh kiếm này được đưa vào Thiên Binh Các, đã yên lặng ở đây rất nhiều năm. Chỉ tiếc rằng, thanh Địa Huyền Kiếm này lại là một thanh trọng kiếm, nên không có huyền giả nào chọn nó cả.
- Vì sao?
Vân Triệt hỏi.
- Rất đơn giản. Bởi vì nó là trọng kiếm, có thân kiếm khổng lồ và sức nặng kinh người. Mặc dù cũng là “kiếm”, nhưng nó hoàn toàn không có sự nhẹ nhàng linh hoạt như kiếm thường. Sức nặng này khiến việc khống chế nó đã là một chuyện cực kỳ khó khăn, cho dù khống chế được, mỗi một lần vung lên đều phải hao phí lượng lớn huyền lực. Nặng nề, khó khống chế, tiêu hao huyền lực cực lớn, ba nhược điểm này đã định sẵn không có huyền giả nào lựa chọn nó. Ưu điểm lớn nhất của nó là một khi đánh trúng sẽ tạo ra lực sát thương khủng khiếp, nhưng với thân kiếm cồng kềnh như vậy, tốc độ vung lên vốn không thể nhanh được, muốn đánh trúng kẻ địch là rất khó. Hơn nữa, sau mỗi lần vung kiếm sẽ lộ ra sơ hở rất lớn, cho đối phương đủ cơ hội để lợi dụng.
- Do đó, nó chỉ thích hợp trên chiến trường. Nếu khống chế tốt, nó sẽ là vũ khí tàn sát đáng sợ nhất, nhưng tuyệt đối không phù hợp với huyền giả chúng ta. Khi đối đầu với đối thủ, nó không những không thể trở thành trợ lực, mà ngược lại còn trở thành gánh nặng.
- Mặt khác, trọng kiếm tuy cũng là kiếm, nhưng vì đặc tính hoàn toàn khác với kiếm thông thường, nên các huyền kỹ về kiếm đều không phù hợp để tu luyện trọng kiếm. Hiện tại, Thái Huyền Điện có ba trăm bốn mươi bảy loại huyền kỹ về kiếm, nhưng về trọng kiếm thì một loại cũng không có.
Lúc Tư Không Độ nói, Vân Triệt vẫn không rời mắt khỏi thanh Bá Vương Cự Kiếm phủ đầy bụi bặm, trong đầu tưởng tượng ra cảnh tượng mình tùy ý vung vẩy thanh trọng kiếm này… Bất chợt, hắn đưa cả hai tay ra, nắm chặt lấy chuôi của thanh Bá Vương Cự Kiếm, rồi dồn sức nhấc lên.
Bá Vương Cự Kiếm vẫn không hề nhúc nhích.
Vân Triệt thầm kinh hãi… Nặng đến thế sao!
Hắn hít sâu một hơi, nghiến chặt răng, tức thì vận khởi huyền lực toàn thân, dồn hết tất cả sức mạnh vào hai tay, rồi gầm lên một tiếng.
- A!!
Kéééét…
Trong tiếng kim loại nặng nề ma sát với mặt đất, Bá Vương Trọng Kiếm cuối cùng cũng được Vân Triệt nhấc lên một chút. Quá trình nâng lên vô cùng gian nan, chậm chạp… Mất hơn mười nhịp thở, Vân Triệt cuối cùng mới nâng được thanh kiếm lên ngang hông. Vì dốc toàn lực, cả khuôn mặt hắn đã đỏ bừng, trán đẫm mồ hôi.
Nặng! Sao có thể nặng như vậy! Thanh kiếm này rốt cuộc được làm bằng chất liệu gì!
- Thanh Bá Vương Kiếm này nghe nói được rèn từ thiên thạch ngoài vũ trụ, nặng đến 3.900 cân. Với huyền lực hiện tại của ngươi mà có thể nhấc nó lên đã là rất giỏi rồi.
Tư Không Độ nói:
- Hửm? Chẳng lẽ ngươi có hứng thú với nó?
“Tà Phách!!”
Vân Triệt gầm nhẹ trong lòng, Tà Phách mở ra, huyền lực toàn thân bỗng chốc tăng vọt. Dưới luồng huyền lực bộc phát, hắn gầm lớn một tiếng, sức mạnh toàn thân điên cuồng dâng lên, lập tức nâng mũi Bá Vương Cự Kiếm rời khỏi mặt đất, nâng bổng nó lên, giữ ngang trước người… Nhưng, động tác này chỉ duy trì được vài nhịp thở ngắn ngủi. Dưới sức nặng khủng bố kia, hắn không thể chống đỡ thêm, mũi kiếm đột ngột chúi xuống, “RẦM” một tiếng cắm xuống đất. Trong tiếng nổ vang, cả nền đất của Thiên Binh Các cũng phải rung lên.
Vân Triệt vẫn nắm chặt chuôi kiếm, há miệng thở hổn hển, nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ mặt đầy hưng phấn:
- Ta muốn… thanh kiếm này