Vân Triệt là kẻ không hành động theo lẽ thường. Đây là ấn tượng trực quan nhất mà Tư Không Độ có được sau một thời gian ngắn tiếp xúc.
Ví dụ như, hắn chỉ mới ở Nhập Huyền cảnh nhưng lại dám khiêu chiến Mộ Dung Dật, lại ví dụ như… trong vô số binh khí tại Các Thiên Binh, hắn lại chọn đúng thanh vũ khí mà gã đã giải thích đi giải thích lại là thứ tuyệt đối không thể lựa chọn!
— Lời ta vừa nói ngươi không nghe lọt tai sao?
Tư Không Độ nén giận:
— Thanh kiếm này vốn không phù hợp với huyền giả chúng ta! Việc khống chế nó khó hơn khống chế kiếm thường đến cả trăm lần! Mặc dù ở trong Các Thiên Binh, phẩm cấp của nó là cao nhất, nhưng lựa chọn vũ khí, quan trọng nhất là phải phù hợp với bản thân. Đừng nói nó là Địa Huyền Khí, cho dù là Thiên Huyền Khí, trong nội phủ cũng vốn không có ai lựa chọn nó!
— Những lời ngươi nói ta đều hiểu.
Vân Triệt cắn răng chống đỡ sức nặng của Cự kiếm Bá Vương, chậm rãi nói:
— Nhưng mà, ta cảm thấy, thanh kiếm này mới là vũ khí thích hợp nhất với ta.
— Ngươi chỉ nâng nó lên đã gần như dùng hết toàn lực, còn khống chế nó thế nào?
— Đó chỉ là do lực lượng của ta chưa đủ, đợi khi huyền lực của ta tăng lên, sẽ có ngày ta có thể nhẹ nhàng khống chế nó.
Vân Triệt đáp lại.
— Nội phủ, thậm chí toàn bộ Huyền Phủ Thương Phong, đều không có bất cứ huyền kỹ nào về trọng kiếm, cũng không có bất cứ đạo sư nào biết sử dụng trọng kiếm. Nếu ngươi thật sự chọn nó, ngươi sẽ chẳng biết phải tu luyện thế nào cho đúng.
Tư Không Độ cau mày, nhẫn nại khuyên can. Hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi, bản thân rõ ràng đã nói nhiều lý do như vậy, tại sao Vân Triệt lại trực tiếp lựa chọn thanh trọng kiếm đã sớm bị lãng quên này.
— Không sao, tự mình nghiên cứu và luyện tập cũng là một lựa chọn không tồi.
Vân Triệt hít sâu một hơi, hai tay vừa nhấc, thu Cự kiếm Bá Vương vào trong Châu Thiên Độc. Sau đó hắn phủi tay, vẻ mặt rất thỏa mãn nói:
— Tư Không đại ca, ta đã chọn xong vũ khí rồi. Tháp Tu Huyền ta sẽ tự đến sau, giờ hãy đưa ta tới Điện Thái Huyền trước đã.
— Ngươi…
Tư Không Độ thật sự rất muốn nói Vân Triệt đúng là kẻ không nói lý lẽ, cuối cùng, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu, nói:
— Thôi được, điều ta nên nói cũng đã nói, ngươi vẫn cứ lựa chọn như vậy, ta không có quyền can thiệp. Đi thôi.
Điện Thái Huyền là nơi Huyền Phủ Thương Phong cất giữ các loại huyền công và huyền kỹ, là nơi tích lũy nội tình ngàn năm của huyền phủ.
Điện Thái Huyền nằm ở nội phủ, nhưng nhờ thiết kế truyền tống trận đặc thù, từ ngoại phủ, trung phủ, nội phủ đều có thể tiến vào. Nhưng đệ tử ngoại phủ chỉ có thể vào tầng thứ nhất, đệ tử trung phủ có thể vào tầng thứ nhất và tầng thứ hai, còn đệ tử nội phủ có thể tự do ra vào cả ba tầng. Số tầng càng cao, phẩm cấp của huyền công huyền kỹ được cất giữ ở đó cũng càng cao.
Sau khi thông qua kiểm nghiệm ấn ký của trưởng lão thủ vệ, Vân Triệt theo Tư Không Độ đi thẳng đến tầng thứ ba của Điện Thái Huyền. Nơi này hoàn toàn yên tĩnh, khí tức huyền khí thần bí mà nồng đậm lan tỏa. Liếc mắt nhìn lại, những ngọc thạch hoặc thư quyển bằng ngọc ghi lại các loại huyền công huyền kỹ bày đầy trước mắt.
— Mỗi hai tháng, đệ tử nội phủ có thể đến Điện Thái Huyền một lần, lựa chọn nhiều nhất hai bản huyền công hoặc huyền kỹ. Hơn nữa trong vòng một tháng, bất kể lĩnh ngộ được hay không, đều phải trả lại.
Tư Không Độ thong thả đi về phía trước vài bước, đứng trước một giá ngọc, ra hiệu nói:
— Vân Triệt, vận khí của ngươi không tệ, độc môn huyền công “Tâm quyết Thái Huyền” của Huyền Phủ Thương Phong chúng ta vẫn còn ở đây, chưa bị đệ tử nội phủ nào mượn đi. Ngươi vừa mới vào nội phủ, thứ đầu tiên phải lấy chính là quyển này! Tu luyện Tâm quyết Thái Huyền có thể khiến năng lực khống chế huyền lực của ngươi tăng lên trên phạm vi lớn, đến cảnh giới đủ cao, khiêu chiến vượt cấp là chuyện dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, đại bộ phận huyền kỹ độc môn của huyền phủ chúng ta cũng đều cần lấy Tâm quyết Thái Huyền làm cơ sở để phát động. Ngoài “Tâm quyết Thái Huyền” bắt buộc phải chọn, ngươi có thể chọn thêm một quyển huyền kỹ có uy lực đủ mạnh.
Vân Triệt đi đến bên cạnh Tư Không Độ, cầm lấy bản “Tâm quyết Thái Huyền” kia, dùng huyền lực thăm dò sơ qua thuộc tính và nội dung xong, liền buông xuống, lật xem những ngọc thạch và ngọc quyển khác. Tư Không Độ nhíu mày nhưng không lên tiếng. Đối mặt với nhiều huyền công huyền kỹ như vậy mà chỉ có thể chọn hai cái, đương nhiên phải cân nhắc lựa chọn một cách cẩn trọng. Hắn nhớ lại lần đầu tiên mình tiến vào nơi này, đã kinh ngạc đến ngây người hồi lâu, sau đó ở bên trong chọn lựa suốt cả một ngày trời mới hưng phấn rời đi.
Chỉ có điều hắn tin tưởng sau khi Vân Triệt cân nhắc nhiều phen, nhất định sẽ quay lại lựa chọn bản “Tâm quyết Thái Huyền” kia.
Vân Triệt lướt qua từng giá ngọc, mỗi lần cầm lấy một ngọc quyển, cũng chỉ lướt qua trong giây lát rồi vội vàng đặt xuống, cái lâu nhất cũng chỉ dừng lại trong tay hắn chừng năm sáu lần hít thở. Cho đến khi nửa canh giờ trôi qua, Vân Triệt vẫn chưa đưa ra bất cứ lựa chọn nào.
— Vân Triệt, có phải đã chọn đến hoa cả mắt rồi không? Không sao, cứ chậm rãi tìm. Năm đó sư huynh ngươi là ta đây cũng chọn lựa suốt cả một ngày trời đấy.
Tư Không Độ tỏ vẻ thấu hiểu nói.
Vân Triệt gật đầu, đi tới giá ngọc tiếp theo. Khi đi qua bức tường phía đông gần giá ngọc, hắn liếc thấy một giỏ trúc cao bằng nửa người đặt ở góc tường. Trong giỏ chất đầy những ngọc quyển cũ nát, bừa bộn. Những thứ này hiển nhiên cũng là ngọc quyển huyền kỹ, nhưng hơi thở tỏa ra lại cực kỳ mỏng manh.
— Tư Không đại ca, trong này là gì vậy?
Vân Triệt chỉ về phía giỏ trúc hỏi.
— A! Đó là những huyền kỹ mà Huyền Phủ Thương Phong thu thập được từ khắp nơi trong đế quốc những năm gần đây. Một vài thứ có uy lực không tầm thường sẽ được đặt ở tầng một hoặc tầng hai, cũng có một số cực nhỏ được lưu tại tầng ba. Còn những huyền kỹ gà rừng dân gian có phẩm cấp quá thấp, uy lực như phế vật, cho dù đặt ở tầng thứ nhất cũng không có ai thèm liếc mắt nhìn. Vì vậy, trưởng lão trông coi Điện Thái Huyền đã lựa ra những huyền kỹ dân gian quá mức rác rưởi, không ai ngó ngàng tới. Vốn định vứt bỏ hoặc tiêu hủy toàn bộ, nhưng xem ra ông ấy đã để chúng ở đó rồi quên bẵng đi.
— Ồ?
Vân Triệt đáp lời, sau đó đi thẳng tới giỏ trúc kia, tiện tay cầm lấy một vài ngọc quyển ghi lại “huyền kỹ gà rừng dân gian” như lời Tư Không Độ nói để lật xem. Hắn cầm lấy một quyển rồi buông, lại cầm quyển thứ hai, sau đó là quyển thứ ba, quyển thứ tư…
Khi Vân Triệt đi về phía giỏ trúc, Tư Không Độ đã có dự cảm không lành. Bởi vì kết hợp với những hành vi trước đó của Vân Triệt, Tư Không Độ đã kết luận, cho dù là chuyện thái quá đến mức nào, người này đều có thể làm được.
Quả nhiên, không khiến Tư Không Độ thất vọng, Vân Triệt lấy ra hai ngọc quyển từ trong giỏ trúc, nói:
— Được rồi, chọn hai bản này. Tư Không đại ca, chúng ta đi thôi.
“Hỏa Diễm Quyền”, “Hỏa Vân Chưởng”…
Khi thấy rõ tên hai loại huyền kỹ này, Tư Không Độ suýt chút nữa phun ra một ngụm máu. Hắn rốt cuộc không để ý tới hình tượng và sự hàm dưỡng của mình nữa, chửi ầm lên:
— Vân Triệt!! Đầu óc ngươi úng nước rồi sao! Ngươi khiêu chiến Mộ Dung Dật, ta không nói gì, ngươi lựa chọn trọng kiếm không ai thèm chọn, ta cũng nhịn… Nhưng ngươi chọn hai bản huyền kỹ gà rừng này là có ý gì!! Hỏa Diễm Quyền và Hỏa Vân Chưởng… Mẹ kiếp! Đây vốn là hai bản huyền kỹ cấp thấp đến không thể thấp hơn! Chỉ cần hơi hiểu biết về huyền công hệ hỏa, có thể dùng huyền lực hóa thành lửa, cho dù là đứa trẻ ba tuổi cũng có thể luyện thành thục trong vòng nửa canh giờ! Về uy lực thì càng là cặn bã trong cặn bã! Huyền kỹ như vậy ngươi còn cần phải chọn ở trong Điện Thái Huyền sao? Tùy tiện ra ngoài tìm một cửa hàng, chỉ cần một đồng huyền tệ là có thể mua được cả cân!
Vân Triệt vội vàng xua tay, cười đáp:
— Tư Không đại ca bớt giận, ta đây không phải vừa vặn có huyền công hệ hỏa sao, cho nên liền lựa chọn hai huyền kỹ hệ hỏa, ta cảm thấy chúng rất hợp với ta.
— Hợp cái quái gì!
Tư Không Độ dùng một ngón tay chỉ về phía sau, nói:
— Tuy rằng nơi này không có nhiều huyền kỹ hệ hỏa, nhưng cũng phải có đến mấy chục bản! “Tai Nan Huyền Viêm”, “Thiên Dương Chỉ”, “Phần Hồn Quyền”… Ở bên kia kìa, cái nào mà không mạnh hơn thứ trong tay ngươi gấp trăm lần!
— Nhưng ta cảm thấy hai cái này hợp với ta hơn. Bởi vì chúng nó trông có vẻ rất dễ tu luyện.
Câu trả lời của Vân Triệt khiến Tư Không Độ thiếu chút nữa nghẹn họng ngất đi.
— Hiện giờ vũ khí và huyền kỹ đều đã chọn xong, phiền Tư Không đại ca dẫn ta đến chỗ ở đi.
Vân Triệt thu hồi “Hỏa Diễm Quyền” và “Hỏa Vân Chưởng”, nghiêm túc nói.
Khóe miệng Tư Không Độ co giật, không thèm nói thêm một lời nào, bèn theo ý Vân Triệt dẫn hắn rời khỏi Điện Thái Huyền, đi thẳng đến chỗ ở đã được sắp xếp cho hắn.
Chỗ ở mà Huyền Phủ Thương Phong dành cho đệ tử nội phủ tự nhiên không hề keo kiệt. Khi Vân Triệt nhìn thấy căn phòng trước mắt, trong lòng không khỏi âm thầm kinh ngạc. Căn phòng rộng lớn không ngờ, hơn nữa còn kèm theo một tiểu viện lịch sự tao nhã. Bên trong phòng đầy đủ mọi vật dụng cần thiết cho cuộc sống, ngay cả đệm chăn cũng được dệt từ loại tơ tằm tốt nhất.
Mỗi một đệ tử nội phủ đều là nhân vật mà ngay cả hoàng thất Thương Phong cũng phải mời chào thịnh tình, tự nhiên sẽ không bạc đãi.
— Đây sẽ là chỗ ở của ngươi. Ta ở viện thứ bốn mươi mốt, nếu có việc gì, ngươi có thể tìm ta bất cứ lúc nào. Ngoài ra, phòng tu huyền của ngươi là gian số một trăm lẻ một, trong người ngươi đã được gieo ấn ký huyền lực tương ứng, nơi đó chỉ có ngươi mới có thể tiến vào, ngươi có thể yên tâm tu luyện bất cứ lúc nào. Mặt khác, đừng quên cứ bảy ngày lại đến Các Huyền Đan của nội phủ lĩnh mười viên Trung Hồi Huyền Đan, ba viên Tôi Cốt Đan và hai viên Tiểu Hồi Thiên Đan. Còn nữa, trong nội phủ này, nếu gặp phải đệ tử nội phủ khác, ngàn vạn lần đừng gây ra bất cứ xung đột gì, bởi vì bất cứ ai ở đây đều là người ngươi không thể trêu vào.
— Huyền phủ không có bất cứ hạn chế hay ước thúc nào đối với đệ tử nội phủ. Ngươi có thể tự do hành động ở ngoại phủ, trung phủ và nội phủ, cũng có thể rời khỏi huyền phủ bất cứ lúc nào… nếu ngươi bằng lòng lãng phí thời gian tu luyện quý báu ở nội phủ.
Dặn dò xong những lời cần nói, Tư Không Độ không ở lại thêm, đi thẳng. Hiện giờ hắn bắt đầu tin chắc rằng, Vân Triệt hoặc là đầu óc có vấn đề, hoặc là một tên điên.
Nửa khắc sau, Tư Không Độ xuất hiện trước mặt Tần Vô Thương. Hắn đang ngồi đối diện Tần Vô Ưu, nhàn nhã phẩm trà.
— Tất cả đều sắp xếp ổn thỏa rồi chứ?
Tần Vô Thương cười khẽ hỏi.
— Vâng, đệ tử đã bố trí ổn thỏa cho Vân Triệt. Nhưng mà…
Sắc mặt Tư Không Độ rối rắm, có phần không đành lòng nói ra.
— Nhưng mà cái gì?
Tần Vô Thương liếc mắt nói.
— Ở Các Thiên Binh, hắn đã chọn thanh Cự kiếm Bá Vương kia.
— Hả?
Tần Vô Thương lộ vẻ kinh ngạc, nghi hoặc nhìn về phía Tần Vô Ưu:
— Vũ khí mà tiểu tử này am hiểu là trọng kiếm sao?
— Không!
Tần Vô Ưu lắc đầu:
— Theo đệ được biết, hắn không am hiểu sử dụng bất cứ loại vũ khí nào. Về phần tại sao lại lựa chọn thanh trọng kiếm kia, quả thật có chút kỳ quái. Nhưng mà, với hiểu biết của đệ về hắn, hắn quyết không phải kiểu người lỗ mãng chỉ đơn thuần coi trọng việc Cự kiếm Bá Vương có phẩm cấp cao nhất. Đúng rồi, Tư Không Độ, hắn đã lựa chọn huyền công và huyền kỹ nào vậy?
— Hắn không lựa chọn huyền công.
Tư Không Độ hít một hơi thật sâu, mới thẳng thắn nói:
— Mà lựa chọn hai bản huyền kỹ, lần lượt là “Hỏa Diễm Quyền” và “Hỏa Vân Chưởng”.
Phụt!
Nước trà trong miệng Tần Vô Thương và Tần Vô Ưu đồng thời phun ra… văng hết lên mặt đối phương.