Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1350: CHƯƠNG 1348: TRẬN CHIẾN HỦY THIÊN (TRUNG)

Màn sương đen nhanh chóng lan tràn khắp Tinh Thần Giới, cứ mỗi một tấc đất bị nó nuốt chửng, Tinh Thần Giới lại có thêm một địa ngục chết chóc.

Hơi thở tuyệt vọng bao trùm Tinh Thần Giới, mỗi một giây trôi qua đều có vô số sinh linh bị chôn vùi trong màn sương đen. Mà Tinh Thần Thành, trung tâm của Tinh Thần Giới, càng bị hắc quang ngập trời bao phủ. Lực lượng kinh hoàng điên cuồng càn quét trên mảnh đất thần thánh nhất Đông Thần Vực này. Không gian bị xé rách từng tầng trong mỗi khoảnh khắc, khiến toàn bộ Tinh Thần Giới và cả tinh vực xung quanh không ngừng rung chuyển.

Ầm ầm --

Rầm!!

Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, máu đen văng tung tóe, mà mỗi một tiếng hét thảm, mỗi một vệt máu đều đến từ các trưởng lão Tinh Thần... đến từ các Thần Chủ!

Một khi đã thành Thần Chủ, vinh quang muôn đời. Từ khi Thần Giới tồn tại đến nay, mỗi một người thành Thần Chủ, danh tiếng và địa vị đều được ghi chép lại rõ ràng, bởi vì cảnh giới Thần Chủ là cực hạn mà nhân loại có thể đạt tới, là cảnh giới có thể làm chúa tể đất trời, cảnh giới gần với thần linh nhất của nhân loại.

Sở hữu sức mạnh như vậy, liền có thể nhìn xuống chúng sinh vạn giới. Tàn sát vạn linh chỉ như một cái phất tay, dễ như cắt cỏ rác.

Thế mà hôm nay, những Thần Chủ ngạo nghễ của Tinh Thần Giới này, trước mặt Mạt Lỵ lại chẳng khác gì cỏ rác. Mỗi một lần ma luân xoay chuyển, mỗi một tia hắc quang quét qua đều sẽ đưa từng người bọn họ, thậm chí từng nhóm từng nhóm chôn vùi vào vực sâu chết chóc.

Bọn họ chưa bao giờ biết, sức mạnh của bản thân, thân thể thần linh của mình lại mỏng manh đến thế. Bọn họ rõ ràng đang nắm giữ sức mạnh ở cấp bậc cao nhất trên thế gian này... sao có thể yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn, gần như ngay cả sức lực để giãy giụa cũng không có!?

Tất cả những điều này đều không phải sự thật...

Không thể nào là thật!

Ác mộng! Tất cả đều là ác mộng!!

Xoẹt!!

Một vệt đen xuyên qua hai trái tim đang run rẩy kịch liệt, thân thể của hai đại trưởng lão Tinh Thần nổ tung từ lồng ngực, bắn ra hai màn mưa máu đen kịt.

Ba mươi sáu trưởng lão Tinh Thần... chỉ trong thoáng chốc đã ngã xuống mười chín người.

Mười chín vị Thần Chủ!

Mỗi một Thần Chủ bỏ mạng, cho dù là chết già cũng là đại sự chấn động toàn bộ thần vực. Vậy mà cơn ác mộng bất ngờ ập đến này lại khiến các tinh thần và trưởng lão của Tinh Thần Giới bị ma luân nghiền nát như sâu bọ, hết người này đến người khác chết không toàn thây.

Đúng vậy... ác mộng...

Hôm nay vốn là một ngày vô cùng trọng đại theo lời của Tinh Thần Đế và Thiên Nguyên Tinh Thần, một ngày chắc chắn sẽ được ghi vào thần điển của Tinh Thần và lịch sử của Thần Giới. Bởi vì ngày này, “Nghi thức” được chuẩn bị, âm mưu đã lâu cuối cùng cũng hội tụ đủ yếu tố để hoàn mỹ khởi động.

Mạt Lỵ và Thải Chi, đồng thời là Thiên Sát Tinh Thần và Thiên Lang Tinh Thần, hai vị công chúa của Tinh Thần Giới đều trở thành tinh thần, có thể trở thành tế phẩm hoàn mỹ cho nghi thức, đây là trời ban, cũng là trời phù hộ.

Tinh Thần Đế và Thiên Nguyên Tinh Thần đã nói như vậy, bọn họ cũng đều tin tưởng như thế. Cho dù Thiên Sát và Thiên Lang bi ai trở thành tế phẩm, hay rơi vào một âm mưu ti tiện, nhưng nếu thật sự có thể khiến Tinh Thần Đế đạt được sức mạnh gần với thần linh hơn, khiến Tinh Thần Giới bước lên một vị diện cao hơn, bọn họ cũng không cảm thấy có gì sai... Dù rằng tất cả đều là vi phạm thiên đạo nhân luân như lời Vân Triệt đã nói.

Nhưng cuối cùng, thứ hiện ra trước mắt họ không phải là trời ban, mà là trời phạt... Cơn trời phạt tàn khốc và đáng sợ nhất trong lịch sử Thần Giới!

Tinh quang trên người Tinh Thần Đế chớp động dữ dội, mỗi một giây trôi qua, quang mang của “Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm” trong tay hắn lại tăng lên một phần. Sáu tinh thần bị thương nặng, ba mươi sáu trưởng lão lần lượt bị tàn sát, trước kia, mất đi bất kỳ một ai trong số họ đều là tổn thất to lớn không thể chấp nhận được, thế mà hôm nay... trái tim hắn vẫn không hề gợn sóng.

Cho đến giờ phút này, tinh quang trên thân kiếm cuối cùng cũng ngưng tụ lại.

Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm, thần khí chân chính mà Tinh Thần Giới sở hữu, tuy tinh uy của nó vĩnh viễn không bằng thời đại Chư Thần, nhưng chung quy vẫn là vũ khí chân thần do Thủy Tổ Tinh Thần để lại, cũng là biểu tượng cho quyền hiệu lệnh của mỗi đời Tinh Thần Đế.

Một thần đế dùng trọn bảy giây để ngưng tụ thần lực là một khái niệm thế nào? Nếu như chính diện trúng đòn, tuyệt đối đủ để khiến bất kỳ tinh thần nào bị trọng thương trong nháy mắt.

- Lui ra!!

Tinh Thần Đế gầm lên một tiếng, Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm cuộn trào tinh quang, đâm thẳng vào Mạt Lỵ... Đây là một kích dốc hết toàn lực của hắn, cũng là một kiếm đánh cược tất cả hy vọng, kiếm trong tay hắn tỏa ra tinh quang chói lọi nhất mà cả đời này hắn từng phóng thích.

Tinh quang xé toạc bóng tối, xé toạc không gian, chỉ trong chớp mắt đã đâm tới trước mặt Mạt Lỵ. Mạt Lỵ lạnh lùng xoay người, Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng bổ thẳng tới.

Rắc rắc!!

Tinh quang và hắc ám va chạm giữa không trung, như có một tia sét kinh thiên đánh xuống, tức khắc chém thế giới thành hai nửa, một nửa là tinh quang chói mắt, một nửa là bóng tối vô tận.

Toàn bộ không gian vạn dặm vỡ nát trong chớp mắt, sau đó dấy lên những vòng xoáy không gian cuồn cuộn như sóng to gió lớn. Nơi ánh sáng và bóng tối giao nhau, trung tâm của vòng xoáy không gian, Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân đang giằng co với nhau. Thế nhưng, trên mặt Mạt Lỵ vẫn lạnh lùng vô cảm, còn Tinh Thần Đế... khóe miệng hắn rỉ máu, hai mắt như muốn nứt toác, đôi tay cũng đang run lên bần bật.

Sức mạnh mà hắn ngưng tụ trọn vẹn bảy giây lại không thể đẩy lùi Mạt Lỵ dù chỉ một bước.

Ngay cả trong thế giới hỗn trọc hiện tại, dẫu cho sức mạnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân chỉ mới khôi phục được một phần tỷ, sự kinh hoàng của nó vẫn vượt xa tầm lĩnh hội của phàm nhân đương thời.

Tinh Thần Đế cắn răng gần như vỡ nát, ánh mắt lộ vẻ cầu xin:

- Mạt... Lỵ... Vi phụ... tự biết... hổ thẹn với ngươi... ngươi có thể lăng trì ta... nhưng nơi này là... Tinh Thần Giới đã sinh ra và nuôi dưỡng ngươi... đã cho ngươi Thiên Sát thần lực... là tâm huyết bao đời của tổ tông ta... ngươi thật sự muốn... hủy diệt nó sao...

Rắc!!

Lời nói của Tinh Thần Đế không khiến cho gương mặt non nớt và đôi mắt đen láy của Mạt Lỵ có lấy một tia dao động, đáp lại hắn chỉ có âm thanh vỡ vụn gần như xé nát trái tim hắn.

Một vết nứt đen kịt, từ vị trí va chạm giữa Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm và Tà Anh Vạn Kiếp Luân, chậm rãi lan ra toàn bộ thân kiếm.

“...!!” Đôi mắt vốn đã lồi ra của Tinh Thần Đế tức khắc sung huyết.

Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm, thần khí duy nhất của Tinh Thần Giới, là thần khí của đế vương, đủ để vạn khí thế gian phải thần phục.

Thế nhưng, Tà Anh Vạn Kiếp Luân là tồn tại thế nào? Ở thời đại Chư Thần thượng cổ, nó tuy là khí, nhưng địa vị trong cõi Hỗn Độn còn mơ hồ đứng trên cả Sáng Thế Thần và Ma Đế... Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm tuy là thần khí lưu lại, nhưng trước mặt Tà Anh Vạn Kiếp Luân, vốn không có tư cách để so sánh!

Rắc!

Lại một vết nứt đen xuất hiện ở phần dưới thân kiếm, Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm bắt đầu run rẩy, phát ra tiếng rên rỉ gần như tuyệt vọng. Tinh quang đang giằng co ngắn ngủi với bóng tối cũng đột nhiên ảm đạm đi trong khoảnh khắc này, sau đó bị bóng tối bao phủ, cắn nuốt từng tầng.

- Mạt Lỵ, ngươi... A a!

Vết rách thứ ba xuất hiện, cánh tay phải của Tinh Thần Đế cũng vào lúc này da thịt nứt toác. Thân thể hắn lùi lại từng bước theo tinh quang tan tác, mỗi khi lùi một bước, tinh quang lại ảm đạm thêm một phần, tiếng rên rỉ của Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm cũng càng thêm thê lương... Mà đôi mắt của Mạt Lỵ vẫn lạnh lùng gần như trống rỗng, như một vực sâu tuyệt vọng đủ để nuốt chửng tất cả.

- Còn không ra tay!

Trụ Thiên Thần Đế cuối cùng không thể giữ được bình tĩnh, gầm nhẹ một tiếng rồi lao xuống.

- Đợi đã!

Phạm Thiên Thần Đế đưa tay ra nhưng đã không thể ngăn cản Trụ Thiên Thần Đế.

Nguyệt Thần Đế trầm giọng nói:

- Không được, không thể đợi bọn họ được nữa! Sự đáng sợ của Tà Anh vượt xa tưởng tượng, đây vốn không chỉ là tai họa của Tinh Thần Giới, mà là tai họa của cả Đông Thần Vực! Tinh Thần Giới đã bị hủy một nửa, nếu Tinh Thần Đế chết, chúng ta sẽ mất đi một phần sức mạnh quan trọng để đối kháng với kiếp nạn này!

Nếu nói ở Thần Giới người hy vọng Tinh Thần Đế chết nhất, không ai khác chính là Nguyệt Thần Đế.

Hắn vừa dứt lời, liền đột ngột lao xuống, trên người tỏa ra nguyệt quang màu tím đậm.

- Sức mạnh của Tà Anh chỉ mới khôi phục một phần nhỏ, chắc chắn dùng một phần sẽ hao một phần, đến lúc đó...

Lời của Phạm Thiên Thần Đế vừa nói ra, bóng dáng của Nguyệt Thần Đế đã hòa vào bên trong một vầng tử nguyệt. Sắc mặt hắn biến ảo một hồi, cuối cùng vẫn phải theo sát phía sau.

Tinh Thần Đế lùi lại từng bước, cả sức mạnh lẫn ý chí đều dần dần cận kề bờ vực sụp đổ. Mà đúng lúc này, trên không trung nơi gió lốc không gian cuồn cuộn, vang lên một tiếng than nhẹ rung tâm động phách:

- Nghịch thiên vô đồ, vạn tà quy vô!

Tiếng than nhẹ này khiến tinh thần của Tinh Thần Đế chấn động, hắn mừng rỡ kêu lên:

- Trụ Thiên!

Ánh sáng vốn đã lờ mờ vào lúc này lại một lần nữa tối sầm lại, trên bầu trời xa xôi, một bàn tay khổng lồ che trời hạ xuống...

Ầm!!

Toàn bộ mặt đất của Tinh Thần Thành sụt xuống gần một trượng trong nháy mắt này.

Tư thế áp tới của Mạt Lỵ thoáng dừng lại, thân hình chợt chùng xuống... Tinh Thần Đế và Trụ Thiên Thần Đế, sức mạnh của hai đại thần đế cùng đè lên Tà Anh Vạn Kiếp Luân, nhanh chóng ép Mạt Lỵ chìm xuống... nhưng thế áp chế này chỉ kéo dài một giây đã dừng lại. Thân hình Mạt Lỵ đứng vững, cánh tay đang đón nhận sức mạnh của hai thần đế đột nhiên giơ cao lên.

Ầm --

Toàn thân Tinh Thần Đế chấn động, phun ra một ngụm máu lớn, Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm đồng thời nứt ra thêm ba vết nữa. Vết nứt tương tự cũng xuất hiện trên bàn tay khổng lồ từ trên trời cao, trong khoảnh khắc lan đến cả năm ngón tay, khiến Trụ Thiên Thần Đế ở trên trời cao xa xôi lộ vẻ kinh hãi.

Mà lúc này, thiên quang lại thay đổi, Nguyệt Thần Đế tay cầm Tử Khuyết Thần Kiếm, toàn thân nguyệt quang chiếu rọi đất trời, như một vầng trăng sáng từ trên trời rơi xuống, chìm vào thế giới hắc ám.

Ầm ầm ------------

Tinh Thần Đế, Trụ Thiên Thần Đế, Nguyệt Thần Đế, sức mạnh của ba thần đế đồng thời bùng nổ. Trong nháy mắt, các tinh thần trọng thương, các trưởng lão Tinh Thần may mắn còn sống sót... toàn bộ những Thần Chủ chí tôn này đều bị một lực lượng mà họ không thể chống đỡ cuốn bay ra ngoài. Tinh Thần Thành rơi vào cảnh sụp đổ toàn diện, toàn bộ huyền trận thượng cổ đồng loạt băng diệt.

Mười hai tinh thần điện vốn đã lung lay sắp đổ cuối cùng cũng hoàn toàn tan thành tro bụi, không gian tích trữ bên trong sụp đổ, cuộn lên những cơn lốc không gian chồng chất.

Gió lốc không gian vốn đáng sợ vô cùng, nhưng dưới sức mạnh của ba thần đế, cùng với ma luân diệt thế còn đáng sợ hơn cả ba thần đế, lại có vẻ nhỏ bé không đáng kể.

Ba thần đế liên hợp sức mạnh, cùng ép lên Tà Anh Vạn Kiếp Luân. Bọn họ chắc chắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, trên đời này lại xuất hiện một tồn tại cần cả ba người họ phải liên thủ.

Mà đáng sợ hơn là dưới sức mạnh của ba thần đế, đối phương lại không hề tan vỡ thất bại, thậm chí... còn không hề bị áp chế!

Tà Anh Vạn Kiếp Luân vẫn phóng thích hắc quang nuốt trời, bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại của Mạt Lỵ lại như được cố định giữa không trung dưới sức mạnh của ba thần đế, không hề lùi lại nửa bước... mà ngay khoảnh khắc gió lốc không gian vừa bùng nổ, bóng dáng của Phạm Thiên Thần Đế đã xuất hiện sau lưng Mạt Lỵ theo một vết rách không gian, một tia kim quang xé gió lao tới, điểm thẳng vào sau lưng Mạt Lỵ.

Thân hình Mạt Lỵ hơi chấn động, tia kim quang kia dừng lại sau lưng nàng trong khoảnh khắc... sau đó xuyên thủng ma thân của nàng.

Phụt --

Một ngụm máu tươi nổ tung trong miệng Mạt Lỵ, phun lên ma luân. Sắc mặt nàng u ám, ma văn toàn thân kịch liệt lóe lên, từ trên đỉnh trời cao hắc ám truyền đến tiếng rít giận dữ bén nhọn của Tà Anh.

- Aaaaaa!!

Mạt Lỵ phun ra máu tươi, Tà Anh Vạn Kiếp Luân bộc phát hắc quang thôn tính tất cả. Một bóng ma luân xa khổng lồ hiện lên giữa trời đất, trùm về phía bốn thần đế và các Vương Giới đã bị cuốn vào kiếp nạn có một không hai này.

Bốn thần đế kinh hãi trong lòng, sức mạnh thần đế của họ cũng vào lúc này điên cuồng khởi động, bộc phát ra bốn luồng sức mạnh cực hạn nhất của Đông Thần Vực.

Ầm ầm -----------

Trong tiếng nổ vang bao trùm tất cả, bầu trời bao la của Tinh Thần Giới hoàn toàn nổ tung.

Một vực sâu đen kịt lấy Tinh Thần Thành làm khởi điểm, nổ tung về phía tận cùng của Tinh Thần Giới, cứng rắn xé toạc Tinh Thần Giới rộng lớn thành hai nửa.

Gió lốc vũ trụ, thiên tai đáng sợ nhất trong nhận thức của vạn linh, điên cuồng cuộn xoáy trong tinh vực của Tinh Thần Giới...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!