Tinh Thần giới vốn là thánh địa chân chính trong mắt người đời, quanh năm ngập trời tinh mang, như được vạn sao che chở. Tinh quang bất diệt, mỗi một tấc không gian của Tinh Thần giới đều đẹp đến khôn tả, hơn cả tiên cảnh.
Mà giờ khắc này, từ xa nhìn lại, tinh mang vĩnh hằng đã bị hắc ám bao phủ, một vết rách màu đen rõ ràng vắt ngang toàn bộ Tinh Thần giới. Từ ngoài tinh vực xa xôi cũng có thể nghe thấy vô số tiếng kêu rên thê lương đến xé rách trời đất.
Không ai biết, cũng không ai dám tin, dưới màn hắc vụ và vết rách kia, sinh linh của Tinh Thần giới đã bị chôn vùi đến bảy thành... Hơn nữa, con số này vẫn không ngừng tăng lên.
Mạt Lỵ nổi giận, lực lượng của bốn thần đế Tinh Thần, Nguyệt Thần, Trụ Thiên, Phạm Thiên bùng nổ trong nháy mắt đã có uy năng hủy thiên diệt địa. Toàn bộ thế giới bị năm luồng sức mạnh kinh thế xé rách thành năm vùng hủy diệt. Giữa thế giới đang sụp đổ, năm vùng hủy diệt này đồng thời xoắn lại, bốn trong số đó hợp nhất, cuốn về phía không gian hắc ám.
Rắc rắc...
Thế giới sụp đổ lại một lần nữa vỡ tan, sau đó, từng ngóc ngách đều bị xé toạc bởi những cơn lốc không gian đáng sợ đến cực điểm.
- Mau... đi!
Các trưởng lão Tinh Thần còn sót lại đều vận tinh mang hộ thể, cấp tốc bỏ chạy khi tai họa hoàn toàn nhấn chìm thế giới... không sai, là bỏ chạy.
Bởi vì đây là một trận ác chiến mà bọn họ không cách nào... cũng không có tư cách tham gia.
Thần Chủ, cảnh giới sức mạnh cực hạn của nhân loại, trên đời này lại tồn tại một cuộc chiến mà ngay cả họ cũng không có tư cách tham gia sao?
Nếu là trước hôm nay, sẽ không một ai tin tưởng. Bọn họ, thân là trưởng lão Tinh Thần, càng sẽ ngửa đầu cười to, như thể vừa nghe được câu chuyện nực cười nhất thế gian.
Nhưng một trận ác chiến như vậy lại thật sự xuất hiện.
Bốn thần đế Đông Vực hợp lực đối kháng một kẻ địch, một cảnh tượng xưa nay chưa từng có hiện ra trước mắt họ, hiện ra ở Tinh Thần giới. Luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa, chôn vùi cả hư không kia đủ để xóa sổ toàn bộ bọn họ trong nháy mắt.
Từng luồng sức mạnh bùng nổ đều đang nói cho họ biết, đây là một trận ác chiến mà một Thần Chủ sơ kỳ, thậm chí là Thần Chủ trung kỳ, cũng không có tư cách tham dự hay lại gần!
Sáu Tinh Thần cũng bị đánh bay ra xa, họ liều mạng không để bản thân hôn mê, ngơ ngác nhìn thế giới trước mắt, tầm mắt và tâm hồn đều hoàn toàn hoảng loạn...
Rầm! Rầm! Rầm! Rầm...
Mỗi một khoảnh khắc sức mạnh bùng nổ đều khiến những Thần Chủ này sợ hãi run rẩy, cả Tinh Thần giới cũng run rẩy trong từng nháy mắt.
Ba thần đế khác đều đã đến, khiến Tinh Thần đế vốn đã rơi vào tuyệt vọng lại nhen nhóm hy vọng, gắng gượng bùng nổ sức mạnh vượt qua giới hạn. Nhưng dần dần, theo thương thế nhanh chóng gia tăng, hy vọng vừa nhen nhóm lại một lần nữa gần như tan vỡ.
Nguyệt Thần đế, Trụ Thiên thần đế, Phạm Thiên thần đế... vừa rồi họ đã tận mắt chứng kiến uy thế của Tà Anh, trong lòng đã sớm có chuẩn bị, nhưng giờ phút này tự mình đối mặt, người này đến người khác đều kinh hãi tột độ.
Sức mạnh của ba thần đế đã trấn áp được sức mạnh của Tà Anh trong thoáng chốc, Phạm Thiên thần đế đột kích thành công khiến Mạt Lỵ bị thương, nhưng sức mạnh của nàng lại không vì thế mà suy yếu, ngược lại còn bộc phát cơn thịnh nộ kinh thiên.
Sức mạnh của bốn thần đế – một luồng sức mạnh chưa từng xuất hiện trong lịch sử Thần giới, người đời trăm nghìn kiếp cũng không thể tưởng tượng nổi, lại bị ma luân trong tay Mạt Lỵ lần lượt đánh tan. Sắc mặt bốn thần đế âm trầm, mỗi một lần ra tay đều dốc toàn lực, mỗi một lần sức mạnh bùng nổ đều là thiên uy kinh thế. Tinh Thần giới, thân là một Vương giới, đang từng bước bị hủy diệt, vậy mà vẫn không cách nào áp chế nổi Mạt Lỵ đang bị vây giữa trung tâm sức mạnh của bốn người. Ngược lại, dưới ma uy ngút trời mà nàng bùng nổ, họ dần dần trở nên khổ sở không chịu nổi.
Họ là bốn thần đế Đông Vực! Một sự liên thủ xưa nay chưa từng có, vậy mà... vẫn không thể áp chế được Tà Anh vừa mới thức tỉnh!
Rầm!
Rầm!!
Hai vòng tròn hắc ám cuộn xoáy, co rút lại trong khoảnh khắc, rồi lại mãnh liệt nổ tung, như hai vầng thái dương đen kịt bạo liệt trên không trung. Dưới ma quang quá mức đáng sợ, cả bốn thần đế đều hét lên một tiếng, vội vàng phòng thủ, sau đó bị đánh bay ra xa.
Khóe miệng Trụ Thiên thần đế rỉ máu, sau đó hai tai, lỗ mũi, khóe mắt đều trào ra từng tia máu. Một chút hắc ám sát khí nhập thể đã khiến thân thể thần đế của hắn khó chịu không kham nổi. Nhìn thiếu nữ đứng trong bóng đêm ở phương xa, toàn thân hắn dâng lên một luồng khí lạnh thấu xương.
Tinh Thần giới bế giới rốt cuộc đã làm gì? Vì sao Tà Anh Vạn Kiếp Luân lại ở trên người Thiên Sát Tinh Thần? Đã là Thiên Sát Tinh Thần, vì sao lại tàn sát Tinh Thần giới... Mỗi một nghi vấn đều nặng trĩu, nhưng hiện giờ đã không còn quan trọng, bởi vì lúc này họ đang đối mặt với sự tồn tại đáng sợ nhất xuất hiện sau khi thời đại Chư Thần kết thúc.
Họ không thể giữ lại chút sức nào!
- Tinh Thần, Nguyệt Thần, ngăn cản nàng!
Trụ Thiên thần đế gầm lên một tiếng, hai tay mở ra, phía trước chợt lóe thanh quang, hiện lên một đại đỉnh cao trăm trượng.
- Phạm Thiên, giúp ta!
Bốn thần đế đã quen biết hơn vạn năm, dù giữa các bên không hòa thuận nhưng đều vô cùng hiểu rõ nhau. Tinh Thần đế và Nguyệt Thần đế không hề nghi vấn, tinh mang và nguyệt mang đồng thời tỏa sáng, trăng sao cùng xuất hiện, xé thẳng về phía hắc ám.
Tinh Tuyệt Không và Nguyệt Vô Nhai, hai người có vô số thù hận, càng oán hận lẫn nhau, đây là lần đầu tiên trong đời họ kề vai chiến đấu.
Trụ Thiên thần đế đặt tay lên đại đỉnh, trên thân đỉnh thoáng hiện ánh sáng xanh nhạt. Phạm Thiên thần đế lắc mình đến bên cạnh Trụ Thiên thần đế, không cần hỏi nửa lời, hắn thu hồi kim kiếm, tay niệm huyền quyết, một ngụm kim huyết phun lên thanh đỉnh.
Huyết châu màu vàng... đó là tinh huyết của Phạm Thiên thần đế.
Thân là người đứng đầu bốn thần đế Đông Vực, khắp Đông Thần Vực rộng lớn tuyệt đối không có ai xứng để hắn hao tổn tinh huyết. Nhưng sau khi tự mình lĩnh giáo sự khủng bố của Tà Anh, hắn hiến tế ngụm tinh huyết này mà không hề do dự.
Bàn tay hắn đưa ra, cùng ấn lên thanh đỉnh với Trụ Thiên thần đế, một trận đồ màu vàng chậm rãi hiện lên trong lòng bàn tay hắn, mở rộng ra cho đến khi bao phủ toàn bộ thân đỉnh.
Ầm rầm! Xoẹt...
- Còn không ra tay... A!
Sức mạnh của bốn thần đế liên hợp mới miễn cưỡng chống lại được Mạt Lỵ, nhưng chỉ có Tinh Thần đế và Nguyệt Thần đế liên thủ, dưới tay Mạt Lỵ chỉ vài giây ngắn ngủi đã liên tiếp bại lui, cực kỳ nguy hiểm. Nguyệt mang tím đậm trên người Nguyệt Thần đế đã tán loạn hơn phân nửa, mà Thập Nhị Thiên Tinh Kiếm trong tay Tinh Thần đế cũng cuối cùng triệt để vỡ nát. Hắn điên cuồng phun máu tươi, bay ngang ra ngoài trong bóng đêm, rồi lập tức bị cuốn vào vòng xoáy hắc ám...
Mà đúng lúc này, trong mắt Trụ Thiên thần đế và Phạm Thiên thần đế đồng thời quang mang đại thịnh, phát ra tiếng gầm rung trời.
Thanh đỉnh xoay tròn, tiếng rền vang như sấm, đánh thẳng về phía Mạt Lỵ. Tốc độ của nó nhìn như không nhanh, nhưng tất cả lốc xoáy không gian vào lúc này đều quỷ dị ngừng lại. Khi thanh đỉnh đến gần, thân hình Mạt Lỵ cũng bị kìm hãm rõ rệt... Bởi vì không gian nơi nàng đứng đã bị một luồng sức mạnh mênh mông bát ngát giáng xuống làm ngưng đọng.
Ong rầm!!
Thanh đỉnh nặng nề đè lên Tà Anh Vạn Kiếp Luân, thân đỉnh vĩ đại tỏa ra hào quang vạn trượng.
Toàn thân Mạt Lỵ chấn động, trong chớp mắt bị đẩy lùi hơn mười dặm. Hắc quang chợt lóe lên trong mắt nàng, ma luân phát ra một tiếng kêu to... Nhưng cùng lúc đó, trên thanh đỉnh đột nhiên hiện lên kim mang, một trận đồ màu vàng khổng lồ hiện ra. Trong nháy mắt, như bị cả bầu trời đè lên người, toàn thân Mạt Lỵ lảo đảo, phun ra một ngụm huyết vụ.
- A!
Trụ Thiên thần đế và Phạm Thiên thần đế xé không mà đến, hai tay cùng đánh lên thanh đỉnh. Quang mang của thanh đỉnh và trận đồ màu vàng càng thêm rực rỡ. Nhất thời, hắc mang của ma luân bị dập tắt hoàn toàn, Mạt Lỵ lại phun ra một ngụm huyết vụ, hắc mang trong mắt tan rã trong khoảnh khắc, cả người như chiếc lá rách bay ngang ra ngoài.
Trụ Thiên thần đế lật hai tay, thanh đỉnh đột nhiên úp xuống, miệng đỉnh tối đen như một hố đen khổng lồ có thể nuốt cả nhật nguyệt, trong nháy mắt đã nuốt chửng cả Mạt Lỵ đang phun huyết vụ và ma luân vào trong. Trận đồ màu vàng lướt ngang lên, phong tỏa chặt chẽ trên miệng đỉnh.
- Thành công!
Trụ Thiên thần đế kích động gầm lên, nhưng động tác và huyền lực lại không dám dừng lại chút nào, lao thẳng tới thanh đỉnh, đồng thời quát:
- Nàng đã bị nhốt vào trong đỉnh, nhanh lên!
Tiếng nói vừa dứt, hai cánh tay của hắn đã mang theo sức mạnh thần đế nặng nề nện lên thanh đỉnh, lực lượng bùng nổ chấn vỡ một vùng hư không vạn dặm trong chớp mắt.
Rầm!
Phạm Thiên thần đế theo sát phía sau, sức mạnh đánh lên thanh đỉnh, nổ tung kim mang che trời. Khoảnh khắc tiếp theo, Tinh Thần đế và Nguyệt Thần đế cũng lắc mình tới. Bốn thần đế chia ra đứng ở bốn vị trí, sức mạnh đỉnh cao đương thời không hề giữ lại mà bùng nổ lên trên thanh đỉnh.
Đỉnh này có tên là “Trấn Hoang Thần Đỉnh”, là thần khí Trụ Thiên Thần giới được lưu lại từ thời viễn cổ. Nó không chỉ có sức mạnh phá tinh hủy hoang, mà bên trong còn chứa đựng một không gian hủy diệt, có thể trấn áp, chôn vùi tất cả những gì bị nuốt vào. Sức mạnh đánh lên thân đỉnh cũng sẽ hóa thành sức mạnh hủy diệt bên trong không gian đỉnh. Một khi bị nhốt vào đó sẽ thập tử vô sinh, vĩnh viễn không thấy ánh mặt trời.
Ầm rầm! Ầm rầm! Ầm rầm!
Sức mạnh của bốn thần đế gần như điên cuồng bùng nổ. Dù Mạt Lỵ đã bị thương nặng và bị nhốt vào Trấn Hoang Thần Đỉnh, họ vẫn không dám giữ lại chút sức nào. Một giây... hai giây... năm giây... mười giây... mỗi một giây trôi qua đều như có vạn đạo kinh lôi cùng vang vọng trên không.
Không còn sức mạnh của Tà Anh, hắc mang che kín bầu trời nhanh chóng tiêu tán. Cuối cùng, theo luồng sức mạnh thần đế sau cùng bùng nổ, thế giới bắt đầu yên tĩnh lại đôi chút, chỉ có lốc xoáy không gian vẫn đang tàn phá, rất lâu sau mới có thể tiêu tan.
Trấn Hoang Thần Đỉnh yên tĩnh không một tiếng động, thanh quang lúc có lúc không.
- Phù...
Trụ Thiên thần đế buông tay, hắn thở mạnh một hơi, toàn thân lộ ra cảm giác hư thoát nặng nề chưa từng có.
- May mà Trụ Thiên huynh mang Trấn Hoang Thần Đỉnh bên người, nếu không...
Phạm Thiên thần đế cũng thở dốc một hơi.
Hắc ám tiêu tan ngày càng nhanh, Tinh Thần giới bắt đầu thấy lại ánh sáng. Nhưng mà, tinh vực đã vỡ nát, sinh linh đã bị chôn vùi, vĩnh viễn không thể khôi phục.
- Thiên Sát Tinh Thần chắc hẳn đã chết không thể nghi ngờ, nhưng Tà Anh Vạn Kiếp Luân không thể bị hủy diệt. Như vậy... chỉ có thể vĩnh viễn phong ấn nó trong đỉnh, tuyệt đối không thể để nó tái hiện thế gian.
Nguyệt Thần đế thở hổn hển nói.
Trụ Thiên thần đế gật đầu.
Cơn ác mộng dường như đã kết thúc, nhưng Tinh Thần đế không hề có chút vui mừng nào. Hắn chậm rãi khuỵu xuống, ngơ ngác nhìn thế giới gần như đã bị hủy diệt hoàn toàn trong tầm mắt, không nói nên lời, thất thần hồi lâu...
- Tinh Thần đế, rốt cuộc đã có chuyện gì?
Phạm Thiên thần đế chất vấn.
“...” Tinh Thần đế không trả lời.
Thấy tình trạng thảm hại của Tinh Thần đế, Trụ Thiên thần đế nặng nề thở dài, nói:
- Thôi, Tà Anh đã diệt, kiếp nạn đã qua, những chuyện khác có thể nói sau. Tinh Thần đế, ngươi hiện giờ...
Rắc...
Một tiếng nứt vỡ rất nhỏ vang lên, lại như một tia sét đánh bên tai tất cả mọi người. Đôi mắt của ba thần đế đồng thời co rút lại, ngay cả Tinh Thần đế đang thất thần cũng đột ngột ngẩng đầu lên.
Bởi vì âm thanh nứt vỡ nhỏ bé này chính là phát ra từ Trấn Hoang Thần Đỉnh!
- Sao... sao lại thế này?
Nguyệt Thần đế run giọng nói. Mà hắn vừa dứt lời, tròng mắt liền lập tức phóng đại đến mức suýt nổ tung.
Rắc rắc!!!!!!
Nếu như tiếng nứt vỡ vừa rồi chỉ nhẹ như muỗi kêu, gần như là ảo giác, thì giờ phút này truyền đến lại là âm thanh đinh tai nhức óc như vạn giới sụp đổ.
Một vết rách đen kịt nổ tung dưới đáy thanh đỉnh, sau đó như một tia chớp xé trời, lan thẳng lên thân đỉnh trăm trượng.
- Cái... cái gì!?
Trụ Thiên thần đế hoảng sợ thất thanh. Phản ứng của hắn cũng cực nhanh, sức mạnh thần đế lập tức dâng lên...
Nhưng tất cả đã không kịp.
Ong rầm!!
Một luồng hắc quang ác mộng bắn ra từ vết rách, xuyên thẳng lên trời cao. Thanh đỉnh trăm trượng bùng lên hắc mang, rồi trong ánh mắt kinh hãi muốn chết của bốn thần đế, nó ầm ầm vỡ nát. Bão táp hủy diệt nổ tung, hung hăng đánh văng bốn thần đế vừa mới thả lỏng được vài giây ra xa.
Trấn Hoang Thần Đỉnh tương liên với sinh mệnh của Trụ Thiên thần đế, thần đỉnh bị hủy, hắn cũng bị huyết mạch tổn thương. Trước mắt hắn tối sầm, toàn thân co giật, thất khiếu đồng thời đổ máu. Trong đôi mắt thất sắc của hắn chiếu rọi bóng dáng yêu dị tuyệt luân của Mạt Lỵ... Toàn thân nàng nhuốm máu, tay cầm ma luân, khuôn mặt vẫn lạnh lùng vô cảm như trước, nhưng hắc mang trong đôi mắt nàng đã hóa thành hai luồng hỏa diễm đen kịt.
- Không... không... không thể nào... không thể nào...
Trụ Thiên thần đế mất hồn mất vía, giống như Tinh Thần đế, rơi vào vực sâu ác mộng.
Trấn Hoang Thần Đỉnh, thần khí chân chính được lưu lại từ thời viễn cổ, là sự tồn tại không thể bị bất kỳ sức mạnh hay huyền khí đương thời nào phá hủy. Cho dù các thần đế khác có cầm thần khí viễn cổ trong tay cũng không thể nào hủy diệt được nó dù chỉ một phần.
Nhưng trong tay Mạt Lỵ lại là ma khí đứng đầu thời hỗn độn mà ngay cả thần ma viễn cổ cũng phải kinh sợ