Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1353: CHƯƠNG 1351: TINH MANG CHỚP MẮT

Toàn thân Mạt Lỵ bao phủ trong hắc mang, sắc mặt lạnh lẽo vô hồn, không tìm thấy chút tình cảm nào, tựa như một con rối bị tước đoạt linh hồn.

Thế nhưng, nàng thực ra vô cùng tỉnh táo... còn tỉnh táo hơn bất cứ thời khắc nào trong cả cuộc đời này.

Nàng biết mình là ai, đang ở đâu, trên người đang dâng trào sức mạnh kinh khủng thế nào, biết rõ mình đang làm gì, biết phải giết ai khi đối mặt với những kẻ này, và thấy rõ Giới Tinh Thần đang biến thành địa ngục ra sao dưới ma luân của mình.

Nàng không dừng lại, không đình chỉ, càng không có hối hận.

Bởi vì thế giới của nàng đã hoàn toàn sụp đổ, từ nay về sau sẽ không còn bất kỳ màu sắc nào nữa. Bốn đại Thần Đế, các Tinh Thần, Nguyệt Thần, Thủ Hộ Giả, Phạm Thần, Phạm Vương... những cường giả đỉnh cao của đương thời này đều đã vì một mình nàng mà tụ hội về đây, nàng biết, bản thân hôm nay chắc chắn phải táng thân nơi này.

Cho dù không bị bọn họ giết chết, nàng cũng sẽ tự kết liễu... tuyệt đối không để Vân Triệt phải cô đơn một mình trên đường xuống hoàng tuyền.

Cùng lên thiên đường, cùng xuống địa ngục, cùng nhau đi vào luân hồi.

Chỉ là, trước đó, nàng muốn mảnh đất Giới Tinh Thần đã chôn vùi hắn, muốn những sinh mệnh với dòng máu cao quý nhất Đông Thần Vực này... phải chôn cùng hắn!

Ma quang, hắc ấn, ma vụ... thế giới liên tiếp bị xé rách, sụp đổ. Thân thể của những cường giả chí tôn này vốn là tồn tại khó bị tổn thương nhất thế gian, nhưng dưới Tà Anh Vạn Kiếp Luân, chỉ cần chạm vào là bị thương, mỗi một lần ma luân bay lượn đều sẽ kéo theo máu đen văng khắp bầu trời.

Xoẹt!

Thân thể của một Nguyệt Thần bị một hắc ấn xé toạc thành hai nửa trong chớp mắt.

Xoẹt!

Một luồng hắc mang đồng thời xuyên thủng thân thể hai vị Thủ Hộ Giả, ma khí xâm nhập, cắn xé kinh mạch, hủy nát lục phủ ngũ tạng của họ...

Ầm ầm...

Một Nguyệt Thần, hai Phạm Vương bị cuốn vào trong một hắc ám ma vực đang cấp tốc co rút lại, cho dù giãy giụa thế nào cũng không thể thoát ra. Khi ma vực co rút đến cực hạn rồi bùng nổ, ba người cũng theo tiếng kêu thảm thiết mà đổ máu rơi xuống.

Từng luồng sức mạnh xé toang hắc ám, không ngừng oanh kích lên ma luân và trên người Mạt Lỵ. Tiếng cười xen lẫn tiếng khóc thét của Tà Anh từ thê lương trở nên yếu ớt, bóng dáng Tà Anh cũng dần dần trở nên mơ hồ. Mạt Lỵ không biết sức mạnh của mình còn lại bao nhiêu, không biết trên người đã có bao nhiêu vết thương, cũng vốn không để tâm mình bị thương tổn thế nào... lại càng không để ý khi nào mình sẽ chết, chỉ có ma luân trong tay vẫn phóng thích ra ma quang còn đáng sợ hơn cả ác mộng, chôn vùi từng vị Thần Chủ chí tôn vào vực sâu tử vong.

Rầm! Rầm! Rầm!

Ba luồng thanh quang dung hợp làm một, đồng thời nổ tung trên người Mạt Lỵ. Theo một tiếng rít của Tà Anh, Mạt Lỵ bị đánh bay ra xa, hắc mang trên người biến mất trong khoảnh khắc, ma luân cũng lần đầu tiên rời tay bay ra ngoài.

Ánh mắt của Phạm Thiên Thần Đế đột nhiên lóe lên, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, phun lên kim kiếm. Thân kiếm nhất thời tỏa ra ánh sáng chói lòa như thái dương, chớp lấy cơ hội ngàn năm có một này đâm thẳng vào tâm mạch của Mạt Lỵ.

Ma luân rời thân, ma quang tắt lịm, sơ hở lộ ra cộng thêm không có Tà Anh hộ thể, hắn vô cùng tin tưởng, một kiếm này nhất định có thể triệt để hủy diệt tâm mạch của Mạt Lỵ.

Khoảng cách vài dặm đối với Thần Đế chẳng qua chỉ là một cái chớp mắt, kim mang lóe lên, kim kiếm của Phạm Thiên Thần Đế đã kề ngay trước ngực Mạt Lỵ... Nhưng kim mang còn chưa kịp phóng thích, một bàn tay nhỏ nhắn tái nhợt đã siết chặt lấy thân kiếm. Hắc quang trên tay lại sáng lên, thân kiếm nhất thời như bị băng phong, không thể tiến thêm một phân nào, sức mạnh Thần Đế vừa định bùng nổ cũng như bị khóa chặt trong lồng giam hắc ám, không cách nào thoát ra.

- Ngươi...

Nhìn đôi mắt đen kịt của Mạt Lỵ chậm rãi chuyển qua, Phạm Thiên Thần Đế như bị quỷ thần đoạt hồn, toàn thân đột nhiên lạnh buốt.

Sức mạnh của Mạt Lỵ đột nhiên trở nên kinh khủng như thế, đúng là nhờ vào sự thức tỉnh của Tà Anh Vạn Kiếp Luân.

Thế nhưng, thế nhân không biết, nàng không phải bị Tà Anh Vạn Kiếp Luân ép biến thành “Tà Anh”, ngược lại, nàng chính là chủ nhân của Tà Anh Vạn Kiếp Luân!

Nàng không phải bị ép biến thành Tà Anh, mà là chủ nhân của Tà Anh!

Sức mạnh của Tà Anh chính là sức mạnh của nàng! Cho dù Tà Anh Vạn Kiếp Luân rời khỏi người, trên thân thể nàng vẫn dâng trào sức mạnh Tà Anh hoàn chỉnh như trước!

Đáng tiếc, Phạm Thiên Thần Đế biết được điều này quá muộn. Trong đôi mắt thất sắc tràn đầy vẻ khó tin của hắn, tay còn lại của Mạt Lỵ đã đánh vào lồng ngực hắn... Bàn tay nhỏ nhắn mang theo hắc mang nồng đậm xuyên qua, phá tan từ sau lưng hắn mà ra.

Hắc khí đến từ vực sâu trực tiếp nổ tung trong cơ thể Phạm Thiên Thần Đế, sắc mặt hắn trở nên u ám với tốc độ còn nhanh hơn cả Trụ Thiên Thần Đế... mà cũng vào lúc này, ba kim ấn... ba luồng sức mạnh khủng bố đến từ ba Phạm Thần của Phạm Đế Thần Giới đồng thời đánh lên sau lưng Mạt Lỵ.

Rầm rầm rầm!

Ba luồng kim mang phá nát sau lưng Mạt Lỵ, xuyên thẳng qua thân thể, nổ tung ở trước ngực nàng... Hai mắt Phạm Thiên Thần Đế xám tro, rơi thẳng từ trên không trung xuống, còn Mạt Lỵ như một vì sao băng rơi rụng, kéo theo hắc mang tán loạn và một vệt máu, bay về phương xa.

- Thần Đế!

Ba Phạm Thần hợp lực trọng thương Mạt Lỵ, sau đó cùng nhau lao xuống, đỡ lấy Phạm Thiên Thần Đế. Sắc mặt Phạm Thiên Thần Đế xanh đen, lại quát lên một tiếng chói tai xen lẫn máu tươi:

- Không cần lo cho ta... mau... giết... nàng... tuyệt đối không thể... để cho nàng chạy thoát! Mau... đi!

Toàn bộ bốn Thần Đế của Đông Vực đều bị thương nặng, hơn nữa còn là vết thương nặng mà cả đời bọn họ chưa bao giờ phải chịu. Đây là cái giá thảm khốc đến nhường nào mới làm suy yếu được sức mạnh của Tà Anh. Nếu để Tà Anh chạy thoát, chẳng những toàn bộ tổn thất nặng nề ngày hôm nay đều tan thành bọt nước, mà hậu hoạn sau này càng không thể tưởng tượng nổi.

- Vâng!

Ba Phạm Thần nhanh chóng đáp lời, giao Phạm Thiên Thần Đế cho một Phạm Vương, rồi toàn thân tỏa kim quang bay vút về phương xa.

Rầm!

Một luồng hắc quang phá nát, Mạt Lỵ đứng dậy từ trong một đống phế tích, Tà Anh Vạn Kiếp Luân đã bay vào tay nàng. Chỉ là, nàng vừa mới đứng dậy lại lập tức quỵ xuống, phun ra liên tiếp hơn mười ngụm máu đen kịt... Tầm mắt cũng trở nên càng lúc càng âm u, không rõ ràng.

Ta cuối cùng... cũng đến cực hạn rồi sao...

Không... ta còn có thể giết nhiều hơn nữa... ta còn chưa giết lão tặc kia...

Lão tặc đó... là kẻ đáng phải chôn cùng hắn nhất!

Vân Triệt... chờ ta, ta sẽ đến với ngươi ngay đây...

Nàng chậm rãi giơ ma luân lên, hắc mang trên người chợt lóe sáng, lại khiến cho trước mắt nàng tối sầm lại. Trong tầm mắt ngày càng mơ hồ hiện ra bóng dáng của Vân Triệt... Hắn vì nàng đối mặt với Giới Tinh Thần, vì nàng mà đẫm máu, vì nàng mà hóa thành tro tàn trong biển lửa...

Biển lửa... tro tàn...

Đột nhiên như có tia sét lóe lên trong lòng, đôi mắt nàng hơi sáng lên một tia tinh mang đã tắt từ lâu...

Nàng phi thân lên, nhưng không nhằm về phía các Phạm Vương và Nguyệt Thần đang vây công tới, mà xoay người, mang theo một bóng đen cô độc lạnh lẽo bay về nơi xa xôi trống rỗng, một phương trời xa lạ...

- Nguy rồi! Nàng ta muốn chạy trốn!

- Mau đuổi theo!

- Tuyệt đối không để nàng ta chạy thoát!

...

...

Trên mảnh đất vỡ nát đến không thể chịu nổi, Thải Chi yên lặng nhìn theo phương hướng Mạt Lỵ rời đi, từng bóng người liên tiếp đuổi theo, bên tai là âm thanh hỗn loạn và tiếng gầm điếc tai.

Từ đầu đến cuối, nàng đều ngơ ngác nhìn, không có vẻ mặt gì, không nói một lời, đôi mắt trống rỗng không chút ánh sáng, giống hệt như Mạt Lỵ. Khi Giới Tinh Thần hóa thành luyện ngục tai ương, bị bóng ma của Tà Anh bao phủ, dường như không ai phân tâm chú ý đến sự tồn tại của nàng.

Bóng dáng Mạt Lỵ đi xa, tan biến nơi giao thoa giữa trời và đất. Thải Chi chậm rãi nhắm mắt lại... Hồi lâu sau, khi mở ra, đôi mắt nàng lại lạnh lẽo và quyết tuyệt đến lạ thường.

Nàng đứng dậy, cất bước, lặng lẽ rời đi. Bóng dáng thiếu nữ yểu điệu nhẹ nhàng, xiêm y rực rỡ theo gió khẽ bay... nhưng đi cùng lại là một trái tim u ám sắp vỡ tan.

Trong hỗn loạn và khủng hoảng, không ai chú ý tới nàng rời đi, càng không ai biết nàng định đi về đâu... Ngay cả chính nàng cũng không biết.

---

---

Đông Thần Vực, Giới Ngâm Tuyết, Băng Hoàng Thánh Điện.

Choang...

Sâu trong tâm hồn Mộc Huyền Âm, một tiếng vỡ vụn khe khẽ vang lên.

“...” Băng mâu của Mộc Huyền Âm rung động, vẻ mặt sững sờ. Băng linh lượn lờ quanh thân nàng chợt chậm lại, rồi hoàn toàn tĩnh lặng... ngay sau đó lại trở nên hỗn loạn.

Mộc Băng Vân đang nhỏ giọng nói chuyện với Mộc Huyền Âm nhất thời kinh ngạc:

- Tỷ tỷ, tỷ sao vậy?

Mộc Huyền Âm chậm rãi đứng lên, nàng nhìn tuyết bay đầy trời ngoài điện, khẽ nói:

- Hồn tinh của Vân Triệt... đã vỡ.

“...” Mộc Băng Vân đứng bật dậy:

- Tỷ nói... cái gì!?

“...” Mộc Huyền Âm nhắm mắt lại, thật lâu không nói gì.

Tuyết ảnh của Mộc Băng Vân lóe lên, đứng trước mặt Mộc Huyền Âm, gấp giọng nói:

- Tỷ nói Vân Triệt hắn... hắn...

- Hắn đã chết.

Mộc Huyền Âm nói, giọng nói lạnh nhạt, không chút gợn sóng.

- Chết... thế nào?

Ngực Mộc Băng Vân phập phồng, đôi môi anh đào trở nên trắng bệch như tuyết.

- Hắn chết ở Giới Tinh Thần, vì Thiên Sát Tinh Thần.

Mộc Huyền Âm nói khẽ. Hồn tinh vỡ nát đồng thời sẽ truyền lại tâm niệm và hình ảnh cuối cùng trước lúc lâm chung cho người đã gieo hồn tinh. Nàng nhìn thấy cực kỳ rõ ràng hình ảnh cuối cùng lúc chết đi của Vân Triệt... còn rõ ràng hơn bất cứ ai.

Đôi môi Mộc Băng Vân khẽ mấp máy, hồi lâu mới phát ra giọng nói nhẹ bẫng như mộng:

- Không phải hắn đang ở Giới Long Thần sao... Sao lại đột nhiên đến Giới Tinh Thần... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

Giọng nói của Mộc Huyền Âm thật lạnh lẽo, lạnh đến mức khiến Mộc Băng Vân phát hoảng:

- Chết thì cứ chết đi, không cần bận tâm. Hắn không phải bị người khác giết chết, mà là biết rõ chắc chắn phải chết, lại cứ cố tình đi chịu chết... Nhiều người không muốn hắn chết như vậy, nhiều người dốc hết sức lực che chở hắn như vậy, thế mà hắn lại... muốn đi... chịu chết...

- Chết rồi cũng tốt... chết là tốt nhất! Mộc Huyền Âm ta không có một đệ tử ngu xuẩn như thế!

Tay áo phất mạnh, bóng dáng Mộc Huyền Âm xoay người, lạnh lùng rời đi.

Giọng nói lạnh lùng bên tai chưa tan, nhìn bóng lưng của nàng, Mộc Băng Vân lo lắng nói:

- Tỷ tỷ... tỷ... không sao chứ?

Bóng dáng của Mộc Huyền Âm chìm vào trong gió tuyết, mái tóc nàng bay lên trong giá lạnh:

- Mấy năm tới, ta sẽ bế quan tại Minh Hàn Thiên Trì. Dù có đại sự gì cũng không được quấy rầy ta. Còn nữa, Vân Triệt đã chết, vậy cứ coi như hắn chưa bao giờ xuất hiện, về sau... không được nhắc lại tên hắn trước mặt ta!

Lời vừa dứt, bóng dáng đã đi xa, gió tuyết ngoài điện dường như cũng trở nên hỗn loạn. Mộc Băng Vân sững sờ hồi lâu, thất thần bước ra ngoài điện, rồi ngơ ngác nhìn những dấu chân lộn xộn hằn sâu trong tuyết.

Sống ở Giới Ngâm Tuyết, cả đời làm bạn với băng tuyết, cho dù là đệ tử Băng Hoàng Cung bình thường nhất, khi đạp tuyết cũng sẽ không để lại một chút dấu vết nào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!