Bên ngoài Tinh Thần Giới, cơn lốc vũ trụ kinh hoàng tuyệt luân, đủ sức hủy diệt tất cả, cuối cùng cũng đã dừng lại.
Thế nhưng, nhìn từ xa, Tinh Thần Giới vốn vĩnh hằng với ngàn sao vây quanh, tựa như được trời cao che chở, giờ đây lại biến thành một vùng đất hoang tàn, khô cằn, u ám. Bất cứ ai nhìn từ không gian Thần Giới cũng không thể nào tin nổi đó lại chính là Tinh Thần Giới, một trong bốn Vương Giới của Đông Vực.
Tại trung tâm Tinh Thần Giới, nơi từng là Thành Tinh Thần.
Nơi đây đã không còn một tấc đất nào nguyên vẹn, thậm chí không thể tìm thấy bất cứ thứ gì còn hoàn hảo. Điện Tinh Thần, Hồ Thiên Tinh, huyền trận thủ hộ, Các Trích Tinh... Sự tích lũy, biểu tượng, và nội tình suốt trăm vạn năm của Tinh Thần Giới... tất cả, tất cả đều đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Tựa như đã bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thế gian này.
Tinh Thần Đế đứng giữa một mảnh hoang vu, mà chỉ mới hôm qua, nơi này vẫn là Thành Tinh Thần lấp lánh ánh sao, tựa như tiên cảnh, tựa như thánh địa.
Nếu Tinh Thần Giới thật sự phải hủy diệt, cũng nên là trải qua thiên tai diệt thế, hoặc một trận ác chiến giữa các Vương Giới kéo dài ngàn năm, vạn năm. Nhưng chỉ trong một sớm, vẻn vẹn trong một sớm... Tinh Thần Giới to lớn đến thế lại biến thành một vùng đất chết!
Một Vương Giới bị hủy diệt chỉ trong một sớm... Nực cười đến mức nào, hoang đường đến mức nào chứ!
Trong Tứ Đại Thần Đế, dù là người đầu tiên kiệt sức, nhưng thương thế của hắn ngược lại là nhẹ nhất. Hắn mờ mịt nhìn quanh, một đời Thần Đế nhưng lúc này ánh mắt lại đục ngầu ngơ ngác, như khát khao trận ác mộng hoang đường này có thể đột nhiên bừng tỉnh.
Thương thế của Nguyệt Thần Đế quá nặng, đã được Nguyệt Vô Cực dùng tốc độ nhanh nhất đưa về Nguyệt Thần Giới cứu chữa. Còn Trụ Thiên Thần Đế và Phạm Thiên Thần Đế tuy bị trọng thương, hơn nữa còn bị ma khí giày vò đến thần trí không rõ, nhưng vẫn không rời đi.
Bởi vì bọn họ phải tận mắt chứng kiến Tà Anh bị chôn vùi, bằng không chắc chắn sẽ ăn không ngon, ngủ không yên.
- Khụ... khụ khụ...
Sắc mặt Trụ Thiên Thần Đế vẫn hiện lên màu xanh đen đáng sợ, vẻ mặt thống khổ, mỗi một lần ho khan kịch liệt đều phun ra bọt máu đen kịt.
Hắn đang gắng gượng đứng dậy, mới đi được hai bước đã lảo đảo sắp ngã, đành phải ngồi phịch xuống đất.
Bên kia, lồng ngực Phạm Thiên Thần Đế bị một quyền của Mạt Lỵ xuyên thủng, thương thế còn nặng hơn Trụ Thiên Thần Đế, nhưng dưới thần lực vô cùng hùng hậu, khí tức cuối cùng cũng tạm ổn định lại. Bọn họ liếc nhìn nhau, đều thấy vẻ chua xót... Bọn họ chưa từng thấy đối phương thê thảm đến mức này bao giờ.
Nếu không phải các Nguyệt Thần, người thủ hộ, Phạm Thần và Phạm Vương kịp thời đuổi tới, e rằng hai đại Thần Đế mạnh nhất Đông Vực này hôm nay đều phải bỏ mạng tại đây.
- Thương thế thế nào rồi?
Trụ Thiên Thần Đế hỏi.
Phạm Thiên Thần Đế nói:
-... Vết thương không đáng ngại. Chỉ là ma khí này ăn mòn tâm thể, e rằng trong vòng mấy năm tới cũng đừng mong được yên ổn.
Một câu nói này của hắn khiến các Phạm Vương ở bên cạnh đều kinh hãi... ma khí xâm thể có thể giày vò Phạm Thiên Thần Đế đến mấy năm? Đây là loại sức mạnh đáng sợ đến mức nào.
Trụ Thiên Thần Đế cười chua xót:
- Ha ha... nếu muốn sớm ngày bình ổn, cũng có cách.
Phạm Thiên Thần Đế lắc đầu:
- Long Hậu ư? Ân tình nhờ Long Hậu ra tay trân quý đến nhường nào, sao có thể lãng phí như vậy được. Cứ chờ đến ngày thật sự nguy hiểm đến tính mạng rồi hẵng nói.
Trụ Thiên Thần Đế gật đầu tán thành.
Phạm Thiên Thần Đế nhìn thoáng qua phía tây:
- Nhưng mà Nguyệt Thần Đế, e rằng không chống đỡ nổi đến lúc gặp được Long Hậu.
Hai đại Thần Đế cùng trầm mặc, những người thủ hộ và Phạm Vương canh giữ bên cạnh đều biến sắc, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề.
Là những tồn tại cao nhất thế gian, đột nhiên biết được, cũng tận mắt chứng kiến trên đời này còn có một sức mạnh có thể dễ dàng chôn vùi bọn họ, cảm giác đè nén trong lòng có thể tưởng tượng được.
Phạm Thiên Thần Đế nói:
- Yên tâm, thương thế của Tà Anh tuyệt đối không nhẹ hơn chúng ta, nhất định không trốn thoát được đâu.
Hắn vừa dứt lời, phía xa, từng luồng khí tức mạnh mẽ cấp tốc đến gần, trong nháy mắt đã hiện ra bên cạnh.
Toàn bộ Nguyệt Thần, người thủ hộ, Phạm Thần và Phạm Vương đuổi giết Mạt Lỵ đã trở về... Chỉ không thấy bóng dáng của Tà Anh.
- Tà Anh đâu?
Trụ Thiên Thần Đế gắng gượng đứng lên hỏi.
Những người thủ hộ quỳ xuống đất, hổ thẹn nói:
- Tốc độ của nàng ta quá nhanh, hơn nữa không biết vì sao đột nhiên không còn khí tức...
Trụ Thiên Thần Đế toàn thân chấn động, há to miệng, phun ra một ngụm máu, sắc mặt vốn u ám đột nhiên phủ thêm một tầng trắng bệch càng thêm đáng sợ.
Lúc này hắn mới đột nhiên nhớ ra, nàng không chỉ là Tà Anh, mà còn là Thiên Sát Tinh Thần!
Thiên Sát Tinh Thần sở hữu tốc độ nhanh nhất và năng lực ẩn nấp mạnh nhất Đông Thần Vực!
Bốn Thần Đế trọng thương, Nguyệt Thần Đế càng tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, Tinh Thần, Nguyệt Thần, người thủ hộ, Phạm Vương tổn thất vô số mới gần như đẩy được Tà Anh vào tử cảnh...
Vậy mà lại để nàng chạy thoát!
Một ngày kia nàng hồi phục lại, đó sẽ là đại nạn đối với Đông Thần Vực... không, là của cả Thần Giới!
Những người thủ hộ kinh hãi, lo sợ không yên nói:
- Chủ thượng! Là chúng thần vô năng, xin chủ thượng bớt giận.
Phạm Thiên Thần Đế thở dài một tiếng, nhắm mắt lại:
- Tà Anh tái thế, đáng sợ tuyệt luân. Đây không chỉ là chuyện của Đông Thần Vực chúng ta. Chuyện này phải lập tức báo cho Tây Thần Vực và Nam Thần Vực biết, đồng thời chiếu cáo thiên hạ, khắp nơi truy tìm tung tích Tà Anh, một khi phát hiện phải dốc toàn lực tiêu diệt ngay lập tức... Tuyệt đối không thể cho nàng bất cứ cơ hội nào để thở dốc và hồi phục.
Nói xong, ánh mắt hắn trợn trừng, đâm thẳng vào Tinh Thần Đế, gầm nhẹ:
- Tinh Tuyệt Không! Rốt cuộc là có chuyện gì!!
Sắc mặt Tinh Thần Đế như tro tàn, dường như ngay cả bi thương cũng không còn sức:
- Ta không biết, ta cũng không biết... vì sao trên người nàng lại có Tà Anh Vạn Kiếp Luân.
Sắc mặt Phạm Thiên Thần Đế âm u, hiển nhiên không tin:
- Ngươi không biết? Vậy ngươi nói cho ta, lần này Tinh Thần Giới các ngươi không tiếc cái giá lớn mở ra Tinh Hồn Tuyệt Giới, rốt cuộc là vì cái gì!?
Giọng Tinh Thần Đế lạnh đi:
- Ta đã nói không biết, chính là không biết. Chẳng lẽ ta lại cố ý để Tinh Thần Giới của mình rơi vào tình cảnh này hay sao!?
Hắn đúng là hoàn toàn không biết Tà Anh Vạn Kiếp Luân, thứ đã tuyệt tích sau thời đại Thần Ma, lại ở trên người Mạt Lỵ. Nhưng mà... cảnh tượng Tà Anh hiện thế, hắn đến chết cũng không thể nào quên được. Hắn đã thầm đoán ra, Tà Anh Vạn Kiếp Luân vốn nên ở trạng thái hoàn toàn tĩnh lặng, mà thứ đánh thức nó chính là do cái chết thảm của Vân Triệt dẫn đến cảm xúc của Mạt Lỵ biến đổi dữ dội.
Mà truy cứu ngọn nguồn lại chính là vì nghi thức của Tinh Thần Giới... chính xác hơn là vì dã tâm của hắn!
Nhưng hắn tuyệt đối không thể nói chuyện này ra. Bằng không, hắn chắc chắn sẽ trở thành tội nhân của vạn linh. Sự phẫn nộ của Phạm Thiên Thần Giới, Trụ Thiên Thần Giới, Nguyệt Thần Giới sẽ hoàn toàn trút xuống người hắn.
Tinh Thần Giới hiện giờ -- nếu như mảnh đất dưới chân còn có thể gọi là Tinh Thần Giới -- thật sự đã thê thảm đến cực hạn. Tất cả đều bị hủy, vạn linh bị chôn vùi, lúc này bên cạnh Tinh Thần Đế chỉ còn lại sáu Tinh Thần và mười bảy trưởng lão, hơn nữa toàn bộ đều mang thương tích, hai chân của Thiên Hồn Tinh Thần bị gãy, tái tạo lại thì dễ, nhưng để khôi phục đến “Thần Khu” thì cần một thời gian rất dài.
Thảm trạng như vậy, cho dù còn sót lại hơn hai mươi Thần Chủ thì có lẽ cũng đã mất đi tư cách làm Vương Giới... Bởi vì “Giới” đã không còn.
Sắc mặt Phạm Thiên Thần Đế vẫn âm trầm, hắn vừa định ép hỏi tiếp, toàn thân đột nhiên run lên, ma khí trong cơ thể lại bạo loạn, khiến thân thể hắn mềm nhũn, sắc mặt thống khổ không chịu nổi.
Một Phạm Thần nghiêm nghị nói:
- Thần Đế, thương thế của ngài không thể kéo dài thêm nữa, bằng không sẽ gây ra hậu quả không thể cứu vãn. Chúng thần sẽ toàn lực truy tìm tung tích của Tà Anh... còn phải làm phiền Trụ Thiên Thần Đế nhanh chóng dùng Trụ Thiên Chi Âm chiếu cáo thiên hạ.
Phạm Thiên Thần Đế cố gắng áp chế ma khí, ngón tay chỉ vào Tinh Thần Đế:
- Chuyện Tà Anh, tốt nhất không liên quan gì đến ngươi, bằng không... bổn vương nhất định tự tay xé xác ngươi!
- Đi!
Phạm Thiên Thần Đế gầm nhẹ một tiếng, thương thế của hắn đúng là không thể kéo dài thêm nữa.
Trụ Thiên Thần Đế cũng nhìn Tinh Thần Đế, đột nhiên hỏi:
- Vân Triệt đâu?
“...” Ánh mắt Tinh Thần Đế vô thần đáp lại:
- Dưới sức mạnh của Tà Anh, ngay cả toàn bộ Tinh Vệ đều bị chôn vùi, hắn... sao có thể còn sống được.
Trụ Thiên Thần Đế thật lâu không nói nên lời, sau đó não nề thở dài một tiếng. Đúng vậy, dưới sức mạnh của Tà Anh, gần như toàn bộ Tinh Thần Giới đều bị tàn sát. Với thực lực của Vân Triệt, dù chỉ dính phải một chút dư âm cũng sẽ bị hủy diệt thành hư vô.
Tuy trong lòng đã sớm có chuẩn bị, nhưng khi biết được kết quả này, trong lòng hắn vẫn dâng lên một trận thương tiếc và nặng nề.
- Sao hắn lại đến đây? Lại vì sao có thể tiến vào Tinh Hồn Tuyệt Giới?
Trụ Thiên Thần Đế lại hỏi.
“...” Tinh Thần Đế không nói một lời.
- Haizzz, thôi vậy, người đã chết rồi, hỏi nhiều hơn nữa cũng vô ích, chỉ tiếc cho một kỳ tài mà tương lai có lẽ đã có thể thay đổi cả huyền đạo của Đông Thần Vực.
Trụ Thiên Thần Đế không hỏi tới nữa, hắn liếc nhìn xung quanh, thở dài một tiếng:
- Tinh Thần Đế, e rằng sinh linh còn sót lại của Tinh Thần Giới chưa được một phần vạn. Ma khí nơi này cũng không biết phải bao lâu mới có thể tan hết. Nếu các ngươi không có nơi nào để đi, không bằng đến Trụ Thiên Thần Giới của ta dưỡng thương, được không?
Tinh Thần Đế lại lắc đầu, ánh mắt vẫn ngơ ngác:
- Tạ ơn ý tốt của Trụ Thiên Thần Đế. Tâm huyết và vinh quang trăm vạn năm của tổ tiên đã hóa thành tro tàn trong tay ta. Thân là Đế của Tinh Thần, cho dù nơi đây thành đất chết cũng không thể bỏ mặc. Dù ta phải chết cũng muốn chết ở đây, bằng không càng không còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông.
Sáu Tinh Thần đều ảm đạm cúi đầu, không nói một lời.
Trụ Thiên Thần Đế gật đầu:
- Cũng phải. Chỉ cần giữ được núi xanh thì vẫn có ngày tái khởi, tin rằng Tinh Thần Đế không phải không hiểu đạo lý này, nếu như thay đổi chủ ý, bất cứ lúc nào cũng có thể đến Trụ Thiên Giới của ta.
- Chúng ta đi thôi.
Những lời này của Trụ Thiên Thần Đế đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ.
Sau Nguyệt Thần Giới, Trụ Thiên Thần Giới và Phạm Đế Thần Giới cũng lần lượt rời đi.
Thế giới càng lúc càng yên tĩnh, càng lúc càng tĩnh mịch. Mà ma khí hắc ám vẫn còn lẩn quất kia đã nhuốm lên một tầng tuyệt vọng u ám cho thế giới hỗn độn hoang phế này.
- Nghi thức, còn có chuyện về Vân Triệt và Mạt Lỵ, không được... nói ra với bất cứ ai.
Tinh Thần Đế nói.
Các Tinh Thần, trưởng lão gật đầu, bọn họ cũng không phải kẻ ngu, sao lại không nhận ra được sự sụp đổ của “Nghi thức” này rất có khả năng chính là kíp nổ cho Tà Anh thức tỉnh. Hiện giờ Tà Anh chưa diệt, nếu như chuyện này để cho người đời biết được... hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
- Ngô vương, hiện giờ chúng ta... nên làm gì đây?
Đại trưởng lão Tinh Thần suy sụp nói.
Tinh Thần Đế giơ tay, năm ngón tay mở ra, một vòng tròn kỳ dị hiện lên trong lòng bàn tay hắn. Trên vòng tròn chớp động mười hai luồng huyền quang khác nhau, lần lượt ứng với mười hai loại Tinh Thần lực. Mà trong đó, tinh quang của Thiên Độc, Thiên Nguyên, Thiên Cương lại nồng đậm lạ thường, khi lấp lánh tựa như hỏa diễm đang bùng cháy.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời xám xịt, Tinh Thần Đế chậm rãi nói:
- Tinh Thần bất diệt, Tinh Thần nguyên lực vĩnh viễn không tàn lụi. Nguyên lực còn đó, Tinh Thần Giới sẽ có ngày... tái khởi!
Hắn lẩm bẩm mấy tiếng, từng cơn ác mộng của ngày hôm nay hỗn loạn va chạm trong tâm hải, ánh mắt hắn dần mờ mịt, máu toàn thân vào lúc này cuối cùng cũng không khống chế được, điên cuồng trào lên đỉnh đầu.
Phụt...
Một ngụm máu tươi phun thẳng ra xa hơn mười trượng, hắn ngã nhào xuống đất, hoàn toàn bất tỉnh.