Nguyệt Vô Nhai đã chết, trở thành Thần Đế đầu tiên trong lịch sử Nguyệt Thần Giới ngã xuống giữa đường.
Ngoại trừ hai người bầu bạn bên cạnh hắn trước lúc lâm chung, không một ai biết rằng, lời trăn trối cuối cùng của hắn lại chẳng hề liên quan đến tương lai của Nguyệt Thần Giới, cũng chẳng phải ý nguyện Thần Đế mà hắn chưa hoàn thành, mà là... hai người hắn yêu nhất và cũng hận nhất cả cuộc đời.
Mà hai người đó, một người là mẹ ruột của Hạ Khuynh Nguyệt, một người là cha ruột của Hạ Khuynh Nguyệt.
Nguyệt Thần Giới hoàn toàn hỗn loạn, tiếng chuông bi thương vang vọng không dứt. Toàn bộ nguyệt quang phía trên Thần Nguyệt Thành đều trở nên ảm đạm, chìm trong bi thương và áp lực nặng nề chưa từng có.
Hạ Khuynh Nguyệt ngây ngẩn, bước chân nặng nề mà chậm chạp, từng bước một đi tới nơi nàng ở lại lâu nhất tại Nguyệt Thần Giới, cũng là nơi yên tĩnh nhất.
Nhẹ nhàng đẩy cửa điện, xuyên qua một tầng kết giới vô hình, nàng bước vào một thế giới độc lập tách biệt với bên ngoài. Nơi đây non nước thanh nhã, chim hót líu lo, tựa như tiên cảnh chốn trần gian.
Một nữ tử áo đỏ với dáng người mềm mại đang đứng bên bờ suối. Nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi đến gần của Hạ Khuynh Nguyệt, nàng không quay đầu lại, khẽ nói:
- Người... đã đi rồi sao?
Giọng nói của nàng rất nhẹ, tựa như một cơn gió cũng có thể thổi bay đi.
Hạ Khuynh Nguyệt dừng bước:
- Người đi rồi.
Nữ tử áo đỏ khẽ lẩm bẩm một tiếng, nhưng không có cảm xúc dao động rõ ràng, giọng nói bình tĩnh như dòng suối dưới chân:
- Vậy sao? Hắn là Nguyệt Thần Đế, vậy mà vẫn không thoát được tiên đoán của Thiên Cơ, lẽ nào trên đời này thật sự tồn tại cái gọi là “Thiên mệnh”?
Nhìn bóng lưng của nàng, Hạ Khuynh Nguyệt dùng giọng nói thật khẽ:
- Mẫu thân... tiếp theo, người định đi đâu? Có muốn theo con về...
Giọng nói của nàng chợt ngừng, mấy chữ cuối cùng cũng không thể thốt ra.
Nữ tử áo đỏ xoay người lại, đó là một khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, dù không biết vì sao lại hằn sâu nét tiều tụy và tang thương, nhưng vẫn khó lòng che giấu dung nhan khuynh thành. Nhìn Hạ Khuynh Nguyệt, nàng dịu dàng nói:
- Khuynh Nguyệt, con đã kế thừa thần lực của hắn, phải không?
Hạ Khuynh Nguyệt khẽ gật đầu.
- Như vậy, tiếp theo, con định đi đâu?
- Mẫu thân ở đâu, con liền ở đó.
Hạ Khuynh Nguyệt nói câu này không chút do dự.
Nguyệt Vô Cấu mỉm cười, nàng đưa tay nhẹ nhàng áp lên má Hạ Khuynh Nguyệt, năm ngón tay khép lại hơi run rẩy:
- Con ngoan, có câu nói này của con, ta thật sự rất vui. Nhưng cuộc đời của con chỉ vừa mới bắt đầu, ngoài việc ở bên ta, suy nghĩ kỹ càng và bước đi thật tốt trên con đường tương lai của bản thân còn quan trọng hơn nhiều.
Hạ Khuynh Nguyệt gật đầu:
- Mẫu thân yên tâm, con sẽ suy nghĩ cẩn thận.
Bàn tay run rẩy nhẹ nhàng rời khỏi gò má của Hạ Khuynh Nguyệt, Nguyệt Vô Cấu nhìn nữ nhi của mình, ý cười càng thêm ôn hòa:
- Tuy chỉ có vài năm ngắn ngủi, nhưng hắn đối xử với con còn tốt hơn tất cả những đứa con khác của hắn. Con đi... tiễn hắn đoạn đường cuối cùng đi, ta cũng muốn... yên tĩnh một chút.
- Vâng.
Hạ Khuynh Nguyệt biết, dưới đôi mắt bình tĩnh của mẫu thân nhất định là nỗi đau thương còn nặng nề hơn bất cứ ai.
Hạ Khuynh Nguyệt xoay người rời đi, vừa định bước ra, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Nguyệt Vô Cấu:
- Khuynh Nguyệt, hãy nhớ, con phải học cách sống vì bản thân. Chỉ khi chính con đủ mạnh mẽ mới có tư cách và năng lực thành toàn cho người khác, con hiểu không?
“...” Hạ Khuynh Nguyệt quay lại, hơi kinh ngạc nhìn mẫu thân, sau đó gật đầu đáp ứng:
- Vâng, Khuynh Nguyệt ghi nhớ tất cả lời của mẫu thân.
Hạ Khuynh Nguyệt rời đi, trong thế giới yên tĩnh, Nguyệt Vô Cấu chậm rãi giơ tay, đặt lên ngực mình.
- Khuynh Nguyệt, hy vọng sau này con không còn do dự và mê mang, càng sẽ không luôn ảo tưởng về sự vẹn toàn đôi bên... Con nên sống vì chính mình... Cho dù tương lai con lựa chọn con đường nào, đều phải cố gắng bước tiếp, ta sẽ ở thế giới bên kia... dõi theo con...
Nguyệt Vô Cấu nhẹ nhàng lẩm bẩm, nụ cười bên khóe môi như gió sớm mai:
- Vô Nhai, một đời này, ta đã phụ chàng... trên con đường hoàng tuyền thăm thẳm... hãy để Vô Cấu... bầu bạn cùng chàng...
...
...
Đi trong tiếng chuông tang tóc của Thần Nguyệt Thành, lòng Hạ Khuynh Nguyệt nặng trĩu và hỗn loạn, trong đầu nàng vang vọng lời nói có phần kỳ lạ của Nguyệt Vô Cấu... đột nhiên, nàng chợt như bị sét đánh, rồi điên cuồng quay người chạy trở lại.
Rầm!
Cửa điện bị đẩy tung ra... vẫn là bờ suối ấy, bóng hình màu đỏ kia đang lẳng lặng nằm đó. Dòng suối vẫn róc rách, chim vẫn líu lo, nhưng bóng hình ấy đã mất đi tất cả hơi thở.
Toàn bộ thế giới của Hạ Khuynh Nguyệt biến thành một màu trắng bệch câm lặng. Trong cơn hoảng hốt, nàng từng bước tiến lại gần, rồi nặng nề quỳ xuống bên cạnh Nguyệt Vô Cấu. Đôi môi bị cắn chặt đến rỉ máu, nhưng nàng vẫn cố nén không bật ra một tiếng nào, chỉ có thân hình không ngừng run rẩy.
Trong thế giới trắng xóa, không biết đã trôi qua bao lâu, nàng cuối cùng cũng chậm rãi đưa tay, nhẹ nhàng ôm lấy Nguyệt Vô Cấu... lúc nâng người lên, từ trong tay áo của Nguyệt Vô Cấu, một chiếc gương tròn rơi ra, phát ra tiếng động rất nhỏ khi chạm đất.
Hạ Khuynh Nguyệt giật giật khóe mắt, đưa tay nhặt chiếc gương tròn lên... Kim loại rất bình thường, bình thường đến mức khó tìm thấy ở Thần Giới, hơn nữa còn có phần cũ kỹ. Nàng gần như theo bản năng nhẹ nhàng mở chiếc gương ra.
Bên trong khắc ghi một bức huyền ảnh... trong đó có ba người.
Một nam tử hăng hái, một bé gái khi đó chừng bốn tuổi, và một bé trai khi đó chừng ba tuổi nhưng đã có dáng vẻ rất “cường tráng”.
Nhìn bức huyền ảnh này, hai tay của Hạ Khuynh Nguyệt bắt đầu run lên, càng lúc càng kịch liệt, trên môi phát ra âm thanh như mộng mị:
- Hóa ra... mẫu thân chưa từng quên... hóa ra... chúng ta chưa từng bị vứt bỏ...
Bờ vai nàng co rúm lại một cách không thể kiểm soát, đôi mắt nhắm nghiền, tay phải nàng nắm chặt chiếc gương tròn, tay trái... trong lúc hồn xiêu phách lạc, lại cầm lấy một cuộn giấy ấm áp.
Cuộn giấy này... chính là hôn thư nàng đã “xé nát” trước mặt Vân Triệt.
Một chiếc gương tròn, một tờ hôn thư... Nước mắt của Hạ Khuynh Nguyệt cuối cùng cũng vỡ đê. Nàng ôm chặt lấy mẫu thân, khóc nấc lên trong thế giới không người quấy rầy, khóc đến trời sụp đất nứt, ruột gan đứt từng khúc...
...
...
Ôm thân thể đã không còn hơi thở của Nguyệt Vô Cấu, Hạ Khuynh Nguyệt bước đi trên mảnh đất Thần Nguyệt Thành, đôi mắt nàng mông lung vô hồn. Nàng không biết mình đang đi đâu, cũng không biết muốn đưa mẫu thân đi về đâu.
Vô số hình ảnh đan xen trong tâm trí hoảng loạn của nàng.
Những năm tháng ở Thần Giới, luôn luôn như một giấc mộng.
Nguyệt Vô Nhai, nghĩa phụ của nàng, người đầu tiên cho nàng sự ấm áp và tình thân ở Thần Giới.
Nguyệt Vô Cấu, mẹ ruột của nàng... tình thân đã mất từ lâu và cũng là nguyên nhân cho sự cuồng dại với huyền đạo của nàng.
Vân Triệt, phu quân của nàng, cũng là người khiến nàng tỉnh lại từ “cảnh mộng” này.
Đây là ba người quan trọng nhất của nàng ở Thần Giới.
Nhưng chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, tất cả đều đã rời bỏ nàng mà đi. Thần Giới bao la chỉ còn lại băng giá và cô độc, không một ai để dựa vào, để bầu bạn, để sẻ chia.
...
Nước mắt của phụ thân khiến ta từ nhỏ đã khát khao tìm được mẫu thân, để họ được đoàn tụ... Nhưng cuối cùng ta lại tha thứ cho người đã “cướp đi” mẫu thân, thậm chí không đành lòng tách người ra khỏi hắn.
Sư môn có ơn tái tạo đối với ta, tông môn gặp đại nạn, lại chỉ để một mình ta trốn thoát. Ta có sức mạnh để bảo vệ sư môn... nhưng lại không cách nào trở về.
Nghĩa phụ có ơn nặng như núi đối với ta, ta chẳng thể báo đáp chút nào, ngược lại còn hủy đi tâm nguyện và thể diện của người, để rồi sau này không còn cơ hội nữa...
Mẫu thân, có thể tìm được người đã là may mắn lớn nhất của nữ nhi. Dù con chưa bao giờ oán hận người, nhưng trong lòng con lại luôn có một nỗi oán... Con từng cho rằng năm đó người đã triệt để dứt bỏ, hai mươi năm hoàn toàn cách biệt, người thật sự đã lựa chọn vứt bỏ và quên đi chúng con... hóa ra người chưa bao giờ quên... ngược lại còn phải chịu đựng tất cả những giày vò mà người khác không thể tưởng tượng... giờ đây con chỉ có thể trơ mắt nhìn người vĩnh viễn ra đi.
Vân Triệt...
Vì sao ngươi lại không chờ ta...
Lưu Ly Tâm, Linh Lung Thể... thần thoại từ xưa đến nay chưa từng có... nhưng vì sao, tất cả đều không như ý nguyện của ta, mọi chuyện ta đều không làm được...
Thiên đạo che chở?
A... chẳng qua chỉ là một trò cười lừa mình dối người...
Hạ giới cũng được, Thần Giới cũng thế, thứ có thể chi phối vận mệnh của mình và người khác, vĩnh viễn chỉ có... quyền lực và sức mạnh tuyệt đối.
Ta rõ ràng có tư chất và kỳ ngộ độc nhất vô nhị, vì sao, ta lại tỉnh ngộ muộn màng đến thế...
Hình ảnh trong lòng đan xen ngày càng hỗn loạn, hóa thành một mảnh sương mù... cuối cùng, một bóng dáng màu vàng lóe lên.
Thiên Diệp Ảnh Nhi!
Choang...
Thế giới mơ màng vỡ vụn, tất cả hình ảnh biến mất không còn tăm tích. Bước chân của Hạ Khuynh Nguyệt vẫn thong thả như trước, nhưng dần dần không còn tiếng động, sự mông lung trong đôi mắt đẹp cũng chậm rãi nhạt đi, từng chút một hóa thành hàn quang lạnh như băng.
Mỗi một bước đi, hàn quang trong mắt nàng lại sâu thêm một phần, cho đến khi... rét lạnh tựa như vĩnh hằng không có tận cùng.
- Hả? Hạ Khuynh Nguyệt?
Một giọng nói truyền đến từ phía trước, đó là một nam tử mặc tử y, dáng vẻ và nguyệt huy trên người hắn cho thấy thân phận tôn quý.
Đế tử Nguyệt Thần thứ ba mươi bảy – Nguyệt Diễm.
Nhìn thấy Hạ Khuynh Nguyệt, trong mắt Nguyệt Diễm lóe lên vẻ thèm thuồng và si mê không hề che giấu. Sắc thái này xuất hiện trong mắt hơn phân nửa đế tử, đế tôn mỗi khi nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng lần này lại đặc biệt mãnh liệt và không chút kiêng dè... bởi vì Nguyệt Thần Đế đã chết, không còn ai có thể che chở cho nàng.
Không có Nguyệt Thần Đế bảo bọc, thân phận “nghĩa nữ của Thần Đế” của nàng có được thừa nhận hay không còn chưa biết, mà với tu vi Linh Huyền Cảnh của nàng, ở Nguyệt Thần Giới... có vô số người có thể tùy ý định đoạt nàng.
Hạ Khuynh Nguyệt không hề có phản ứng, lặng lẽ bước tới.
Nguyệt Diễm bỏ đi phong thái khiêm tốn thường ngày, cũng không thấy một chút đau thương nào vì Nguyệt Thần Đế qua đời. Hắn cười khẩy một tiếng, tủm tỉm đi về phía Hạ Khuynh Nguyệt, khi nhìn rõ nữ tử được nàng ôm trong lòng, hai mắt hắn liền sững lại, buột miệng:
- Ha! Nguyệt Vô Cấu? Sao ả ta có thể... A! Ả tiện nhân làm Nguyệt Thần Giới chúng ta mất mặt cuối cùng cũng chết rồi!
Bước chân của Hạ Khuynh Nguyệt dừng lại, đầu nàng chậm rãi quay sang, đôi mắt tím bình lặng của nàng dừng lại trên người Nguyệt Diễm.
Trong nháy mắt đó, vẻ mặt Nguyệt Diễm cứng đờ. Trong tầm mắt, đôi mắt tuyệt mỹ đang nhìn hắn lại u ám vô cùng, thân thể và linh hồn hắn như bị luồng u ám đó vô tình nuốt chửng, nhanh chóng mất đi tất cả ánh sáng. Một luồng khí lạnh đáng sợ đến cực điểm lan ra toàn thân hắn... cái lạnh thấu xương, buốt tận linh hồn.
Rắc...
Một lớp băng sương kết lại bên ngoài thân thể hắn. Đôi mắt Nguyệt Diễm thất sắc, miệng há to, thân thể dán chặt vào tường, mềm nhũn đi từng chút một, sự lạnh lẽo điên cuồng nảy sinh trong đáy lòng sợ hãi của hắn.
Rắc...
- Ngươi...
Ngoài cái lạnh buốt, hắn đã không còn cảm nhận được sự tồn tại của mình. Đôi mắt gần như biến mất trong sự co rút cực độ, hắn định mở miệng, nhưng ngay cả tiếng cầu xin tha thứ cũng không thể phát ra.
Rắc... rắc...
Lớp băng càng lúc càng dày, ngưng kết trên người hắn, đóng băng cả thân thể và linh hồn hắn vào trong vực sâu sợ hãi.
Rầm!
Hạ Khuynh Nguyệt thu hồi ánh mắt. Trong khoảnh khắc nàng xoay người, lớp băng sương vỡ tan, sau đó không một tiếng động biến mất. Thân thể Nguyệt Diễm ngã xuống, sắc mặt hắn xanh tím, hai tay ôm vai, toàn thân run rẩy, đôi mắt vẫn thất thần, hằn lên bóng ma và nỗi sợ hãi mà có lẽ cả đời này cũng khó lòng xóa bỏ.
Dưới thân hắn, một luồng khí tanh tưởi chậm rãi lan ra...
Lại một người nữa xuất hiện trước mặt Hạ Khuynh Nguyệt – Hoàng Kim Nguyệt Thần, Nguyệt Vô Cực. Mà hắn là bị khí tức của Hạ Khuynh Nguyệt dẫn tới.
Nguyệt Vô Cực vội vàng đến, liếc nhìn Nguyệt Vô Cấu trong lòng Hạ Khuynh Nguyệt, sắc mặt hắn thay đổi:
- Thần Hậu... người... người...
Hắn biết rõ tình cảm trăm năm giữa Nguyệt Vô Nhai và Nguyệt Vô Cấu. Nhiều năm trôi qua như vậy nhưng hắn vẫn gọi Nguyệt Vô Cấu là Thần Hậu. Bởi vì hắn vô cùng rõ ràng, cho dù xảy ra chuyện gì, Nguyệt Vô Cấu đều là Thần Hậu duy nhất trong cuộc đời của Nguyệt Vô Nhai.
Hạ Khuynh Nguyệt bình tĩnh lên tiếng:
- Vô Cực, đưa Nguyệt Hoàng Lưu Ly và Tử Khuyết Thần Kiếm cho ta.
Cách xưng hô của Hạ Khuynh Nguyệt khiến Nguyệt Vô Cực sững sờ, nàng gọi thẳng là “Vô Cực”, mà không phải là “Vô Cực thúc thúc” như thường ngày.
Giọng điệu của nàng càng lạnh lẽo đến tận tim, không cho phép kháng cự.
Nguyệt Vô Cực giật mình trong giây lát, hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì đã thấy Hạ Khuynh Nguyệt đột nhiên đưa tay ra... Tức thì, một luồng thải quang, một luồng tử quang rời khỏi người hắn bay ra, đáp xuống trong tay Hạ Khuynh Nguyệt.
Nguyệt Hoàng Lưu Ly và Tử Khuyết Thần Kiếm!
Cảnh tượng này khiến Nguyệt Vô Cực kinh hãi thất sắc, lời vừa định nói ra liền cứng lại trong cổ họng.
Hắn không hề kinh ngạc việc Tử Khuyết Thần Kiếm bị nàng triệu hồi, bởi vì đó dù sao cũng là vũ khí bản mệnh của Tử Khuyết Nguyệt Thần.
Thế nhưng, Nguyệt Hoàng Lưu Ly... là hạch tâm nguyên lực của mười hai Nguyệt Thần, Nguyệt Hoàng Lưu Ly đúng là có thể bị triệu hồi. Nhưng điều kiện tiên quyết phải là Nguyệt Thần mạnh nhất!
Nguyệt Hoàng Lưu Ly chỉ thuộc về Nguyệt Thần mạnh nhất, cũng chỉ có Nguyệt Thần mạnh nhất mới có tư cách cầm Nguyệt Hoàng Lưu Ly để đăng cơ làm đế.
Nhưng mà... Nhưng mà hôm nay Hạ Khuynh Nguyệt mới được truyền thừa Tử Khuyết thần lực mà!
Sao có thể đột nhiên trở thành Nguyệt Thần mạnh nhất được!?
Nhưng cảnh tượng trước mắt lại rõ ràng hiện ra trước mắt hắn.
Cửu Huyền Linh Lung Thể trong truyền thuyết thật sự thần kỳ đến thế sao? Đây chính là nguyên nhân vì sao... Nguyệt Thần Đế lại khát khao truyền thừa Tử Khuyết thần lực cho nàng như vậy?
Keng!
Tử mang lóe lên, Tử Khuyết Thần Kiếm trong tay Hạ Khuynh Nguyệt phóng ra tử quang chói mắt... Nguyệt Vô Cực chỉ liếc mắt đã nhận ra đó rõ ràng là nguyệt hoa màu tím còn nồng đậm hơn cả khi ở trong tay Nguyệt Vô Nhai.
Nguyệt Hoàng Lưu Ly và Tử Khuyết Thần Kiếm đồng thời biến mất trong tay Hạ Khuynh Nguyệt, nàng xoay người, ôm Nguyệt Vô Cấu chậm rãi đi xa:
- Vô Cực, ta muốn đi an táng mẫu thân, nghi thức chôn cất nghĩa phụ, phiền ngươi tự tay lo liệu.
- Vâng...
Nguyệt Vô Cực có phần mất hồn đáp lời.
Hạ Khuynh Nguyệt chậm rãi đi xa, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt. Lúc này Nguyệt Vô Cực mới dần dần phát hiện, lưng của mình bất giác đã khom xuống một góc rất lớn, chính hắn cũng không hề hay biết... dường như hành động này đến từ ý chí và bản năng của cơ thể.
- Cung tiễn... Nguyệt Thần tân đế.
Nhìn về phía trước, câu nói này gần như không tự chủ được mà thốt ra từ miệng hắn.