Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1357: CHƯƠNG 1355: TỈNH MỘNG THIÊN HUYỀN

Tin tức Nguyệt Thần Đế ngã xuống khiến Đông Thần Vực vốn đang bị bóng ma Tà Anh bao phủ lại một lần nữa rung chuyển dữ dội, nỗi sợ hãi Tà Anh cũng vì thế mà càng thêm đậm đặc.

Vô số huyền giả như ruồi bọ không đầu, mang theo nỗi sợ hãi và cả niềm tin chắc chắn phải chết mà tìm kiếm tung tích của Tà Anh ở khắp nơi, các Vương giới càng gần như dốc toàn lực. Bọn họ phải nhân lúc Tà Anh bị trọng thương, trong thời gian ngắn nhất tìm ra và tiêu diệt nàng.

Nhưng ngày qua ngày, vô số huyền giả gần như lật tung từng tấc đất của Đông Thần Vực lại vẫn không tìm được tung tích của Tà Anh... dù chỉ là một chút dấu vết.

Mỗi một ngày trôi qua, đồng nghĩa với việc Tà Anh lại có thể khôi phục thêm một phần sức mạnh. Sự nôn nóng trong lòng các huyền giả Đông Vực, đặc biệt là huyền giả Vương giới, ngày một tăng lên, bóng ma cũng ngày một dày đặc...

So với đại sự có khả năng liên quan đến vận mệnh của cả Đông Thần Vực, Vương giới đầu tiên bị hủy diệt — Tinh Thần giới, ngược lại không còn nằm trong sự chú ý của mọi người.

Vương giới từng lẫy lừng nay đã hóa thành một vùng đất hoang tàn khô cằn, ma khí còn sót lại vẫn đang gặm nhấm vạn vật, bầu trời hiện lên một màu xám xịt khác thường. Nếu có người đặt chân đến đây, họ tuyệt đối sẽ không tin đây từng là Tinh Thần giới, mà chỉ cho rằng mình đã lạc vào Bắc Thần Vực nguy hiểm, hoang vu và tăm tối.

- Chúng ta đã tìm kiếm hơn nửa Tinh Thần giới, chỉ tìm được một số ít người sống sót ở khu vực rìa, tổng cộng... chưa đến mấy ngàn người, hơn nữa phần lớn đều bị ma khí ăn mòn.

Trước mặt Tinh Thần Đế, đại trưởng lão Tinh Thần ảm đạm báo cáo.

- Các tinh giới phụ thuộc thì sao?

Tinh Thần Đế hỏi.

Thiên Tuyền Tinh Thần Thủy Cúc đáp:

- Trận chiến này đã gây ra bão lốc vũ trụ trên phạm vi rất lớn, tinh vực xung quanh bị ảnh hưởng nghiêm trọng, tất cả tinh giới phụ thuộc đều chịu tổn thất nặng nề.

“...” Tinh Tuyệt Không nhắm mắt, rồi vô lực phất tay:

- Các vị trưởng lão tiếp tục tìm kiếm. Thủy Cúc, ngươi thông báo cho các Tinh Thần khác, cố gắng tìm một tinh giới phụ thuộc thích hợp.

- Vâng.

Thủy Cúc liếc nhìn Tinh Thần Đế, lo lắng nói:

- Ngô vương, thương thế của ngài...

Tinh Tuyệt Không lạnh nhạt nói:

- Không sao. Đi đi.

Đôi môi Thủy Cúc mấp máy, nàng định hỏi có cần tìm kiếm tung tích của Thiên Lang Tinh Thần Thải Chi không... nhưng cuối cùng, nàng vẫn gạt bỏ ý nghĩ này.

Chuyện như vậy, cho dù là cha ruột cũng không thể nào tha thứ...

Sáu Tinh Thần tàn phế và mười bảy trưởng lão còn sót lại rời đi, Tinh Tuyệt Không vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ. Mấy ngày nay hắn đều như thế, gần như chưa từng đứng dậy.

- Khụ... khụ khụ...

Hắn ôm ngực, ho khan đau đớn, bọt máu đen ngòm như phun mãi không hết lại vương vãi trên mảnh đất tối tăm trước mặt. Tuy Vạn Kiếp Luân của Tà Anh chỉ khôi phục được một phần sức mạnh cực kỳ nhỏ bé, nhưng đẳng cấp lực lượng của nó thực sự quá cao, ma khí xâm nhập vào cơ thể hắn như vô số ác quỷ không ngừng gặm nhấm thân thể và sinh mệnh của hắn.

Với thân thể Thần Đế, hắn vốn có thể miễn cưỡng áp chế, dần dần hồi phục. Nhưng cảnh tượng hiện giờ của Tinh Thần giới, cùng với nguyên nhân của tất cả mọi chuyện khiến tâm cảnh của hắn khó có thể bình ổn, sự dằn vặt và áp lực trong tâm hồn còn vượt xa nỗi đau thể xác. Mấy ngày trôi qua, thương thế của hắn chẳng những không khá hơn, ngược lại còn chuyển biến xấu đi vài phần.

Tốc độ khôi phục lực lượng Thần Đế càng không theo kịp tốc độ bị gặm nhấm.

Hắn muốn tĩnh tâm, nhưng mở mắt ra là thấy cảnh tượng hoang tàn khắp Tinh Thần giới, nhắm mắt lại là đôi mắt đen kịt chứa đầy hận thù vô tận của Mạt Lỵ...

Lúc trước hắn đã nói với Trụ Thiên Thần Đế, bản thân có chết cũng sẽ chết ở đây. Bây giờ hắn phải tìm một nơi có thể để hắn tĩnh tâm, nhưng hắn không thể đến Trụ Thiên giới... Hắn đường đường là một đời Thần Đế, sao có thể đi ăn nhờ ở đậu!

Tinh giới phụ thuộc của Tinh Thần giới là lựa chọn duy nhất.

- Hự...

Ma khí lại một lần nữa nổi loạn, Tinh Tuyệt Không đưa tay điểm lên ngực, cố sức áp chế. Sau một hồi sắc mặt biến đổi, cuối cùng hắn “Oa” một tiếng phun ra một ngụm máu gần như đen kịt.

Sắc mặt cuối cùng cũng khá hơn một chút. Sau khi thở hổn hển một hồi, khí tức của hắn cuối cùng cũng thoáng bình ổn lại.

Nhưng đúng lúc này, không gian trống rỗng phía trước đột nhiên lóe lên một tia hàn quang màu băng lam.

Tia hàn quang ấy bắn ra từ trong hư không, cách Tinh Tuyệt Không chưa đầy một trượng.

Đó là một thanh kiếm băng trắng không tỳ vết, lam quang lấp lánh, như một vệt sáng đột ngột lóe lên đâm vào ngực Tinh Tuyệt Không... Khoảng cách một trượng, dưới tia lam quang này, gần như không tồn tại.

Đôi mắt Tinh Tuyệt Không đột nhiên co rút, nhưng thân thể nặng nề gấp vô số lần cùng huyền mạch suy yếu khiến hắn không kịp có bất kỳ phản ứng nào. Một đường hàn quang đã đâm xuyên qua tim, xuyên thấu thân thể Thần Đế lạnh lẽo của hắn.

- Hự!

Hai mắt Tinh Tuyệt Không lồi ra, trong đôi đồng tử co rút đến cực hạn hiện lên bóng dáng một nữ tử áo lam. Thanh kiếm đâm xuyên thân thể Thần Đế của hắn đang nằm trong tay nàng.

- Ngươi...

Kinh hãi, hoảng sợ, không thể tin nổi... Hắn chưa từng thấy đôi mắt nào lạnh lẽo đến thế, lạnh đến mức đủ để đóng băng cả đất trời này thành hàn ngục.

Dù hắn thân mang trọng thương, huyền lực tổn hại nặng nề, tâm thần lại hỗn loạn... nhưng hắn dù sao cũng là Tinh Thần Đế, vậy mà lại không hề phát hiện ra sự tồn tại của nàng, thậm chí còn bị nàng tiếp cận trong phạm vi một trượng ngắn ngủi!

Im hơi lặng tiếng, vô ảnh vô tung, một kiếm tuyệt tình đến từ hư không... Đừng nói là hắn bây giờ, cho dù ở trạng thái toàn thịnh, cũng chưa chắc có thể tránh thoát.

Nàng có đôi mắt lạnh đến cực điểm, lại có dung nhan khiến cho băng tuyết trên thế gian đều phải lu mờ.

- Ngâm... Tuyết... Giới... Vương... Hự!

Giọng nói khàn đặc thoát ra khỏi miệng, một tầng băng sương lấy Tuyết Cơ Kiếm làm trung tâm nhanh chóng ngưng kết, đóng băng thân thể, lục phủ ngũ tạng, máu, huyền khí... thậm chí cả huyền mạch của hắn, phong tỏa mọi hy vọng giãy giụa của vị Thần Đế suy yếu này.

Mộc Huyền Âm không nói một lời, lạnh lùng nhìn hắn, trong mắt ngưng tụ hàn quang, hận không thể nghiền hắn thành mảnh vụn nhỏ nhất thế gian.

Từ một ngày trước nàng đã đến đây, dùng Đoạn Nguyệt Phất Ảnh che giấu thân hình, chờ đợi thời cơ.

Cuối cùng, ngay vừa rồi, tất cả Tinh Thần và trưởng lão đều đã đi xa, xa đến mức linh giác của nàng không còn cảm nhận được bất kỳ ai nữa. Nàng giơ Tuyết Cơ Kiếm lên, đâm thẳng về phía vị đế vương của Vương giới uy chấn Đông Vực, khiến vạn linh cúi đầu, trừ Tà Anh ra không ai dám mạo phạm.

Từng tầng băng giá lặng lẽ ngưng kết, đóng băng Tinh Thần Đế từ trong ra ngoài một cách triệt để, đóng băng đến mức ngay cả khí tức của hắn cũng không thể thoát ra ngoài.

Nàng không rút Tuyết Cơ Kiếm ra, một cơn gió nhẹ mang theo khối băng phong kín Tinh Thần Đế, cùng nàng bay về phương xa.

...

...

Ngâm Tuyết giới, Minh Hàn Thiên Trì.

Rầm!!

Tuyết Cơ Kiếm bay về, khối băng phong tỏa Tinh Thần Đế rơi xuống đất, vỡ tan thành bụi băng đầy trời. Thoát khỏi băng phong, nhưng không thoát khỏi cơn ác mộng băng hàn, Tinh Thần Đế nằm liệt trên đất, toàn thân co quắp run rẩy, không thể đứng dậy, ngay cả thân thể cũng khó mà khống chế...

Hắn chưa bao giờ biết rằng giá lạnh lại có thể đáng sợ đến thế.

Huyền mạch Thần Đế của hắn bị một luồng hàn khí gắt gao áp chế, không thể phóng thích ra một chút huyền khí nào. Hắn không thể lý giải nổi... dù huyền khí của mình tổn hại nặng nề, nhưng Tinh Thần nguyên lực vẫn còn, tại sao một Ngâm Tuyết Giới Vương có huyền lực còn chưa đến Thần Chủ trung kỳ lại có thể đóng băng huyền mạch của hắn đến mức này.

Càng không thể lý giải nổi, một Giới Vương của trung vị tinh giới nhỏ bé lại có lý do và can đảm gì để ra tay với hắn, một Giới Vương của Vương giới, còn mạo hiểm mang hắn đến tận đây... chẳng lẽ nàng không sợ hậu quả sao?

- Ngươi... có... biết... bổn vương... là... ai...

Một câu nói ngắn ngủi, nhưng dưới cơ thể run rẩy kịch liệt, hắn nói năng vô cùng lộn xộn. Hắn cố sức giãy giụa, nhưng huyền mạch bị băng phong, không thể tuôn ra dù chỉ một chút lực lượng, ngay cả việc xua tan một chút hàn khí cũng không làm được.

- Ngươi không sợ... bổn vương... diệt... Ngâm Tuyết giới... của ngươi... sao?

Lời nói của hắn không khiến Mộc Huyền Âm biến sắc, chỉ có sự lạnh lẽo còn thấu xương hơn cả Minh Hàn Thiên Trì:

- Tinh Tuyệt Không, ngươi bức tử đệ tử Vân Triệt của ta, ép lực lượng Tà Anh thức tỉnh... lại còn nói với người đời rằng hắn chết trong tay Tà Anh...

Từng chữ của nàng như dao đâm vào tim, từng chữ chứa đầy hận thù, tay cầm Tuyết Cơ Kiếm run lên kịch liệt, băng mang trên thân kiếm cũng dần trở nên khó kiểm soát:

- Ngươi... tội... đáng... chết... vạn lần!

“...” Tinh Tuyệt Không sững sờ trong giá lạnh, hắn đoán Mộc Huyền Âm biết được chuyện này là do nàng đã gieo hồn tinh cho Vân Triệt. Hắn mấp máy đôi môi tím tái vì lạnh, không thể tin nổi:

- Chỉ vì... Vân Triệt chết bởi bổn vương... chỉ vì... một đệ tử nhỏ nhoi của Ngâm Tuyết giới các ngươi... mà ngươi... lại muốn... giết bổn vương!?

Mộc Huyền Âm khẽ cắn chặt hàm răng ngọc:

- Một đệ tử nhỏ nhoi của Ngâm Tuyết giới... Đúng, trong mắt Thần Đế các ngươi, hắn chẳng qua chỉ là một... huyền giả trẻ tuổi xuất thân hèn mọn... dù có xuất chúng đến đâu cũng nhỏ bé không đáng kể... nhưng... ngươi có biết không... ngươi có biết không...

Khí tức của nàng hoàn toàn hỗn loạn, giọng nói run rẩy không thể nói tiếp. Tuyết Cơ Kiếm, mang theo hận ý mà nàng cố sức đè nén nhưng vẫn vỡ òa, đâm thẳng về phía Tinh Thần Đế, đâm sâu vào đan điền của hắn.

Dưới Tuyết Cơ Kiếm, máu bị băng phong không thể chảy ra, Tinh Tuyệt Không cũng không cảm thấy đau đớn.

Lồng ngực nàng phập phồng vô cùng kịch liệt:

- Tinh Thần Đế... ba chữ đó chắc là thứ quan trọng nhất đời này của ngươi. Ngươi hủy đi... Vân Triệt... quan trọng nhất của ta... Ta... sẽ hủy đi lực lượng Thần Đế của ngươi... cho ngươi biết thế nào là thống khổ!!

“...” Tinh Thần Đế đang co quắp lại khẽ cười một tiếng:

- Hủy đi lực lượng Thần Đế của ta? Chỉ bằng... ngươi?

Hắn vừa dứt lời, Tuyết Cơ Kiếm cắm trong cơ thể hắn đột nhiên bùng lên quang mang chói mắt, nồng đậm như một vì sao xanh biếc nổ tung. Trong khoảnh khắc này, sắc mặt Tinh Thần Đế đột biến... Thần kinh toàn thân vốn đã bị băng phong đến chết lặng lúc này lại cảm nhận rõ ràng vô số cây kim thép đâm vào huyền mạch, mạnh mẽ xé rách huyền mạch được Thiên Khôi thần lực bảo vệ của hắn, cắn nát... rồi lại cắn nát...

Linh giác còn sót lại cho hắn biết, đó rõ ràng là một luồng... lực lượng không hề thua kém hắn khi ở trạng thái toàn thịnh!!

Nếu chỉ là lực lượng Thần Chủ trung kỳ, cho dù ở trạng thái hiện giờ, huyền mạch được Tinh Thần nguyên lực bảo vệ của hắn cũng gần như không thể bị phá hủy thực sự. Nhưng giờ phút này, thứ xâm nhập vào huyền mạch hắn lại là một luồng sức mạnh cường đại đến mức hắn nằm mơ cũng không ngờ tới. Thân thể hắn điên cuồng co giật, trên mặt là vẻ hoảng sợ gấp mười, gấp trăm lần trước đó:

- Không... không... tha cho ta... không!! Ta là Tinh Thần Đế... không ai có thể đối xử với ta như thế... không... ta có thể đáp ứng ngươi bất cứ chuyện gì... không... không... A a a!

Rầm!!!

Theo một tiếng nổ vang và ánh băng hỗn loạn, huyền mạch của Tinh Tuyệt Không... huyền mạch của một Thần Đế đã hoàn toàn vỡ nát, vĩnh viễn không thể phục hồi.

Vô số điểm tinh quang phiêu tán từ trên người hắn... đó là nguyên lực của Thiên Khôi Tinh Thần, mất đi vật dẫn, nó bay về phía bầu trời bao la, cuối cùng tiêu tán nơi nào không rõ.

“...” Tinh Thần Đế tê liệt trên đất, ngửa đầu nhìn những đốm tinh quang Thiên Khôi dần xa, ánh mắt chỉ còn lại tro tàn và tuyệt vọng.

Huyền mạch của hắn bị hủy, cùng với Thiên Khôi thần lực cả đời hắn cũng tan biến...

Đối với một huyền giả, chuyện tàn khốc nhất không gì hơn là bị phế huyền lực.

Mà tàn khốc hơn nữa, chính là huyền mạch bị hủy.

Tinh Tuyệt Không... một trong tứ đại Thần Đế Đông Vực, trong một ngày này, một khắc này, đã từ đỉnh phong cao nhất của Đông Thần Vực rơi xuống thành một phế nhân thấp kém nhất.

Hơn nữa, còn là một phế nhân vĩnh viễn.

Chuyện này còn tàn khốc hơn cái chết ngàn lần... vạn lần...

- Giết ta đi... giết...... ta...

Hắn nhìn bầu trời vô sắc, mất hồn lẩm bẩm. Trong mắt không còn một chút thần thái, chỉ có tuyệt vọng và tử khí u ám.

Tình trạng thảm hại của Tinh Tuyệt Không vẫn không thể xoa dịu mối hận trong lòng nàng. Nàng lạnh lùng nói:

- Giết ngươi? Ta thật sự... rất muốn băm vằm ngươi thành vạn mảnh. Nhưng... ngươi không xứng... ngươi không xứng được chết một cách thoải mái!

Lồng ngực phập phồng ngày càng kịch liệt, bộ ngực vốn cao vút như muốn phá tan lớp tuyết y, và trên khuôn mặt tuyệt mỹ lạnh như băng dần hiện lên... một vẻ dữ tợn mà có lẽ cả đời này nàng chưa từng có:

- Ta sẽ không để ngươi chết, ta còn để ngươi sống, sống cho thật tốt!

- Nơi này, là Minh Hàn Thiên Trì của Ngâm Tuyết giới ta, là nơi Vân Triệt ở lại lâu nhất! Ta sẽ đóng băng ngươi ở đây, để ngươi mỗi một khắc, mỗi một giây đều phải chịu đựng nỗi thống khổ như vạn lưỡi dao băng đâm vào tim! Thân thể Thần Đế của ngươi, cùng với linh khí nơi này sẽ khiến ngươi muốn chết cũng không được! Ngươi sẽ vĩnh viễn sống ở đây... quỳ gối ở đây... sám hối với hắn, chuộc tội với hắn!!

Rắc!

Trong tiếng băng sương ngưng kết chói tai, thân thể Tinh Tuyệt Không đã bị phong kín bên trong hàn băng. Hắn quỳ gối trong khối băng, mặt hướng về Minh Hàn Thiên Trì, trong đôi mắt vô hồn phản chiếu cơn ác mộng vĩnh viễn không thể tỉnh lại...

----

----

Một không gian khác.

Ý thức dần dần hồi phục. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của ý thức mình, rồi dần dần cảm nhận được thân thể mình vẫn còn, chỉ là vô cùng nặng nề.

Đây là... đâu?

Là thiên đường, hay là địa ngục?

A... một kẻ như ta, chắc chắn là xuống địa ngục rồi.

Cảm giác đau nhức truyền đến từ khắp nơi trên cơ thể, mí mắt cũng vô cùng nặng trĩu. Hắn cố gắng mở mắt, một tia sáng mỏng manh liền hung hăng đâm vào mắt hắn.

Hắn theo bản năng định đưa tay che ánh sáng, nhưng không nhấc nổi cánh tay nặng nề, chỉ có năm ngón tay khẽ giật giật.

- A!

Bên tai, đúng lúc này truyền đến tiếng kinh hô của một thiếu nữ.

- Ân nhân ca ca... huynh tỉnh rồi... huynh tỉnh rồi phải không!?

Không phải ảo giác, đó thật sự là giọng nói của một thiếu nữ, ngay bên tai, mang theo sự kích động và vội vàng run rẩy.

Môi hắn khẽ động, định nói gì đó, nhưng phát ra chỉ là một tiếng rên khàn khàn.

Thế nhưng, tiếng rên khàn khàn nhỏ bé cùng với ngón tay giật giật lại khiến thiếu nữ bên cạnh một lần nữa reo lên kinh hỉ. Nàng đột nhiên chạy đi, bước chân quá vội vàng dường như vấp phải thứ gì đó, sau đó vang lên tiếng kêu to mang theo âm nức nở của nàng:

- Cha... nương... ca ca... mọi người mau tới đây! Ân nhân ca ca tỉnh rồi... ân nhân ca ca tỉnh rồi!

“...” Hắn nỗ lực muốn mở to mắt.

Đây là đâu?

Nếu là địa ngục, tại sao lại có giọng nói của một thiếu nữ trong trẻo đến vậy.

Chẳng lẽ là thiên đường sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!