So với Thần Giới, khí tức của Thiên Huyền Đại Lục quả thật kém cỏi và vẩn đục.
Mà tại Thiên Huyền Đại Lục, nơi đây lại không thể nghi ngờ là chốn thế ngoại tinh thuần nhất.
Ngày lại ngày trôi qua, Vân Triệt đã khôi phục được khả năng đi lại. Hắn mỗi ngày đều đi qua rất nhiều nơi, thân thể dần thoát khỏi trạng thái suy yếu, ngày càng giống một... phàm nhân bình thường.
Hạ qua thu tới, lá vàng bay tán loạn. Vân Triệt bước đi trên thảm lá khô, dáng vẻ vẫn thong thả như trước, nhưng đã không cần ai nâng đỡ. Đi bên cạnh hắn là Phượng Tiên Nhi, từng bước không rời. Nơi đây là Phượng Hoàng di địa, được Phượng Hoàng kết giới ngăn cách, không có người ngoài hay huyền thú nào có thể xâm nhập, nhưng nàng vẫn không cách nào yên tâm được.
Phía trước là một bãi đá lộn xộn, không thấy bóng cây, nhưng không biết vì sao lại được phủ một tầng lá rụng thật dày. Dẫm lên lớp lá mục xốp mềm, thân thể Vân Triệt hơi lảo đảo, Phượng Tiên Nhi vội vàng tiến lên, cẩn thận đỡ lấy cánh tay hắn.
Vân Triệt mỉm cười:
- Không sao, hôm nay tự đi về cũng không thành vấn đề.
Hắn vừa nói xong, lại phát hiện Phượng Tiên Nhi đang lặng lẽ nhìn về phía trước, ánh mắt có chút mê ly.
Phượng Tiên Nhi nhẹ nhàng nói:
- Ân nhân ca ca, huynh có còn nhớ không? Nơi này là nơi chúng ta gặp nhau lần đầu tiên.
Vân Triệt hơi ngẩn ra, nhìn về phía trước.
- Khi đó, muội và ca ca bị một đám người xấu tên là “Hắc Ma” bắt đi, rồi gặp được huynh và Tuyết Như tỷ tỷ ở đây. Tuyết Như tỷ tỷ đã đánh đuổi đám ác nhân đó, còn cứu muội và ca ca...
Đoạn ký ức ấy không chỉ là hồi ức trân quý cả đời không bao giờ phai nhạt đối với Phượng Tiên Nhi, mà càng là bước ngoặt của vận mệnh.
- Tuyết Như tỷ tỷ vừa xinh đẹp lại lương thiện như vậy, chẳng những cứu chúng ta mà còn đồng ý cứu giúp cả tộc nhân.
- Khi đó ân nhân ca ca đang hôn mê, người dính đầy bùn đất và máu tươi. Nhưng Tuyết Như tỷ tỷ lại không hề ghét bỏ, tỷ ấy đã cõng huynh theo chúng ta về nhà... Dù lúc ấy huynh có vẻ bị thương rất nặng, nhưng muội và ca ca đều cảm thấy huynh thật hạnh phúc.
Vân Triệt: “...”
- Cũng không biết, Tuyết Như tỷ tỷ... À không đúng, bây giờ phải gọi là Nữ hoàng tỷ tỷ, không biết hiện giờ tỷ ấy sống có tốt không.
Phượng Tiên Nhi nhìn về phương xa, chân thành nói:
- Nhưng mà, có một chuyện muội biết, tỷ ấy nhất định... nhất định rất nhớ ân nhân ca ca.
Lời của Phượng Tiên Nhi khiến ký ức của Vân Triệt quay về mười ba năm trước... Những hình ảnh khi đó, từng cảnh từng cảnh hiện lên trong đầu hắn, vô cùng rõ ràng, nhưng lại như đã cách cả một đời.
Nếu như nói bước ngoặt vận mệnh đầu tiên trong đời hắn là gặp được Mạt Lỵ.
Vậy thì lần thứ hai không hề nghi ngờ chính là gặp được Thương Nguyệt, người khi đó mang tên giả là Lam Tuyết Nhược.
...
“Vân sư đệ, đợi hoàn thành tâm nguyện của phụ hoàng, ta sẽ theo ngươi rời đi, công chúa... hoàng thất... ta không cần gì cả...”
...
“Sư tỷ, nước mắt của người quá quý giá. Quý giá đến mức... ta chỉ có thể dùng cả một đời một kiếp để trao đổi.”
“Ta nói lời này, bởi vì ta đang bất an sợ hãi... Ta không biết ta có thật sự đi vào lòng sư tỷ hay không, bởi vì sư tỷ tốt như vậy, lại là công chúa địa vị cao quý, mà ta không quyền không thế, xuất thân thấp hèn, ngoài tấm lòng tự tôn, nhiệt huyết và tình cảm dành cho sư tỷ ra thì chẳng có gì cả, cho nên ta thật sự vô cùng bất an sợ hãi... Ta thật ích kỷ, muốn xem thử có phải tỷ tỷ sẽ vì ta mà rơi lệ không...”
...
Những năm tháng hèn mọn và mờ mịt ấy, những lời hứa hẹn mà giờ phút này nghĩ lại có phần ngây ngô, nhưng từng chữ từng lời đều xuất phát từ tận đáy lòng...
Lam Tuyết Nhược... Thương Nguyệt... vị công chúa hoàng thất đã ái mộ hắn khi hắn hèn mọn và lạc lối nhất, thậm chí nguyện vì hắn mà từ bỏ tất cả.
Vân Triệt đột nhiên lên tiếng:
- Tiên Nhi, ta muốn đến... Thương Phong Hoàng Thành xem sao.
Phượng Tiên Nhi quay đầu lại nhanh như chớp, niềm vui sướng tột độ như pháo hoa bừng nở trong mắt và trong tim, nàng dùng sức gật đầu:
- Được, chúng ta cùng đi... bây giờ chúng ta đi luôn!
Không cần chuẩn bị gì, cũng không báo cho tộc nhân, nàng không cho Vân Triệt bất cứ cơ hội nào để do dự hay đổi ý. Bàn tay trắng nõn của Phượng Tiên Nhi nắm lấy Vân Triệt, đón gió lạnh bay vút lên trời cao, hướng về phía ngoài Phượng Hoàng di tộc.
Trong khoảng thời gian này, hắn giống như tự phong bế mình ở đây, không thể rời đi. Hôm nay, tâm hồn vẫn đang chìm trong phong bế của hắn cuối cùng đã mở ra một khe hở nhỏ.
Rời khỏi trung tâm Vạn Thú Sơn Mạch, một kết giới nhàn nhạt xuất hiện trước mắt. Khi Phượng Tiên Nhi đến gần, kết giới tự động mở ra một lối đi, hai người bay ra khỏi kết giới, hướng về phía bắc.
- Kết giới này được thiết lập khi nào vậy?
Vân Triệt hỏi. Hắn nhìn về phương bắc xa xôi, nghĩ đến người mình sắp gặp, quyết tâm vừa dấy lên lại bắt đầu chìm nổi trong cơn gió loạn.
Tâm trạng của Phượng Tiên Nhi vô cùng tốt, nàng đáp:
- Năm đó, Phượng Thần đại nhân không chỉ giải trừ nguyền rủa huyết mạch cho chúng ta, mà sau khi hai người rời đi còn mở ra Phượng Hoàng kết giới này để bảo hộ chúng ta, cho chúng ta có đủ thời gian trưởng thành, không gặp phải tai họa như trước nữa.
- Thì ra là thế.
Vân Triệt khẽ gật đầu. Hóa ra năm đó sau khi hắn và Thương Nguyệt rời đi, kết giới thủ hộ này cũng đã được mở ra. Có lẽ linh hồn Phượng Hoàng cũng có chút áy náy về việc nguyền rủa huyết mạch gây họa cho đời sau, hoặc cũng có thể là... sau khi trao thần hồn và ngọn lửa niết bàn cho mình, nó tự biết thời gian tồn tại không còn bao lâu, nên đã dùng sức mạnh cuối cùng để hóa thành lực lượng bảo vệ.
- Năm đó, Thần Hoàng Đế Quốc xâm chiếm Thương Phong Quốc trên quy mô lớn, chính là Phượng Hoàng kết giới đã bảo vệ chúng ta. Mấy năm gần đây, Thương Phong Quốc không ngừng xảy ra huyền thú náo động, thậm chí còn lan đến cả Vạn Thú Sơn Mạch, khiến huyền thú nơi này đều trở nên thật đáng sợ. Cũng chính là kết giới của Phượng Thần đại nhân đã bảo vệ chúng ta.
Phượng Tiên Nhi nói.
Ánh mắt Vân Triệt hơi nghiêng đi:
- Huyền thú... náo động? Rốt cuộc là có chuyện gì?
Hắn vừa dứt lời, liền cảm giác được thân thể của Phượng Tiên Nhi hơi căng thẳng.
Đúng lúc này, một tiếng rít gào bén nhọn... rõ ràng còn mang theo sự hung bạo vang lên, một bóng dáng màu xanh khổng lồ từ dưới lao ra, mang theo một luồng cuồng phong đáng sợ đánh về phía họ.
Khi nhìn thấy bóng dáng màu xanh này, trong đầu Vân Triệt nhất thời lóe lên cái tên của nó:
Thanh Lân Thú!
Một loại Địa Huyền Thú hệ phong cao cấp, có năng lực phi hành rất mạnh, chủ yếu ăn gió và cỏ trúc, tính tình vốn ôn hòa, trừ phi bị khiêu khích, nếu không rất hiếm khi tấn công con người và huyền thú khác.
Thế nhưng, con Thanh Lân Thú đột nhiên xuất hiện này lại cuốn theo cuồng phong mãnh liệt tấn công tới, tiếng gào thét thê lương, giống như gặp phải kẻ địch không đội trời chung.
Nhờ có sáu tầng đầu của Phượng Hoàng Tụng Thế Điển và Bá Hoàng Đan mà Vân Triệt để lại, mấy năm nay tu vi của Phượng Tiên Nhi và Phượng Tổ Nhi đều tăng mạnh, cả hai đã cùng đột phá đến Vương Huyền Cảnh. Một con Địa Huyền Thú không hề có chút uy hiếp nào với nàng, cho dù mặc cho nó công kích cũng khó lòng làm nàng bị thương.
Nhưng bên cạnh nàng là một Vân Triệt yếu ớt đến cực điểm!
Chỉ cần bị gió lốc do Thanh Lân Thú cuốn theo chạm nhẹ một chút, hắn cũng sẽ bị xé thành mảnh vụn trong chớp mắt.
- Cẩn thận!
Phượng Tiên Nhi theo bản năng kêu lên. Thân thể Vân Triệt không chịu nổi sự xóc nảy, nàng không dám di chuyển đột ngột, phản ứng đầu tiên là vội vàng bao phủ một lượng lớn huyền khí lên người Vân Triệt, phần huyền khí còn lại thì dấy lên Phượng Hoàng hỏa diễm.
Xích viêm đốt tan cuồng phong, sau đó vô tình bén lên mình Thanh Lân Thú. Con thú kêu lên một tiếng thảm thiết rồi rơi vào biển lửa... Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, mười mấy tiếng rít gào tương tự vang lên, hơn mười con Thanh Lân Thú khác phóng vút lên cao, lao thẳng tới. Nhất thời, cả bầu trời bị cuồng phong bao phủ.
“...” Vân Triệt ngây người... Chuyện gì thế này? Sao Thanh Lân Thú lại có thể trở nên cuồng bạo như vậy? Chẳng lẽ nhận thức của mình sai rồi, đây không phải Thanh Lân Thú?
- A!
Phượng Tiên Nhi khẽ kêu lên một tiếng, nhưng lập tức khôi phục bình tĩnh, quanh thân tức thì bùng lên một vòng lửa màu đỏ thắm.
Phượng Hoàng Thần Viêm có linh áp rất mạnh đối với huyền thú, huống hồ cảnh giới của Phượng Tiên Nhi còn cao hơn Thanh Lân Thú đến hai đại cảnh giới, dưới Phượng Hoàng Thần Viêm như thế, phản ứng bình thường nhất của huyền thú là phải sợ hãi chạy tán loạn... nhưng những con Thanh Lân Thú này lại không hề bị kinh sợ chút nào, vẫn điên cuồng lao tới, tiếng rít gào bén nhọn gần như muốn xé rách màng nhĩ của người ta.
Tất cả chúng nó như đã phát điên.
Thế tay của Phượng Tiên Nhi đột nhiên thay đổi, vừa định thiêu diệt toàn bộ chúng, thì đúng lúc này một đường kiếm quang chợt lóe lên.
Xoẹt!!!
Đường kiếm quang này xé rách gió bão, xé rách không gian, càng tiêu diệt ba con Thanh Lân Thú trong chớp mắt. Sau đó, một bóng trắng xuất hiện từ nơi xa, kiếm trong tay chém ra từng đường bạch mang, chôn vùi đám Thanh Lân Thú cuồng bạo vào vực sâu tử vong.
Phượng Tiên Nhi thoáng thu tay lại, sau đó khẽ nhếch môi:
- Người này... hắn thật lợi hại.
Nàng không hề chú ý tới, ánh mắt của Vân Triệt đầu tiên là hơi ngây dại, sau đó hóa thành phức tạp khôn kể.
Tuy rằng hắn đã mất đi thần thức, nhưng vẫn nhận ra người này sử dụng là Thiên Uy Tuyệt Kiếm.
Thân ảnh và kiếm ảnh của hắn quá nhanh, không phải thị lực hiện giờ của Vân Triệt có thể nắm bắt, nhưng hắn vẫn mơ hồ nhận ra thân phận của người này...
Hắn nhẹ nhàng nói:
- Tiên Nhi... đừng để hắn nhìn thấy ta.
- A?
Phượng Tiên Nhi hơi kinh ngạc, sau đó bàn tay nhỏ nhắn phất lên, một tầng Phượng Hoàng viêm quang màu đỏ thắm liền che phủ lên người Vân Triệt.
Kiếm ảnh như cầu vồng, chỉ trong nháy mắt đã tiêu diệt toàn bộ Thanh Lân Thú, ngay cả gió lốc hỗn loạn cũng bị dẹp tan hoàn toàn. Nam tử bạch y xoay người lại, dáng người cao ngất oai hùng, mắt như sao băng, trong tay cầm một thanh kiếm trắng bình thường không có gì lạ, nhưng ở trong tay hắn lại phản chiếu kiếm quang khiến người ta khó có thể nhìn thẳng.
Hắn liếc nhìn Phượng Tiên Nhi, sắc mặt lóe lên chút ngạc nhiên:
- Vị cô nương này chẳng lẽ là người của Phượng Hoàng Thần Tông? Xem ra tại hạ đã xen vào chuyện của người khác.
Lúc này hắn mới phát hiện ra, nữ tử đang thiêu đốt Phượng Hoàng viêm trước mắt rõ ràng có tu vi Vương Huyền Cảnh, hắn ra tay đúng là đã xen vào việc của người khác.
- Cảm ơn ngươi đã ra tay tương trợ.
Phượng Tiên Nhi lễ phép nói.
Nam tử trẻ tuổi gật đầu:
- Khách sáo rồi, với thực lực của cô nương, cho dù đám Thanh Lân Thú này có đến thêm trăm ngàn con nữa cũng chẳng qua chỉ là chuyện trong nháy mắt. Tại hạ là Lăng Kiệt của Thiên Kiếm Sơn Trang, xin hỏi cô nương vì sao lại đến nơi này?
Phượng Tiên Nhi “a” nhẹ một tiếng:
- A? Hóa ra ngươi chính là Thương Phong Kiếm Thánh trong truyền thuyết, thảo nào lại lợi hại như vậy.
Thương Phong Kiếm Thánh?
Vân Triệt thầm cảm thán trong lòng... Không hổ là Lăng Kiệt, mấy năm không gặp, hắn vậy mà đã vượt qua cả gia gia của mình là Lăng Thiên Nghịch, thay thế luôn danh xưng “Kiếm Thánh” của ông.
Hắn đã không phụ lại lời hứa hẹn năm đó với mình, càng không đi ngược lại ý chí và sự theo đuổi của bản thân. Tương lai của hắn chắc chắn sẽ đạt đến một lĩnh vực rất cao, trở thành niềm kiêu hãnh vĩnh hằng của Thiên Kiếm Sơn Trang.
- Chỉ là chút hư danh, không dám nhận lời khen của cô nương.
Lăng Kiệt nho nhã lễ độ nói. So với thời niên thiếu, hắn đã mất đi vẻ ngây ngô non nớt, thay vào đó là vài phần ổn trọng nho nhã giống như ca ca Lăng Vân của hắn.
Phượng Tiên Nhi trông như thiếu nữ đôi mươi, nhưng huyền lực lại ở Vương Huyền Cảnh, điều này khiến Lăng Kiệt không khỏi kinh ngạc trong lòng. Ánh mắt hắn hơi chuyển, dừng trên người Vân Triệt. Thân ảnh người này được che khuất trong viêm quang, không thể nhìn rõ, nhưng không biết vì sao trong lòng hắn lại dâng lên một xúc động khó hiểu, bất giác thốt lên:
- Vị này là?
- Hắn...
Phượng Tiên Nhi hé môi, lại không biết nên trả lời thế nào.
Ánh mắt của Vân Triệt hơi chuyển đi, hạ giọng nói:
- Chúng ta đi thôi.
- Ừm.
Phượng Tiên Nhi đáp lời, nàng lại một lần nữa định đưa Vân Triệt đi, nhưng lại nghe hắn nghiêng người nói:
- Ta nói, chúng ta trở về.
- Hả? Trở về?
Phượng Tiên Nhi có chút thất thần.
- Ừm, trở về.
Vân Triệt nhắm mắt lại.
Hắn vốn cho rằng sau khoảng thời gian tĩnh tâm và lắng đọng này, cùng với những xúc động mãnh liệt hết lần này đến lần khác, mình đã chuẩn bị đủ rồi.
Nhưng mà, đối mặt với Lăng Kiệt, hắn mới phát hiện bản thân vẫn không thể làm được...
- ... Được.
Phượng Tiên Nhi không miễn cưỡng, ngoan ngoãn gật đầu, mang theo Vân Triệt bay ngược về... Thậm chí còn quên cả lễ phép từ biệt với Lăng Kiệt.
Lăng Kiệt không rời đi, lặng lẽ nhìn họ đi xa. Ánh mắt của hắn không dừng trên người Phượng Tiên Nhi, mà là bóng dáng chìm trong ánh sáng đỏ kia, trong lòng cứ dâng lên một xúc động khó hiểu.
Hắn... là ai?
Không hề có khí tức huyền đạo, một phàm nhân trong số những phàm nhân, nhưng tại sao lại cho người ta một... cảm giác quen thuộc thật vi diệu?