Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1364: CHƯƠNG 1362: VÔ TÂM NGUYỆT THIỀN (TRUNG)

Phượng Tiên Nhi mang theo Vân Triệt một lần nữa bay về trung tâm Vạn Thú sơn mạch, mãi cho đến khi khí tức của Lăng Kiệt hoàn toàn biến mất khỏi phạm vi thần thức, viêm quang bao bọc trên người Vân Triệt mới được nàng thu hồi.

Vân Triệt lặng im, vẻ mặt hờ hững.

Phượng Tiên Nhi mỉm cười an ủi:

- Không sao đâu, cha đã từng lén nói với muội, ân nhân ca ca có lẽ phải rất nhiều năm sau mới bằng lòng rời khỏi nơi này, nhưng giờ mới hơn một tháng, không hổ là ân nhân ca ca, quả nhiên phi thường.

Vân Triệt hơi ngửa đầu, thở ra một hơi dài, trút đi luồng trọc khí uất nghẹn trong lồng ngực:

- Vừa rồi, đó chính là “Huyền thú náo động” mà muội nói sao?

Phượng Tiên Nhi gật đầu:

- Vâng. Thời gian huyền thú náo động xuất hiện cũng không dài, chỉ mới chưa đến một năm. Ban đầu phát sinh ở phía đông, sau này dần dần lan sang phía tây, hơn nữa tốc độ lan tràn ngày càng nhanh.

- Nghe nói không chỉ Thương Phong quốc, phía đông của Huyễn Yêu giới cũng xuất hiện tình huống tương tự.

Vân Triệt: “...”

Phượng Tiên Nhi nói:

- Nhưng huynh không cần lo lắng. Thương Phong quốc có Phượng Hoàng Thần Tông tương trợ, mỗi lần huyền thú náo động đều bị dẹp yên rất nhanh, cũng không phải là tai họa gì to tát.

Huyền thú náo động... bắt đầu từ phía đông... lan tràn về phía tây...

Những lời của Phượng Tiên Nhi quanh quẩn trong đầu, nhưng lực chú ý của hắn lại không cách nào tập trung, nhanh chóng gạt ra sau đầu.

Bằng không, hắn nhất định có thể nghĩ đến điều gì đó.

- Lúc trước “Phượng Hoàng Thần Nữ” mà muội nói, là Tuyết Nhi... phải không?

Vân Triệt hỏi, trước mắt hắn lại hiện lên dung nhan khuynh thế của nàng thiếu nữ có thân thế và thiên phú tuyệt đỉnh, người quyến luyến hắn hơn tất cả mọi thứ... Năm đó, cái nhìn thoáng qua như kinh hồng dưới vách Tê Phượng trước khi hắn hôn mê đã khắc sâu một dấu ấn vĩnh viễn không thể phai mờ trong tâm hồn hắn.

Phượng Tiên Nhi gật đầu, trong mắt lộ ra vẻ sùng bái và hướng tới sâu sắc:

- Vâng. Ba năm trước, Thần Nữ tỷ tỷ đã đột phá Thần Huyền cảnh trong truyền thuyết, ở Thiên Huyền đại lục, tỷ ấy là một thần thoại khác ngoài ân nhân ca ca.

- Ngày đó, muội và ca ca gặp được Thần Nữ tỷ tỷ, dáng vẻ của tỷ ấy đẹp đến thế, còn đẹp hơn cả ngàn vạn vì sao trên trời. Hơn nữa muội và ca ca còn biết tỷ ấy là vị hôn thê của ca ca... có phải không?

“...” Ánh mắt Vân Triệt thoáng nét bi ai mờ mịt. Tuyết Nhi đã thành công bước chân vào Thần Đạo, hơn nữa đã làm được từ ba năm trước... Khi xưa, lực lượng của Hiên Viên Vấn Thiên đúng là lực lượng Thần Đạo, nhưng đó là thứ Thần Đạo lệch lạc dựa vào tà đạo mà thành, không thể tiến thêm một bước nào nữa, lại còn không ngừng cắn nuốt tuổi thọ của y. Còn bản thân hắn thành tựu Thần Đạo là ở Ngâm Tuyết giới.

Mà ở Thiên Huyền đại lục, ở Lam Cực tinh, Phượng Tuyết Nhi không còn nghi ngờ gì nữa chính là người đầu tiên chân chính bước vào cảnh giới Thần Đạo.

Có nàng ở đó, huyền thú náo động, hay bất cứ tai họa nào nghiêm trọng hơn, nàng đều có thể dễ dàng dẹp yên.

Huyễn Yêu giới, có Thải Y, có cha mẹ bọn họ bảo vệ...

Còn ta...

Không nhận được câu trả lời của Vân Triệt, Phượng Tiên Nhi nhìn về phía trước, đôi mắt đẹp phủ một tầng sương mờ, bên môi khe khẽ thốt lên những lời tựa như tự nhủ mà cũng như giãi bày tâm sự:

- Cũng chỉ có tiên nữ như Thần Nữ tỷ tỷ mới xứng đôi với ân nhân ca ca...

Trái tim Vân Triệt như bị thứ gì đó đâm mạnh một nhát.

Nàng là thần thoại vĩnh hằng của Thiên Huyền đại lục, là Phượng Hoàng Thần Nữ, là dung nhan đệ nhất không ai có thể bàn cãi của Thiên Huyền đại lục... Còn bản thân hắn lúc này chỉ là một phế nhân, không hề có tư cách sánh vai cùng nàng, chứ đừng nói đến việc bảo vệ và khiến nàng quyến luyến.

Thân thể phàm nhân hiện giờ, lại không cách nào tu luyện huyền lực, cho dù có linh dược bồi đắp cũng chỉ có tuổi thọ hơn trăm năm...

Để đệ nhất thần nữ của đại lục này gả cho một tên phế nhân sao...

Gió lạnh lùa vào người, Vân Triệt bật lên một tràng ho khan đầy thống khổ.

Phượng Tiên Nhi vội vàng quay lại, tốc độ cũng chậm đi:

- A? Có phải chúng ta bay nhanh quá không... muội sẽ bay chậm lại một chút.

Vân Triệt lắc đầu.

Cả đời này ta đã từng cao cao tại thượng khuyên giải, an ủi, châm chọc biết bao người, từng lạnh lùng thờ ơ, xem thường vô số nỗi u ám và tuyệt vọng. Khi đó ta đã tin chắc rằng, ta đây đến chết cũng không sợ, tuyệt đối sẽ không có ngày rơi vào cảnh này... Nào ngờ khi chuyện xảy đến với chính mình, mới biết có những lúc sống còn nặng nề hơn cả cái chết.

Nếu như cả đời bình thường, sẽ quen với sự bình thường, thậm chí hưởng thụ nó.

Nhưng sau một giấc mộng mười ba năm, chỉ trong một sớm lại trở về với sự tầm thường, cảm giác này lại tàn khốc đến mức không thể chịu đựng nổi.

Bên tai lại vang lên giọng nói của Phượng Tiên Nhi:

- Đúng rồi, Thần Nữ tỷ tỷ hiện giờ đã là Tông chủ của Phượng Hoàng Thần Tông, lúc trước sau khi Tông chủ Phượng Hoành Không truyền ngôi đã chuyên tâm vào triều chính của Thần Hoàng đế quốc. Phượng Hoàng Thần Tông cũng vì vậy mà trở thành một trong tứ đại thánh địa của Thiên Huyền đại lục, nhưng lại không phải đứng đầu, ân nhân ca ca có đoán được thánh địa đứng đầu là nơi nào không?

Vân Triệt: “...”

Phượng Tiên Nhi mỉm cười nói:

- Là Băng Vân Tiên Cung đó. Tuy tổng hợp thực lực của Băng Vân Tiên Cung không bằng ba thánh địa còn lại, nhưng vì ân nhân ca ca đã từng là Cung chủ của Băng Vân Tiên Cung, cũng vì nguyên nhân này mà không ai nghi ngờ vị trí đứng đầu của nó, đây chính là sức ảnh hưởng của ân nhân ca ca đó.

“...” Băng Vân Tiên Cung lại trở thành một trong tứ đại thánh địa mới của Thiên Huyền đại lục, còn ở vị trí đứng đầu.

Nhưng mà, nếu như người đời biết ta đã thành phế nhân, vinh quang đặc biệt này... tất nhiên cũng sẽ tan thành mây khói.

Giờ phút này, mọi suy nghĩ của Vân Triệt đều chìm trong tiêu cực.

Hắn biết rõ tâm cảnh của mình hiện giờ hoàn toàn u ám, hắn muốn thoát ra... nhưng lại bất lực.

Hắn dùng mười ba năm ngắn ngủi, đạt đến đỉnh cao mà người khác trăm đời cũng không dám mơ tưởng... Vậy mà chỉ trong một sớm đã rơi xuống vực sâu.

Không ai có thể tưởng tượng và thấu hiểu được đây là một loại đả kích đến nhường nào.

Phượng Hoàng kết giới xuất hiện trong tầm mắt, khi Phượng Tiên Nhi đến gần, kết giới tự động mở ra một lối vào.

Thông qua lối vào, hai người quay về nơi ở của Phượng Hoàng di tộc.

Vừa vào kết giới, liền như cách ly được mọi bất an của thế giới bên ngoài, tâm cảnh hỗn loạn của Vân Triệt suốt dọc đường cũng bình ổn lại rất nhiều, sau đó khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo tự giễu.

Đôi mắt Phượng Tiên Nhi vẫn luôn lặng lẽ quan sát hắn, nhìn thấy vẻ mặt của hắn, lòng nàng nhói đau, khẽ nói:

- Ân nhân ca ca, muội không biết phải làm thế nào mới có thể giúp huynh. Nhưng mà... nhưng mà tương lai cho dù xảy ra chuyện gì, muội đều sẽ... mãi mãi ở bên cạnh huynh... cho đến khi huynh không còn muốn nhìn thấy muội nữa.

“...” Trong những ngày này, sự ấm áp bất chợt len lỏi vào linh hồn hắn phần lớn đều đến từ Phượng Tiên Nhi.

Cả đời hắn từng nhận vô số ánh mắt ngưỡng mộ, sùng bái, yêu mến, nịnh nọt, nhiều đến mức hắn đã chai sạn, trong lòng sớm đã không còn gợn sóng.

Nhưng hiện giờ hắn đã sa sút, lại là sự sa sút vĩnh viễn, nàng thiếu nữ này, vốn chỉ là một trong vô số khách qua đường trong sinh mệnh hắn, vậy mà vẫn dành trọn mọi ánh nhìn và tâm ý cho hắn không chút giữ lại.

Trong khoảng thời gian này, sự tồn tại và bầu bạn của nàng không biết đã quét đi bao nhiêu khói mù trong lòng Vân Triệt. Bằng không, có lẽ Vân Triệt sẽ còn trầm luân lâu hơn, triệt để hơn...

Chỉ là hiện giờ hắn không biết nên đáp lại và báo đáp phần tâm ý quá đỗi trân quý này như thế nào...

Phượng Tiên Nhi bay rất chậm, rất chậm, sợ gió lạnh làm tổn thương Vân Triệt, hoặc có lẽ nàng thích cảm giác có thể bảo vệ và gần gũi hắn như thế này.

Cảnh vật phía dưới chậm rãi lướt qua, vì gặp phải Thanh Lân thú, phương hướng quay về của họ không giống lúc rời đi, phía dưới là một khu vực mà Vân Triệt chưa từng đặt chân đến. Lướt qua một mảnh núi rừng nhỏ lá khô bay tán loạn, hắn thấy được một khu rừng trúc xanh tươi.

Giữa rừng trúc, hắn mơ hồ thấy một gian nhà trúc tinh xảo.

Nhà trúc...

Ánh mắt Vân Triệt dán chặt vào đó, hồi lâu không thể dời đi.

Một kiếp ở Thương Vân đại lục, Tô Linh Nhi hương tiêu ngọc vẫn trong vòng tay hắn, từ đó về sau mỗi lần nhìn thấy nhà trúc, hắn đều cảm thấy như bị vạn tiễn xuyên tâm.

Cho dù hắn đã một lần nữa tìm lại được Tô Linh Nhi, nhưng nhà trúc vẫn là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt trong lòng hắn, mỗi lần nhìn thấy, tâm hồn đều sẽ vì vậy mà xao động hồi lâu.

Linh Nhi, nàng sống ở Huyễn Yêu giới có tốt không... Nàng thông minh như vậy, bây giờ nhất định đã trở thành một thần y rất lợi hại rồi nhỉ.

Dù sao đó cũng là ước mơ năm xưa của nàng.

- Ta muốn đến xem gian nhà trúc kia.

Trong lòng dâng lên nỗi tưởng niệm dành cho Tô Linh Nhi, hắn bất giác mở miệng nói.

- Nhà... trúc?

Phượng Tiên Nhi hơi ngạc nhiên, khi nàng hiểu ra ý của Vân Triệt, lập tức định nói gì đó, nhưng khi ánh mắt chạm phải đôi đồng tử rõ ràng đang ngẩn ngơ của Vân Triệt, lời đến bên miệng lại nuốt vào, đổi thành khẽ gật đầu:

- Được.

Nàng mang theo Vân Triệt nhẹ nhàng đáp xuống, nhưng nơi nàng đến lại không phải phía nhà trúc, mà là khu rừng trúc phía trước.

Hành động của Phượng Tiên Nhi khiến Vân Triệt khẽ nhíu mày, lộ vẻ không hiểu.

Trúc xanh um tùm, lay động trong gió mang theo từng cơn gió mát lành. Đứng trước rừng trúc, Phượng Tiên Nhi không dẫn Vân Triệt bước vào, mà vịn lấy hắn, hơn nữa còn vịn có phần hơi chặt.

- Sao vậy?

Vân Triệt hỏi, hắn cảm nhận được Phượng Tiên Nhi rõ ràng có chút căng thẳng.

Phượng Tiên Nhi nói:

- Bên trong nhà trúc kia có người ở, nhưng không phải tộc nhân của chúng ta.

Vân Triệt như có điều suy nghĩ, nói:

- Ồ? Họ đã ở đây từ rất lâu rồi sao? Nhưng hình như trước đây chưa từng nghe các muội nhắc đến.

Phượng Tiên Nhi lắc đầu:

- Không phải, các nàng đến đây sau khi ân nhân ca ca rời đi năm đó.

Vân Triệt ngạc nhiên:

- Sau đó? Lúc trước muội đã nói, năm đó sau khi ta rời đi, Phượng Hoàng kết giới liền được thiết lập, chỉ có huyết mạch Phượng Hoàng mới có thể đi qua, họ là... chẳng lẽ là người của Phượng Hoàng Thần Tông ở Thần Hoàng quốc?

Phượng Tiên Nhi vẫn lắc đầu:

- Chuyện này... không biết nữa. Bởi vì các nàng không hề giao tiếp gì với chúng ta, năm đó chúng ta từng cố gắng tiếp cận và giúp đỡ, nhưng đều bị các nàng từ chối. Cha và nương đều nói, các nàng chắc hẳn đã phải chịu tổn thương rất lớn, cho nên sợ hãi tiếp xúc với người khác, chúng ta cũng không quấy rầy các nàng nữa. Nhưng đã rất nhiều năm trôi qua, các nàng chẳng những không rời đi, mà ngay cả khu rừng trúc này cũng rất ít khi bước ra.

- Nhưng mà, đã đến được nơi này, các nàng chắc hẳn có huyết mạch Phượng Hoàng.

Phượng Tiên Nhi có phần không chắc chắn nói.

Vân Triệt nhíu mày: Trên mảnh đại lục này, người sở hữu huyết mạch Phượng Hoàng ngoài Phượng Hoàng di tộc ra cũng chỉ có Phượng Hoàng Thần Tông. Nhưng vì lý do gì mà người của Phượng Hoàng Thần Tông lại đến đây? Hơn nữa nghe Phượng Tiên Nhi miêu tả, lại là thái độ trốn đời cực đoan?

Vân Triệt như có suy nghĩ sâu xa, nói:

- Một khi đã như vậy, thì không nên quấy rầy họ, chúng ta đi thôi.

Nói xong, hắn liếc nhìn bàn tay nhỏ nhắn rõ ràng đang nắm rất chặt của Phượng Tiên Nhi trên cánh tay mình, nửa đùa nửa thật nói:

- Chẳng lẽ người ẩn cư ở đây có dáng vẻ rất đáng sợ sao? Muội có vẻ rất căng thẳng.

Lúc này Phượng Tiên Nhi mới ý thức được, hai tay đang nắm chặt cánh tay Vân Triệt vội vàng nới lỏng một chút, nói:

- Không phải, chỉ là... chỉ là trong này có một “tiểu quái vật” rất đáng sợ, muội sợ nàng không cẩn thận làm huynh bị thương.

- Tiểu quái vật?

Vân Triệt vừa thốt lên nghi vấn, trong rừng trúc đột nhiên vang lên một giọng nói vô cùng non nớt, nhưng lại hết sức sắc bén:

- Lập tức rời đi! Không được lại gần đây!

Theo giọng nói vang lên, một bé gái từ trong rừng trúc lay động bước ra.

Tiểu cô nương này chừng mười tuổi, mặc một thân váy vải mộc mạc mà sạch sẽ, tuổi tuy nhỏ nhưng mái tóc đen như màn đêm đã dài đến sau lưng, khẽ bay trong gió. Gương mặt phấn điêu ngọc trác vô cùng đáng yêu, nhưng trong đôi mắt sáng lại cố gắng ánh lên vẻ hung dữ... lộ ra sự cảnh cáo và cảnh giác.

Chỉ là dáng vẻ của bé thật sự quá đáng yêu, đứng ở đó như một con búp bê sứ được điêu khắc tinh xảo, hung quang trong mắt, vẻ uy nghiêm trên người, cho dù đối với Vân Triệt đã mất đi tu vi, cũng gần như không có chút lực uy hiếp nào.

Thế nhưng, sự xuất hiện của tiểu nữ hài này lại khiến bàn tay nhỏ nhắn vừa thả lỏng vài phần của Phượng Tiên Nhi đột nhiên siết chặt lại, ngay cả thân thể cũng rõ ràng cứng đờ, siết chặt đến mức làm Vân Triệt thấy đau.

Vân Triệt liếc mắt, kinh ngạc nói:

- Đây chính là... “tiểu quái vật” mà muội nói sao?

✯ Thiên Lôi Trúc ✯ Dịch giả AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!