Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1365: CHƯƠNG 1363: VÔ TÂM NGUYỆT THIỀN (HẠ)

— Tiểu quái vật!?

Phượng Tiên Nhi còn chưa kịp đáp lời, cô bé kia đã như một con mèo con bị giẫm phải đuôi, đột ngột xù lông:

— Ngươi nói ai là tiểu quái vật!

Vân Triệt quay lại, hắn chân thành đánh giá cô bé một lượt rồi mỉm cười nói:

— Ờ... đương nhiên không phải nói ngươi rồi, ngươi đáng yêu như vậy, sao có thể là tiểu quái vật được chứ.

— Hừ!

Cô bé hếch chiếc mũi xinh xắn lên, dường như rất hưởng thụ lời khen đáng yêu của Vân Triệt.

— Tiểu muội muội, ngươi tên là gì?

Vân Triệt hỏi... mà chính hắn cũng không nhận ra, trái tim vốn đã chìm trong u tối, chẳng còn hứng thú với bất cứ điều gì, vậy mà lúc này lại đang chủ động... hoàn toàn theo bản năng mà bắt chuyện với cô bé, giọng nói và ánh mắt cũng trở nên ôn hòa lạ thường.

Cô bé kia ra vẻ nghiêm nghị đáp:

— Ta tên Vân Vô Tâm, ngươi là ai? Tại sao lại đến gần nơi này! Chẳng lẽ không biết đây là địa bàn của ta và nương hay sao!

Vân Triệt không trả lời câu hỏi của bé, chỉ mỉm cười:

— Vân Vô Tâm? Thật lạ... ờ, một cái tên rất hay, là ai đặt cho ngươi vậy?

— Đương nhiên là nương ta!

Cô bé nói, đôi mắt vẫn tràn đầy cảnh giác, ánh mắt không ngừng đảo qua chân Vân Triệt và Phượng Tiên Nhi, như thể đang cảnh cáo họ tuyệt đối không được bước vào rừng trúc dù chỉ một bước.

— Vô Tâm... vì sao nương của ngươi lại đặt cho ngươi cái tên như vậy?

Vân Triệt hỏi lại, chính hắn cũng không hiểu tại sao mình lại có hứng thú với tên của một cô bé mới gặp lần đầu.

Dường như trong cõi u minh có một sự rung động khó lý giải, thôi thúc hắn muốn tìm hiểu về bé...

Phượng Tiên Nhi nhìn Vân Triệt, nhất thời ngây người... bởi vì trong tầm mắt nàng, hắn đang mỉm cười, ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cô bé trong rừng trúc.

Hơn một tháng nay, không phải Vân Triệt chưa từng cười, nhưng nụ cười của hắn luôn cứng ngắc, gượng gạo, ẩn chứa sự ảm đạm và lạnh lẽo mà bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được. Nhưng giờ phút này, ý cười trên môi hắn lại vô cùng tự nhiên và ấm áp.

Phượng Tiên Nhi nhìn đến ngẩn ngơ, nhất thời quên cả việc kéo Vân Triệt rời đi... rời khỏi “tiểu quái vật” trông có vẻ đáng yêu nhưng thực chất lại cực kỳ nguy hiểm này.

Cô bé tỏ vẻ nghiêm túc, cố gắng giữ một tư thế trông có vẻ đầy uy hiếp:

— Nương ta từng nói, thế gian lắm khổ đau, muốn không bi thương thì phải vô vọng, vô tâm. Vô tâm thì vô vọng, vô vọng thì vô bi, vô bi thì vô hối!

“...” Vân Triệt hơi sững sờ, rồi phá lên cười:

— Ha ha ha, tiểu cô nương, ngươi có hiểu ý nghĩa của những lời này không?

Phượng Tiên Nhi: ... (Hả?)

Câu hỏi này khiến cô bé ngẩn ra, sau đó tức giận nói:

— Ta... ta... ta đương nhiên là hiểu! Ngươi ngươi ngươi ngươi vẫn chưa trả lời câu hỏi của ta! Ngươi là ai, tại sao lại đến gần nơi này! Có phải là đại ác nhân nguy hiểm nào không!

— Ta trông giống ác nhân lắm sao?

Vân Triệt cười nói, rồi đột nhiên sững lại... Khoan đã, bé họ Vân?

Không phải họ Phượng?

Hơn nữa... ở Huyễn Yêu Giới, Vân gia là gia tộc thủ hộ không ai không biết. Nhưng ở Thiên Huyền Đại Lục, họ Vân lại là một dòng họ cực kỳ hiếm thấy.

Cô bé nghiêm túc nhìn chằm chằm Vân Triệt, đột nhiên cong cong mày, bật cười:

— Chà! Đại thúc, ngươi yếu quá đi! Hi hi hi...

Đại... thúc...

Khóe miệng Vân Triệt co giật dữ dội. Là mỹ nam tử số một của Thiên Huyền Đại Lục kiêm Huyễn Yêu Giới kiêm Đông Thần Vực kiêm Tây Thần Vực, đây là lần đầu tiên hắn bị người khác gọi như vậy. Hắn nhất thời tỏ vẻ còn tức giận hơn cả cô bé, gần như nghiến răng nghiến lợi nói:

— Đại thúc? Ngươi đã từng thấy đại thúc nào ngọc thụ lâm phong như ta chưa!

Vừa nói, hắn vừa thuận tay sờ lên má... lại chạm phải một tay đầy râu ria và làn da thô ráp.

Hắn nhất thời sững sờ.

Có được Hoang Thần Thần Quyết, thân thể hắn mỗi giây mỗi phút đều được linh khí đất trời nuôi dưỡng, mỗi tấc da thịt đều cứng như thép tinh, đồng thời lại trắng nõn không tì vết, dù bị thương nặng đến đâu cũng không thể lưu lại dù chỉ một vết sẹo nhỏ.

Nhìn bề ngoài, hắn cũng chỉ trạc hai mươi tuổi, cho dù qua thêm ngàn năm vạn năm nữa cũng vẫn như thế.

Nhưng sau khi sống lại, không có huyền lực, không có thân thể của thần, càng không có linh khí tôi luyện, lại thêm trọc khí của hạ giới, ngày ngày hứng gió núi, thân thể suy yếu... nhất là sự u uất nặng nề trong lòng đã khiến hắn già đi nhanh chóng từ lúc nào không hay.

Chỉ hơn một tháng ngắn ngủi mà như đã già đi cả chục tuổi.

Lời của Vân Triệt khiến cô bé bĩu môi, lè lưỡi nói:

— Nói chuyện thật không biết xấu hổ! Hơn nữa ngươi đường đường là một đại nam nhân mà lại yếu như vậy, còn phải để một cô gái đỡ, càng không biết xấu hổ!

Nếu là người khác nói câu này, không nghi ngờ gì là một đòn đả kích vô hình đối với Vân Triệt, nhưng đối mặt với giọng điệu khinh miệt của cô bé, Vân Triệt lại chỉ lắc đầu cười:

— Được được được, ngươi nói đều đúng, ta đây chính là rất yếu, còn là một đại thúc không biết xấu hổ. Ngươi xem ta yếu như vậy, chắc chắn không có nguy hiểm gì đúng không? Cho ta vào rừng trúc xem một chút được không?

— Không được!!

Vân Triệt vừa dứt lời, sắc mặt Vân Vô Tâm lập tức thay đổi, ánh mắt vừa mới dịu đi một chút đã đột ngột trở lại... vẻ hung dữ? Bàn tay nhỏ bé trắng nõn của nàng chỉ ra, cảnh cáo:

— Đây là địa bàn của ta và nương, không ai được phép đến gần. Nếu không... nếu không ta sẽ không khách khí đâu! Nói cho ngươi biết, đừng tưởng ta nhỏ tuổi mà dễ bắt nạt, ta lợi hại lắm đấy!

Phượng Tiên Nhi kéo Vân Triệt, nếu lúc này Vân Triệt vẫn còn thần thức, hắn sẽ nhận ra huyền khí của Phượng Tiên Nhi đã lan tỏa ra, che chắn trước người hắn:

— Ân nhân ca ca, chúng ta về thôi, nếu không... sẽ có nguy hiểm.

“...?” Vân Triệt cười, hắn liếc nhìn cô bé đang vênh váo ra vẻ hung hăng, nghi ngờ hỏi:

— Con bé này sẽ không phải thật sự là tiểu quái vật mà muội nói đấy chứ?

Phượng Tiên Nhi: “...”

Hắn không nghe lời Phượng Tiên Nhi, sự rung động khó hiểu trong lòng ngược lại khiến hắn nhẹ nhàng bước về phía trước một bước, đặt chân lên rìa khu rừng trúc.

— Không được qua đây!!

Chỉ một bước chân nhỏ nhoi ấy lại như giẫm thẳng vào tim cô bé, bé hét lên một tiếng chói tai, mái tóc dài đột nhiên tung bay, cả rừng trúc bên cạnh tức thì rung chuyển dữ dội... như thể có một trận cuồng phong bất chợt quét qua.

— A!

Phượng Tiên Nhi khẽ kêu lên, vội vàng lao đến chắn trước người Vân Triệt. Hành động theo bản năng này cũng khiến một chân của nàng bước vào khu rừng trúc.

Sắc mặt Vân Vô Tâm khẽ biến, một bàn tay nhỏ nhắn non nớt còn chưa phát triển hoàn toàn bỗng nhiên trong khoảnh khắc... hay nói đúng hơn là theo phản xạ có điều kiện mà đẩy ra.

Ong----

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trên mảnh đất yên tĩnh này.

Phượng Tiên Nhi không hề giữ lại chút sức nào, toàn bộ huyền khí phóng thích trong nháy mắt, vững vàng chắn ở phía trước... Giữa tiếng nổ vang trầm đục, không gian vặn vẹo một cách rõ rệt, nàng và Vân Triệt bị đẩy lùi trong chớp mắt, ra khỏi khu vực rừng trúc.

— Hự...

Toàn thân Vân Triệt chấn động, suýt nữa thì hộc máu. Phượng Tiên Nhi đã vội vàng ôm lấy hắn:

— Huynh không sao chứ, có bị thương không?

Cô bé vừa ra tay theo bản năng lúc này có chút luống cuống thu tay lại, thấy sắc mặt Vân Triệt rõ ràng đã trắng bệch, trong mắt bé thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội vàng tiến lên vài bước... rồi lại lập tức lùi lại, lắp bắp nói:

— Ngươi... ngươi... không sao chứ? Ta... ta không phải cố ý... ai... ai bảo ngươi không nghe lời ta...

Vân Triệt đưa tay che miệng, lồng ngực dâng lên một trận khó chịu, nhưng đó không phải điều hắn để tâm. Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cô bé, như đang nhìn một con quái vật không nên tồn tại.

Vừa rồi... đó rõ ràng là không gian vặn vẹo!

Tuy không gian của Lam Cực Tinh không thể so sánh với Thần Giới, nhưng cũng không phải dễ dàng bị bóp méo như vậy. Muốn tạo ra sự vặn vẹo không gian rõ rệt đến thế, ít nhất phải có tu vi Vương Huyền Cảnh.

Mà cô bé trước mắt, nhiều nhất cũng chỉ khoảng mười tuổi, lại... có huyền lực cấp Vương Huyền Cảnh!?

Vương Huyền Cảnh, ở Thương Phong Quốc, đây là cấp bậc thực lực của thái tông chủ, tông chủ của tứ đại tông môn đỉnh phong! Năm đó, Lăng Thiên Nghịch, người được mệnh danh đệ nhất Thương Phong, cũng mới chỉ là Vương Tọa cấp sáu.

Mà Phượng Tiên Nhi vì bảo vệ hắn, trong lúc cấp bách tất nhiên không dám giữ lại chút sức nào, toàn lực phòng ngự lại bị một chưởng theo bản năng của bé đẩy lùi... điều đó cũng có nghĩa là, tu vi của cô bé này còn trên cả Phượng Tiên Nhi!?

Không chỉ là một Vương Tọa, mà có thể là Vương Tọa trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ!

— Ngươi... ngươi... năm nay... bao nhiêu tuổi?

Vân Triệt hỏi, lời nói ra khỏi miệng gần như còn lắp bắp hơn cả cô bé.

— Mười một tuổi.

Cô bé có chút hoảng hốt trả lời, nhưng trong mắt vẫn đầy cảnh giác.

Vân Triệt hít một hơi thật sâu, Vương Tọa hậu kỳ mười một tuổi... Đừng nói Thương Phong Quốc, toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, thậm chí cả Huyễn Yêu Giới cũng tuyệt đối chưa từng có!

Ở tuổi này, huyền mạch của đại đa số huyền giả mới vừa thành hình, miễn cưỡng bước lên khởi điểm của huyền đạo... Khi hắn mười một tuổi, còn đang núp dưới gối Tiêu Liệt, ngay cả huyền đạo là gì cũng chưa thực sự hiểu rõ.

Vậy mà cô bé trước mắt lại có thể một chưởng bóp méo không gian!

Thiên Huyền Đại Lục, từ khi nào lại xuất hiện một tiểu quái vật như vậy!!

Hả? Tiểu quái vật?

Thảo nào Phượng Tiên Nhi lại gọi bé là tiểu quái vật! Đây má nó đâu chỉ là tiểu quái vật...

Thấy Vân Triệt chắc không có việc gì, trong lòng cô bé cuối cùng cũng thả lỏng một chút, nhưng trên mặt vẫn cố giữ vẻ căng thẳng:

— Đại thúc, ngươi yếu thật đấy! Hừ, biết ta lợi hại chưa! Nếu sợ rồi thì mau đi đi, nếu không... nếu không, ta... ta sẽ thật sự nổi giận đấy.

— Ân nhân ca ca, chúng ta đi thôi.

Phượng Tiên Nhi vội vàng nói. Vừa rồi cô bé đột nhiên ra tay khiến nàng bây giờ nghĩ lại vẫn còn sợ hãi.

Trong lòng Vân Triệt sóng cả cuộn trào, hắn không cố chấp nữa, khẽ gật đầu.

Khi xoay người, hắn liếc nhìn cô bé... không biết tại sao, trong lòng lại dâng lên một sự không nỡ vô cùng mãnh liệt.

Kỳ lạ, tại sao khi nhìn bé, tim mình lại đập loạn nhịp như vậy?

Chẳng lẽ là vì tinh thần lực của cô bé quá mạnh, còn tinh thần lực của mình lại quá yếu sao?

Nhìn hai người rời đi, Vân Vô Tâm khẽ thở phào một hơi, lúc này bóng dáng tinh xảo mới biến mất trong rừng trúc.

Giây lát sau, rừng trúc xao động, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo giọng nói của một nữ tử vừa lạnh lùng vừa mềm mại.

— Tâm Nhi, con vừa luyện công sao?

Lần này là giọng của cô bé:

— Không phải đâu nương, là có một đại thúc kỳ quái muốn vào đây, nhưng bị con đuổi đi rồi.

Khoảng cách không hề gần, với thính lực hiện tại của Vân Triệt vốn không thể nào nghe thấy được cuộc đối thoại của hai mẹ con.

Nhưng cơn gió kia lại vô tình thổi về phía Vân Triệt đang đi, mang theo tiên âm lượn lờ vào tai hắn.

Gió và tiên âm nhẹ nhàng mơ hồ như mây khói, lại khiến Vân Triệt đột nhiên như bị thiên lôi đánh trúng, bỗng chốc ngây người tại chỗ...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!