Vân Vô Tâm lập tức mở bừng mắt, bật người đứng dậy từ trong lòng Sở Nguyệt Thiền. Không nói một lời, bàn tay nhỏ bé của nàng nhanh chóng đặt lên ngực mẫu thân, một luồng huyền khí vô cùng ôn hòa bao phủ tâm mạch Sở Nguyệt Thiền, cố gắng làm dịu đi khí huyết đang xao động của nàng.
Nàng cố gắng tập trung tinh thần, nhưng gương mặt lại sợ hãi đến trắng bệch:
- Nương, lập tức… lập tức sẽ ổn thôi…
Vệt máu phun lên người Vân Triệt, trong sự ấm áp lại mơ hồ ẩn chứa một luồng hàn khí bất thường. Trong cơn hoảng sợ, Vân Triệt chồm người về phía trước rồi quỳ sụp xuống đất. Hắn không kịp đứng dậy, vội vàng nắm lấy cổ tay Sở Nguyệt Thiền, hai hàm răng cắn chặt, cố hết sức để bản thân bình tĩnh lại, nhưng đôi tay vẫn run lên không thể kiểm soát.
Sắc mặt Sở Nguyệt Thiền tái nhợt, nhưng vẻ mặt lại bình tĩnh hơn họ. Nàng khẽ lau khóe miệng, nói:
- Đừng lo lắng, chỉ là thỉnh thoảng sẽ như vậy, đã không sao rồi.
“…” Vân Triệt không nói gì, tay nắm lấy bàn tay Sở Nguyệt Thiền lúc siết chặt, lúc lại thả lỏng. Mặc dù hắn đã mất huyền lực, nhưng ít ra vẫn tinh thông y lý mạch tượng.
Khí huyết cực kỳ suy yếu, hơn nữa còn lạnh lẽo vô cùng!
Hắn nhanh chóng hiểu ra… Sở Nguyệt Thiền cả đời tu luyện huyền công hệ băng, trong cơ thể đều là hàn khí. Mặc dù sau đó tự phế võ công, hàn khí trầm tích hơn mười năm cũng không thể tan hết trong thời gian ngắn. Với huyền lực Vương Huyền Cảnh khi đó của nàng, hàn khí này vốn không thể tổn thương đến nàng, chỉ cần dùng huyền khí dẫn dắt một chút là có thể xua tan trong thời gian ngắn.
Thế nhưng, khi đó Sở Nguyệt Thiền đang mang thai lại bị người ta trọng thương, tất cả lực lượng đều dùng để bảo vệ Vân Vô Tâm còn chưa chào đời, cho đến khi huyền mạch khô cạn đến chết, sau đó lại trải qua quá trình sinh hạ Vân Vô Tâm…
Huyền lực mất hết, thân thể lại cực kỳ suy yếu, hàn khí trong cơ thể nàng không còn nghi ngờ gì nữa đã trở thành một lá bùa đòi mạng đáng sợ.
Cũng may, mặc dù Sở Nguyệt Thiền không có huyền lực nhưng vẫn còn một chút khí tức Long Thần đến từ hắn, giúp nàng gắng gượng qua nhiều năm. Nhưng cho dù như vậy…
Ánh mắt hắn khẽ dời, dừng trên bàn tay nhỏ bé của Vân Vô Tâm đang đặt trên ngực Sở Nguyệt Thiền. Hắn vô cùng tin tưởng, nếu không phải Vân Vô Tâm sớm có huyền khí, hơn nữa còn trưởng thành với tốc độ phi thường, thì có lẽ mấy năm trước Sở Nguyệt Thiền đã…
Tay hắn rời khỏi cổ tay Sở Nguyệt Thiền, trong lòng khẽ thở phào một hơi, vừa thấy may mắn, lại vừa nghĩ mà sợ. May mắn là tình trạng này không phải không thể cứu chữa, sợ là nếu mình tìm được mẹ con các nàng chậm thêm vài năm, thứ hắn tìm được sẽ chỉ là một Vân Vô Tâm côi cút.
Sắc mặt Sở Nguyệt Thiền cuối cùng cũng khá hơn vài phần, lúc này Vân Vô Tâm mới cẩn thận thu tay về, rồi khẩn trương hỏi:
- Nương, đã đỡ hơn chút nào chưa? Có còn đau ở đâu không ạ?
Sở Nguyệt Thiền lắc đầu, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nữ nhi, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ấm áp, và cả… sự không nỡ. Nàng là người rõ nhất tình trạng cơ thể của mình. Nàng biết thời gian của mình không còn nhiều, có thể bầu bạn cùng con gái đến mười mấy tuổi, có thể gặp lại Vân Triệt, nàng đã vô cùng cảm kích trời cao thương xót, chỉ có không nỡ, chứ không hề oán than.
- Vô Tâm, con yên tâm đi, nương của con sẽ không sao đâu.
Vân Triệt nói.
Câu nói này của hắn khiến Vân Vô Tâm lập tức quay đầu lại, Sở Nguyệt Thiền cũng ngước mắt đẹp lên, kinh ngạc nhìn hắn.
- Phụ thân, người nói… là thật sao?
Cô bé nhẹ nhàng hỏi, trong đôi mắt là những giọt lệ trong suốt lấp lánh, cố gắng kìm nén mới không để chúng rơi xuống.
Vân Triệt mỉm cười:
- Đương nhiên. Chẳng lẽ nương con không nói cho con biết, phụ thân của con là một thần y sao?
- Thần… y?
Vân Vô Tâm khẽ lẩm bẩm, không biết là khó tin hay là có chút mơ hồ với hai chữ này.
- Thật sự có cách sao?
Trong đôi mắt đẹp của Sở Nguyệt Thiền lóe lên niềm khao khát.
Vân Triệt gật đầu, trao cho mẹ con các nàng một ánh mắt bình thản nhất:
- Nàng có được Long Thần lực đến từ ta, cho dù không còn huyền lực, hàn khí trong cơ thể cũng không dễ dàng hủy hết nguyên khí của nàng. Ta có cách giúp nàng khôi phục như lúc ban đầu. Cho dù ta không thể, vẫn còn có Linh Nhi, còn có sư phụ y đạo của ta… Sư phụ ta là y giả vĩ đại nhất thế gian này, là người duy nhất xứng với danh xưng ‘Y Thánh’. Bây giờ ông ấy đang ở Huyễn Yêu Giới, có ông ấy ở đây, chẳng những có thể giúp nàng hoàn toàn bình phục, mà cho dù huyền mạch của nàng đã khô héo, cũng có thể khôi phục lại như lúc ban đầu.
Hắn nói những lời này không hề có chút miễn cưỡng nào, bởi vì đây không phải là lời an ủi, với khả năng của Vân Cốc, tuyệt đối có thể làm được.
Năm xưa, tình huống của Tiểu Yêu Hậu còn nguy kịch hơn Sở Nguyệt Thiền hiện giờ gấp trăm lần, khiến hắn phải bó tay chịu thua, nhưng chỉ với vài lời của Vân Cốc, cộng thêm sự trợ giúp của Tô Linh Nhi đã giúp Tiểu Yêu Hậu thoát khỏi kiếp nạn mất mạng.
Chỉ tiếc là, hắn đã không thể sử dụng Thiên Độc Châu, nếu không, chỉ cần lấy ra một giọt linh dịch Thần Hi bên trong, chẳng những có thể khiến Sở Nguyệt Thiền khỏi hẳn trong thời gian ngắn, mà còn có thể giúp huyền lực của nàng tiến thẳng vào Thần Đạo.
Dù sao, đó cũng là thần vật mà ngay cả Vương Giới cũng thèm nhỏ dãi, Tinh Giới bình thường… đừng nói huyền giả, ngay cả Giới Vương cũng không có tư cách ngửi một chút… Thần Hi đã đem toàn bộ tích lũy mấy chục vạn năm của mình trao cho hắn.
Nghe lời Vân Triệt nói, hai tròng mắt Vân Vô Tâm lóe lên tinh quang, những giọt nước mắt vẫn cố nén cuối cùng cũng tí tách rơi xuống.
- Thật vậy sao… có thật không…
- Phụ thân sẽ không lừa gạt nữ nhi của mình.
Vân Triệt khẽ vuốt đầu nàng.
- …Cha con quả thật là một thần y, nương và cha con cũng vì vậy mà quen biết.
Sở Nguyệt Thiền khẽ nói… Năm đó, chính hắn chỉ liếc mắt từ xa đã nhìn ra nàng trúng hàn độc, chỉ là khi đó nàng tuyệt đối không thể ngờ rằng, một cái lướt qua trong nháy mắt lại thay đổi hoàn toàn cuộc đời mình:
- Hắn đã nói như vậy, đương nhiên là thật.
- Nương sẽ khỏe lại… sẽ luôn ở bên cạnh… Vô Tâm sao?
Không còn nghi ngờ gì nữa, những lời bên tai này chính là âm thanh tuyệt vời nhất đối với Vân Vô Tâm, tuyệt vời đến mức trong chốc lát nàng không dám tin… Cứ như đang ở trong một giấc mơ.
Vân Triệt mỉm cười, nhưng trong lòng lại đau nhói… Con bé năm nay mới mười một tuổi, mà trong những năm qua, không thể nghi ngờ rằng nó vẫn luôn âm thầm chịu đựng áp lực nặng nề và nỗi sợ hãi có thể mất đi mẫu thân bất cứ lúc nào. Đối với một cô bé nhỏ tuổi như vậy, đây vốn là một sự tàn khốc không lời nào tả xiết.
Cho nên, con bé mới cẩn thận như vậy, tuyệt đối không để bất cứ ai bước vào rừng trúc một bước, không cho phép bất cứ ai làm tổn thương mẫu thân mình dù chỉ một chút.
Vân Triệt nhìn vào mắt con bé, dùng sức gật đầu:
- Đương nhiên rồi. Nương của con sẽ luôn ở bên cạnh con, mấy ngàn năm, mấy vạn năm sau cũng sẽ không rời đi.
- Vậy phụ thân… cũng sẽ luôn ở bên cạnh chúng ta, đúng không?
Giọng nói của nàng càng thêm mơ màng, đôi mắt ngấn lệ phản chiếu bóng hình của Vân Triệt… cùng với một vầng sáng chói lòa vô cùng mênh mông.
Nữ nhi luôn sùng bái phụ thân, không cần lý do, đó gần như là một loại thiên tính. Một chút ánh sáng trên người phụ thân sẽ được phóng đại gấp bội, thậm chí gấp trăm lần trong mắt nữ nhi… Cho dù người cha trước mắt nàng chỉ là một phế nhân vĩnh viễn, nhưng giờ phút này, trong lòng nàng, hắn đã cao lớn tựa núi non.
- Đương nhiên rồi.
Hắn lại gật đầu, mặc dù…
Hắn nắm lấy tay Sở Nguyệt Thiền và Vân Vô Tâm, ánh mắt nhìn về phương xa, nhưng trong lòng không còn chút do dự hay mờ mịt nào nữa:
- Nguyệt Thiền, Vô Tâm, cùng ta rời khỏi nơi này đi. Thế giới bên ngoài đã không còn nguy hiểm, chỉ có người nhà của chúng ta, và những người bảo vệ chúng ta. Sư phụ và Linh Nhi sẽ chữa khỏi cho nàng, Tuyết Nhi và Thải Y sẽ giúp Vô Tâm trưởng thành thật tốt… Chúng ta sẽ đưa Vô Tâm đi nhận tổ quy tông, gia gia và nãi nãi của con bé nhất định sẽ rất vui mừng.
- Năm đó sau khi nương ta biết chuyện của nàng đã từng rơi lệ, dặn ta dù thế nào cũng phải tìm được nàng… Tuy rằng đã chậm trễ nhiều năm như vậy, ta cuối cùng… cũng có thể để nương ta trút bỏ gánh nặng trong lòng…
- Thế giới bên ngoài, gia gia… nãi nãi…
Ánh sáng trong mắt Vân Vô Tâm càng thêm lấp lánh, nhưng ngay sau đó lại bị nàng lặng lẽ che giấu đi. Nàng quay đầu, nhìn về phía mẫu thân…
- Được.
Không chút do dự, Sở Nguyệt Thiền nhẹ nhàng gật đầu… cũng thắp lên tia sáng rực rỡ nhất trong đôi mắt của Vân Vô Tâm.
…
…
Phượng Hoàng di địa, bên trong nơi thí luyện.
Trong thế giới hắc ám trước mắt, đôi đồng tử màu đỏ của Phượng Hoàng chậm rãi mở ra. Vân Triệt lại đến nơi này, trịnh trọng cúi đầu về phía trước:
- Linh hồn Phượng Hoàng, cảm tạ người đã ban cho ta sinh mệnh thứ hai. Chỉ là, Vân Triệt hiện giờ chỉ là một người bình thường, đã không biết báo đáp thế nào, chỉ có thể khắc cốt ghi tâm.
Đôi mắt đỏ đậm dừng lại trên người hắn một lúc, sau đó giọng nói của Phượng Hoàng vang vọng khắp không gian hắc ám:
- Tâm trạng của ngươi đã thay đổi, xem ra ngươi đã tìm được các nàng.
Vân Triệt ngẩng đầu, có chút bất đắc dĩ nói:
- Ngươi quả nhiên đã sớm biết đó là nữ nhi của ta.
- Trên người con bé không chỉ có khí tức Phượng Hoàng thuần khiết đến từ nguyên huyết, mà còn có khí tức Long Thần và… một chút khí tức Tà Thần mỏng manh. Cô bé này chỉ có thể là hậu nhân của ngươi.
Linh hồn Phượng Hoàng nói.
- Ban đầu vì sao ngươi không nói cho ta?
Vân Triệt hỏi, tuy rằng… hắn cũng đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
- Từ đỉnh núi cao nhất rơi xuống vực sâu, cú sốc nặng nề và tàn khốc này cũng là một sự tôi luyện đối với tâm linh của ngươi. Đã từng nếm trải bao nhiêu nặng nề và u ám, thì khi tìm thấy các nàng sẽ nhìn thấy ánh sáng chói lòa bấy nhiêu. Nếu có thể, ta ngược lại hy vọng khoảng thời gian này có thể kéo dài hơn nữa…
Vân Triệt cười khổ lắc đầu:
- Nếu kéo dài thêm chút nữa, ta sợ mình sẽ sụp đổ mất.
Giọng điệu của Vân Triệt trở nên trịnh trọng:
- Hôm nay ta đến để từ biệt ngươi. Mặc dù cuộc đời này của ta ngắn ngủi, nhưng thân mang đại ân của Phượng Hoàng. Tuy rằng cả đời này ta không còn cách nào đốt lên Phượng Hoàng Viêm, nhưng Vô Tâm đã kế thừa huyết mạch Phượng Hoàng của ta. Tương lai, trên người con bé nhất định sẽ bùng lên ngọn lửa Phượng Hoàng còn chói lọi hơn cả ta.
Linh hồn Phượng Hoàng mỉm cười, chỉ là nụ cười nhạt của nó, trong sự ôn hòa mang theo uy lăng của năm đó, giờ đây lại lộ ra vẻ suy yếu sâu sắc:
- Ha ha, thời gian của ta cũng không còn nhiều, e rằng không đợi được đến ngày đó. Nhưng mà…
Giọng nói của nó khẽ dừng lại, sau đó vô cùng chậm rãi nói:
- Ngươi… thật sự cam tâm trở về làm một người bình thường như vậy sao?
“…” Đôi mắt Vân Triệt trừng lớn, trọn vẹn mười giây sau mới mỉm cười mở miệng:
- Ta sẽ tìm kiếm hy vọng, nhưng cho dù không tìm thấy cũng không sao cả, bởi vì bên cạnh ta có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn cả sức mạnh.
“…” Lúc này, linh hồn Phượng Hoàng đột nhiên trầm mặc, nhưng đôi mắt đỏ đậm lại đang khẽ chớp động, dường như… đang do dự điều gì đó.
Sự im lặng này kéo dài rất lâu.
Ngay khi Vân Triệt chuẩn bị mở miệng từ biệt, giọng nói của linh hồn Phượng Hoàng đột nhiên vang lên:
- Có một phương pháp, có lẽ có thể một lần nữa thức tỉnh sức mạnh của ngươi…
Câu nói này khiến trái tim Vân Triệt như ngừng đập… Sau đó, khuôn mặt vừa mới bình thản nói ra câu “Không sao cả” bắt đầu run lên không thể kiểm soát, hơn nữa còn rung động vô cùng kịch liệt:
- Ngươi… nói là… thật sao?
- Cách gì… là cách gì!?
Đúng vậy, hắn đã chấp nhận hiện trạng của mình.
Nhưng mà… cam tâm?
Sao hắn có thể cam tâm được!?
- Lúc trước ta đã nói với ngươi, ngươi trùng sinh dưới ngọn lửa niết bàn này chỉ có sinh mệnh cơ bản nhất, còn toàn bộ sức mạnh mà ngươi từng có đều đã chết. Nói cách khác, chúng nó vẫn ở trên người ngươi, nhưng đã chết theo cái chết của ngươi, và không sống lại cùng ngươi.
Vân Triệt lập tức gầm nhẹ, nóng lòng không thể chờ đợi:
- Rốt cuộc là cách gì!! Mau nói cho ta biết! Cho dù khó khăn đến đâu, ta cũng nhất định sẽ tìm cách làm được!
- Cũng không khó, ngược lại có thể nói là… dễ dàng. Chỉ là đối với ngươi mà nói… đó sẽ là một lựa chọn vô cùng tàn khốc.
“...??” Lời của linh hồn Phượng Hoàng khiến Vân Triệt ngẩn ra. Hắn nhớ rất rõ, lúc trước linh hồn Phượng Hoàng đã từng nói sẽ không có bất cứ sức mạnh nào có thể thức tỉnh Tà Thần lực đã chết, trừ phi tìm được một giọt máu Tà Thần Bất Diệt… vậy mà bây giờ lại nói là dễ dàng?