Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1368: CHƯƠNG 1366: HY VỌNG

— Những năm này, khổ cho hai mẹ con rồi...

Vân Triệt thất thần nói, hắn chỉ có thể thốt ra vài lời yếu ớt như vậy.

Sở Nguyệt Thiền lắc đầu:

— Cũng không khổ. Từ khi ở Băng Vân Tiên Cung, ta đã quen với sự yên tĩnh như vậy. Huống chi còn có Vô Tâm ở bên cạnh.

— Vậy nàng... có nghĩ tới một ngày nào đó rời khỏi đây không?

Vân Triệt hỏi.

Sở Nguyệt Thiền vẫn lắc đầu, nàng nhìn nữ nhi, đôi mắt hiện lên vẻ phức tạp:

— Tâm nhi mỗi ngày một lớn, ta không thể vĩnh viễn giữ con bé bên cạnh mình, con bé rồi sẽ phải bước ra thế giới bên ngoài, đi tìm cuộc đời thuộc về chính mình. Nhưng mà... con bé trưởng thành quá nhanh, nhanh đến mức khiến ta sợ hãi.

Vân Triệt: “...”

— Lúc sáu tuổi, trong cơ thể con bé đã tự động ngưng tụ huyền khí, vì thế ta thử dẫn dắt con bé tu luyện, kết quả, huyền lực của con bé tăng trưởng nhanh đến đáng sợ. Một tháng Nhập Huyền, ba tháng Chân Huyền, sáu tháng Linh Huyền, bảy tuổi rưỡi đã là Địa Huyền, tám tuổi rưỡi là Thiên Huyền, chưa đầy mười tuổi đã thành Vương Tọa... Hiện giờ đã là Vương Huyền Cảnh cấp chín, vượt qua tất cả các đời tổ tiên của Băng Vân Tiên Cung.

— Hơn nữa, mỗi một lần đột phá cảnh giới đều không hề có chút dấu hiệu bình cảnh nào.

Mặc dù Vân Triệt đã từng thấy Vân Vô Tâm ra tay, nhưng trong lòng vẫn chấn động kịch liệt... Nếu những lời này của Sở Nguyệt Thiền lọt vào tai huyền giả của Thiên Huyền Đại Lục, thì mỗi một câu đều như đang nghe truyện nghìn lẻ một đêm.

Không còn nghi ngờ gì nữa, tốc độ trưởng thành trên con đường huyền đạo của Vân Vô Tâm tuyệt đối không bình thường.

— Chính vì thế, ngược lại ta lại càng lo lắng, không dám để con bé rời khỏi nơi này.

Nỗi lo của Sở Nguyệt Thiền là hoàn toàn bình thường.

Nàng không biết thế giới bên ngoài đã biến thành thế nào, nhưng có một điều chắc chắn, một Vương Tọa mới mười một tuổi, lại còn là Vương Tọa hậu kỳ, một khi xuất hiện, nhất định sẽ gây ra chấn động kinh thiên động địa trong giới huyền đạo, cuộc đời của con bé cũng chắc chắn không thể nào yên bình được nữa.

— Nương, con không muốn ra thế giới bên ngoài đâu, con muốn ở bên mẹ mãi mãi.

Vân Vô Tâm ôm lấy mẫu thân, cười chúm chím nói:

— Phụ thân, sau này người cũng ở cùng chúng con chứ?

Vân Triệt mỉm cười, nhưng không đáp lời.

Bởi vì hắn thấy được ánh sáng của sự khao khát và mong chờ nơi sâu thẳm trong đôi mắt con bé khi nói chuyện... Con bé muốn rời khỏi đây, muốn nhìn xem thế giới bên ngoài, nhưng lại không muốn để mẫu thân phải cô đơn.

Sở Nguyệt Thiền hỏi:

— Còn ngươi thì sao? Năm đó, vì sao ngươi vẫn sống sót? Lại vì sao lại trở nên...

Thiếu niên từng non nớt, từng rực rỡ hơn cả ánh mặt trời, vậy mà khi gặp lại đã suy yếu và u ám đến thế.

Vân Triệt hơi ngửa đầu, ký ức của hắn quay về khởi điểm cuộc đời mình, yên lặng ngẫm nghĩ, một khắc này trong lòng hắn đột nhiên trở nên bình tĩnh lạ thường:

— Nửa năm ở nơi Long Thần thí luyện, mỗi ngày ta đều nói với nàng vô số điều, kể vô số câu chuyện, nhưng chưa bao giờ nói cho nàng biết ta thực sự là người thế nào, đến từ đâu, hơn nữa còn nói rất nhiều lời dối trá, trống rỗng và đáng nực cười...

Sở Nguyệt Thiền: “...”

— Trong mười hai năm không tìm được nàng, ta đã trải qua rất nhiều chuyện, rất nhiều điều mà khi nàng nghe thấy nhất định sẽ cảm thấy hoang đường, nhưng mà... ta sẽ không lừa nàng như năm đó nữa, mỗi lời ta sắp nói đều là sự thật...

Hắn bắt đầu kể, không phải từ kiếp nạn ở Thiên Kiếm Sơn Trang năm đó, mà là từ thời điểm vận mệnh hắn thay đổi — luân hồi từ Thương Vân Đại Lục đến Thiên Huyền Đại Lục.

Hắn kể lại vận mệnh luân hồi của mình, kể lại cuộc gặp gỡ với Mạt Lỵ, kể lại việc biết được thân thế thực sự dưới Ngự Kiếm Đài... Đến Huyễn Yêu Giới tỉnh mộng... Đến diệt Hiên Viên mà cứu thế... đến một loạt biến động ở Băng Vân Tiên Cung... đến Thần Giới, một nơi như thần thoại đối với Thiên Huyền Đại Lục...

Mãi cho đến hơn một tháng trước, hắn chết ở Tinh Thần Giới, rồi lại trùng sinh một cách mộng ảo...

Mặt trời lặn về tây, sao sáng đầy trời.

Tất cả những gì đã trải qua, tất cả vui buồn, tất cả bí mật, hắn đều nói ra không hề giữ lại... Đối với Nguyệt Thiền và Vô Tâm, những người hắn đã mất đi rồi tìm lại được, hắn hận không thể đem cả thế giới của mình bù đắp cho các nàng, không có bất cứ điều gì giấu giếm, không có bất cứ điều gì giữ lại.

Đây cũng là lần đầu tiên từ khi chào đời đến nay, hắn có thể thỏa thích giãi bày như vậy.

Bất tri bất giác, ánh sao mờ dần, mặt trời lại nhô lên. Bên ngoài rừng trúc, Phượng Tiên Nhi không nỡ quấy rầy cả nhà họ đoàn tụ, nhưng cũng không rời đi, chỉ lẳng lặng canh giữ ở đó.

Trong lòng Sở Nguyệt Thiền, không biết Vân Vô Tâm đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, con bé ngủ say nồng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười như có như không.

Con bé không biết phụ thân của mình là một truyền kỳ vĩ đại thế nào trên mảnh đại lục này, cũng không biết trên người mình có thể sở hữu một luồng sức mạnh ra sao.

Nhìn khuôn mặt say ngủ của con bé, khóe miệng Vân Triệt bất giác cong lên. Không thể nào hình dung được đây là cảm giác gì... Trong khoảng thời gian này, sự u ám luôn bao trùm lấy hắn, vực sâu tâm linh mà hắn từng nghĩ có lẽ cả đời cũng khó lòng thoát ra được, vậy mà trước nụ cười của con bé lại trở nên mong manh đến thế, tan thành vô hình.

Hắn nhớ tới ánh mắt cưng chiều, dịu dàng đến mức có thể hòa tan tất cả của mẫu thân mỗi khi nhìn mình, cuối cùng hắn cũng thấu hiểu được cảm giác này, cũng hiểu được sự hổ thẹn khi đã nhận lấy tình yêu thương của mẹ suốt hơn hai mươi năm qua...

— Không trách được Tâm nhi lại trưởng thành kinh người như vậy.

Sở Nguyệt Thiền nhẹ nhàng nói, ôm chặt nữ nhi đang ngủ yên trong lòng. Mặc dù nàng không còn huyền lực, nhưng đối với Vân Vô Tâm, nàng mãi mãi là chỗ dựa ấm áp và vĩ đại nhất trên đời này:

— Hóa ra con bé có một người cha giống như thần thoại.

— Đáng tiếc, thần thoại của cha nàng đã sụp đổ rồi.

Vân Triệt mỉm cười, nói đến đây, trong lòng lại kỳ diệu không hề có chút mất mát nào. Hắn mơ hồ cảm giác được, thiên phú phi thường của Vân Vô Tâm chắc chắn có liên quan đến mình, không chỉ kế thừa huyết mạch Phượng Hoàng và huyết mạch Long Thần của hắn, mà huyền mạch dị thường của nàng, rất có thể... là do chịu ảnh hưởng từ huyền mạch Tà Thần của hắn.

Tuy rằng bản thân đã mất đi sức mạnh, nhưng có thể mang lại cho nữ nhi thiên phú kinh người như thế, trong lòng hắn cảm thấy thỏa mãn hơn tất cả mọi thứ.

Sở Nguyệt Thiền đưa tay nhẹ nhàng lau vết bụi trên trán hắn:

— Ngươi ở đây lâu như vậy không muốn rời đi, là vì không biết phải đối mặt với bọn họ như thế nào sao?

Thời gian ngắn ngủi như vậy, nhưng có thể khiến hắn già nua suy yếu đến mức này, có thể tưởng tượng trong khoảng thời gian này tâm hồn hắn đã chìm sâu vào vực thẳm đến thế nào.

Mà nàng cũng đã từng trải qua vực thẳm như thế, nàng hiểu rõ đó là sự tuyệt vọng ra sao. Lúc đó nàng tự bạo huyền mạch, một lòng chỉ muốn chết, chính Vân Triệt đã kéo nàng từ trong vực sâu trở về, sau đó cứu vớt nàng như một kỳ tích.

“...” Vân Triệt nhắm mắt, rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Sở Nguyệt Thiền khẽ nói:

— Tuy rằng đã trải qua nhiều sóng gió như vậy, đã thấy được thế giới mà vô số người khác không cách nào tưởng tượng được, nhưng bản tính của ngươi vẫn không hề thay đổi. Ngươi luôn quen, thậm chí là bá đạo muốn bảo vệ người khác, trở thành chỗ dựa cho người khác, nhưng lại không thể chấp nhận việc bản thân chỉ có thể dựa dẫm vào người khác... Nhất là những người quan trọng trong lòng ngươi, không thể chấp nhận việc bản thân trở thành gánh nặng của họ.

Vân Triệt: “...”

— Nhớ lại năm đó, ta bị hai con giao long đẩy vào tuyệt cảnh, vì để giết chúng mà cuối cùng không thể không tự bạo huyền mạch, trở thành một phế nhân.

Lúc này nói lại, giọng nàng bình tĩnh mà dịu dàng:

— Khi đó, ta không thể chấp nhận việc mình trở thành phế nhân, chỉ một lòng muốn chết. Ngươi còn nhớ ngươi đã kéo ta ra khỏi vũng lầy tử chí đó như thế nào không?

“...” Môi Vân Triệt mấp máy.

— Ngươi vì bảo vệ ta, cũng là để chứng minh ý chí của ngươi với ta, ngươi đã ôm ta cùng nhau tiến vào cảnh giới Long Thần thí luyện... Như thế, chẳng những độ khó của thí luyện tăng lên gấp bội, mà ngươi còn phải phân tâm phân lực bảo vệ ta. Khi đó, ngươi có trách ta là gánh nặng không?

Nàng hỏi.

Cũng trong khoảng thời gian đó, sự bảo vệ kiên định của hắn đã hòa tan tất cả băng giá trong lòng nàng, vì hắn mà dấy lên khát vọng sống... Cũng là sau khi hắn “ra đi”, nàng cam nguyện vì để lại huyết mạch cho hắn mà phản bội sư môn, cho đến bây giờ vẫn không oán không hối.

Vân Triệt không chút do dự lắc đầu:

— Sao có thể, sao nàng lại là gánh nặng được!

— Vậy thì, ngươi thích cảm giác bảo vệ ta, được ta dựa vào chứ?

Nàng hỏi tiếp.

Vân Triệt vẫn không chút do dự gật đầu.

Sở Nguyệt Thiền mỉm cười:

— Một khi đã như vậy, vì sao ngươi không muốn dựa vào họ chứ? Phụ mẫu người thân của ngươi, bằng hữu của ngươi, thê tử của ngươi... họ yêu thương ngươi, không phải vì sự cường đại của ngươi, không phải vì ngươi có thể là chỗ dựa cho họ, mà là vì sự tồn tại của ngươi, vì ngươi vẫn sống tốt trong cuộc đời của họ. Có thể dựa vào ngươi tự nhiên là một loại hạnh phúc, nhưng nếu có thể được ngươi dựa vào, có thể dùng sức mạnh của chính mình để bảo vệ ngươi, đối với tất cả những người yêu thương ngươi mà nói, đó chẳng phải cũng là một loại hạnh phúc khác sao?

— Giống như khi ngươi bảo vệ họ, được họ dựa vào vậy.

Vân Triệt ngẩn ra, trong lòng như có thứ gì đó lặng lẽ mở ra, hắn lắc đầu, khẽ cười nói:

— Ta quả nhiên... thật ngốc, ngay cả chuyện đơn giản như vậy cũng không nghĩ thông suốt.

Thật ra, nếu là ngày hôm qua, đổi lại là người khác nói những lời y hệt Sở Nguyệt Thiền, tâm trạng của hắn vẫn không thể thoát khỏi u ám. Lời của Sở Nguyệt Thiền chỉ là quét đi tầng chướng ngại cuối cùng trong lòng hắn, thứ thực sự thay đổi chính là tâm cảnh của Vân Triệt.

Sở Nguyệt Thiền nhìn hắn, nhẹ nhàng nói:

— Còn có một câu... năm đó ngươi đã nói với ta, ta vẫn nhớ rất rõ, một chữ cũng chưa từng quên. Cho dù ta mất đi thứ gì, chỉ cần không phải là sinh mệnh, chỉ cần ta còn sống, thì nhất định có hy vọng tìm lại được lần nữa. Còn sống chính là hy vọng lớn nhất, còn sống thì tất cả đều có thể!

“...!” Ánh mắt Vân Triệt trừng lớn... Đây là những lời hắn đã gầm lên khi Sở Nguyệt Thiền tự bạo huyền mạch, lòng tràn đầy tử chí vào năm đó.

Hắn nắm chặt tay Sở Nguyệt Thiền, nở nụ cười, rõ ràng nước mắt đã khóc cạn, nhưng không biết vì sao hốc mắt lại một lần nữa trở nên mông lung... Hắn hiểu ý tứ trong những lời này của Sở Nguyệt Thiền, nàng không chỉ thổi bay tất cả sương mù trong lòng hắn, mà còn muốn hắn có được hy vọng.

Hắn khẽ gọi:

— Tiểu tiên nữ, nàng yên tâm, ta sẽ sống thật tốt. Bởi vì ta còn có nàng, có Vô Tâm, có cha mẹ xem ta là cả sinh mệnh, thê tử của ta là Nữ Đế Thương Phong, vị hôn thê của ta là Thần nữ đệ nhất đại lục... còn có nhiều người yêu thương ta như vậy, ta có lý do gì mà không sống tốt hơn người khác.

— Cho dù cả đời không có huyền lực, ta cũng sẽ cố gắng sống thật lâu, trăm năm... ngàn năm... ta sẽ ở bên Vô Tâm thật lâu... ta muốn... bù đắp gấp ngàn lần vạn lần những thiếu thốn của hai mẹ con...

Hắn nắm chặt hai tay Sở Nguyệt Thiền, lần này, hắn sẽ không bao giờ buông ra.

Nhìn vào mắt hắn, ánh mắt Sở Nguyệt Thiền cũng mờ đi:

— Được. Nhớ kỹ những lời ngươi vừa nói, nếu ngươi quên, ta sẽ nói lại từng chữ cho ngươi nghe...

Giọng nàng đột nhiên ngừng lại, sau đó sắc mặt chợt trắng bệch.

Vân Triệt lập tức cảm thấy khác thường:

— Tiểu tiên nữ, nàng sao thế...

Phụt!

Một vệt máu đỏ tươi phun lên người Vân Triệt, tựa như ngàn vạn cây kim thép rực đỏ đâm thẳng vào mắt và tâm hồn hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!