Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1367: CHƯƠNG 1365: NÓI HẾT

Phòng trúc thật nhỏ, bày biện vô cùng đơn giản sạch sẽ, nhưng lại toát ra vẻ bình thản và ấm áp khôn kể.

Phòng trúc tinh xảo này là do Sở Nguyệt Thiền tự tay dùng thanh trúc dựng nên năm đó. Những năm qua, ngoài mẹ con nàng ra, không một ai được tiến vào hay lại gần, Vân Triệt là người ngoài đầu tiên.

Hai mắt Vân Triệt sưng đỏ, không có huyền lực, hắn ngay cả việc tiêu sưng đơn giản nhất cũng không làm được. Nếu lúc này có người quen biết hắn nhìn thấy dáng vẻ mắt đỏ hoe của hắn hiện giờ, e rằng tròng mắt sẽ rơi đầy nửa Đông Thần Vực.

- Năm đó, tại sao nàng lại đến đây?

Hắn hỏi, ánh mắt khi thì nhìn Sở Nguyệt Thiền, khi lại nhìn Vân Vô Tâm, lần đầu tiên cảm thấy có hai con mắt thật không đủ dùng.

Vân Vô Tâm dựa vào bên đầu gối Sở Nguyệt Thiền, hai tay nâng cằm, thỉnh thoảng lặng lẽ đánh giá Vân Triệt. Sở Nguyệt Thiền nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, ánh mắt hơi mông lung. Nàng rõ ràng đã thay đổi, so với Băng Thiền tiên tử đứng đầu Băng Vân Thất Tiên năm xưa, tính tình lạnh như băng đến gần như tuyệt tình, nàng bây giờ dù vẫn lạnh lùng như trước, nhưng trong dung mạo và ánh mắt đã rõ ràng nhiều thêm một phần… không, là rất nhiều vẻ nhu hòa.

Bởi vì nàng đã không còn là Băng Thiền tiên tử, mà là một nữ tử vì cái chết của Vân Triệt mà vứt bỏ tất cả quá khứ, là mẫu thân của một bé gái.

- Năm đó, ở Thiên Kiếm Sơn Trang, tất cả mọi người đều nghĩ rằng ngươi đã chết dưới Ngự Kiếm Đài. Cũng vào lúc đó, ta phát hiện mình đã có thai. Vì muốn giữ lại huyết mạch của ngươi, ta đã rời khỏi Băng Vân Tiên Cung…

“…” Vân Triệt hiểu rõ, tại sao nàng lại phải rời khỏi Băng Vân Tiên Cung một cách đơn giản như vậy. Vì để rời đi, nàng đã dứt khoát tự phế Băng Vân Quyết, còn gánh lấy tội lỗi và áy náy vì làm sư môn hổ thẹn, càng mang lấy “tai tiếng” lớn nhất toàn bộ Thương Phong Quốc lúc bấy giờ…

Chỉ là sau này, khi thực lực và quyền thế của Vân Triệt trở nên lớn mạnh, “tai tiếng” này cũng đã trở thành “giai thoại”… Thứ gọi là thực lực, khi đã mạnh đến một cảnh giới nhất định, nó tuyệt đối không chỉ thay đổi bản thân, mà còn có thể thay đổi cả nhận thức của mọi người về một sự việc.

- Ta vốn định tìm một nơi yên tĩnh để sinh hạ con của chúng ta… Nhưng, còn chưa rời khỏi Tuyết Vực thì đã bị phục kích. Người này có thực lực rất mạnh, thêm vào đó lúc ấy ta vừa tự phế huyền công, huyền khí hỗn loạn, nên đã bị bọn họ đả thương… May mà đúng lúc đó nổi lên bão tuyết, ta nhờ vào Tuyết Hoàng Thú mới trốn thoát được…

- Là Hiên Viên Ngọc Phượng!

Vân Triệt bình tĩnh lên tiếng, nhưng hai tay lại siết chặt.

Vì Lăng Kiệt, hắn trước sau vẫn chưa thật sự giết Hiên Viên Ngọc Phượng, nhưng mỗi lần nghĩ tới, trong lòng hắn đều tràn đầy hận ý… giờ phút này càng mãnh liệt đến tột cùng.

Mặc dù lúc đó Sở Nguyệt Thiền đã tự phế huyền công, nhưng huyền lực vẫn còn đó, huyền lực của Vương Huyền Cảnh. Ở Thương Phong Quốc khi ấy, kẻ có khả năng đẩy nàng vào tuyệt cảnh chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng Thiên Kiếm Sơn Trang tuyệt đối là một trong số đó.

- Ta biết bọn họ là người của Thiên Kiếm Sơn Trang… Sau khi ta chạy thoát khỏi Tuyết Vực, đã hôn mê rất lâu trong một khu rừng… Tỉnh lại mới phát hiện, người bị thương không chỉ có ta, mà còn có cả hài tử trong bụng ta.

Thân thể Vân Triệt chấn động, đôi mắt vốn đã ngấn lệ vô số lần lại nổi lên lệ quang đáng sợ:

- Cái gì!? Bọn họ… làm Vô Tâm bị thương!?

Vân Vô Tâm chớp chớp mắt, nhìn lại bản thân, tỏ vẻ không hiểu.

- Lúc đó ta chỉ có thể liều mạng dùng chút huyền khí còn sót lại để bảo vệ Vô Tâm, nhưng lại không biết tương lai nên đi về đâu…

Giống như đang nhớ lại tình cảnh khi đó, giọng nói của nàng trở nên mờ ảo.

“…” Vân Triệt nắm chặt tay nàng, trái tim đau đớn thắt lại. Phản bội sư môn, gánh vác ô danh, lại bị Thiên Kiếm Sơn Trang truy sát… Thiên Kiếm Sơn Trang lúc đó là khái niệm gì chứ? Là bá chủ số một Thương Phong Quốc, là sự tồn tại vô địch, chí cao vô thượng!

Không thể tưởng tượng nổi, lúc đó nàng đã phải đối mặt với sự tuyệt vọng đến nhường nào…

Giọng nói của Sở Nguyệt Thiền thay đổi, trở nên đặc biệt nhu hòa:

- Ngươi có còn nhớ không? Năm đó ở nơi Long Thần thí luyện, ngươi vì để cho ta, một người huyền mạch đã phế, lòng tràn đầy tử chí, có thể giữ được tỉnh táo, đã kể rất nhiều chuyện xưa về ngươi và người khác. Có rất nhiều chuyện vừa nghe đã biết là giả, nhưng có một vài chuyện có lẽ là thật.

“…” Nửa năm ở nơi Long Thần thí luyện, hắn từng kể rất nhiều chuyện cho Sở Nguyệt Thiền, đúng là hơn chín thành đều là giả, rất nhiều là chuyện cười do hắn tự bịa ra… Dù rằng chưa một lần nào chọc cười được nàng.

- Khi đó ta mơ hồ nhớ ngươi từng nói, Phượng Hoàng viêm lực của ngươi không phải đến từ Phượng Hoàng Thần Tông của Thần Hoàng Quốc, mà đến từ một nơi tên là Vạn Thú Sơn Mạch. Trung tâm nơi đó có một Phượng Hoàng di tộc điêu linh đang ẩn cư, không để cho người đời biết đến. Hậu duệ Phượng Hoàng nơi đó đặc biệt thiện lương, thuần phác, còn có Phượng Thần thủ hộ, vạn thú không dám lại gần…

“…” Vân Triệt hơi sững người. Suốt nửa năm, vì không để ý chí của Sở Nguyệt Thiền chìm vào tĩnh lặng, mỗi ngày hắn đều ôm nàng nói rất nhiều, nhiều đến mức chính hắn cũng không nhớ rõ mình đã nói những gì… Giống như giờ phút này, hắn không nhớ nổi mình đã kể cho nàng nghe chuyện về Phượng Hoàng di tộc.

Thậm chí hắn còn hơi kinh ngạc… Sở Nguyệt Thiền thật ra đã sớm biết hắn sở hữu Phượng Hoàng viêm lực. Vào ngày đầu tiên quen biết, hắn đã triển lộ Phượng Hoàng viêm trước mặt nàng để bức độc linh trong cơ thể nàng ra. Nhưng lai lịch của Phượng Hoàng viêm lại là một trong những bí mật lớn nhất của hắn, liên quan đến an nguy của Phượng Hoàng di tộc, quyết không thể nói cho người ngoài…

Nhưng nghĩ đến nửa năm ở nơi Long Thần thí luyện, hắn lại dần dần thông suốt. Thí luyện tàn khốc giết chết chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín huyền thú, bất cứ lúc nào cũng có thể gặp phải công kích trí mạng, còn phải bảo vệ Sở Nguyệt Thiền… Tinh thần mệt mỏi quả thật sẽ khiến hắn lơ đãng nói ra bí mật mà không hay biết.

- Vì thế, ta đã đến nơi này. Chỉ là, khi ta đến đây, nơi này lại có một kết giới rất mạnh, mạnh đến mức cho dù ta không phế bỏ huyền công cũng không thể nào phá vỡ.

Sở Nguyệt Thiền nhẹ nhàng kể lại.

Kết giới mà Sở Nguyệt Thiền nói không nghi ngờ gì chính là kết giới thủ hộ mà linh hồn Phượng Hoàng đã dùng lực lượng còn sót lại để thiết lập nên sau khi hắn và Thương Nguyệt rời đi năm đó.

- Khi trong lòng ta tràn đầy thất vọng, định bụng rời đi, kết giới lại tự động mở ra một khe hở…

Vân Triệt bất giác nói:

- Là Vô Tâm. Con bé đã kế thừa Phượng Hoàng huyết mạch của ta. Phượng Hoàng huyết mạch của ta là nguyên huyết do linh hồn Phượng Hoàng trực tiếp ban cho, mà Vô Tâm là người kế thừa đời thứ hai của Phượng Hoàng nguyên huyết. Cho nên dù còn chưa ra đời, khí tức Phượng Hoàng của con bé đã đủ để vượt xa hậu duệ Phượng Hoàng sau khi trưởng thành.

Chưa ra đời đã có thể ảnh hưởng đến kết giới Phượng Hoàng, dù là Phượng Hoàng di tộc hay Phượng Hoàng Thần Tông, ngoài Phượng Tuyết Nhi cũng trực tiếp kế thừa nguyên huyết như hắn ra, không ai có thể làm được. Nhưng Vô Tâm lại có thể… bởi vì đó là nữ nhi của hắn!

Năm đó, Sở Nguyệt Thiền vừa phế huyền công lại bị thương, bị Thiên Kiếm Sơn Trang truy sát, sau này Thần Hoàng Quốc lại xâm nhập quy mô lớn… Nếu không phải Vân Vô Tâm còn chưa ra đời đã mở ra kết giới Phượng Hoàng, có lẽ hắn đã không bao giờ có thể gặp lại các nàng nữa.

Sở Nguyệt Thiền nhẹ nhàng nhắm mắt:

- Nơi này giống như lời ngươi nói năm xưa, là một chốn yên bình tách biệt với thế gian. Trong ánh mắt của người nơi đây không có tà niệm. Bọn họ kinh ngạc và đề phòng kẻ lạ mặt là ta, nhưng sau khi biết ta mang thai lại muốn giúp đỡ. Sau khi ta tỏ vẻ lạnh lùng và kháng cự, họ cũng không quấy rầy ta nữa… Những năm ở đây, ta gần như chưa từng rời khỏi khu rừng trúc này, lại càng không giao thiệp gì với họ… Bởi vì ta sợ hãi, không dám tin tưởng bất kỳ ai nữa… cũng không dám rời đi…

- …Ta biết.

Vân Triệt gật đầu, ba chữ vô cùng yếu ớt, nhưng sự thương tiếc và áy náy trong lòng gần như khiến ruột gan hắn đứt từng khúc.

- Huyền lực của nàng… không còn nữa, đúng không?

Vân Triệt nhẹ nhàng hỏi, tuy hắn không còn thần thức, nhưng qua ánh mắt, hắn vẫn nhận ra được.

Sở Nguyệt Thiền gật đầu, nhưng không vì thế mà buồn bã, chỉ có sự bình thản:

- Vô Tâm trong bụng ta bị kiếm khí gây thương tích, khi ta đến đây, khí tức của con bé đã đặc biệt mong manh. Vì bảo vệ tính mạng của con, ta không ngừng bức ra tinh huyết và nguyên lực…

“!!!” Thân thể Vân Triệt lại chấn động, sắc mặt rõ ràng trắng bệch.

- Sau này, nguyên lực của ta cạn kiệt, huyền mạch khô héo, Vô Tâm cuối cùng cũng giữ được, sau đó con bé ra đời…

“…” Môi Vân Triệt run rẩy… Tinh huyết tổn hại nặng, huyền mạch khô héo, lại gặp phải lúc sinh nở, trong nhận thức của hắn đây vốn là tình cảnh chắc chắn phải chết.

Hắn định hỏi khi đó Sở Nguyệt Thiền đã gắng gượng qua như thế nào, nhưng lời còn chưa nói ra, hắn đã biết được đáp án… Có thể tạo nên kỳ tích như vậy, chỉ có thể là người làm mẹ.

- Lúc đó ta… muốn phó thác Vô Tâm cho họ, sau đó yên tĩnh ra đi… Nhưng, nhìn ánh mắt của Vô Tâm, nghe tiếng khóc của con bé, ta không nỡ…

Sở Nguyệt Thiền vuốt ve mái tóc nữ nhi, đôi mắt đã từng lạnh như băng giờ đây chỉ còn lại sự dịu dàng đủ để hòa tan tất cả:

- Ta muốn nhìn thấy con bé lớn lên, tốt nhất… có thể lớn lên giống ngươi…

- Nhưng mà, con càng lớn càng giống nương, một chút cũng không giống phụ thân.

Vân Vô Tâm nhìn Sở Nguyệt Thiền, sau đó nhẹ nhàng lè lưỡi với Vân Triệt.

Sở Nguyệt Thiền mỉm cười… Cảnh tượng này khắc sâu vào tâm hồn Vân Triệt.

Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Sở Nguyệt Thiền nở nụ cười…

Đây đã từng là khung cảnh chỉ có thể xuất hiện trong giấc mộng của hắn, giờ đây lại hiện ra ngay trước mắt hắn gần đến thế.

Bởi vì hắn còn sống.

Năm đó hắn đã từng dùng vô số biện pháp để tìm kiếm tung tích của Sở Nguyệt Thiền, để Thương Nguyệt dùng lực lượng hoàng thất tìm kiếm trong lãnh thổ Thương Phong Quốc, sau đó mượn sức của Hắc Nguyệt Thương Hội, tiếp theo nữa thậm chí còn thông qua Phượng Tuyết Nhi để dùng lực lượng Thần Hoàng hoàng thất tìm kiếm trên toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục…

Tất cả đều không có kết quả.

Tìm kiếm nhiều nơi như vậy, nhưng hắn lại chưa bao giờ nghĩ tới “Phượng Hoàng di tộc”.

Bởi vì nơi đây là một chốn thế ngoại không muốn cho người khác biết đến, một nơi bí mật. Phượng Hoàng lực của hắn đến từ chính nơi này, tự nhiên không thể để nơi này lộ ra trước mặt người đời, trong tiềm thức cũng không muốn quấy nhiễu họ, lại càng chưa từng nghĩ tới Sở Nguyệt Thiền sẽ đến nơi này.

Năm năm trước, hắn và Phượng Tuyết Nhi đã đến đây, nhưng vì phát hiện sự tồn tại của kết giới Phượng Hoàng mà lựa chọn không quấy rầy Phượng Hoàng di tộc… hóa ra bọn họ luôn cách nhau gần như thế, từng gần đến mức chỉ trong gang tấc.

Hắn cũng hiểu vì sao trước kia Mạt Lỵ vẫn không tìm được nàng.

Sau khi Mạt Lỵ tái tạo thân thể, dần dần khôi phục thần lực, đã từng hai lần phóng thích thần thức bao phủ toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục để tìm kiếm khí tức của Sở Nguyệt Thiền… Cả hai lần đều nói với hắn rằng thần lực của mình vẫn còn thiếu sót, không thể thành công.

Cho đến khi nàng rời đi, thông qua hồn âm để lại cho Hồng Nhi mới cho hắn biết chân tướng, không phải lực lượng của nàng không đủ, mà là nàng không tìm được.

Sau khi Sở Nguyệt Thiền tự phế Băng Vân Quyết, khí tức của nàng không còn đặc tính của Băng Vân Tiên Cung. Năm đó khi Mạt Lỵ phóng thần thức đi tìm, chỉ có thể tìm kiếm tất cả những người có khí tức Vương Huyền Cảnh ở khắp nơi, nghĩ đến nàng có thể sẽ có đột phá, lại mở rộng phạm vi tìm kiếm đến Bá Huyền Cảnh… thậm chí cả Quân Huyền Cảnh.

Nhưng vẫn không có kết quả.

Sau này Mạt Lỵ lại giả định huyền lực của Sở Nguyệt Thiền bị thụt lùi, cố gắng tìm kiếm khí tức Thiên Huyền Cảnh… cũng vẫn không tìm được Sở Nguyệt Thiền.

Thiên Huyền Đại Lục có hàng ngàn tỷ sinh linh, cho dù Mạt Lỵ có mạnh mẽ đến đâu, thần thức của nàng cũng không thể nào cẩn thận quét qua từng người một, nhất là khi huyền lực càng thấp, khí tức càng yếu.

Lời Mạt Lỵ để lại cho Vân Triệt đã cho hắn biết một sự thật tàn khốc: Vương Huyền, Bá Huyền, Quân Huyền… xuống nữa đến Thiên Huyền đều không tìm được khí tức của Sở Nguyệt Thiền, vậy chỉ có thể có hai kết quả – hoặc là nàng đã chết, hoặc là nàng đã bị phế.

Nếu là giả thiết sau… với dung mạo của Sở Nguyệt Thiền, nếu nàng bị người phế đi, kết cục sẽ càng thê thảm hơn cái chết. Với cá tính của nàng, thà chết còn hơn…

Cũng bắt đầu từ khi đó, Vân Triệt không thể không thừa nhận sự thật rằng Sở Nguyệt Thiền đã chết.

Hôm nay mới biết, mặc dù nàng mất đi huyền lực, nhưng không phải bị người phế đi, mà là vì bảo vệ Vân Vô Tâm, khiến cho huyền mạch nguyên lực cạn kiệt, khô héo hoàn toàn.

Hiên Viên Ngọc Phượng…

Vân Triệt âm thầm nghiến răng… cho dù ngươi là mẹ đẻ của Lăng Kiệt, ta cũng nhất định phải róc xương lóc thịt ngươi

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!