Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1371: CHƯƠNG 1369: NGÔI SAO MÀU ĐỎ

- Tiên Nhi luôn vâng theo mệnh lệnh của Phượng Thần đại nhân, hai chữ “nhờ vả”... Tiên Nhi tuyệt đối không dám nhận.

Phượng Tiên Nhi cúi người thật sâu, sợ hãi vạn phần.

- Không, ngươi gánh vác nổi.

Linh hồn Phượng Hoàng nói, đôi mắt của nó đã mờ ảo hơn trước, giọng nói cũng nặng nề hơn xưa:

- Bản tôn hy vọng ngươi có thể rời khỏi nơi này, sau đó dốc hết khả năng ở lại bên cạnh Vân Triệt.

Phượng Tiên Nhi tỏ vẻ kinh ngạc, rồi nghĩ đến hai chữ “nhờ vả” mà nó vừa nói, trong lòng càng thêm hoảng loạn:

- Hả? Huynh ấy là đại ân nhân của Tiên Nhi, dù thế nào đi nữa Tiên Nhi cũng không thể làm bất cứ chuyện gì tổn hại đến huynh ấy.

- Bản tôn muốn ngươi ở lại bên cạnh hắn, không phải muốn ngươi làm chuyện gì hại hắn, càng tuyệt đối không phải có mưu đồ gì với hắn.

- Vậy... Phượng Thần đại nhân muốn Tiên Nhi bảo vệ huynh ấy sao?

Nàng hơi yên lòng một chút.

Linh hồn Phượng Hoàng nói:

- Những người mạnh nhất trên đại lục này đều là người thân cận của hắn, hắn không cần sự bảo vệ của ngươi. Nhưng có một việc, chỉ có ngươi mới làm được.

- Chỉ có... ta?

Phượng Tiên Nhi lẩm bẩm, không sao hiểu nổi.

- Tiếp theo, ngươi phải nhớ kỹ từng câu từng chữ của bản tôn, một chữ cũng không được phép quên. Bởi vì chuyện này liên quan đến sinh tử và vận mệnh của Vân Triệt, thậm chí... liên quan đến sự tồn vong của cả đại lục này!

Phượng Tiên Nhi nhìn về phía trước, trong đầu hoàn toàn mờ mịt.

...

...

Xuyên qua kết giới Phượng Hoàng chính là “thế giới bên ngoài”, một thế giới mà Vân Vô Tâm chưa từng đặt chân đến.

Phượng Tiên Nhi dìu Vân Triệt, còn Vân Vô Tâm dìu Sở Nguyệt Thiền. Trên không trung bao la, không chỉ có tầm mắt được mở rộng, mà ngay cả không khí cũng mang một hương vị hoàn toàn khác... Đôi mắt của Vân Vô Tâm không ngừng nhìn quanh bốn phía, há to miệng hít lấy luồng không khí mới lạ, hưng phấn như một chú chim nhỏ vừa được sổ lồng.

- Cuối cùng cũng rời đi.

Sở Nguyệt Thiền nhìn về phương xa, ánh mắt phức tạp.

Những năm tháng lạnh lẽo vô vọng ở Băng Vân Tiên Cung, rồi những năm cách biệt ở Phượng Hoàng Di Tộc, nơi đó có lẽ là nhà giam đối với người khác, nhưng với nàng lại đã sớm thành thói quen. Nghĩ đến tương lai, trong lòng nàng ngược lại dấy lên nỗi thấp thỏm.

Nàng nguyện ý rời đi cùng Vân Triệt, nguyên nhân lớn nhất vẫn là vì Vân Vô Tâm.

Hắn biết Sở Nguyệt Thiền đang suy tư, bèn nói khẽ:

- Tiểu tiên nữ, ta sẽ luôn ở bên cạnh nàng.

Xa xa, một luồng khí tức nguy hiểm đột nhiên ập tới.

Đó là một con cự ưng toàn thân xanh đậm, khi bay lượn cuốn theo trận cuồng phong dữ dội, mà hướng đi của nó rõ ràng là nhắm vào bọn họ.

Sắc mặt Phượng Tiên Nhi căng thẳng, lập tức chắn trước người Vân Triệt, trái lại Vân Triệt không hề lo lắng chút nào.

- Hả?

Ánh mắt Vân Vô Tâm chuyển qua, bàn tay nhỏ bé đưa ra, nhẹ nhàng điểm về phía con cự ưng.

Nhất thời, mọi cơn gió lốc đều tan biến, con cự ưng đang lao xuống liền bị một luồng sức mạnh không thể chống cự, dù cho nó có mạnh hơn gấp mười lần, gắt gao trói buộc giữa không trung.

Vân Vô Tâm nghiêm túc đánh giá nó, sau đó tò mò hỏi:

- Đây là cái gì? Trông thật đẹp, nhưng lại hung dữ quá.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Đây là Phong Bạo Liệt Ưng, năm đó cha chính là bị nó truy đuổi mới rơi xuống nơi này.

- Hả?

Đôi môi Vân Vô Tâm hé mở, sau đó hơi tức giận nói:

- Nó lại từng đuổi theo phụ thân, nhất định là đồ xấu xa!

Ngón tay nàng khẽ điểm, nhất thời, con Phong Bạo Liệt Ưng đáng thương này liền xoay tít như con quay, bay vút đi... cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt của Vân Triệt.

- Ha ha ha ha.

Vân Triệt thoải mái cười lớn, sau đó lại nhíu mày.

Đầu tiên là Thanh Lân Thú, sau đó là Phong Bạo Liệt Ưng, tính tình của chúng hoàn toàn khác với trong nhận thức của hắn, hung bạo đến mức dị thường.

Khoan đã... méo mó!?

Có thể vô hình trung bóp méo tính tình của sinh linh, thứ đầu tiên Vân Triệt nghĩ đến, hay nói đúng hơn là thứ duy nhất có thể nghĩ đến chính là hắc ám huyền khí!

Thế nhưng, nơi này là Thiên Huyền đại lục, từ sau khi Phần Tuyệt Trần và Hiên Viên Vấn Thiên bỏ mạng, ngoài hắn ra đã không còn ai sở hữu hắc ám huyền lực. Thí Nguyệt Ma Quật bên cạnh Chí Tôn Hải Điện bị phong ấn quanh năm, cho dù không bị phong ấn, ma khí thoát ra cũng không đến mức ảnh hưởng tới nơi này.

Trong lúc Vân Triệt đang âm thầm suy tư, khóe mắt hắn đột nhiên lóe lên một tia sáng đỏ.

Hắn theo bản năng quay đầu nhìn về phía đông... ngay trên bầu trời bao la phía chính đông, một ngôi sao màu đỏ đang lấp lánh hiện hữu.

Lúc này đang là ban ngày, ánh mặt trời chói chang đủ để che lấp mọi ánh sao trăng, nhưng ngôi sao này chẳng những vẫn tồn tại, mà tinh quang của nó dường như có thể xuyên thấu tất cả. Vào khoảnh khắc Vân Triệt nhìn thẳng vào nó, hắn cảm thấy như có một cây kim thép đỏ rực đâm thẳng vào mắt, ngay cả linh hồn cũng dâng lên một cơn đau nhói khôn tả.

Đó là...

- Hả? Nương mau nhìn kìa, ngôi sao màu đỏ kia lại xuất hiện rồi.

Vân Triệt đang kinh ngạc nghi ngờ, bên tai truyền đến giọng nói trong trẻo của Vân Vô Tâm. Theo lời nàng vừa dứt, tia sáng đỏ kia liền hoàn toàn biến mất giữa không trung, hồi lâu không xuất hiện lại.

Ngôi sao màu đỏ... lại!?

- Ánh sáng đỏ vừa rồi là sao? Chẳng lẽ thường xuyên xuất hiện?

Vân Triệt quay đầu hỏi.

Phượng Tiên Nhi trả lời:

- Đó là “Ngôi sao màu đỏ”, khoảng nửa năm trước bắt đầu xuất hiện, thường chỉ lóe lên trong chốc lát rồi biến mất. Đến nay vẫn không ai biết đó là gì, nhưng có rất nhiều người đồn rằng đó là điềm lành giáng xuống Thiên Huyền đại lục.

Vân Triệt: “...”

- Thật ra không chỉ Thiên Huyền đại lục, khi muội và huynh du ngoạn ở Huyễn Yêu Giới cũng từng thấy nó xuất hiện.

Phượng Tiên Nhi nói xong, lại nhỏ giọng tự nhủ:

- Gần đây hình như nó xuất hiện ngày càng thường xuyên.

Vân Triệt nhíu mày, đột nhiên nói:

- Nửa năm trước... có phải thời điểm xuất hiện cũng gần với lúc huyền thú bạo động không?

Phượng Tiên Nhi sửng sốt:

- A? Hình như... đúng vậy. Hai chuyện này chẳng lẽ có liên quan đến nhau sao?

“...” Vân Triệt trầm mặc một lát, sau đó mỉm cười nói:

- Ta chỉ thuận miệng nói thôi. Chúng ta đi nào.

- Đúng rồi, Tiên Nhi, Phượng Thần cố ý triệu kiến ngươi là có chuyện gì?

Vân Triệt thuận miệng hỏi.

Phượng Tiên Nhi cúi đầu, nói khẽ:

- Chuyện này... muội không định giấu huynh, nhưng mà... nhưng mà Phượng Thần đại nhân nói chuyện này không thể nói cho bất kỳ ai, cho nên... xin huynh thứ lỗi...

Vân Triệt vội vàng xua tay:

- Không sao không sao, Phượng Thần chủ động triệu kiến, nhất định là đại sự, là ta đã đường đột.

Phượng Tiên Nhi hé miệng, cuối cùng vẫn ngập ngừng rồi lại thôi.

Vạn Thú Sơn Mạch có vô số huyền thú, hơn nữa phần lớn đều trở nên hung tàn, vừa phát hiện ra bọn họ là lập tức điên cuồng xông lên tấn công.

Khi bọn họ rời khỏi khu vực Vạn Thú Sơn Mạch, đã gặp phải tổng cộng mười hai đợt tấn công của huyền thú.

Huyền thú nơi này chủ yếu là Linh Huyền Thú và Địa Huyền Thú, Thiên Huyền Thú lại cực kỳ hiếm thấy. Có Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm ở bên, đám huyền thú bạo loạn này dù có đông hơn nữa cũng không gây ra bất cứ uy hiếp nào đáng kể đối với họ.

Cuối cùng rời khỏi phạm vi Vạn Thú Sơn Mạch, lúc này Vân Triệt mới phát hiện, những huyền thú vốn dĩ sẽ không bước ra khỏi lãnh địa của mình lại xuất hiện với số lượng lớn ở bên ngoài. Những thôn trang gần đó đều đã biến thành phế tích, ngay cả quan đạo cũng vắng lặng lạ thường, giữa ban ngày mà không thấy một bóng người.

- Huyền thú bạo động ở những nơi khác cũng đều như vậy sao?

Vân Triệt hỏi.

Phượng Tiên Nhi gật đầu:

- Vâng. Nghiêm trọng nhất là khu vực Tử Vong Hoang Nguyên, trăm dặm xung quanh đã thành vùng đất tai họa, không ai dám đến gần. Tuy đã bị trấn áp từng đợt, nhưng nghe nói phạm vi bạo động vẫn không ngừng khuếch tán, nếu cứ tiếp diễn như vậy, toàn bộ huyền thú của Tử Vong Hoang Nguyên cũng có thể sẽ bạo động.

Nói cách khác, muốn dẹp yên bạo loạn ở nơi đó, rất có thể cuối cùng sẽ phải giết sạch toàn bộ huyền thú trong Tử Vong Hoang Nguyên.

Tử Vong Hoang Nguyên rộng đến tám trăm dặm... Nơi nguy hiểm nhất của Thương Phong quốc, là nơi sinh tồn của vô số huyền thú nguy hiểm, cấp bậc của chúng không phải Vạn Thú Sơn Mạch có thể so sánh được. Hai con giao long bên trong đó đã từng suýt nữa chôn vùi Sở Nguyệt Thiền.

Có thể tưởng tượng, nếu không có Phượng Hoàng Thần Tông tương trợ, trận bạo động như thế chính là đại nạn ngập trời đối với Thương Phong quốc.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!?

Vân Triệt cẩn thận giảng giải về phong thổ của Thương Phong Hoàng Thành và Thương Phong quốc mà họ đang hướng tới cho Vân Vô Tâm nghe. Đi thêm một đoạn, phía trước vang lên từng trận gầm thét của huyền thú, xen lẫn với những tiếng xé rách không gian gần như chồng chéo lên nhau.

Vân Triệt nghe ra được, đó là tiếng kiếm quang xé rách không gian.

Phượng Tiên Nhi dừng bước, nói với Vân Triệt:

- Là Lăng Kiệt công tử đã gặp hôm trước.

Sở Nguyệt Thiền liếc mắt:

- Lăng Kiệt? Nhị công tử của Thiên Kiếm Sơn Trang?

Tại Thương Phong Bài Vị Chiến năm đó, trong trận chiến với Vân Triệt, Lăng Kiệt ở tuổi mười sáu đã thi triển ra kiếm uy kinh người, cùng với thiên tư vượt qua cả huynh trưởng Lăng Vân của hắn đã khiến tất cả mọi người ở đó phải kinh ngạc.

Vân Triệt nói:

- Là hắn. Mấy năm nay hắn rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, luôn bôn ba bên ngoài, một là để tu hành, hai có lẽ là để giúp ta tìm các nàng, cũng là để chuộc tội thay cho mẹ hắn.

Sở Nguyệt Thiền: “...”

- Hắn từng có ân tình với ta mấy lần. Trong cuộc giao chiến giữa ta và Phần Thiên Môn, hắn sợ ta gặp nguy hiểm, đã không quản ngàn dặm xa xôi đến giúp ta... Gia gia của hắn là Lăng Thiên Nghịch muốn giết ta, hắn đã lấy mạng che chắn trước người ta... Ta đến Thần Hoàng quốc tham gia Thất Quốc Bài Vị Chiến, hắn cũng không tiếc nguy hiểm đến để cổ vũ cho ta. Đây tuy không phải đại ân gì, nhưng lại vô cùng trân quý và thuần túy.

Vân Triệt khẽ than một tiếng, tâm tình phức tạp:

- Cũng vì vậy, dù năm đó biết Hiên Viên Ngọc Phượng đã làm ra những chuyện như thế, cuối cùng ta vẫn không nỡ xuống tay với ả.

- Có cần tránh mặt hắn không?

Phượng Tiên Nhi hỏi, ngày hôm trước Vân Triệt rõ ràng không muốn gặp hắn.

Vân Triệt mỉm cười:

- Không cần. Khó có được dịp gặp lại, thế nào cũng nên chào hỏi một tiếng.

Lăng Kiệt ở đây tự nhiên không phải vì tu luyện. Với tu vi hiện giờ của hắn, nơi này vốn không phải nơi để hắn rèn luyện. Hắn ở lại đây mấy ngày hiển nhiên là để dốc sức cứu giúp những người lỡ bước vào đây.

Cũng giống như hôm trước, khi Phượng Tiên Nhi và Vân Triệt bị Thanh Lân Thú vây công, hắn đã lao ra như sấm sét.

Rầm!!

Kiếm quang chói mắt, xé rách không gian thành từng vệt đen, đám huyền thú bạo loạn đã ngã xuống thành đống dưới kiếm của hắn. Theo tiếng gầm gừ bi thương cuối cùng của một con huyền thú tắt lịm, bóng dáng của Vân Triệt cũng xuất hiện trong tầm mắt hắn.

Ngay khoảnh khắc đó, cả người hắn đột ngột sững lại, ánh mắt hoảng hốt.

- Tiểu Kiệt, đã lâu không gặp, dáng vẻ của ngươi không thay đổi chút nào.

Vân Triệt được Phượng Tiên Nhi dìu xuống từ không trung, mỉm cười nói.

Lăng Kiệt vẫn ngây ngẩn, hai mắt run rẩy, phải mất vài giây sau mới không dám tin mà nói:

- Vân... Vân... à không... ngươi là... ngươi thật sự là...

- Cũng năm năm không gặp rồi nhỉ? Nhanh vậy đã không nhận ra ta rồi sao?

Phản ứng của hắn khiến Vân Triệt mỉm cười.

- Không, không phải...

Lăng Kiệt vội vàng lắc đầu, cho đến lúc này, hắn dường như mới tin vào mắt mình, kích động vạn phần tiến lên phía trước:

- Lão đại, thật... thật sự là ngươi? Có lời đồn ngươi đã đến một thế giới ở vị diện cao hơn, ngươi... ngươi... ngươi từ bên đó trở về sao? Nhưng mà... dáng vẻ của ngươi...

Hắn tự nhiên cảm nhận được, trên người Vân Triệt không hề có khí tức huyền đạo... Điều này có thể lý giải là do chênh lệch giữa hắn và Vân Triệt quá lớn, không cách nào cảm ứng được. Nhưng hắn có thể nhìn thấy rõ ràng hơn, làn da Vân Triệt khô ráp, đôi mắt cũng rất đục ngầu...

Vân Triệt gật đầu:

- Ừm, ta đúng là đã đến một thế giới khác, mới trở về không lâu. Dáng vẻ của ta bây giờ... như ngươi thấy đấy, huyền lực của ta đã phế hết, sau này cơ bản cũng là một phế nhân.

Lăng Kiệt chợt kinh hãi, không thể tin nổi, càng không thể chấp nhận mà lẩm bẩm:

- Sao... sao có thể...

Trong lúc nói chuyện, ánh mắt hắn vô tình lướt qua, rơi xuống người Sở Nguyệt Thiền... Ngay khoảnh khắc đó, hắn như bị sét đánh, Thiên Ương Kiếm trong tay cũng tuột khỏi tay, rơi xuống đống đá vụn dưới chân, phát ra một tiếng “keng” giòn giã.

- Nguyệt Thiền... tiên tử!?

Hắn sững sờ tại chỗ, đôi mắt còn chấn động hơn cả khi nhìn thấy Vân Triệt.

Sở Nguyệt Thiền, đã từng là mỹ nữ đệ nhất Thương Phong huyền giới, người mà cha hắn si mê điên cuồng, người mà mẹ hắn thì ghen tuông đến phát điên... cũng là người mà bao năm nay hắn nằm mơ cũng muốn tìm về.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Ừm, ta cuối cùng cũng tìm được nàng ấy.

Phịch!!

Lăng Kiệt nhìn Sở Nguyệt Thiền rồi quỳ rạp xuống đất, nước mắt vỡ đê:

- Hậu bối của tội nhân, Lăng Kiệt, thay mặt cho người mẹ đã mất... bồi tội với Nguyệt Thiền tiên tử!

Dứt lời, hắn dập mạnh đầu xuống đất... không dùng chút huyền khí nào để bảo vệ, máu tươi lập tức tuôn ra từ trán, nhuộm đỏ bụi đất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!