Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1372: CHƯƠNG 1370: KẾT THÚC

“...” Vân Triệt không đỡ Lăng Kiệt, thậm chí không hề kinh ngạc trước hành động này của hắn.

Bởi vì Vân Triệt biết rất rõ, chuyện về Sở Nguyệt Thiền vẫn luôn là một gánh nặng trong lòng Lăng Kiệt... Dù đó không phải lỗi của hắn, nhưng đây chính là tính tình của hắn, cũng là điểm mà Vân Triệt quý trọng hắn nhất.

- Nương?

Vân Vô Tâm theo bản năng không thích tiếp xúc với người lạ, bèn núp sau lưng Sở Nguyệt Thiền, ánh mắt đầy bối rối nhìn nàng.

Phản ứng của Sở Nguyệt Thiền lại vô cùng bình thản:

- Ngươi đừng làm vậy, tất cả đều không liên quan đến ngươi, cũng không phải lỗi của ngươi.

Lăng Kiệt lắc đầu, giọng nói khàn khàn nặng nề:

- Không, đã là con của người, đương nhiên phải nhận tội thay mẹ. Năm đó mẫu thân vì ghen sinh hận, đã làm ra chuyện không thể tha thứ với ngài... Cũng may ông trời có mắt, ngài bình an vô sự, nếu không... nếu không...

Nói đến đây, hắn đã nghẹn ngào không nói nên lời.

Hắn không còn là Lăng Kiệt có phần ngây thơ hồn nhiên ngày trước, mà đã là Thương Phong kiếm thánh uy danh hiển hách. Nhưng lúc này, hắn lại tuôn lệ như mưa, không sao ngăn lại được.

Năm đó, sau khi Vân Triệt đánh bại Hiên Viên Vấn Thiên, tàn sát hai đại thánh địa là Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, không thể không nói là tàn nhẫn. Nhưng Vân Triệt lại tha cho Hiên Viên Ngọc Phượng... người mà hắn hận thấu xương.

Lăng Kiệt biết rõ vì sao... bởi vì đó là mẹ của hắn.

Đây là một ân tình cực lớn đối với Lăng Kiệt, nhưng cũng là một gánh nặng mà hắn khó lòng thoát khỏi. Vì vậy, hắn rời khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang, một mình một kiếm đi khắp thiên hạ, với hy vọng mong manh có thể tìm lại Sở Nguyệt Thiền đang không rõ sống chết.

Dù không phải hắn tìm được Sở Nguyệt Thiền, nhưng tận mắt thấy nàng bình an, lại còn ở bên cạnh Vân Triệt, hắn cuối cùng cũng có thể buông xuống gánh nặng và nỗi hổ thẹn trong lòng.

Vân Triệt nhíu mày:

- Tiểu Kiệt, ngươi vừa nói... mẹ ngươi đã mất?

Lăng Kiệt nhắm mắt, trầm giọng nói:

- Năm đó... sau khi Thiên Uy Kiếm Vực bị diệt, tính tình mẫu thân đại biến, đêm nào cũng gặp ác mộng... Vào một đêm hai năm trước, bà trở lại chốn cũ của Thiên Uy Kiếm Vực, nơi bà từng gặp cha ta... rồi tự vẫn...

Lăng Kiệt nói những lời này vô cùng khó khăn.

“...” Lồng ngực Vân Triệt phập phồng, khẽ thở dài.

- Mặc dù mẫu thân đã mất, nhưng tội nghiệt vẫn còn, thân là con của người, ta nên thay bà chuộc lại.

Lời nói của hắn lọt vào tai Vân Triệt, khiến Vân Triệt chợt thấy không ổn, vội nói:

- Tiểu Kiệt, ngươi...

Nhưng hắn lúc này làm sao ngăn cản được Lăng Kiệt... Thiên Ương Kiếm dưới chân bay lên, một vệt cầu vồng chợt lóe.

Dưới kiếm quang, ngón giữa và ngón áp út trên tay trái của Lăng Kiệt đồng thời đứt lìa, văng đi.

- A!

Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm đều kinh hãi kêu lên.

Sở Nguyệt Thiền quay mặt đi, khẽ thở dài:

- Tội không phải do ngươi, hà tất phải làm vậy.

- Tiểu Kiệt, ngươi đây là...

Nhìn hai ngón tay đứt lìa theo kiếm phong bay xa, Vân Triệt lắc đầu.

Đối với một huyền giả cả đời theo đuổi kiếm đạo mà nói, bị gãy hai ngón tay có ý nghĩa thế nào... không cần nói cũng biết.

Hai ngón tay đứt lìa, trên mặt Lăng Kiệt không hề có vẻ thống khổ, mà là sự thanh thản như trút được gánh nặng. Hắn tự cắt không chỉ là hai ngón tay, mà còn là gông xiềng đã trói buộc tâm hồn hắn bấy lâu nay.

Lăng Kiệt không nghi ngờ gì là một người vô cùng trọng tình nghĩa.

Nhớ lại lần đầu gặp gỡ giữa hắn và Vân Triệt năm đó, khi ấy hắn là nhị công tử của Thiên Kiếm Sơn Trang, còn Vân Triệt chỉ là một đệ tử huyền phủ vô danh. Nhưng trong cuộc tỷ thí ba kiếm ở Thương Phong Hoàng Thành, hắn thua Vân Triệt, lại còn là bị Vân Triệt tính kế, vậy mà hắn vẫn cam tâm nhận thua, lấy thân phận nhị công tử Thiên Kiếm Sơn Trang mà nhận Vân Triệt làm lão đại.

Cho đến hôm nay, dù trải qua bao nhiêu sóng gió, điều đó vẫn chưa bao giờ thay đổi.

Dù Hiên Viên Ngọc Phượng là một nữ nhân độc ác, nhưng trong thế giới của Lăng Kiệt, đó là mẹ ruột của hắn, là người đã sinh ra và nuôi nấng hắn, vô hạn hiền từ che chở hắn. Hắn phải dùng tính mạng để bảo vệ, phải không tiếc mọi giá chuộc tội cho bà.

Vân Triệt nói:

- Nguyệt Thiền, về Hiên Viên Ngọc Phượng, nàng...

Không đợi Vân Triệt nói xong, Sở Nguyệt Thiền đã khẽ nói:

- Ta đã không còn hận bà ta. Ngay cả dung mạo của bà ta, ta cũng đã sớm quên rồi.

Một câu nói nhẹ nhàng của nàng khiến Lăng Kiệt vốn đang nén nước mắt phải run lên toàn thân, lệ quang lại dâng lên trong mắt.

- Được, vậy ta cũng tha thứ cho bà ta.

Vân Triệt mỉm cười, nhìn Lăng Kiệt chân thành nói:

- Tuy bà ta suýt nữa khiến ta mất đi tiểu tiên nữ, nhưng... bọn họ cuối cùng vẫn bình an vô sự. Mặt khác, nếu không phải vì mẫu thân của ngươi, đời này của ta cũng sẽ thiếu đi một huynh đệ tốt. Như vậy... coi như huề nhau đi.

Lời nói của hai người, đặc biệt là lời của Sở Nguyệt Thiền, không nghi ngờ gì là sự cứu rỗi ấm áp nhất đối với tâm hồn Lăng Kiệt. Hắn kích động khôn nguôi, nhất thời không nói nên lời, lại định quỳ xuống...

Vân Triệt bước tới, dùng sức giữ chặt hắn:

- Được rồi được rồi, còn không mau đứng lên! Tiểu tiên nữ của ta bây giờ là tẩu tử của ngươi, không phải tiền bối của ngươi! Cứ dập đầu mãi làm gì!

Lăng Kiệt:

- A...

- Nương, tẩu tử là gì ạ?

Vân Vô Tâm nhỏ giọng hỏi.

Sở Nguyệt Thiền: “...”

Vân Triệt tỏ vẻ tức giận:

- Còn nữa! Ngươi chặt ngón tay thì thoải mái rồi, nhưng lần sau có thể báo trước một tiếng được không! Ngươi dọa con gái ta sợ rồi đó biết không! Còn không đứng lên!

Lăng Kiệt lập tức ngây người:

- ...Hả? Ngươi... con gái?

Vẻ mặt Vân Triệt nghiêm lại, ra dáng một người cha uy nghiêm:

- Khụ, Vô Tâm. Đây là Lăng Kiệt thúc thúc của con. Hành vi cắt ngón tay vừa rồi của hắn là cực kỳ sai lầm, con tuyệt đối không được học theo!

“...” Vân Vô Tâm chu môi, nửa người vẫn núp sau lưng Sở Nguyệt Thiền, nhỏ giọng gọi:

- Lăng Kiệt... thúc thúc?

Nhìn Vân Vô Tâm, miệng Lăng Kiệt há hốc:

- Con bé... con bé con bé con bé... con bé là con gái của ngươi?

- Đúng vậy.

Vân Triệt gật đầu.

Sau một hồi lắp bắp, hắn vội vàng đứng dậy, đồng thời nhanh chóng dùng huyền khí che đi vết máu trên ngón tay bị đứt... Chuyện Sở Nguyệt Thiền có thai năm đó có thể nói cả Thương Phong đều biết, nhưng việc này đã qua mười mấy năm... Lăng Kiệt đã sớm nhìn thấy Vân Vô Tâm, nhưng hoàn toàn không nghĩ tới bé gái chừng mười tuổi này lại là con gái của Vân Triệt.

Hắn luống cuống lục lọi trên người và trong không gian giới chỉ một hồi, lại chẳng tìm được thứ gì, cuối cùng hạ quyết tâm, gỡ khối bảo ngọc vẫn luôn đeo trước ngực xuống, khom người nói với Vân Vô Tâm:

- Không ngờ lão đại lại có con gái, còn lớn thế này rồi. Con tên là... Vô Tâm đúng không? Thật là một cái tên hay, thúc thúc cũng không mang theo thứ gì, cái này... tặng Vô Tâm làm quà gặp mặt.

Nhìn thoáng qua khối bảo ngọc trong tay Lăng Kiệt, khóe miệng Vân Triệt hơi co giật.

Kia rõ ràng là thiếu trang chủ lệnh bài của Thiên Kiếm Sơn Trang!

Có lệnh bài này, Vân Vô Tâm đến Thiên Kiếm Sơn Trang có thể ung dung đi lại... mặc dù không có lệnh bài này thì vẫn có thể.

Vân Vô Tâm hơi lùi người lại, nhỏ giọng nói:

- Nương, con có thể nhận không ạ?

Sở Nguyệt Thiền mỉm cười gật đầu:

- Nếu Lăng Kiệt thúc thúc cho con quà gặp mặt, vậy thì nhận lấy đi.

Lúc này Vân Vô Tâm mới đưa tay nhận lấy, bảo ngọc trong tay tỏa ra ánh sáng kỳ dị mà nàng chưa từng thấy, nàng liền cong cong mi mắt, vui vẻ cười nói:

- Đẹp quá, cảm ơn... Lăng Kiệt thúc thúc.

Dường như không chắc chắn lắm với cách xưng hô này, đoạn cuối nàng còn có chút nghi hoặc.

- Đừng khách sáo, đừng khách sáo, nên làm mà.

Lăng Kiệt vội vàng xua tay, sau đó nói với Vân Triệt:

- Không hổ là con gái của lão đại, thật sự khiến người ta yêu mến.

Nếu hắn biết được tiểu nữ oa mới mười một tuổi này có tu vi huyền đạo còn cao hơn hắn, e rằng sẽ kinh ngạc đến mức quỳ xuống lần nữa.

Vân Triệt nắm lấy tay Lăng Kiệt, nhìn ngón tay bị đứt của hắn, khẽ thở dài:

- Tiểu Kiệt, sau hôm nay, mấy lời chuộc tội này nọ, một chữ cũng không được nhắc lại.

- Được!

Lăng Kiệt vui vẻ gật đầu, trong mắt lấp lánh ánh sáng trong trẻo hơn bất kỳ lúc nào trong những năm qua.

- Lão đại, huyền lực của ngươi thật sự...

Vân Triệt mỉm cười gật đầu:

- Ừm. Nhưng không sao, ít nhất ta vẫn còn sống tốt. Hơn nữa huyền lực không còn cũng chẳng sao, ngươi không biết đó thôi, bên cạnh ta có nữ...

Đột nhiên cảm nhận được ánh mắt của Sở Nguyệt Thiền, giọng Vân Triệt lập tức khựng lại, nhanh chóng đổi lời:

- Bên cạnh ta toàn là những người lợi hại nhất trên đời, ai có thể làm hại ta!

Huyền đạo bị phế, đây không nghi ngờ gì là chuyện tàn khốc nhất đối với một huyền giả, càng mạnh mẽ lại càng tàn khốc. Nhưng nhìn dáng vẻ của Vân Triệt, Lăng Kiệt thầm cảm thán, bội phục từ tận đáy lòng:

- Không hổ là ngươi, gia gia của ta cũng vậy, Hiên Viên Vấn Thiên cũng thế... trên đời này, quả nhiên không có gì có thể đánh bại ngươi.

Vân Triệt lắc đầu, nói:

- Những năm nay ngươi vẫn luôn du lịch bên ngoài sao?

Lăng Kiệt tỏ vẻ kiên định:

- Ừm, không có Thiên Uy Kiếm Vực làm chỗ dựa, Thiên Kiếm Sơn Trang ngược lại có được tự do thật sự. Những năm nay Thiên Kiếm Sơn Trang liên tiếp phạm phải sai lầm lớn, danh vọng đã rơi xuống đáy vực, ta sẽ dùng kiếm của mình, đúc lại tín niệm và vinh quang đã từng có của Thiên Kiếm Sơn Trang.

Vân Triệt vỗ vai hắn:

- Nếu là ngươi, nhất định có thể làm được.

- Sau này, ta sẽ ở lại Yêu Hoàng Thành của Huyễn Yêu Giới một thời gian dài, nếu có ngày nào ngươi đi ngang qua, đừng quên đến tìm ta, để ta tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của ngươi.

- Nhất định!

Lăng Kiệt trịnh trọng gật đầu.

Hai người từ biệt, Lăng Kiệt đi xa.

Thương Phong kiếm thánh gãy hai ngón tay, nhưng cũng buông bỏ được gánh nặng trong lòng, sự trưởng thành trong tương lai của hắn không nghi ngờ gì sẽ càng khiến người ta chú ý.

Sở Nguyệt Thiền nói:

- Lăng Vân là quân tử trong giới kiếm đạo, tác phong nhanh nhẹn, hiên ngang mà không kiêu ngạo, thiên phú của Lăng Kiệt còn hơn cả huynh trưởng, lại trọng tình trọng nghĩa như thế, Thiên Kiếm Sơn Trang mất đi chỗ dựa nhưng lại có được hai hậu nhân xuất sắc.

Vân Triệt gật đầu tán thành sâu sắc:

- Mặc dù Lăng Nguyệt Phong, cha của bọn họ, có lòng riêng, xem trọng lợi ích của Thiên Kiếm Sơn Trang hơn cả an nguy của Thương Phong Quốc, nhưng bỏ qua điểm này, cả đời hắn cũng xứng với hai chữ “chính đạo” và “quân tử”.

- Còn Hiên Viên Ngọc Phượng, mẹ của bọn họ... thân là con gái của trưởng lão Thiên Uy Kiếm Vực, lại vì chung tình với Lăng Nguyệt Phong mà không tiếc rời xa cha, rời xa tông môn, theo Lăng Nguyệt Phong trở về Thiên Kiếm Sơn Trang nhỏ bé. Dù trong lòng biết Lăng Nguyệt Phong rất có thể muốn thông qua mình để trèo lên cành cao Thiên Uy Kiếm Vực, nhưng vẫn mười mấy năm không rời không bỏ, không oán không hối.

Vân Triệt lắc đầu:

- Bọn họ có thể bồi dưỡng ra hậu nhân ưu tú như vậy cũng không có gì lạ. Chỉ là... Lăng Nguyệt Phong si mê nàng bao nhiêu, thì Hiên Viên Ngọc Phượng lại ghen ghét nàng bấy nhiêu. Một nữ nhân dù tốt đến đâu, một khi rơi vào vực sâu ghen tuông cũng sẽ biến thành ma quỷ đáng sợ.

“...” Sở Nguyệt Thiền liếc mắt:

- Ý của ngươi là ta đã ép Hiên Viên Ngọc Phượng thành kẻ ác?

Vân Triệt dùng tốc độ nhanh nhất đời xua tay:

- A... Không không không không không, đương nhiên không phải ý này. Ta đang nói... à... à, mị lực của nàng thật sự quá lớn, bất kỳ nam nhân nào... cũng không đúng... a! Đúng rồi, Vô Tâm!

Vân Triệt lập tức nắm lấy tay con gái, chỉ về phía trước nói:

- Phía trước có một tảng đá năm đó cha tự tay tìm ra, cha dẫn con đi xem.

Vân Vô Tâm:

- A?

Nhìn Vân Triệt kéo con gái chạy xa như trốn, khóe môi Sở Nguyệt Thiền khẽ cong lên, trong mắt hiện lên vẻ mông lung.

Băng Vân Tiên Cung lạnh lẽo vô dục, nàng từng nghĩ đó sẽ là cả cuộc đời mình.

Sau nửa năm không phân biệt ngày đêm với Vân Triệt, khi trở về, nàng lại phát hiện bản thân không còn giữ được “Băng tâm”. Nàng có khát khao, nàng cố hết sức áp chế, nhưng vào khoảnh khắc biết tin Vân Triệt đã chết, nàng mới thật sự nhận ra, khát khao trong lòng mình đã sớm mãnh liệt đến mức nguyện vì hắn mà phản bội sư môn...

Giờ đây bên cạnh có hắn, có con gái, đây mới thật sự là sinh mệnh, một sinh mệnh trọn vẹn... cho dù tương lai có ra sao.

Phía sau, Phượng Tiên Nhi lặng lẽ nhìn một nhà ba người bọn họ, không muốn phát ra bất kỳ âm thanh nào quấy rầy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!