Tây Thần Vực, Long Thần Giới, Luân Hồi Cấm Địa.
“Mẫu thân, linh phù hoa đã nở chưa?”
Đây là một giọng nói non nớt, tuy non nớt nhưng lại linh động khôn cùng, nghe vào tai tựa như có một dòng suối tinh khiết nhất từ đầu nguồn chảy vào trái tim, đủ để lặng lẽ gột rửa mọi dơ bẩn và tội ác.
“Đã nở rồi.”
Thân thể Thần Hi khẽ chuyển, đứng giữa một biển hoa màu tím. Biển hoa rực rỡ, nhưng lại chẳng bằng một phần vạn thánh nhan tiên tư của nàng.
“Tốt quá! Con muốn xem!” Giọng nói non nớt hưng phấn reo lên.
“Được.”
Tay Thần Hi khẽ phất, một vệt sáng trắng hiện ra, nhẹ nhàng lướt qua bụng mình.
Giọng nói non nớt reo lên: “Wow! Đẹp quá. Nhưng mà, con còn muốn dùng mắt để nhìn.”
Thần Hi mỉm cười lắc đầu: “Vẫn chưa được.”
“Vậy đến khi nào con mới có thể chào đời?”
Nàng dịu dàng đáp: “Chín năm. Chín năm rất ngắn, chỉ chớp mắt là tới thôi.”
“Nhưng con cảm thấy dài quá, rất muốn mau chóng chào đời. Con muốn tận mắt nhìn thấy linh phù hoa, càng muốn tận mắt nhìn thấy dáng vẻ của mẫu thân.”
Thần Hi đưa tay sờ lên ngực, trong sự dịu dàng mang theo áy náy: “Mẫu thân hứa với con, chín năm sau sẽ dẫn con đi khắp mọi ngóc ngách của thế giới này, xem tất cả những gì con muốn xem, được không?”
Giọng nói non nớt vui vẻ: “Vâng ạ, hì hì… Mẫu thân, người yên tâm, con sẽ ngoan ngoãn.”
Giọng điệu của giọng nói non nớt lại thay đổi: “Đúng rồi mẫu thân, trong ‘Nhận thức’ mà người dạy cho con, từng nói mỗi sinh linh không chỉ có mẫu thân, mà còn có cả phụ thân, hơn nữa phụ thân và mẫu thân sẽ mãi mãi ở bên nhau. Nhưng mà, vì sao mẫu thân chỉ có một mình, chẳng lẽ con không có phụ thân sao?”
Thần Hi lắc đầu: “Đương nhiên không phải. Sinh mệnh của con chính là do phụ thân ban cho.”
“Vậy vì sao phụ thân không ở bên cạnh mẫu thân? Chẳng lẽ là… cái gọi là ‘vứt bỏ’ sao?”
Thần Hi dùng giọng nói dịu dàng nhất: “… Phụ thân con không vứt bỏ mẫu thân, càng không vứt bỏ con. Hắn chỉ vì một chuyện quan trọng mà đã đi đến một nơi rất xa. Đợi sau khi con chào đời, mẫu thân sẽ dẫn con đi tìm hắn.”
“Vậy… phụ thân trông như thế nào ạ? Có phải cũng dịu dàng như mẫu thân, cũng đẹp như vậy không?”
Thần Hi mỉm cười: “Điều này cần chính con dùng đôi mắt, dùng tâm hồn để nhìn nhận.”
Giọng nói non nớt nhỏ đi: “Ưm… Tuy rằng nên ngoan ngoãn nghe lời mẫu thân, nhưng mà… vẫn rất muốn mau chóng chào đời.”
“… Có khách tới, lát nữa mẫu thân lại nói chuyện với con.”
Thần Hi đứng dậy, bàn tay phất một cái, một tầng bạch quang mộng ảo đã bao phủ lên thân thể nàng, che đi dáng người, dung nhan và toàn bộ khí tức.
Không lâu sau, Long Hoàng từ trên trời giáng xuống. Nhìn thấy Thần Hi, long mâu của hắn liền trở nên nhu hòa hơn bao giờ hết, nhưng trên mặt vẫn mang vài phần vẻ ngưng trọng.
“Xem ra, chuyện của Tà Anh không được thuận lợi.” Thần Hi nói thẳng.
Long Hoàng mở miệng, rồi lại thở dài một tiếng: “Đã tìm được tung tích của nàng ta. Nàng ta đã trốn vào Thái Sơ Thần Cảnh.”
Thần Hi bình tĩnh nói: “Thế giới của Thái Sơ Thần Cảnh vô cùng mênh mông, còn lớn hơn Thần Giới rất nhiều, lại có vô số mãnh thú thượng cổ, khí tức hỗn tạp nặng nề. Nơi đó nguy hiểm nhất, nhưng cũng là nơi thích hợp nhất với nàng ta.”
Long Hoàng nhíu mày nói: “Đúng là như vậy. Trong khoảng thời gian này, chúng ta lo lắng nhất chính là nàng ta trốn vào Thái Sơ Thần Cảnh, cho nên đã sớm bố trí mai phục ở xung quanh vùng đất khởi nguyên, không ngờ tới… Haizz.”
“Năng lực ẩn nấp của Thiên Sát Tinh Thần đủ để được xưng là thiên hạ vô song, điều này cũng không có gì kỳ lạ.” Thần Hi nói, đồng thời mày ngài khẽ động.
Ngay cả khí tức hắc ám của Tà Anh Vạn Kiếp Luân cũng có thể che giấu một cách hoàn hảo… quả nhiên là đã xem nàng ta làm chủ sao?
Thông qua những lời Long Hoàng mang đến mấy lần gần đây, trong nhận thức của Thần Hi, khả năng Tà Anh Vạn Kiếp Luân lấy Mạt Lỵ làm chủ chứ không phải là vật dẫn bắt cóc nàng ta đã ngày càng lớn.
“Thời gian càng lâu, nàng ta khôi phục càng nhiều, uy hiếp cũng càng lớn. Nhưng mà… nàng ta trốn vào Thái Sơ Thần Cảnh cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Tuy rằng việc vây diệt nàng ta trở nên vô cùng khó khăn, nhưng mỗi một bước ở Thái Sơ Thần Cảnh đều đầy rẫy nguy cơ, không biết bao nhiêu Thần Chủ đã bị chôn vùi ở trong đó. Nàng ta không thể nào được yên ổn, nói không chừng không cần chúng ta ra tay, nàng ta đã táng thân dưới móng vuốt của những mãnh thú thái cổ kia.”
Thần Hi: “…”
Long Hoàng tiếp tục nói: “Còn có một chuyện hơi kỳ quái. Sau khi Tinh Tuyệt Không mất tích liền không còn tin tức gì nữa. Theo lời các Tinh Thần bên cạnh hắn khi đó, lúc hắn biến mất thân mang trọng thương, huyền lực tổn hao nặng nề, chỉ còn lại chưa đến nửa thành. Trạng thái như vậy vốn nên rất dễ tìm ra, nhưng các Tinh Thần tìm kiếm suốt hai tháng lại không có chút tin tức nào.”
“Thêm nữa, Thiên Lang Tinh Thần vốn cũng biến mất, nghe nói đã xuất hiện trong Thái Sơ Thần Cảnh, hơn nữa dường như đã đi sâu vào trong đó.”
“Nguyệt Thần Giới thì sao?” Thần Hi hỏi.
Long Hoàng nói: “Nguyệt Thần Giới hiện giờ có thể nói là hoàn toàn hỗn loạn. Ta vẫn chưa đến đó, nhưng nghe nói trước khi Nguyệt Vô Nhai chết đã truyền ngôi cho nghĩa nữ tên là Hạ Khuynh Nguyệt, nhưng bị toàn bộ Nguyệt Thần Giới phản đối.”
Long Hoàng lắc đầu: “Hạ Khuynh Nguyệt là một cô gái ngoại tộc, tuổi lại chưa tới nửa giáp, hành động lần này của Nguyệt Vô Nhai thật sự khó hiểu.”
“Dốc hết vạn năm tâm huyết, trong mắt Nguyệt Vô Nhai, tương lai của Nguyệt Thần Giới chắc chắn quan trọng hơn tất cả, lựa chọn của hắn sẽ không sai.” Thần Hi chậm rãi nói, trong mắt đẹp lóe lên một tia sáng lạ… Toàn giới phản đối và náo động, chẳng phải chính là thời cơ tốt nhất để lập uy sao, cứ xem nàng ấy sẽ làm thế nào.
Nếu nàng ấy thật sự quyết tâm trở thành Nguyệt Thần Đế, vậy thì phải vứt bỏ tất cả do dự, nhân từ và thương hại.
Long Hoàng chuyển mắt qua, khẽ gật đầu: “Ngươi đã nói như vậy, vậy nhất định không sai.”
“Đông Thần Vực hiện đang trong thời buổi rối loạn, hy vọng tất cả có thể sớm ngày bình ổn.” Thần Hi khẽ nói, sau đó xoay người đi: “Đã nói xong rồi, ngươi đi đi.”
Long Hoàng đưa tay ra, há miệng… Hắn muốn để Thần Hi bỏ lớp Quang Minh huyền quang đi, bởi vì mặc dù hắn thường xuyên đến đây, nhưng đã rất lâu rồi không được nhìn thấy dáng người và khuôn mặt của nàng.
Nhưng đối mặt với bóng lưng thánh khiết đủ để làm lu mờ vạn vật của nàng, vị chí tôn của Hỗn Độn này lại không dám mở miệng, chỉ khẽ gật đầu rồi nhanh chóng bay đi.
Tuy rằng hắn thường xuyên đến đây, nhưng thời gian lưu lại mỗi lần đều vô cùng ngắn ngủi, bởi vì hắn biết Thần Hi thích thanh tĩnh, cho nên không dám quấy rầy quá nhiều. Có thể thỉnh thoảng đến đây nhìn nàng một cái… dù chỉ là một bóng dáng mông lung trong bạch quang… trong lòng hắn đã vô cùng thỏa mãn.
Long Hoàng rời đi, trong lòng Thần Hi lại vang lên giọng nói non nớt kia: “Mẫu thân, mẫu thân, hắn là ai vậy ạ?”
Thần Hi nhẹ nhàng nói: “Hắn là hậu bối của mẫu thân, là tộc nhân mà chúng ta phải bảo vệ và chăm sóc.”
“Tộc nhân?”
“Sau khi con lớn lên sẽ hiểu.”
Nàng nhìn về phương xa, thế giới bên cạnh là một biển hoa đẹp như mộng ảo, nhưng chiếu vào trong đôi mắt nàng lại là một mảnh mông lung tái nhợt.
Không ai biết, cũng không ai hiểu được nàng đang nghĩ gì.
---
---
Lam Cực Tinh, Thiên Huyền Đại Lục, Thương Phong Hoàng Thành.
Vì để chăm sóc cho thân thể yếu ớt của Vân Triệt, tuy rằng có hai vị Vương Tọa ở bên cạnh, nhưng tốc độ của bọn họ vẫn rất chậm, lại thêm mỗi khi đến một nơi nào đó Vân Vô Tâm đều có vô số câu hỏi, mười ngày sau, bọn họ mới cuối cùng đến được Thương Phong Hoàng Thành.
Năm đó hắn được Thương Nguyệt đưa tới hoàng thành, từng hình ảnh trong quá khứ hiện lên trong đầu, khiến cho lòng hắn sục sôi khôn nguôi.
Mà bên tai hắn lại truyền đến tiếng kinh hô kéo dài của Vân Vô Tâm.
Là một hoàng thành, Thương Phong Hoàng Thành có thể nói là nhỏ nhất, còn không lớn bằng một thành trì của Thần Hoàng Thành, nhưng trong thế giới của Vân Vô Tâm, tòa thành có kiến trúc hùng vĩ hoa lệ, lại liếc mắt một cái không thấy điểm cuối này vẫn là một sự rung động tâm hồn vĩ đại.
Vân Triệt không lựa chọn đi vào từ cửa chính. Hắn là niềm kiêu hãnh và cũng là vị cứu tinh vĩ đại nhất của Thương Phong Quốc, một tồn tại tựa như thần linh. Sau khi rời đi lâu như vậy mà công khai xuất hiện, sự chấn động gây ra chắc chắn sẽ vô cùng lớn.
Bọn họ lướt qua không trung, bay thẳng vào trung tâm hoàng cung. Mặc dù hoàng cung có nhiều thị vệ, phòng bị nghiêm ngặt, nhưng có Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm, muốn né qua bọn họ quả thật quá đơn giản.
Bay đến trên không trung tâm hoàng cung, Thương Phong Hoàng Điện, còn có tẩm điện của Thương Nguyệt và hắn đều hiện ra trong tầm mắt, sự rung động trong lòng càng thêm không cách nào kìm nén.
“Khuynh Nguyệt là người đầu tiên thành thân với ngươi, nhưng Thương Nguyệt nữ hoàng mới là chính thê của ngươi, đúng không?” Sở Nguyệt Thiền nhìn hắn, nhẹ nhàng lên tiếng.
Vân Triệt gật đầu theo bản năng, sau đó lại nhanh như chớp quay đầu lại: “A… cái này…”
Sở Nguyệt Thiền dịu dàng nói: “Đi gặp nàng ấy đi. Từ khi còn ở Thiên Kiếm Sơn Trang, ta đã nhìn ra được tình căn của nàng ấy đối với ngươi rất sâu đậm, đừng phụ lòng nàng.”
“Đã là chính thê của ta, nàng đương nhiên phải cùng ta đi gặp nàng ấy.” Vân Triệt nắm lấy tay nàng, hơn nữa còn nắm rất chặt.
“Phụ thân, chính thê là gì ạ?” Vân Vô Tâm tò mò hỏi.
Vân Triệt gãi gãi đầu, hơi khó xử nói: “Cái này à… Vấn đề này quá mức thâm sâu, muốn giải thích rõ ràng cần rất nhiều thời gian, ngày khác cha lại đặc biệt nói cho con nghe có được không?”
“… Được ạ.” Vân Vô Tâm ngoan ngoãn gật đầu, sau đó chỉ tay xuống dưới: “Có một lão gia gia bay tới.”
“Ai! Kẻ nào dám xông vào hoàng cung Thương Phong!”
Người tới một thân áo xanh, râu tóc bạc trắng phất phới, rất có vẻ tiên phong đạo cốt. Vân Triệt liếc mắt một cái: Quả nhiên là phủ chủ Thương Phong Huyền Phủ, Đông Phương Hưu!
Đông Phương phủ chủ gầm lên một tiếng có thể nói là khí thế ngút trời, kinh thiên động địa, nhưng khoảnh khắc khi ánh mắt quét về phía Vân Triệt, toàn thân hắn run lên, suýt chút nữa thì ngã lộn nhào ngay tại chỗ.
“Vân… Vân… Vân Vân Vân Vân…”
Đông Phương phủ chủ đứng sững giữa không trung, mắt trợn trừng, hồi lâu không thốt ra được một chữ, sau đó lại liếc nhìn Sở Nguyệt Thiền, càng kinh hãi đến mức thiếu chút nữa cằm rớt xuống đất: “Băng… Băng Băng… Băng Thiền tiên tử!?”
Vân Triệt ra vẻ nghiêm trang nói: “Khụ, Đông Phương phủ chủ, đã lâu không gặp, vãn bối họ Vân tên Triệt.”
“~!#$%...” Đông Phương Hưu cuối cùng cũng hoàn hồn, nhưng chòm râu vẫn run rẩy không ngừng: “Ngươi… ngươi đã trở về, còn có Băng Thiền tiên tử cũng… Tốt… tốt quá, thật sự tốt quá!”
“Nguyệt Nhi nàng ấy đâu?” Vân Triệt hỏi.
Đông Phương Hưu lập tức trả lời: “Bệ hạ đang ở tẩm cung, lão phu đi thông báo ngay.”
Hắn đột nhiên nhìn thấy Vân Triệt đang được một nữ tử nâng giữa không trung, dưới chân rõ ràng là trạng thái mất lực, liền nhíu mày hỏi: “Ngươi bị thương sao?”
Vân Triệt lắc đầu, thản nhiên nói: “Thân thể không sao, chỉ là huyền lực phế hết rồi.”
“Cái… cái gì!?”
Lời của Vân Triệt lọt vào tai Đông Phương phủ chủ như sấm sét giữa trời quang, hắn kinh hãi tột độ, đột nhiên nghĩ tới điều gì, ánh mắt cấp tốc dời xuống.
Dưới tiếng hô của hắn, phần lớn thị vệ hoàng cung và đệ tử huyền phủ đều đã tụ tập tới, cuộc đối thoại vừa rồi giữa hắn và Vân Triệt tự nhiên đều lọt vào tai bọn họ.
Trong lòng Đông Phương Hưu đột nhiên chùng xuống, hét lớn một tiếng: “Quên hết tất cả những gì các ngươi vừa nghe được cho ta! Nếu có nửa chữ bị truyền ra ngoài…”
Vân Triệt xua tay, cười nói: “Không cần đâu. Phế thì đã phế rồi, có gì không thể để người khác biết chứ?”
Đông Phương Hưu hơi kinh ngạc, sau đó phá lên cười: “Hay, nói rất hay. Là ta già nên hồ đồ rồi, cho dù Vân Triệt ngươi thật sự bị phế đi, công tích ngươi cứu vớt Thương Phong, cứu vớt Thiên Huyền Đại Lục cũng sẽ không bị phai mờ đi nửa phần. Ai dám vì thế mà khinh thường hay chế giễu ngươi nửa lời, chỉ riêng sự phẫn nộ của vô số huyền giả cũng đủ khiến kẻ đó không còn chỗ dung thân.”