Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1374: CHƯƠNG 1372: ĐOÀN TỤ

Bên trong tẩm điện phía dưới, một nữ tử chậm rãi bước ra. Nàng vận kim y, đội ngọc quan, chỉ một cử động đơn giản đã toát ra một luồng uy nghiêm và quý khí ập đến. Nàng khẽ ngẩng đầu, nhìn lên không trung, mỉm cười với Vân Triệt:

- Vân Triệt, chàng đã trở lại.

- Ừm, ta đã trở về.

Vân Triệt nhìn nàng, ánh mắt trở nên dịu dàng, hồi lâu không thể dời đi.

- Tất cả lui ra.

Nàng nhàn nhạt lên tiếng:

- Đông Phương phủ chủ, ngươi cũng lui ra.

- Dạ.

Dưới mệnh lệnh của nàng, tất cả mọi người chỉnh tề lui ra... Nhưng tin tức Vân Triệt trở về cũng từ giờ khắc này bắt đầu lan truyền ra bốn phía như sóng triều, chẳng bao lâu đã truyền khắp toàn bộ Thiên Huyền đại lục, thậm chí cả Huyễn Yêu giới.

Phượng Tiên Nhi đưa Vân Triệt từ trên không trung hạ xuống, đáp xuống trước mặt Thương Nguyệt. Xung quanh đã không còn ai khác, Thương Nguyệt cũng không còn giữ uy nghi đế vương, cánh môi nàng hé mở, một lời còn chưa thốt ra, nước mắt đã thấm đẫm hai gò má... Nàng lao về phía trước, gục đầu vào lòng Vân Triệt.

- Phu quân... chàng đã trở lại... chàng cuối cùng... đã quay về...

Hơi ấm quen thuộc và khí tức mong nhớ... Nàng nức nở, lẩm bẩm. Vị nữ đế Thương Phong với đôi vai gầy yếu từng gánh vác gian khó suốt ba năm mất nước, nhận được sự kính ngưỡng của toàn thể quốc dân, vậy mà trước mặt Vân Triệt lại luôn mềm mại yếu đuối đến thế... Năm đó như vậy, hiện giờ vẫn như thế.

Vân Triệt khẽ nói, vuốt ve nàng thật dịu dàng, nhưng cánh tay lại bất giác ôm chặt hơn:

- Ta đã trở về. Những năm này nhất định đã khiến nàng ngày đêm lo lắng...

Thương Nguyệt lắc đầu, nghẹn ngào nói:

- Chỉ cần phu quân bình an vô sự... thế nào cũng được...

Bờ vai nàng kịch liệt run rẩy, cố gắng đè nén tiếng khóc một hồi lâu mới dần dịu lại... Nàng chợt nhớ ra vẫn còn người khác ở bên, vội vàng đứng thẳng người dậy từ trong ngực Vân Triệt, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy cánh tay hắn, như thể sợ hắn sẽ lại đột ngột rời đi.

- Tiên Nhi, cảm ơn muội đã cùng chàng trở về.

Nàng lau nước mắt, mỉm cười nói. Vừa rồi ở trong tẩm điện, nàng đã nghe được giọng nói của Vân Triệt, cũng nghe được nửa sau cuộc đối thoại giữa hắn và Đông Phương Hưu... nhưng nàng không nói, cũng không hỏi.

Phượng Tiên Nhi mỉm cười lắc đầu:

- Nữ hoàng tỷ tỷ, tỷ tuyệt đối đừng khách khí với muội như vậy.

Vừa nói, nàng vừa bất giác đưa mắt nhìn về phía mẹ con Sở Nguyệt Thiền ở bên cạnh.

Theo ánh mắt của nàng, lúc này Thương Nguyệt mới nhìn thấy bóng dáng Sở Nguyệt Thiền, đôi mắt đẹp còn vương lệ quang của nàng chợt sững lại, trong nháy mắt như lạc vào cõi mộng, thất thanh thốt lên:

- Băng Thiền tiên tử...

Từ trên không trung hạ xuống, Sở Nguyệt Thiền nắm tay nữ nhi, khẽ gật đầu nói:

- Từ biệt mười hai năm, Thương Nguyệt công chúa ngày trước đã trở thành nữ đế, phong thái cũng hơn xa năm đó, Vân Triệt quả nhiên rất có phúc khí.

- Ha ha.

Vân Triệt cười nhẹ một tiếng.

- Nương, tại sao... nàng ấy lại ôm phụ thân?

Phía sau Sở Nguyệt Thiền, Vân Vô Tâm nhỏ giọng hỏi, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc trộm về phía Thương Nguyệt. Tuy tuổi còn nhỏ, khái niệm về phụ thân còn nông cạn, nhưng nàng mơ hồ biết được... phụ thân hẳn là nên thuộc về một mình mẫu thân chứ?

Nhìn Sở Nguyệt Thiền, nhìn nữ nhi tựa ngọc châu không tì vết bên cạnh nàng, sự ấm áp và kích động khôn kể lấp đầy trái tim Thương Nguyệt, nàng khẽ nói như đang mộng du:

- Con bé là nữ nhi của chàng, đúng không?

Vân Triệt gật đầu:

- Ừm, con bé tên là Vân Vô Tâm, là nữ nhi của ta và tiểu... Nguyệt Thiền.

“...” Thương Nguyệt nhắm mắt lại, như chìm trong ảo mộng.

Chuyện ở Thiên Kiếm sơn trang năm đó, nàng đã cùng trải qua với Sở Nguyệt Thiền, nàng vô cùng rõ ràng năm đó Sở Nguyệt Thiền, người đứng đầu Băng Vân Thất Tiên, đã có hành động kinh thế hãi tục thế nào vì một Vân Triệt “đã chết”. Nàng càng biết rõ, Vân Triệt vẫn luôn mang trong lòng nỗi đau đớn và áy náy nặng nề đến nhường nào đối với Sở Nguyệt Thiền...

Bây giờ hắn đã trở lại, còn mang theo Sở Nguyệt Thiền và cả hài tử năm đó của bọn họ...

Tất cả đều hoàn mỹ không tì vết, tựa như một giấc mộng.

- Nguyệt Thiền tỷ tỷ, ta...

Nàng khẽ gọi một tiếng, rồi lại khó nói nên lời.

Tuy là nữ tử, tuy là chính thê của Vân Triệt, nhưng nàng không cách nào nảy sinh dù chỉ một tia ghen tuông với Sở Nguyệt Thiền... Bất kỳ nữ tử nào biết được những gì Sở Nguyệt Thiền đã làm cho Vân Triệt đều sẽ không thể, chỉ có vô tận cảm kích.

“...” Ánh mắt Sở Nguyệt Thiền khẽ rung động, cánh môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại không nói ra.

Trước kia Thương Nguyệt đều gọi nàng là “tiền bối”, bây giờ lại gọi một tiếng tỷ tỷ, với thân phận chính thê của Vân Triệt, tự nhiên là đã thừa nhận và chấp nhận nàng... Với băng tâm hơn mười năm của nàng, vốn nên không hề để ý đến lễ nghi thế tục, nhưng dưới một tiếng gọi khẽ này, nàng lại không cách nào khống chế được những gợn sóng trong lòng.

- Vân... ca... ca...

Phía sau, một giọng nói thiếu nữ như mộng ảo truyền đến, dịu dàng như mây, lại nức nở như gió.

- Tuyết Nhi...

Vân Triệt khẽ lẩm bẩm, đột ngột quay lại. Trong tầm mắt, trước truyền tống trận lấp lóe bạch quang, Phượng Tuyết Nhi một thân áo đỏ, đôi tay trắng như tuyết đang gắng sức che môi, dung nhan tuyệt mỹ đến độ tiên nữ trên trời cũng phải hổ thẹn, giờ đây đã hoàn toàn thấm đẫm nước mắt.

Nơi Phượng Tuyết Nhi xuất hiện, mọi ánh sáng đều trở nên ảm đạm... Sở Nguyệt Thiền ngước mắt, chỉ một cái nhìn đầu tiên đã xác nhận được thân phận của nữ tử này. Một thân phượng hoàng hà y, cùng với dung nhan đẹp tựa tiên nữ -- chỉ có thể là Phượng Hoàng Thần Nữ, cũng là thần nữ đệ nhất Thiên Huyền, Phượng Tuyết Nhi.

- Thật... thật... đẹp...

Ngay cả Vân Vô Tâm cũng hé mở đôi môi, thì thầm một tiếng.

Viêm quang chợt lóe, hồng y bay lượn, Phượng Tuyết Nhi đã nhào vào lòng Vân Triệt, gò má đẫm nước mắt áp chặt lên bờ vai hắn. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận hương vị và khí tức chỉ thuộc về Vân Triệt, nức nở nói:

- Vân ca ca... Huynh cuối cùng đã trở lại... huynh cuối cùng đã trở lại... hu... hu hu...

Khi Phượng Tuyết Nhi lao tới, một luồng linh áp phượng hoàng đến từ huyết mạch nguyên thủy khiến Phượng Tiên Nhi bất giác lùi lại một bước nhỏ, sau đó liền hoàn toàn ngây người...

Cả Thiên Huyền đại lục không ai không biết chuyện Phượng Tuyết Nhi và Vân Triệt có hôn ước. Nhưng mà, nhìn Phượng Hoàng Thần Nữ uy chấn cổ kim, người đầu tiên bước vào Thần Đạo, được toàn bộ huyền giả thiên hạ coi như thần linh, lại giống như một thiếu nữ nhào vào lòng Vân Triệt mà khóc nức nở... Đây là một hình ảnh mà nàng không cách nào tưởng tượng được, bất kỳ ai cũng không thể tưởng tượng được.

Vệt nước mắt trước ngực gần như khiến cả trái tim Vân Triệt tan chảy, hắn ôm chặt lấy Phượng Tuyết Nhi, yêu thương nói:

- Tuyết Nhi, ta...

- Tiểu... Triệt...

Lại một giọng nói truyền đến từ phía sau, chạm đến sâu thẳm cõi lòng Vân Triệt.

Trước truyền tống trận, Tiêu Linh Tịch và Tô Linh Nhi sóng vai đứng đó. Tô Linh Nhi mỉm cười, đôi mắt long lanh như sương, còn Tiêu Linh Tịch, ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy Vân Triệt, nước mắt trong suốt đã như chuỗi ngọc đứt dây lã chã rơi xuống. Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc, sau đó nàng khẽ nức nở, lao về phía Vân Triệt, ôm chặt lấy hắn từ phía sau, nước mắt tuôn trào nhanh chóng làm ướt đẫm một mảng lớn y phục sau lưng hắn.

- Tiểu Triệt... tiểu Triệt... tiểu Triệt...

Nàng gọi tên hắn hết lần này đến lần khác, so với sự kìm nén của Thương Nguyệt và Phượng Tuyết Nhi, cảm xúc của Tiêu Linh Tịch lại như vỡ đê, chẳng mấy chốc đã khóc không thành tiếng.

Hai người một trước một sau, hồi lâu không chịu buông ra, lồng ngực Vân Triệt phập phồng, mỗi một nơi trên cơ thể đều có dòng nước ấm áp chảy qua.

Hắn đã từng thề sẽ không để các nàng lo lắng rơi lệ... Nhưng rồi, hắn lại nuốt lời hết lần này đến lần khác...

Hắn không dám nghĩ, nếu lần này mình không trở về, món nợ tình này phải cần mấy đời mấy kiếp mới có thể trả hết...

- Tuyết Nhi, Linh Tịch, đừng khóc nữa... Ta đã trở về rồi.

Hắn nhẹ nhàng nói.

Tô Linh Nhi đi tới, mỉm cười nói:

- Cứ để tỷ ấy khóc đi. Sau khi chàng đi, Linh Tịch tỷ tỷ vì lo lắng cho chàng mà thường xuyên gặp ác mộng. Chàng bình an trở về, tỷ ấy cuối cùng cũng có thể yên lòng rồi.

“...” Trong lòng là vô tận áy náy, hắn đưa tay nhẹ nhàng vỗ về sau lưng Tiêu Linh Tịch:

- Linh Tịch, mộng chỉ là giả thôi. Nàng xem, ta không những đã trở về, mà còn không thiếu một sợi tóc nào, không tin lát nữa nàng có thể kiểm tra thử xem.

- Hừ! Mệt cho ngươi còn biết đường trở về!

Trong không khí đoàn tụ mà mỗi một giây đều rung động lòng người, một giọng nói lạnh như băng xuyên thấu tim gan rất không hợp thời vang lên... Vẫn là trước truyền tống trận, một thiếu nữ trạc mười lăm mười sáu tuổi đang đứng đó. Nàng vận một thân váy dài vàng ròng lộng lẫy tuyệt diễm, vạt váy quét đất, đai lưng thắt chặt, tôn lên vòng eo mảnh mai. Dung nhan nàng trắng như ngọc không tì vết, môi tựa son mềm, một đôi mắt sáng như sao nhưng lại lạnh như băng, phảng phất ẩn chứa ánh nước.

Sở Nguyệt Thiền đưa mắt nhìn về phía nàng... Từ trên người thiếu nữ này, nàng cảm nhận được một luồng uy nghiêm vượt trên tất cả nhận thức cả đời mình. Luồng uy nghiêm này không phải cố ý phóng thích, mà đã khắc sâu vào cốt tủy. Lạnh lùng... ngạo nghễ... huyết khí... đế vương khí... Nghĩ lại lời miêu tả của Vân Triệt, trong lòng nàng đã hiện lên thân phận của thiếu nữ này.

Tiểu Yêu Hậu!

Vân Triệt nói nàng là đế vương của Huyễn Yêu giới, cũng là đệ nhất mỹ nhân của Huyễn Yêu giới... Quả nhiên, đều là nữ tử, Sở Nguyệt Thiền cũng không hề hoài nghi, nếu đôi mắt đẹp của thiếu nữ này có thể hơi nheo lại, nhất định có thể mê đảo vạn sinh, khuynh đảo ngàn đời.

Tô Linh Nhi và Tiêu Linh Tịch, người trước là ràng buộc hai kiếp của hắn, người sau cùng hắn lớn lên từ nhỏ, đều là những người thân cận nhất trong sinh mệnh của hắn. Các nàng si mê lưu luyến hắn, là điều nên thuộc về.

Nhưng ba nữ tử khác... Thương Nguyệt là nữ đế Thương Phong, Phượng Tuyết Nhi là Phượng Hoàng Thần Nữ, cũng là người đệ nhất Thiên Huyền, Tiểu Yêu Hậu là đế vương Huyễn Yêu, người thống trị tối cao của cả một đại lục...

Có thể nói những nữ tử xuất chúng nhất thiên hạ, tất cả đều tập trung bên cạnh hắn, sau khi biết hắn trở về, bất kể thân phận địa vị gì đều vội vàng đến ngay lập tức... Kể cả vị Tiểu Yêu Hậu nhìn như lạnh lẽo, uy áp lăng thế này.

Đều là do hắn dùng mạng đổi lấy. Nghĩ đến khoảng thời gian tâm hồn mình bị Vân Triệt hòa tan, Sở Nguyệt Thiền thầm nghĩ.

- Thải Y!

Vân Triệt nhanh như chớp chuyển mắt qua, nhìn về phía Tiểu Yêu Hậu.

Đối mặt với ánh mắt của hắn, Tiểu Yêu Hậu lại nghiêng mặt đi, hừ lạnh nói:

- Bốn năm... xem ra cũng không thiếu tay thiếu chân, hừ, coi như ngươi không vi phạm ước định! Nếu ngươi dám về chậm thêm một năm... ta nhất định sẽ tự mình đến Thần Giới gì đó, đánh gãy chân ngươi lôi về!

Giọng điệu của Tiểu Yêu Hậu vừa lạnh lại vừa ngoan độc, nhưng câu nói cuối cùng, bất kỳ ai cũng nghe ra được sự run rẩy rõ ràng.

- Ặc...

Vân Triệt liếc trộm Vân Vô Tâm vẫn luôn núp sau lưng Sở Nguyệt Thiền, nhỏ giọng nói:

- Thải Y, chúng ta có thể về phòng rồi từ từ nói những lời như vậy, cái kia... ở trước mặt nữ nhi của ta, ít nhiều gì cũng nên giữ chút mặt mũi cho người làm cha này chứ.

“...” Tiểu Yêu Hậu ngẩn ra, đôi mắt đẹp quay lại. Phượng Tuyết Nhi, Tiêu Linh Tịch, Tô Linh Nhi cũng đều kinh ngạc:

- Nữ nhi... của chàng?

Trong kinh ngạc và nghi hoặc, ánh mắt của các nàng đồng loạt rơi lên người Vân Vô Tâm, nhìn thiếu nữ đáng yêu như búp bê sứ này, một cảm xúc xa lạ khôn kể ngưng tụ trong tim các nàng. Tô Linh Nhi khẽ nói:

- Vân Triệt ca ca, nữ nhi mà huynh nói, chẳng lẽ là...

Vân Triệt mỉm cười gật đầu:

- Ừm, đây là nữ nhi của ta và Nguyệt Thiền, con bé tên Vân Vô Tâm, năm nay mười một tuổi.

- A!!

Trên môi các nàng đồng loạt phát ra tiếng kinh hô. Sau đó các nàng như nghĩ tới điều gì, nhìn về phía Sở Nguyệt Thiền bên cạnh Vân Vô Tâm:

- Chẳng lẽ nàng là... Nguyệt Thiền tỷ tỷ?

Trong số các nàng, chỉ có Thương Nguyệt từng gặp Sở Nguyệt Thiền, nhưng ở bên cạnh Vân Triệt, sao các nàng lại không biết đến cái tên Sở Nguyệt Thiền này.

Tiểu Yêu Hậu thả người từ trên không xuống, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt Sở Nguyệt Thiền và Vân Vô Tâm, ý lạnh trong mắt nàng hóa thành sự dịu dàng mà Vân Triệt nhiều nhất cũng chỉ từng thấy vài lần:

- Nguyệt Thiền muội muội, muội có thể bình an vô sự, là tin tức tốt nhất những năm gần đây. Những năm này... mẹ con hai người đã chịu khổ rồi. Nếu như muội bằng lòng nhận chúng ta làm tỷ muội, sau này, chúng ta sẽ cùng nhau bồi thường món nợ mà Vân Triệt nợ hai mẹ con muội.

“...” Vân Triệt mỉm cười, nhưng trong lòng hơi chua chua... Bởi vì Tiểu Yêu Hậu trong trí nhớ của hắn dường như chưa từng nói chuyện dịu dàng với hắn nhiều như vậy!

Sở Nguyệt Thiền lắc đầu:

- Không cần, những năm này ta cũng không khổ, chưa từng hối hận, cũng chưa từng oán hận.

Tiểu Yêu Hậu mỉm cười, trong lòng cảm khái vô tận. Nàng biết, nàng biết tất cả, Sở Nguyệt Thiền vẫn luôn là gánh nặng mà trong lòng Vân Triệt vĩnh viễn không thể buông xuống. Hiện giờ hắn đã trở lại, còn tìm được Sở Nguyệt Thiền bình an vô sự và nữ nhi bình an vô sự của bọn họ.

Trên đời này, đã không còn kết quả nào hoàn mỹ hơn thế.

Bị nhiều ánh mắt nhìn chăm chú như vậy, Vân Vô Tâm càng lùi người ra sau hơn. Sở Nguyệt Thiền hơi cúi người, ôn nhu nói:

- Tâm Nhi, còn không mau bái kiến các di di của con.

“...” Vân Vô Tâm không tiến lên, nhỏ giọng sợ hãi nói:

- Các nàng... hình như đều rất thích phụ thân.

Sở Nguyệt Thiền gật đầu:

- Ừm. Có thể được nhiều người thích như vậy, chứng tỏ phụ thân rất lợi hại, con phải vui mừng thay cho phụ thân.

“...” Vân Triệt đỏ bừng cả mặt.

-... Dạ.

Vân Vô Tâm gật đầu, dường như hiểu được một chút, lại mơ hồ không hiểu.

Chỉ là, tất cả bọn họ đều không hề nhận ra, ở một nơi rất cao trên không trung, xa hơn cả những đám mây, có một đôi mắt đang yên lặng nhìn bọn họ.

“...” Tay Mộc Huyền Âm đè lên miệng, thân thể thần tiên rung động như đang đứng giữa gió lạnh, dường như không thể chấp nhận được cảnh tượng trước mắt. Nàng đang nhìn Vân Triệt, nhưng đôi mắt nàng đã mông lung như phủ đầy sương mù trong mộng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!