Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 138: CHƯƠNG 137: NGỌC TRUYỀN ÂM

- Thật sự lợi hại như vậy sao?

Vân Triệt kinh ngạc thốt lên. Cảnh giới tầng thứ nhất đã có thể tăng thêm ba ngàn cân sức mạnh cánh tay… Vậy nếu đạt tới cảnh giới tầng thứ mười hai cao nhất, chẳng phải sẽ một quyền xé trời rách đất ư?

- Tăng cường thực lực chẳng qua chỉ là một trong những tác dụng của “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”. Nếu nó chỉ có chút công dụng đó thì sao xứng với cái tên “Sách Cấm Kỵ”. Sau khi tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”, thân thể của ngươi từ trong ra ngoài đều sẽ thoát thai hoán cốt. Không chỉ lực lượng thân thể tăng lên vượt bậc, độ bền bỉ của thân thể cũng sẽ tăng vọt. Đến lúc đó, cho dù ngươi không dùng huyền lực hộ thân, người khác muốn tổn thương thân thể ngươi cũng vô cùng khó khăn. Cảnh giới càng cao, thân thể càng cứng cỏi. Đến một cảnh giới nhất định, thân thể, huyết mạch, nội tạng, thậm chí cả đôi mắt vốn yếu ớt nhất của ngươi cũng sẽ cứng rắn như tinh cương.

- Đồng thời, thân thể của ngươi sẽ có năng lực tự chữa lành rất mạnh, cảnh giới càng cao, năng lực này càng cường đại. Huynh trưởng của ta sau khi tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” tới cảnh giới tầng thứ sáu, những vết thương nặng mà người khác cần hai tháng tĩnh dưỡng dưới huyền lực mới có thể khỏi hẳn, huynh ấy chỉ cần hai ba ngày là bình phục. Thậm chí, huynh trưởng từng nói với ta, nếu có thể tu luyện tới cảnh giới tầng thứ bảy, cho dù thân thể bị tổn hại, ví dụ như cụt tay, tàn phế, mù mắt… đều có thể tái sinh. Chỉ tiếc là, cảnh giới tầng thứ sáu đã là cực hạn mà huynh trưởng có thể đạt tới, cảnh giới tầng thứ bảy chung quy chỉ là ước vọng xa vời.

Vân Triệt càng nghe càng kinh hãi, lời của Mạt Lỵ hắn đương nhiên sẽ không hoài nghi. Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ tới, trên thế giới này lại tồn tại một môn huyền công kinh khủng và khó tin đến thế. Nếu không phải nghe từ chính miệng Mạt Lỵ, hắn thà tin rằng đây chỉ là chuyện nghìn lẻ một đêm.

- Nếu ngươi có thể tu thành “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”, sẽ tương đương với việc sở hữu huyền mạch của Tà Thần và thân thể của Hoang Thần. Bất kể là lực lượng của Tà Thần hay Hoang Thần, những gì ngươi tiếp xúc, những gì ngươi nghe được, so với sự thật chỉ như hạt gạo so với trăng sáng, như một góc nhỏ của tảng băng chìm, sự cường đại của sức mạnh thần linh thượng cổ lưu lại vượt xa sức tưởng tượng của ngươi. Huyền mạch Tà Thần ta ban cho ngươi… mục đích lớn nhất là để bảo vệ tính mạng của ta. Còn việc dạy ngươi tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”… ta chỉ yêu cầu ngươi vĩnh viễn không được từ bỏ trọng kiếm, càng không được quên đi lý do ban đầu khi lựa chọn nó!

- Được!

Vân Triệt không chút do dự gật đầu, trong lòng dâng lên nhiệt huyết… Nếu “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” thật sự khủng bố như Mạt Lỵ miêu tả, hắn không có bất kỳ lý do gì để từ chối.

- Lúc trước ngươi giao thủ với Phong Việt kia có chút hao tổn. Hôm nay cứ nghỉ ngơi hồi phục trước đã. Giữ trạng thái tốt nhất, ngày mai đến Tụ Huyền Tháp, bắt đầu tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”!

Một đêm trôi qua.

Tin tức Vân Triệt nhận lời thách đấu của Mộ Dung Dật ở nội phủ đã lan truyền khắp toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ chỉ trong một đêm, gần như ai ai cũng biết.

- Cái gì! Một tân đệ tử mới vào phủ lại muốn khiêu chiến Mộ Dung Dật sau ba tháng? Đầu hắn bị cửa kẹp hay bị lừa đá rồi?

- Khụ khụ, vị huynh đài này, ngươi nói vậy không đúng, đầu của Vân Triệt kia rõ ràng là vừa bị cửa kẹp vừa bị lừa đá!

- Nói xem, Vân Triệt kia tu vi gì… Cái gì? Nhập Huyền Cảnh! Má nó! Nhập Huyền Cảnh khiêu chiến Mộ Dung Dật Chân Huyền Cảnh cấp chín? Còn tự nhận thua sẽ mặc cho Mộ Dung Dật xử lý? Ngươi không phải đang kể chuyện cười đấy chứ?

- Nghe nói Tần phủ chủ đã tự mình chứng kiến chuyện này, còn nói ba tháng sau sẽ đích thân đến xem trận quyết đấu. Càng kỳ quái hơn là, Tần phủ chủ vì “công bằng”, lại cho phép Vân Triệt trong ba tháng này được trực tiếp vào nội phủ, hưởng thụ điều kiện tu luyện giống hệt Mộ Dung Dật!

Chuyện này còn đang gây xôn xao ở Thương Phong Huyền Phủ, thì một tin tức mới truyền đến càng khiến người ta sặc nước bọt.

- Tin tức động trời! Nghe nói Vân Triệt kia ở Thiên Binh Các của nội phủ chọn binh khí, lại chọn thanh Bá Vương Trọng Kiếm bao nhiêu năm không ai thèm ngó tới.

- Chắc chắn là thấy trọng kiếm thuộc Địa Huyền Khí nên mới chọn vì phẩm cấp, chậc chậc, đúng là trò cười!

- Tin đặc biệt! Vân Triệt ở tầng thứ ba Thái Huyền Điện đã lựa chọn hai bản huyền kỹ, lần lượt là “Hỏa Diễm Quyền” và “Hỏa Vân Chưởng”.

- Phụt!

Nhập Huyền Cảnh khiêu chiến Mộ Dung Dật, chọn Bá Vương Cự Kiếm làm vũ khí, ở Thái Huyền Điện lại chọn hai huyền kỹ rác rưởi đến không thể rác rưởi hơn…

Tổng hợp tất cả lại, Vân Triệt nghiễm nhiên trở thành “trò cười đệ nhất trong lịch sử Thương Phong Huyền Phủ”!

Mà lúc này, “trò cười đệ nhất” vừa mới tỉnh dậy trên chiếc giường lớn trong nội phủ, còn bị tiếng gõ cửa đánh thức. Chiếc giường lớn này thật sự rất thoải mái, nếu không bị đánh thức, hắn đoán chừng có thể ngủ một mạch đến khi mặt trời lên cao.

- Là ai?

Vân Triệt rời giường, vươn vai nói. Hắn đoán người bên ngoài chắc chắn là Tư Không Độ, bởi vì trong nội phủ, người sẽ đến tìm hắn cũng chỉ có Tư Không Độ.

Ngoài dự đoán của hắn, bên ngoài truyền đến giọng của một thiếu nữ.

- Vân sư đệ, là ta.

- Tuyết Nhược sư tỷ!

Vân Triệt vội vàng chỉnh lại y phục, nhảy xuống giường mở cửa. Ngoài cửa, Lam Tuyết Nhược yêu kiều đứng đó, áo lam phất phới, nụ cười dịu dàng như gió xuân.

- Sư tỷ, sao người lại tới đây?

Nhìn thấy Lam Tuyết Nhược, Vân Triệt tự nhiên vui mừng. Chỉ có điều hắn nhớ Tần Vô Ưu từng nói Lam Tuyết Nhược là đệ tử hữu danh vô thực của trung phủ, sao lại vào được nội phủ.

Lam Tuyết Nhược thản nhiên cười, nói:

- Tần đạo sư nói với ta ngươi ở đây, còn tạm thời cho ta tư cách tiến vào nội phủ. Vân sư đệ, đầu tiên chúc mừng ngươi đã thành công trở thành đệ tử chính thức của Thương Phong Huyền Phủ. Chỉ là, không ngờ ngày hôm qua lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Ngươi có thể đánh bại Phong Việt, ta một chút cũng không kinh ngạc, nhưng không ngờ tới, vì Mộ Dung Dạ mà Mộ Dung Dật lại ra tay đối phó ngươi, còn ép ngươi ba tháng sau phải quyết đấu với hắn… Chuyện này, toàn bộ Thương Phong Huyền Phủ trên dưới đều đã biết, hiện giờ đâu đâu cũng bàn tán về ngươi, hơn nữa, cơ bản đều là những lời châm chọc.

Nói xong, trên mặt Lam Tuyết Nhược lộ vẻ lo lắng.

Vân Triệt cười ha hả, nói:

- Sư tỷ, yên tâm đi. Ta không phải người chịu thiệt đâu.

- Ừm, ta cũng biết Vân sư đệ không phải người cuồng vọng tự đại, không biết chừng mực. Cho nên, tuy rằng việc khiêu chiến Mộ Dung Dật thật sự quá khoa trương, ta cũng không cảm thấy quá lo lắng.

Lam Tuyết Nhược cười khẽ, sau đó từ trong không gian giới chỉ lấy ra một miếng ngọc thạch màu vàng và một xấp giấy bùa:

- Ta đến đưa cho ngươi mấy thứ này. Đây là ngọc truyền âm, ấn ký truyền âm của ngươi đã được thiết lập sẵn, bên trong cũng đã thêm vào ấn ký của ta và Tần Vô Ưu đạo sư. Còn đây là ba mươi lá Truyền Âm Phù trăm dặm và năm lá Truyền Âm Phù ngàn dặm. Nếu sau này có chuyện quan trọng muốn tìm ta và Tần đạo sư, chỉ cần dùng truyền âm phù là được.

Vân Triệt nhận lấy, cẩn thận cất đi. Thật ra nếu Lam Tuyết Nhược không đến đưa, hắn cũng sẽ sớm đi làm cho mình một miếng ngọc truyền âm. Dù sao thì món đồ có thể truyền âm cách xa trăm dặm, thậm chí ngàn dặm này thật sự rất tiện lợi.

Lam Tuyết Nhược đánh giá căn phòng của Vân Triệt, mỉm cười nói:

- Tuy ta cũng từng ở Thương Phong Huyền Phủ một thời gian ngắn, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên ta vào nơi ở của đệ tử nội phủ, quả thật xa hoa ngoài dự đoán, tốt hơn nơi ở của đệ tử trung phủ không biết bao nhiêu lần. Chỉ riêng chiếc giường lớn này, ngủ hai ba người cũng không thành vấn đề.

Nói đến đây, giọng Lam Tuyết Nhược khựng lại, không biết chợt nghĩ tới điều gì, hai má ửng lên một vầng mây đỏ.

Ánh mắt Vân Triệt trở nên mơ màng, dịu dàng nhìn vào mắt Lam Tuyết Nhược:

- Tuy giường rất lớn, nhưng ngủ cũng không ngon, bởi vì luôn cảm thấy thiếu vắng gì đó… Sư tỷ, đêm qua, người ngủ có quen không?

Mười ngày trên đường đến Thương Phong Huyền Phủ, bọn họ đều ngủ chung một giường. Mười ngày, đủ để lặng lẽ hình thành một thói quen ái muội… Lời của Vân Triệt, hoàn toàn là trắng trợn hỏi nàng: Không có ta ngủ cùng, người ngủ có quen không?

Câu nói này của Vân Triệt đánh thẳng vào lòng Lam Tuyết Nhược. Bởi vì đến giờ nàng vẫn chưa thoát khỏi cảm giác trống rỗng và mất mát khi chìm vào giấc ngủ ban đêm và khi tỉnh dậy vào sáng sớm. Trên mặt nàng lộ ra vẻ hoảng loạn, có chút bối rối lắc đầu:

- Ở nhà của mình… đương nhiên là ngủ rất quen. Ta… ta đi trước đây, ta còn có chuyện rất quan trọng phải làm, không làm phiền ngươi tu luyện nữa. Thời gian tu luyện ở Tụ Huyền Tháp mỗi một giây đều quý giá, ít nhất trong ba tháng này, ngươi phải nỗ lực.

Nói xong, Lam Tuyết Nhược chuẩn bị rời đi, mà Vân Triệt cũng nhìn thấy vẻ khẩn trương trên khuôn mặt nàng… Hiển nhiên, nàng thật sự có việc gấp.

- Sư tỷ.

Vân Triệt tiến lên ngăn nàng lại, ân cần hỏi:

- Người bận chuyện gì vậy? Có thể nói cho ta biết không? Có lẽ ta có thể giúp được gì đó.

- Không cần đâu.

Lam Tuyết Nhược mỉm cười lắc đầu, do dự một chút rồi khẽ nói:

- Là thân thể của phụ thân ta luôn không được khỏe, sáng nay khi ta đi thăm, phát hiện trạng thái của người lại trở nên rất kém, cho nên ta muốn đi mời một y sư về.

Tuy không biết Lam Tuyết Nhược có thân phận gì, nhưng có thể ảnh hưởng đến cả phó phủ chủ Tần Vô Ưu của Thương Phong Huyền Phủ, bối cảnh của nàng tất nhiên không hề nhỏ. Có được bối cảnh như vậy lại phải đích thân đi mời y sư, điều này khiến Vân Triệt không thể không bận tâm, hắn hơi nhíu mày nói:

- Sư tỷ, không cần đi tìm đâu, ta cùng người đi xem phụ thân của người đi. Tuy tuổi ta không lớn, nhưng ta là thần y thật sự, người cũng đã chứng kiến y thuật của ta rồi, nếu đưa ta đi, bệnh của phụ thân người nhất định có thể nhanh chóng chữa khỏi.

Lam Tuyết Nhược ngẩn ra, sau đó trên mặt lộ ra chút mất tự nhiên, nhưng vẫn lắc đầu, miễn cưỡng cười:

- Không cần đâu, bệnh của phụ thân ta là do lao lực lâu ngày mà thành, đã nhiều năm rồi, những năm nay vẫn luôn do vị y sư kia điều trị. Vân sư đệ cứ yên tâm ở đây tu luyện cho tốt là được rồi, bên chỗ ta không có chuyện gì đáng lo ngại cả.

- Chờ chuyện trong nhà ta thu xếp ổn thỏa, ta sẽ thường đến thăm ngươi.

Mắt đẹp của Lam Tuyết Nhược nhìn chăm chú vào Vân Triệt, cười một tiếng, rồi xoay người rời đi.

Lam Tuyết Nhược đi rồi, Vân Triệt đứng tại chỗ, nhíu mày, thật lâu không nói gì.

Bởi vì hắn đã nhìn thấy từ trong ánh mắt của Lam Tuyết Nhược rất nhiều thứ mà hắn không muốn thấy… Lo âu, buồn phiền, hoang mang, thậm chí còn có chút u ám.

“Sư tỷ, trong nhà người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Vân Triệt lẩm bẩm trong lòng. Nhưng hiển nhiên, Lam Tuyết Nhược không muốn để hắn dính vào chuyện nhà của nàng.

Hắn cũng không định dò xét thân thế của Lam Tuyết Nhược. Hắn chờ đợi một ngày nào đó, Lam Tuyết Nhược có thể hoàn toàn mở rộng lòng mình, chủ động nói cho hắn biết tất cả những điều hắn muốn biết. Ít nhất cho đến bây giờ, hắn có thể hoàn toàn tin tưởng rằng, cho dù Lam Tuyết Nhược che giấu hắn điều gì, hay những hành động của nàng từ trước đến nay có “mưu đồ” gì với hắn… nàng cũng tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện gì tổn hại đến hắn. Dù sao, bản tính lương thiện có phần yếu đuối của nàng sẽ không bao giờ thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!