Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 139: CHƯƠNG 138: THIÊN HUYỀN BẢNG

Tụ Huyền Tháp nằm ở chính trung tâm nội phủ, từ bất cứ vị trí nào trong phủ cũng có thể nhìn thấy nó, vì vậy Vân Triệt không cần ai chỉ dẫn cũng dễ dàng tìm được lối vào.

Huyền khí của nội phủ vốn đã vô cùng nồng đậm, nhưng khoảnh khắc bước vào Tụ Huyền Tháp, một luồng huyền khí còn đậm đặc hơn bên ngoài gấp mấy lần ập tới, khiến năm mươi bốn huyền quan của Vân Triệt đều hưng phấn giãn nở.

"Bên dưới Tụ Huyền Tháp này quả nhiên có một đường huyền mạch tự nhiên, thảo nào lại trở thành huyền phủ hoàng thất của một nước. Nếu một tông môn tọa lạc ở đây, không quá ba trăm năm sẽ từ một tiểu tông môn phát triển thành một đại tông môn uy danh lừng lẫy."

Hôm qua Tư Không Độ đã nói cho Vân Triệt, phòng tu luyện của hắn là phòng số một trăm lẻ một, cũng chính là phòng đầu tiên trên tầng mười. Vân Triệt vừa định tiến lên, đột nhiên chú ý tới vách tường bên phải có vô số cái tên chi chít. Bề mặt những cái tên này đều nổi lên một tầng huyền khí dày đặc, hiển nhiên là được chống đỡ bằng huyền khí, có thể sửa đổi bất cứ lúc nào.

"Thiên… Huyền… Bảng?"

Nhìn ba chữ lớn trên cùng, thần kinh Vân Triệt khẽ rung lên, hắn bước sang, bắt đầu nghiêm túc quan sát những cái tên phía trên. Xuất hiện trên vách tường này là đúng một trăm cái tên, cũng chính là một trăm đệ tử nội phủ, là Thiên Huyền Bảng nội phủ của Thương Phong Huyền Phủ mà ai ai cũng biết.

Vân Triệt nhìn từ dưới lên trên, ánh mắt lướt qua từng cái tên trên bảng. Một trăm người này là những tinh anh siêu cấp trong vô số tinh anh của Thương Phong Huyền Phủ, là đối tượng ngưỡng mộ của toàn bộ đệ tử huyền phủ, ngay cả ở Thương Phong Hoàng Thành, họ cũng đều là những nhân vật lừng lẫy danh tiếng.

Mặc dù có một trăm người, nhưng cấp bậc huyền lực của họ lại phân bố rất tập trung. Từ hạng một trăm đến hạng bảy mươi tám, huyền lực đều là Chân Huyền Cảnh cấp tám. Từ hạng bảy mươi bảy đến hạng bốn mươi mốt, đều là Chân Huyền Cảnh cấp chín. Từ hạng bốn mươi đến hạng tư, huyền lực đều là Chân Huyền Cảnh cấp mười.

Ở hạng bảy mươi ba, Vân Triệt tìm được tên Mộ Dung Dật:

Mộ Dung Dật: Hai mươi tuổi, Chân Huyền Cảnh cấp chín.

Ở hạng ba mươi chín, Vân Triệt tìm được tên Tư Không Độ.

Tư Không Độ: Hai mươi tuổi, Chân Huyền Cảnh cấp mười.

Tuổi của hai người họ đều đã định trước đây là năm cuối cùng của họ ở Thương Phong Huyền Phủ. Mà một trăm đệ tử nội phủ, tuổi tác cũng cơ bản tập trung ở mười chín và hai mươi tuổi, dù sao, dưới các điều kiện khác tương đương, độ mạnh yếu của huyền lực có liên quan trực tiếp đến tuổi tác. Từ hạng một trăm cho đến hạng tư, người nhỏ hơn mười chín tuổi chỉ có hai người, đều mười tám tuổi, xếp hạng chín mươi sáu và chín mươi chín… cũng là những vị trí đầy nguy cơ trên Thiên Huyền Bảng, bất cứ lúc nào cũng có thể bị người đến sau thay thế.

Ánh mắt của Vân Triệt đặc biệt chú ý đến ba cái tên trên cùng.

Hạng ba: Phương Phi Long, hai mươi tuổi, Linh Huyền Cảnh cấp một.

Hạng hai: Phong Bất Phàm, hai mươi tuổi, Linh Huyền Cảnh cấp một.

Từ hạng ba trở lên, thực lực đã nhảy vọt lên một cảnh giới hoàn toàn mới. Từ Chân Huyền Cảnh, nhảy đến Linh Huyền Cảnh. Tuy rằng, về cấp độ mà nói, chỉ cao hơn Chân Huyền Cảnh cấp mười một bậc, nhưng chênh lệch cả một đại cảnh giới, sự khác biệt về thực lực này không hề đơn giản như một bậc.

Khi nhìn lên hạng nhất, ánh mắt Vân Triệt dừng lại rất lâu:

Hạng nhất: Phần Tuyệt Trần, mười bảy tuổi, Linh Huyền Cảnh cấp hai.

Vân Triệt: "!!!!"

Nhìn cái tên đứng đầu Thiên Huyền Bảng nội phủ, ánh mắt Vân Triệt chấn động dữ dội. Điều khiến hắn khiếp sợ không phải là người này vượt qua hạng hai và hạng ba một bậc, mà là… tuổi của Phần Tuyệt Trần này, thế mà chỉ mới mười bảy!

Đây là người duy nhất trên toàn bộ Thiên Huyền Bảng có tuổi thấp hơn mười tám, hơn nữa, lại còn là hạng nhất!

Mười bảy tuổi, Linh Huyền Cảnh cấp hai!

Đây phải là thiên phú kinh người đến mức nào, là yêu nghiệt cỡ nào mới có thể ở tuổi mười bảy đạt tới cảnh giới Linh Huyền! Mặc dù trên cấp bậc huyền lực chỉ cao hơn hạng hai và hạng ba một bậc, nhưng tuổi tác kinh người của hắn đã chứng minh rõ ràng thiên phú của hắn vượt xa hai người kia một trời một vực. Tiêu Lạc Thành, thiên tài đệ nhất Tân Nguyệt Thành được công nhận, mười sáu tuổi đạt tới Nhập Huyền Cảnh cấp mười, ở trước mặt hắn quả thật ngay cả xách giày cũng không xứng.

Khoan đã… Phần Tuyệt Trần… Phần?

Chân mày Vân Triệt khẽ động, theo những gì hắn biết, họ "Phần" này là họ độc quyền của Phần Thiên Môn, chỉ có người của Phần Thiên Môn mới lấy "Phần" làm họ. Nhưng mà, người của Phần Thiên Môn sao lại tiến vào Thương Phong Huyền Phủ này? Công pháp, nội tình, tài nguyên truyền thừa trong Phần Thiên Môn… tất cả đều vượt xa Thương Phong Huyền Phủ. Chưa nói đến việc đệ tử của tông môn siêu nhiên này cả đời không được phản bội tông môn, e rằng dù Thương Phong Huyền Phủ chủ động mời, đệ tử Phần Thiên Môn cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái.

Chẳng lẽ họ Phần này, không phải là họ đặc trưng của Phần Thiên Môn?

Lúc này, hai người sóng vai đi vào từ lối vào Tụ Huyền Tháp, người bên phải mặc y phục trắng, vẻ tuấn tú lại pha chút âm hàn. Hắn nhìn thấy Vân Triệt, bèn buông lời lỗ mãng rồi huýt sáo một tiếng:

"Hơ! Lại thấy một gương mặt lạ hoắc, tiểu huynh đệ, mới đến à?"

Vân Triệt đưa mắt nhìn, rõ ràng thấy được Mộ Dung Dật đang đi bên cạnh nam tử áo trắng. Mộ Dung Dật cũng nhìn thấy hắn, đầu tiên là sững sờ, sau đó khinh miệt cười ha hả:

"Ha ha ha ha, ta còn tưởng là ai, hóa ra là con chuột nhắt đòi khiêu chiến ta, ha ha ha ha."

"Ồ?"

Đôi mắt nam tử áo trắng đảo một vòng, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt nhiều thêm vài phần hứng thú:

"Vậy ra, ngươi chính là Vân Triệt kia? Chậc chậc, tướng mạo cũng là một túi da tốt, đáng tiếc đầu óc có vẻ không được tốt cho lắm. Không biết có phải lúc mẹ ngươi sinh ra đã kẹp phải đầu khiến ngươi bị ngớ ngẩn không nữa."

Huyền lực trên người nam tử áo trắng rõ ràng mạnh hơn Mộ Dung Dật, hơn nữa không chỉ mạnh hơn một chút, gần như tương đương với Tư Không Độ. Tuy hắn có diện mạo tuấn tú, nhưng lại cho Vân Triệt một cảm giác không thoải mái, mà lời hắn nói ra lại cực kỳ độc địa, khiến Vân Triệt nhíu mày, trong lòng theo phản xạ nổi lên sát ý.

"Phong Bạch Y, chú ý lời nói của ngươi!"

Tư Không Độ từ lối vào Tụ Huyền Tháp đi tới, vẻ mặt tức giận.

Phong Bạch Y? Nghe được cái tên này, Vân Triệt nhanh chóng nghĩ tới vị trí của hắn trên Thiên Huyền Bảng… Hạng ba mươi sáu? Cao hơn Tư Không Độ ba bậc.

Phong Bạch Y quay người lại, cười tủm tỉm nhìn Tư Không Độ:

"Hừm, là Tư Không huynh đệ sao, nghe nói ngươi nhặt được một con chuột nhắt từ bên ngoài về, chậc chậc, phải trông chừng cho cẩn thận đấy, nếu để một con chuột chạy loạn trong phủ, chúng ta nhìn mà thấy ghê tởm, Mộ Dung huynh, phải không?"

Mộ Dung Dật nhếch miệng, vừa rung đùi vừa đắc ý nói:

"Nói đi cũng phải nói lại, con chuột này trà trộn được vào nội phủ chúng ta, ta cũng có trách nhiệm rất lớn, haizz, sớm biết sẽ như thế này, hôm qua ta nên quyết đoán ra tay phế luôn hai chân của nó… Nếu đã vậy, Tư Không huynh, ngươi phải nghe lời Phong huynh đệ, giám sát chặt chẽ con chuột nhà ngươi một chút, đừng để nó chạy loạn khắp nơi làm bẩn mắt và phá hỏng tâm trạng của chúng ta, ha ha ha ha… Phong huynh đệ, chúng ta đi."

Khinh miệt liếc nhìn Tư Không Độ và Vân Triệt, Mộ Dung Dật và Phong Bạch Y cười lớn đi vào Tụ Huyền Tháp.

Tư Không Độ thở ra một hơi dài, cố gắng đè nén tức giận, đi đến trước mặt Vân Triệt, bình tĩnh nói:

"Đừng để ý đến bọn họ. Phong Bạch Y và Mộ Dung Dật này có quan hệ thông gia, bình thường đều cấu kết với nhau."

Vân Triệt cười nhẹ, tỏ vẻ mình không hề để tâm, sau đó dùng ánh mắt ra hiệu về phía Thiên Huyền Bảng, mặt lộ vẻ nghi hoặc nói:

"Tư Không đại ca, Phần Tuyệt Trần hạng nhất Thiên Huyền Bảng này là sao vậy? Họ Phần, không phải là họ độc quyền của Phần Thiên Môn sao?"

Tư Không Độ gật đầu, nói:

"Không sai, Phần Tuyệt Trần đúng là người của Phần Thiên Môn, hơn nữa, còn là con trai út của Môn chủ Phần Thiên Môn đương nhiệm, Phần Đoạn Hồn."

"Hả?"

Vân Triệt trợn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.

"Như ngươi nghĩ, Phần Tuyệt Trần hiện giờ đã rời khỏi Phần Thiên Môn."

Tư Không Độ chậm rãi nói:

"Phần Tuyệt Trần thiên phú kinh người, là một thiên tài hoàn toàn xứng đáng, nhưng đồng thời cũng là một thiên tài cực kỳ cao ngạo, hắn không chấp nhận được một chút thất bại nào. Một năm trước, hắn thảm bại dưới tay huynh trưởng của hắn là Phần Tuyệt Bích sau khi xuất quan, còn phải chịu nhục nhã, do đó trong cơn tức giận đã rời khỏi Phần Thiên Môn, thề rằng không đánh bại được Phần Tuyệt Bích sẽ vĩnh viễn không quay về, ngay cả phụ thân hắn khuyên can cũng vô dụng. Đương nhiên, rời đi như vậy không phải là phản bội, thân là con trai Môn chủ, cũng không có chuyện phản bội."

"Vậy vì sao hắn lại đến Thương Phong Huyền Phủ?" Vân Triệt thắc mắc.

Tư Không Độ liếc nhìn Vân Triệt, nói:

"Xem ra, ngươi thật sự không biết tình hình sóng gió hiện nay của Hoàng thất Thương Phong."

"Hoàng thất Thương Phong? Chuyện này có liên quan gì đến họ?"

"Phần Tuyệt Trần tiến vào Thương Phong Huyền Phủ, dùng Tụ Huyền Tháp nơi này để hỗ trợ tu luyện, là do Tam hoàng tử gợi ý, dùng cách này để lấy lòng Phần Thiên Môn."

Tư Không Độ thở dài một tiếng, giải thích đơn giản:

"Hiện giờ, Thương Phong đế vương bệnh nặng, có lời đồn rằng ngài sống không quá ba năm, Thái tử Thương Lâm và Tam hoàng tử Thương Sóc vì tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, đã lần lượt tìm đến sự trợ giúp của Tiêu Tông và Phần Thiên Môn. Thương Sóc vì muốn nhận được sự ủng hộ nhiều hơn của Phần Thiên Môn, đương nhiên phải cố hết sức lấy lòng. Haizz, nói đơn giản là như vậy. Người sáng suốt đều nhìn ra, Hoàng thất Thương Phong, thậm chí toàn bộ Đế quốc Thương Phong đều sắp nghênh đón một biến động lớn, bao gồm cả nội phủ này, cũng đã từng bước bị cuốn vào vòng xoáy biến động không biết khi nào sẽ xảy ra… Hạng hai Phong Bất Phàm và hạng ba Phương Phi Long đã lần lượt đầu quân dưới trướng Thái tử và Tam hoàng tử, hiện đã có chỗ đứng vững chắc, ngươi tuyệt đối đừng trêu chọc hai người đó, cũng không trêu chọc nổi đâu."

"…" Vân Triệt suy tư một lúc, nói:

"Nói như vậy, Tư Không đại ca, chắc hẳn huynh cũng từng nhận được lời mời lôi kéo từ phía Thái tử và Tam hoàng tử rồi chứ."

Tư Không Độ gật đầu, nói:

"Trong năm nay, ta đã nhận được không dưới vài chục lần các loại thiệp mời dự tiệc của Thái tử và Tam hoàng tử, ta đều lấy cớ khéo léo từ chối… Sau khi tốt nghiệp, ta cũng không thể tiếp tục ở lại hoàng thành này, ta sẽ phải về Tân Nguyệt Thành trước. Nếu ngày nào đó ngươi cũng tiến vào nội phủ, ngươi cũng sẽ nhận được lời mời lôi kéo từ các phe, đến lúc đó, lựa chọn thế nào là tùy ở ngươi."

"Đi tu luyện đi. Ba tháng, nói ngắn không ngắn, nói dài cũng không dài. Tranh thủ thêm được một giây thời gian, là tranh thủ thêm được một phần hy vọng."

Tư Không Độ nhìn Vân Triệt, rồi đi vào Tụ Huyền Tháp.

Vân Triệt cũng đi theo phía sau, đi thẳng tới tầng mười của Tụ Huyền Tháp. Phòng tu luyện số một trăm lẻ một theo lời Tư Không Độ, ngay ở phía trước.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!