Huyền gian trong Tụ Huyền Tháp lớn hơn dự tính của Vân Triệt rất nhiều. Xung quanh được bao bọc bởi phong ấn huyền lực cực mạnh. Vừa bước vào, cánh cửa đóng lại, hắn liền cảm thấy như đã hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài, không còn cảm nhận được bất kỳ hơi thở hay âm thanh nào.
Huyền khí ở nơi này cũng nồng đậm đến kinh người.
Một bóng dáng màu đỏ lóe lên trước mặt Vân Triệt, Mạt Lỵ chậm rãi hiện thân. Nàng đảo mắt nhìn bốn phía, khẽ gật đầu:
- Không tệ, nơi này hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, mọi âm thanh, động tĩnh đều không thể truyền ra, là một nơi tu luyện vô cùng tốt.
- Ba tháng sau là thời hạn ước chiến giữa ngươi và Mộ Dung Dật. Với huyền mạch Tà Thần đã mở toàn bộ năm mươi bốn huyền quan, ở đây khổ tu huyền lực ba tháng, lại có Tà Phách và Phượng Hoàng Viêm Lực phụ trợ, ba tháng sau quả thật có thể miễn cưỡng thắng được Mộ Dung Dật. Nhưng nếu trong ba tháng này, ngươi vừa tăng huyền lực, vừa tu thành tầng thứ nhất của “Đại Đạo Phù Đồ Quyết”, đến lúc đó sẽ không còn là miễn cưỡng chiến thắng, mà là hoàn toàn nghiền áp, vượt cấp chiến thắng!
- Chẳng qua, “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” cực kỳ khó luyện, nếu ngộ tính không đủ, chỉ riêng việc nhập môn thôi cũng đã cần thời gian rất dài. Năm xưa, ngay cả ca ca ta, một thiên tài tuyệt thế như vậy, khi tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” cũng phải mất trọn ba mươi ba ngày mới tìm thấy cánh cửa nhập môn. Cho nên, muốn ngươi trong vòng ba tháng tu thành tầng thứ nhất của “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” quả thật có chút gượng ép, nhưng không phải hoàn toàn bất khả thi. Ban đầu ở Phượng Hoàng thí luyện, ngươi có thể dưới trạng thái vượt qua cảnh giới của Phượng Hoàng Viêm Lực, mạnh mẽ lĩnh ngộ cảnh giới tầng thứ năm và tầng thứ sáu của Phượng Hoàng Viêm Kỹ trong Phượng Hoàng Tụng Thế Điển, đủ để chứng minh ngộ tính của ngươi tuyệt đối không yếu.
Mạt Lỵ nói xong, đôi tay non mềm chắp sau lưng, thân hình yêu kiều đứng thẳng trước mặt Vân Triệt, khuôn mặt đáng yêu tột bậc lại lạnh như băng, giọng điệu lại ra vẻ ông cụ non:
- Bây giờ, ngồi xuống đất, nhắm mắt lại. Ta sẽ khắc huyền quyết tầng thứ nhất của “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” vào trong tâm hải của ngươi. Mất bao lâu mới có thể chân chính lĩnh ngộ, tìm được cánh cửa tu luyện, phải xem vào năng lực lĩnh ngộ của chính ngươi.
Vân Triệt nghe lời ngồi xuống giữa huyền gian, bình ổn tâm tình, nhắm hai mắt lại.
Mạt Lỵ tiến lên, đưa ngón tay non mềm như búp măng ra, nhẹ nhàng điểm lên trán Vân Triệt.
Trong tĩnh lặng, huyền quyết tầng thứ nhất của “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” lặng lẽ được khắc vào tâm hải của Vân Triệt.
Nhưng khi dùng ý niệm để tiếp xúc với huyền quyết, Vân Triệt lại rơi vào mê hoặc thật lâu. Bởi vì huyền quyết này rõ ràng đã được khắc vào tâm hải của hắn, nhưng lại mơ hồ mờ ảo đến lạ. Hắn dùng tâm niệm, dùng tinh thần, dùng huyền lực… Hắn dùng mọi phương thức, nhưng khi chạm đến, huyền quyết lại tựa như sương khói, rõ ràng nhìn thấy được nhưng lại không cách nào chạm tới, hễ tiếp xúc liền tan biến.
Tim đập và hô hấp của Vân Triệt trở nên nhẹ nhàng, chậm rãi mà đều đặn, cả người tiến vào một trạng thái càng thêm tĩnh lặng. Ngũ quan hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, hắn tập trung toàn bộ ý thức để nắm bắt huyền quyết này, nhưng tinh thần càng tập trung, hắn lại càng mờ mịt…
Hắn cảm giác tâm niệm của mình như đang lạc giữa biển lớn mênh mông, không biết phải đi về đâu mới có thể tìm thấy bờ.
Đúng lúc này, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên trong đầu hắn.
- Chàng trai mười sáu tuổi, ngươi thật sự đã có giác ngộ để lĩnh hội “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” này sao?
Giọng nói này không phải vang lên bên tai, mà đến từ sâu trong linh hồn.
- Vâng.
Vân Triệt trả lời trong tâm thức.
- Vậy, giác ngộ của ngươi là gì?
Giọng nói già nua tiếp tục hỏi.
- Ta khao khát sức mạnh, sức mạnh có thể vượt lên trên tất cả, để bảo vệ tất cả những gì ta muốn bảo vệ. Đó chính là giác ngộ của ta.
Vân Triệt dõng dạc nói từng chữ.
- Rất tốt.
Giọng nói già nua lộ vẻ tán thưởng:
- Đó quả thật là giác ngộ ẩn sâu trong linh hồn ngươi, ngươi cũng đủ thẳng thắn. Nhưng mà, nếu muốn tu luyện “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” này, ngươi cần phải hiểu rõ thế nào là “Đại đạo”, thế nào là “Phù đồ” trước đã. Vậy, mời ngươi nói cho ta biết, ngươi lý giải “Đại đạo” và “Phù đồ” là gì?
Thế nào là Đại đạo? Thế nào là Phù đồ?
Vân Triệt suy tư thật lâu, mới chậm rãi nói:
- Đại đạo, đó là phép tắc cơ bản giữa thiên địa. Đạo tồn tại trong tự nhiên, trong vạn vật, trong mỗi một tấc không gian và thời gian của đất trời.
- Con người sinh ra là hài nhi, sau đó trưởng thành, nếu là phàm nhân, tuổi thọ chẳng qua trăm năm, đó chính là Đạo. Nước có thể dập tắt lửa, cỏ dại không thể vươn mình thành đại thụ chọc trời, thế gian không chỉ có đất đai mà còn có trời cao và biển lớn… Những điều này đều là Đạo! Là phép tắc cơ bản nhất của thế gian. Những Đạo này đan xen vào nhau, tạo nên nền tảng của thế giới này, lấp đầy thế giới này, tạo ra các loại trật tự cho thế gian, khiến vạn vật đều vận hành theo “Đạo”.
- Đó chính là đại đạo mà ta lý giải.
- Về phần phù đồ, là một hình ảnh thu nhỏ tượng trưng cho sự lương thiện, từ bi, khoan dung trong đại đạo.
- Ha ha ha ha ha.
Giọng nói già nua cất lên tiếng cười bình thản.
- Người trẻ tuổi, với tuổi của ngươi mà có thể có lĩnh ngộ như vậy về “Đại đạo” đã là rất đáng quý. Vậy thì, ta sẽ dẫn ngươi hồi tưởng lại một phen đại đạo nhân sinh của ngươi, thế nào?
Vân Triệt: “!?”
Bóng tối trước mắt Vân Triệt bỗng nhiên tan biến, một khung cảnh rực rỡ sắc màu chậm rãi hiện ra.
Đây là một nơi non xanh nước biếc, cỏ cây tươi tốt, suối chảy róc rách. Một nam tử trung niên gần năm mươi tuổi, vẻ mặt hiền hòa cõng gùi thuốc, chậm rãi đi dọc theo bờ suối. Bên dòng suối, ông thấy một hài nhi bé bỏng, trông chỉ mới sinh được vài ngày, toàn thân trần truồng, trên cổ chỉ đeo một sợi dây chuyền tinh xảo.
- Sư phụ…
Nhìn nam tử trung niên vội vàng bước tới, cẩn thận ôm hài nhi lên, Vân Triệt nghẹn ngào gọi một tiếng.
Giọng nói già nua vang lên:
- Đây là ở Thương Vân đại lục, cảnh tượng ba ngày sau khi ngươi ra đời. Khi đó ngươi, Đạo mà ngươi tiếp xúc được là gì?
Vân Triệt trầm mặc, sau đó nói:
- Đạo, tức là quy tắc… Ta bị vứt bỏ mà không chết, lại có duyên phận với sư phụ, cũng là đại đạo… Tất cả, đều là Đạo.
- Rất tốt.
Khung cảnh trước mắt chợt biến đổi, hắn thấy cổng lớn Tiêu Môn ở Lưu Vân Thành. Hắn đang thân hình cứng đờ bước ra khỏi cổng lớn, sau lưng phải hứng chịu vô số ánh mắt khinh miệt, những nụ cười lạnh lẽo và hả hê.
Đó là cảnh hắn bị trục xuất khỏi Tiêu Môn. Cho đến bây giờ, hắn vẫn nhớ rõ sự phẫn nộ sâu sắc trong lòng khi đó, cả nỗi lo lắng cho gia gia và tiểu cô cô, cùng với sự phẫn hận và không cam lòng vì sự bất lực của mình.
- Đây là ở Thiên Huyền đại lục, ngươi đã mười sáu tuổi mà vẫn không hề có thành tựu gì. Ngươi bị trục xuất khỏi gia môn, ngoài người thân của ngươi ra, những người khác đều nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, đáp lại bằng nụ cười khinh miệt, rồi nhanh chóng lãng quên, bởi vì ngươi khi đó, hèn mọn đến mức chẳng ai buồn để vào mắt… Khi đó, “Đạo” trên người ngươi là thế nào?
- Có lẽ, là trở ngại và thử thách mà thiên đạo dành cho ta.
Vân Triệt thản nhiên nói.
- Ha ha ha, theo lý giải của ngươi về “Đại đạo”, đại đạo là tên gọi chung của tất cả quy tắc tự nhiên. Như vậy, chẳng phải ngươi cho rằng, cả đời này ngươi dù làm gì, thậm chí kiếp sau, kiếp sau nữa dù làm gì, cũng vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự nắm giữ và sắp đặt của “Đại đạo” này sao? Bởi vì mọi nhất cử nhất động, mọi lời nói hành vi của ngươi, cùng với người, vật ngươi tiếp xúc, đều nằm trong quy tắc và trật tự mà đại đạo đã đan dệt nên, đúng không?
“…” Vân Triệt ngẩn ra, thật lâu không trả lời.
Khung cảnh trước mắt lại thay đổi, đó là một rừng trúc xanh tươi, nhưng khu rừng trúc ấy như vừa trải qua bão tố, đã hoàn toàn hỗn loạn. Giữa vô số thân trúc gãy nát, hắn đang ôm một thiếu nữ mảnh mai yên lặng, khóc đến tê tâm liệt phế, nhưng thiếu nữ ấy đã hương tiêu ngọc vẫn, không bao giờ có thể đáp lại hắn nữa…
- Linh Nhi…
- Đây là tình cảm chân thành duy nhất của ngươi ở Thương Vân đại lục, Tô Linh Nhi. Trong linh hồn của ngươi, đây là thời khắc thống khổ nhất. Thậm chí đến bây giờ, nỗi thống khổ này vẫn chưa hoàn toàn tan biến, vẫn khắc sâu trong linh hồn ngươi. Nếu ngươi cho rằng vạn vật thế gian đều không thoát khỏi quy tắc đại đạo, vậy thì, nếu cho ngươi một cơ hội làm lại từ đầu, ngươi có tin rằng mình và nàng không thể thoát khỏi sự sắp đặt của đại đạo, rằng nàng vẫn sẽ vào cùng thời điểm, cùng địa điểm đó mà rời xa ngươi hay không?
Vân Triệt: “…”
Khung cảnh lại một lần nữa thay đổi, đó là trên một vách đá cheo leo cao không thấy đỉnh, sâu không thấy đáy. Phía trên là vách núi đen, phía dưới là vực sâu, mà hắn, đang trong tuyệt vọng rơi xuống…
- Đây là hình ảnh cuối cùng của ngươi ở Thương Vân đại lục. Ngươi bị ép vào tuyệt cảnh, nuốt Thiên Độc Châu, nhảy xuống vực sâu vạn trượng. Ngươi cho rằng đó là thời khắc cuối cùng của sinh mệnh, nhưng khi tỉnh lại, lại phát hiện mình sống lại, hơn nữa còn trọng sinh vào thân thể của chính mình ở một đại lục khác, một người cũng đã chết… Sự trọng sinh của ngươi, Đạo đã thừa nhận là gì? Nếu ngươi hoàn toàn chết đi, Đạo thao túng tất cả này, vậy là cái gì? Sau khi ngươi chết, Đạo lại cho ngươi cái gì?
Vân Triệt: “…”
Khung cảnh trước mắt hoàn toàn biến mất, âm thanh già nua cũng ngừng lại. Lòng Vân Triệt rơi vào hỗn loạn, ý thức cuộn trào, linh hồn rung động. Một vài thứ hắn từng coi là chân lý, một vài thứ trong tiềm thức cho rằng không thể thay đổi, giữa cơn hỗn loạn long trời lở đất… Toàn bộ biển ý thức của hắn như cuộn lên sóng to gió lớn, thật lâu không thể bình ổn.
Mà huyền quyết “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” cũng như lục bình trên biển rộng, theo sóng lớn mà lật nhào, biến mất.
Cơn hỗn loạn này kéo dài rất lâu… Cũng không biết đã trôi qua bao lâu, nội tâm Vân Triệt cuối cùng cũng bình tĩnh lại một chút. Hồi lâu sau khi bình tĩnh, hắn bỗng nhiên bật cười, một nụ cười cực kỳ sảng khoái và tự tại, tựa như trút được tảng đá đè nặng trong lòng, phá tan gông xiềng tâm linh.
- Thế nào, ngươi đã ngộ ra rồi sao?
Giọng nói già nua truyền đến.
- Ta đã ngộ ra.
Vân Triệt cười khẽ. Một khắc này, hắn cảm thấy thân thể và linh hồn mình nhẹ bẫng, ngay cả cảm nhận về thế giới bên ngoài cũng hoàn toàn khác biệt, như thể vừa bừng tỉnh từ một thế giới, bỗng chốc nhảy vọt sang một thế giới khác.
- Thế giới này, vốn không có cái gọi là “Đại đạo”. Nếu nhất định phải có, vậy thì, đại đạo này chính là bản thân ta.
- Bởi vì ta tồn tại, ta mới có thể nói ra “Đại đạo” trong lòng ta. Nếu ta không tồn tại trên thế giới này, “Đại đạo” là gì, có liên quan gì đến ta đâu? Cho nên, ta không vì “Đại đạo” mà sinh, mà là “Đại đạo” vì ta mà sinh, vì ta mà tồn tại. Nguyên tố trời đất: Thủy, hỏa, phong, lôi, thổ, quang, ám, thời gian, không gian… đều vì ta mà tồn tại, để cung cấp cho ta sự sống. Những người, những sự vật ta gặp trong đời cũng đều vì ta mà tồn tại. Người thân của ta, những người quan trọng trong lòng ta, tình cảm họ dành cho ta, tình cảm và ý chí mà họ khơi dậy trong ta, cũng đều vì ta, vì ta mà tồn tại… Mà ta, là trung tâm của tất cả mọi thứ, cũng là chúa tể!
- Trời đất vạn vật vì ta mà sử dụng, vạn linh thế gian đều vì ta mà tồn tại, đại đạo này của ta, cũng là đại đạo duy nhất! Mà phù đồ, cũng ở trong lòng ta. Ta có thể xây dựng nó bất cứ lúc nào, cũng có thể hủy diệt nó bất cứ lúc nào, tất cả đều tùy tâm sở dục của ta, ngoại vật không thể can thiệp, bởi vì, ta mới là Đại Đạo!
- Ha ha ha ha!
Giọng nói già nua cười ha hả:
- Người trẻ tuổi, ngươi khiến ta kinh ngạc. Không hổ là người từng có hai đời hai kiếp, không, là ba đời ba kiếp, lại có thể nhanh chóng ngộ ra như vậy. Ngươi đã ngộ ra, vậy thì, từ giờ trở đi, trời đất này mặc ngươi sử dụng, vạn linh vì ngươi mà tồn tại, hãy theo đuổi “Đại đạo” và “Phù đồ” chỉ thuộc về ngươi đi.
Trong huyền gian của Tụ Huyền Tháp, Vân Triệt bỗng nhiên mỉm cười. Khi nụ cười của hắn nở rộ, quanh thân hắn bỗng nhiên xuất hiện từng tầng ánh sáng bạc mờ ảo. Đồng thời, phía trên đỉnh đầu hắn, một tòa tháp nhỏ màu bạc chậm rãi hiện ra, sau đó lại từ từ chìm xuống, hòa thẳng vào cơ thể Vân Triệt.
Mạt Lỵ yên tĩnh nhìn tất cả, sâu trong đôi mắt nàng thoáng qua một tia kinh ngạc tột độ, khóe môi bất giác thốt lên lời thì thầm:
- Năm đó, ca ca dùng hết ba mươi ba ngày mới ngộ ra, mà hắn, thế mà lại chỉ dùng… ba ngày.