Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1387: CHƯƠNG 1385: PHƯỢNG VIÊM CỰC NỘ

Tại Thần Giới, có ai mà không biết đến cái tên "Vân Triệt"? Trong Đại hội Huyền Thần, thông qua hình chiếu Trụ Thiên, toàn bộ Đông Thần Vực càng khắc sâu dáng vẻ của hắn.

Hắn là đệ nhất nhân của thế hệ trẻ Đông Thần Vực, việc hắn xuất thân từ một tinh giới trung vị càng khiến hắn trở thành người hùng trong lòng các huyền giả của tất cả tinh giới trung vị và hạ vị.

Hắn không chỉ đơn thuần là quán quân của Đại hội Huyền Thần. Cả Đông Thần Vực ai mà không biết Trụ Thiên Thần Đế và Phạm Thiên Thần Đế đều muốn thu hắn làm đệ tử thân truyền, Phạm Đế Thần Nữ chủ động muốn gả cho hắn, ngay cả Long Hoàng, chí tôn của cõi Hỗn Độn, cũng công khai tuyên bố muốn nhận hắn làm nghĩa tử.

Xuất thân từ Cương Dương Giới, một tinh giới hạ vị, Lâm Thanh Nhu đương nhiên biết rõ về Vân Triệt. Nhưng Vân Triệt là ngôi sao chói lọi mà ngay cả các Vương Giới cũng tranh nhau giành giật, nàng tất nhiên chỉ có thể xa xa ngưỡng vọng, không dám vọng tưởng sẽ có bất kỳ mối liên hệ nào.

Vậy mà hôm nay, tại một tinh cầu hạ giới, nàng lại gặp được... một người có dung mạo giống hắn đến kinh ngạc.

Tiếng gọi của nàng khiến đám người Phượng Tuyết Nhi đều kinh ngạc, Vân Vô Tâm ngơ ngác hỏi:

- Phụ thân, nàng... quen người sao?

- Khanh khách khanh khách...

Sau tiếng kinh hô lỡ lời, lại vang lên tiếng cười của Lâm Thanh Nhu:

- Thú vị! Thật thú vị, trên đời này lại có người giống nhau đến thế.

Vân Triệt tuy không có huyền lực, nhưng được Tô Linh Nhi chăm sóc tận tình nên cả trong lẫn ngoài đều được bảo dưỡng rất tốt, vẻ ngoài cũng đã khôi phục đến trạng thái gần như hoàn mỹ. Bất kỳ ai ở Thần Giới khi nhìn thấy hắn, phản ứng đầu tiên đều sẽ là kinh hô cái tên "Vân Triệt".

Nhưng chỉ sau một thoáng, họ sẽ nhanh chóng nhận ra, đó chẳng qua chỉ là một người có dung mạo quá giống mà thôi, tuyệt đối không thể nào là Vân Triệt trong nhận thức của họ... Bởi vì Vân Triệt là Thần Tử đệ nhất Thần Giới khiến ai ai cũng phải thán phục, còn nam nhân trước mắt lại là một tên cặn bã ở hạ giới, ngay cả một tia huyền khí cũng không có.

Huống chi, trong nhận thức của Thần Giới, Vân Triệt đã sớm chết dưới tai họa Tà Anh tại Tinh Thần Giới.

Lâm Thanh Nhu chậm rãi thở dài:

- Đáng tiếc, mang một khuôn mặt khiến toàn bộ nữ nhân Thần Giới phải say đắm, lại là một tên phế vật không hơn không kém. Loại người như ngươi tồn tại thật sự là một sự sỉ nhục đối với Vân Thần Tử, tốt nhất nên biến mất đi.

Giọng nói của nàng mềm mại quyến rũ, như oán như than, nhưng ngay khoảnh khắc dứt lời lại đột ngột ra tay, theo ngón tay nàng khẽ nâng, một luồng viêm quang bắn ra.

Mặc dù huyền lực của Phượng Tuyết Nhi đã bước vào Thần Đạo, nhưng xét về kinh nghiệm đối địch, nàng còn kém Vân Triệt rất nhiều. Nàng hoàn toàn không ngờ rằng một nữ tử mới gặp lần đầu, không thù không oán, lại đột ngột ra tay ngay khi đang nói chuyện.

Phượng Tuyết Nhi kinh hãi, huyền khí tuôn ra trong nháy mắt, lập tức dựng lên một bức tường lửa để ngăn cản.

Một tiếng nổ trầm đục vang lên, hải vực bên dưới nhất thời cuộn trào, lực lượng của Lâm Thanh Nhu bị ngăn chặn hoàn toàn...

Nhưng... phía sau nàng, Phượng Tiên Nhi, Vân Vô Tâm và Vân Triệt đứng quá gần vị trí hai luồng sức mạnh va chạm. Phượng Tuyết Nhi tuy đỡ được đòn tấn công của Lâm Thanh Nhu, nhưng không thể triệt tiêu hoàn toàn chấn động không gian.

- A!!

Vân Vô Tâm, trước năm mười một tuổi vẫn luôn lớn lên ở nơi ẩn thế cùng Sở Nguyệt Thiền, sau khi tìm được phụ thân thì được mọi người xung quanh hết mực cưng chiều, chưa từng gặp phải tình huống như thế này. Bé hét lên một tiếng kinh hãi, phản ứng đầu tiên không phải là tự bảo vệ mình, mà theo bản năng dồn toàn bộ huyền lực che chắn cho phụ thân.

Phượng Tiên Nhi còn nhanh hơn, đem toàn bộ lực lượng bao bọc lấy Vân Triệt.

Chấn động không gian từ va chạm huyền lực, thậm chí còn chưa được tính là dư ba. Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm, một người mang sức mạnh cấp Vương Tọa, một người mới đạt đến cấp Bá Hoàng, đều không hề hấn gì. Nhưng đối với một Vân Triệt tay trói gà không chặt mà nói, đó lại là một tai họa mà hắn không cách nào chịu đựng nổi.

Thân thể Vân Triệt như một khối pha lê bị va đập mạnh, trong nháy mắt nứt ra vô số vết rách. Ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, hắn đã ngất lịm đi, không rõ sống chết.

Nếu không có lực lượng của Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm bảo vệ, hắn đã bị xé thành vô số mảnh vụn.

- Phụ thân!!

Vết máu đỏ tươi nhanh chóng lan khắp toàn thân Vân Triệt, nhuộm đỏ cả đôi mắt Vân Vô Tâm. Bé thét lên một tiếng tựa như khóc ra máu, bàn tay nhỏ bé đặt lên người phụ thân, điên cuồng muốn che đi những vết rách và dòng máu đang tuôn chảy. Trước mắt bé, trời đất đảo lộn... như một cơn ác mộng, như thể thế giới đang sụp đổ...

Phượng Tuyết Nhi quay đầu lại, phượng nhan trắng bệch trong nháy mắt, ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trên người, nàng run giọng hét lên:

- Đi mau... mau đưa huynh ấy đi tìm Linh Nhi... Đi mau!!

Toàn thân nứt toác, không chỉ bên ngoài cơ thể mà còn lan đến cả nội tạng... Đối với một người bình thường, đây chắc chắn là thương thế trí mạng!

Tất cả xảy ra quá nhanh, quá đột ngột... Cha con họ vốn đang vui vẻ hòa thuận, mọi thứ đều tốt đẹp như vậy. Nhưng một cơn ác mộng kinh hoàng cứ thế ập xuống mà không hề có lý do, không hề có điềm báo.

- Hử?

Lâm Thanh Nhu khẽ nhíu mày, dường như rất ngạc nhiên khi Phượng Tuyết Nhi có thể chặn được đòn tấn công của mình.

Trên tay nhuộm đầy máu của Vân Triệt, sinh cơ trên người hắn đang trôi đi với tốc độ nhanh đến đáng sợ. Phản ứng của Phượng Tiên Nhi cũng không khá hơn Vân Vô Tâm là bao, cả người như rơi xuống vực sâu, trong cơn hoảng loạn tột độ, gần như không thể vận chuyển nổi huyền khí...

Đôi mắt co rút của nàng chạm đến gương mặt đã mất hết huyết sắc của Vân Triệt... Trong khoảnh khắc này, sâu trong tâm hồn nàng đột nhiên vang lên lời dặn của Phượng Hoàng Thần Linh ngày đó.

Như một ngọn lửa hy vọng chợt lóe lên trong bóng tối, toàn thân nàng run rẩy, trong cơn hoảng sợ, nàng dùng tốc độ nhanh nhất lấy ra một chiếc lông vũ màu đỏ thắm.

Khoảnh khắc chiếc lông vũ xuất hiện, tâm hồn Phượng Tuyết Nhi cũng truyền đến một cảm ứng mãnh liệt. Nàng quay phắt lại như tia chớp, nhìn chằm chằm vào chiếc lông vũ... Lông vũ đỏ thẫm như một ngọn lửa đang cháy, tỏa ra khí tức thần linh nồng đậm đến khó tin.

- Đó là?

Nàng hỏi theo bản năng.

Nhưng Phượng Tiên Nhi đã không còn thời gian để giải thích. Ngọn lửa bùng lên từ chiếc lông vũ, tỏa ra viêm quang bao trùm lấy ba người bọn họ, Vân Triệt và Vân Vô Tâm... rồi ngay khoảnh khắc tiếp theo, mang họ biến mất tại chỗ.

Chỉ còn lại một chiếc lông vũ cháy tàn đang nhanh chóng hóa thành tro bụi trong ngọn lửa.

- Hử? Dịch chuyển không gian?

Ánh mắt Lâm Thanh Nhu híp lại, nhưng không đuổi theo. Ánh mắt nàng không ngừng dao động trên người Phượng Tuyết Nhi, ngọn lửa đố kỵ trong lòng càng cháy càng mãnh liệt.

Tuy không biết chuyện gì đã xảy ra, vì sao chiếc lông vũ trong tay Phượng Tiên Nhi lại có năng lực như vậy, nhưng thấy họ đã rời đi, lòng Phượng Tuyết Nhi cũng tạm yên tâm. Ngay sau đó, ngọn lửa trên người nàng theo cơn thịnh nộ trong lòng mà bùng lên dữ dội:

- Ta và ngươi... vốn không quen biết, không oán không thù, vì sao lại hạ độc thủ như vậy?

Nếu Phượng Tuyết Nhi đã từng đến Thần Giới như Vân Triệt, nàng sẽ không hỏi câu này.

Người của Thần Giới ra tay giết người của hạ giới, cần lý do sao?

Không cần, hoàn toàn không cần!

Giống như một người bình thường muốn giẫm chết vài con kiến ven đường, thứ họ cần không phải là lý do, mà là tâm trạng, hoặc đơn giản chỉ là tiện chân.

Vân Triệt không biết về các Thần Vực khác, nhưng ở Đông Thần Vực, có một lệnh cấm đến từ Trụ Thiên Thần Giới, đó là người trong Thần Giới không được vô cớ tàn sát người hạ giới. Nhưng Vân Triệt biết rõ, lệnh cấm này gần như vô hiệu. Không phải các tinh giới không kính sợ Trụ Thiên Thần Giới, mà là... Trụ Thiên Tài Quyết Giả còn chưa quản xuể trật tự của Đông Thần Vực, làm gì có thời gian đi quản chuyện hạ giới.

Mà người hạ giới bị ức hiếp, tàn sát vốn không có khả năng đi cáo trạng đến Trụ Thiên Thần Giới... họ thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của nơi đó.

Huống chi, việc Lâm Thanh Nhu đột nhiên ra tay cũng không phải không có lý do.

Lý do chính là Vân Triệt có dung mạo quá giống Vân Triệt!

Vân Triệt không chỉ là Thần Tử đệ nhất của thế hệ này tại Đông Thần Vực, mà còn là niềm kiêu hãnh và người hùng trong lòng toàn bộ huyền giả của tinh giới hạ vị và trung vị. Lâm Thanh Nhu đương nhiên cũng rất ngưỡng mộ... Nhưng đáng tiếc, dù nàng là người đứng đầu trong thế hệ trẻ của Cương Dương Giới, nhưng so với Vân Triệt, nàng ngay cả tư cách quỳ xuống liếm giày cho hắn cũng không có.

Đừng nói là nàng, ngay cả sư phụ nàng cũng không có tư cách đó.

Vậy mà một tên phế nhân của tinh giới hạ vị lại có dung mạo giống hệt hắn... đúng như lời nàng vừa nói, quả thực là một sự vũ nhục đối với "Vân Thần Tử", vì thế nàng tiện tay diệt trừ.

Nếu Vân Triệt biết được lý do nàng ta đột nhiên ra tay giết mình, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì.

Lâm Thanh Nhu lại cười duyên, tiếng cười khiến bộ ngực đầy đặn rung lên:

- Khanh khách, tiểu muội muội, ta muốn giết ai, còn chưa đến lượt ngươi quản. Mà nói đi cũng phải nói lại, bọn họ đều đã trốn rồi, sao ngươi còn chưa đi? Chẳng lẽ muốn giao thủ với ta sao?

"..." Phượng Tuyết Nhi siết chặt hai tay, ngọn lửa trong đôi mắt đẹp dần trở nên sâu thẳm. Nàng không biết nữ nhân trước mắt là ai, từ đâu đến, vì sao lại đến đây... Nhưng vừa rồi, chính nàng ta đã ra tay, trong một chớp mắt đã đẩy Vân Triệt vào vực sâu tử vong. Giờ đây, toàn thân nàng ngoài phẫn nộ ra còn có nỗi sợ hãi tột cùng về sinh tử của Vân Triệt... làm sao nàng có thể rời đi!

Ánh mắt Lâm Thanh Nhu vẫn luôn đánh giá Phượng Tuyết Nhi. Ngay cả khi đang cực kỳ tức giận, Phượng Tuyết Nhi vẫn đẹp đến nao lòng. Nàng ta chậm rãi nói:

- Ngươi là một mỹ nhân như vậy, nếu hiến cho sư phụ, sư phụ nhất định sẽ rất vui, nói không chừng sẽ ban thưởng cho ta rất nhiều thứ. Nhưng sau này, có lẽ ta sẽ bị thất sủng... thật khó xử quá đi.

Phượng Tuyết Nhi lạnh lùng nói:

- Ta không cần biết ngươi là ai, ngươi dám làm tổn thương huynh ấy... hôm nay... ngươi... phải... chết!!

Ong...

Phượng Hoàng Viêm đỏ rực đang dao động kịch liệt như một ngọn núi lửa sắp phun trào, một luồng phẫn nộ và sát ý chưa từng có trong đời gắt gao khóa chặt lấy Lâm Thanh Nhu.

Nếu sư phụ của Lâm Thanh Nhu là Lâm Quân ở đây, chắc chắn sẽ lập tức nhận ra đây là Phượng Hoàng Viêm.

Nhưng đáng tiếc, Lâm Thanh Nhu kiến thức nông cạn, vốn không có tư cách tiếp xúc đến cấp bậc như Viêm Thần Giới nên không thể nhận ra. Nhìn ngọn lửa bùng cháy trên người Phượng Tuyết Nhi, tuy nàng mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cảm giác không nên có này lập tức bị nàng gạt đi. Khóe môi nàng nhếch lên, lộ ra một nụ cười vô cùng khinh miệt.

Nàng cười híp mắt nói:

- Hử? Múa rìu qua mắt thợ sao? Thứ hỏa diễm hạ giới thấp kém của ngươi, ở trước mặt thần viêm của Thần Giới, có phải đáng thương đến mức không thể bùng cháy nổi không?

Huyền lực của Phượng Tuyết Nhi là Thần Nguyên cảnh cấp ba, còn Lâm Thanh Nhu đã là Thần Nguyên cảnh cấp năm. Nhưng trong mắt Lâm Thanh Nhu, Phượng Tuyết Nhi không chỉ đơn thuần yếu hơn nàng hai tiểu cảnh giới. Thần Đạo của nàng dù sao cũng tu thành ở Thần Giới, còn nữ tử trước mắt này lại tu thành Thần Đạo ở hạ giới... Ở một thế giới cấp thấp hỗn tạp này mà có thể thành Thần Đạo tuy rất đáng kinh ngạc, nhưng sao có thể so sánh với Thần Giới cao quý của bọn họ được.

Không chỉ có Thần Đạo, cấp bậc huyền công cũng không thể đánh đồng.

Cho nên đừng nói huyền lực của Phượng Tuyết Nhi yếu hơn nàng hai tiểu cảnh giới, cho dù cùng cấp, nàng cũng chỉ có miệt thị.

Trong sự khinh miệt, nàng chậm rãi giơ tay, lòng bàn tay dấy lên một ngọn lửa màu tím. Nhưng ngay lập tức, chân mày nàng khẽ động... bởi vì khoảnh khắc tử viêm bùng lên, nó lại co rúm một cách bất thường, như thể đang sợ hãi điều gì đó.

Phượng Tuyết Nhi không nói gì, trong mắt lóe lên một bóng phượng hoàng.

Ầm ----

Một tiếng nổ vang, ngọn lửa trên người Phượng Tuyết Nhi đã bùng lên cao ngàn trượng, trên thông trời cao, dưới chiếu rọi cả đại dương thành một màu đỏ rực.

Trong phút chốc, sắc mặt Lâm Thanh Nhu cứng đờ, ngọn tử viêm trong tay nàng như một con sâu nhỏ sợ vỡ mật, run rẩy rồi tắt ngúm.

Không gian trong nháy mắt bị áp sát, ngọn lửa hừng hực trên người Phượng Tuyết Nhi hóa thành một bóng phượng hoàng khổng lồ, vô tình trùm xuống Lâm Thanh Nhu đang biến sắc.

Xét về huyền lực, Lâm Thanh Nhu đúng là hơn Phượng Tuyết Nhi hai tiểu cảnh giới, nhưng huyền lực và viêm uy đồng thời ập xuống lại mạnh mẽ đến mức khiến nàng kinh hãi. Lâm Thanh Nhu vốn định tùy ý ra tay, thậm chí trêu đùa đối phương, giờ đây phải lùi lại hai bước, tử viêm trên người bùng lên, huyền lực trực tiếp tăng tới tám phần, nghênh đón Phượng Hoàng Viêm đang cuồng nộ của Phượng Tuyết Nhi.

Ầm ----

Ánh lửa ngút trời, toàn bộ mây xanh trong tầm mắt đều bị thiêu rụi, hải vực bên dưới sụt xuống một cách dị thường, cuộn lên những xoáy nước kinh hoàng.

Do bất lợi về huyền lực, Phượng Tuyết Nhi bị đánh văng ra xa... nhưng ngọn lửa trên người vẫn sôi trào hừng hực, Phượng Hoàng Viêm uy không hề suy giảm. Còn Lâm Thanh Nhu, dù chiếm thế thượng phong, nhưng tử viêm trên người đã bị dập tắt hơn phân nửa, gương mặt vốn đang vênh váo lập tức đen kịt lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!