- Ngươi...
Trong đôi mắt đẹp của Lâm Thanh Nhu hiện lên vẻ kinh ngạc khó lòng che giấu, sau đó nàng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy lại vô cùng gượng gạo và khó coi:
- Ha ha ha... thật không ngờ, cái hạ giới thấp hèn này lại cất giấu một kinh hỷ lớn đến vậy!
Là "kinh hỷ" hay "kinh hãi", trong lòng nàng tự biết rõ.
Tụng Thế Chi Viêm vốn là loại Phượng Hoàng viêm đặc biệt ôn hòa, nhưng giờ phút này, xích viêm bùng cháy trên người Phượng Tuyết Nhi lại hung hãn chẳng khác nào Kim Ô viêm trên người Vân Triệt. Viêm uy cấp bậc cao đến đáng sợ này khiến Lâm Thanh Nhu có cảm giác rùng rợn, không dám nhìn thẳng quá lâu. Cảm giác này không nghi ngờ gì càng khiến nội tâm nàng thêm kinh hãi.
Phượng Tuyết Nhi hiếm khi nổi giận, và đây mới là lần thứ hai trong đời nàng dấy lên sát tâm. Bàn tay nàng xòe ra, ngọn lửa trong lòng bàn tay chỉ thẳng vào ngực Lâm Thanh Nhu...
- Chẳng qua, ngươi thật sự ngây thơ đến mức cho rằng... mình xứng làm đối thủ của ta sao?
Lâm Thanh Nhu cười lạnh, nhưng dù là lời nói hay sắc mặt, nàng đã hoàn toàn không còn vẻ thong dong và khinh miệt như trước nữa... Ngược lại còn lộ ra một tia sợ hãi mà bản thân nàng tuyệt đối không muốn thừa nhận.
Phượng Tuyết Nhi không nói lời nào, trong mắt lại lóe lên phượng ảnh. Trong nháy mắt, xích viêm vốn đang sôi trào trên người nàng lại một lần nữa tăng vọt, cuốn theo một cơn lốc hỏa diễm khổng lồ, ập thẳng về phía Lâm Thanh Nhu.
- Hừ!
Lâm Thanh Nhu khẽ cắn răng, tử viêm cuộn trào. Lần này, huyền lực của nàng không còn giữ lại chút nào mà bùng nổ toàn bộ, tử viêm trên cánh tay ngưng tụ đến cực điểm, sau đó dùng tư thế mạnh mẽ chộp thẳng vào Phượng Hoàng viêm.
Nếu nàng biết ngọn lửa trước mắt là Phượng Hoàng viêm, có cho nàng thêm ba lá gan, nàng cũng không dám làm như vậy.
Khi hỏa diễm đến gần, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, nơi sâu trong con ngươi hiện rõ vẻ hoảng sợ và khó tin, nhưng phản ứng của nàng cũng cực nhanh. Bàn tay nhanh như tia chớp thu về, vòng eo nhỏ nhắn cấp tốc uốn lượn, thi triển một thân pháp quỷ dị mà tinh xảo, đột ngột lùi ra xa hơn ngàn trượng. Cùng lúc đó, cánh tay cũng toàn lực đánh ra, tử viêm ngập trời thoáng chốc hóa thành một bóng sói trăm trượng, lao thẳng tới Phượng Tuyết Nhi.
Phượng Tuyết Nhi vẫn đứng yên, cổ tay khẽ lật, nhất thời, Phượng Hoàng viêm bùng lên không trung, thiêu cháy bóng sói tử viêm trong chớp mắt... dễ như bẻ cành khô.
“!!!?” Cảnh tượng này khiến thân thể Lâm Thanh Nhu chấn động mạnh, như thể có tiếng gì đó vỡ tan trong lòng, nàng hoảng sợ thất sắc, kinh hãi đến mức không thể tin vào mắt mình.
Huyền lực của đối phương rõ ràng chỉ ở Thần Nguyên cảnh cấp ba.
Nhưng lại có thể dễ dàng áp chế, thiêu rụi thần viêm mà nàng đã dốc toàn lực.
Chỉ có một đáp án duy nhất có thể giải thích điều này, đó chính là cấp bậc huyền công của đối phương cao hơn nàng... còn cao hơn rất nhiều!
Một huyền giả của hạ giới mà cấp bậc huyền công lại vượt xa nàng... Cả đời này nàng chưa từng nghe qua chuyện nực cười hoang đường đến thế!
Tử viêm vỡ nát nhanh chóng tiêu tán giữa không trung, Lâm Thanh Nhu trơ mắt nhìn hỏa diễm của mình tan biến, trong lòng không chỉ có kinh hãi và tim đập loạn nhịp... mà nhiều hơn là sự sỉ nhục!
Vừa rồi nàng trào phúng, miệt thị Phượng Tuyết Nhi bao nhiêu, thì lúc này cảm thấy sỉ nhục bấy nhiêu!
- Hóa ra ngươi cũng chỉ có thế mà thôi.
Phượng Tuyết Nhi lạnh lùng nói.
Câu nói này không khác gì một cây kim độc đâm thẳng vào tim Lâm Thanh Nhu, khiến khuôn mặt diễm lệ của nàng nháy mắt vặn vẹo, giọng nói cũng trở nên khàn đặc:
- A... ha ha... chỉ bằng ngươi, một thứ rác rưởi của hạ giới... cũng xứng đắc ý trước mặt ta sao?
- Rác rưởi của hạ giới... vĩnh viễn cũng chỉ là rác rưởi!
Ngực phập phồng dữ dội, tử viêm trên người tán loạn, trong tay nàng đã xuất hiện một thanh tử tinh trường kiếm. Khoảnh khắc tử viêm bao phủ thân kiếm, một luồng tử mang kỳ dị đột nhiên chiếu rọi, rồi trong chớp mắt đâm thẳng về phía Phượng Tuyết Nhi.
Ầm ầm!
Biển cả sôi trào, bầu trời lại một lần nữa bị viêm quang bao phủ.
Giao chiến giữa các huyền giả Thần đạo có ý nghĩa như thế nào đối với thế giới này? Đó tuyệt đối là một tai họa gần như thiên uy. Không gian chấn động trong nháy mắt đã lan ra phạm vi mấy trăm dặm.
Phía nam Thiên Huyền, vô số huyền thú kinh hãi gào thét dưới luồng khí tức khủng bố, hoặc tán loạn như ruồi không đầu, hoặc run rẩy nằm rạp trên mặt đất. Mọi người đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phương nam, trong đôi mắt mở to của họ, bầu trời nơi đó rõ ràng bị chia thành hai màu đỏ và tím... Một cảm giác không thể diễn tả bằng lời cho họ biết, đó là viêm quang, là thứ viêm quang mà họ không thể nào lý giải nổi, ngay cả bầu trời cũng có thể nung chảy.
Huyền lực đạt đến Thần đạo, chênh lệch một tiểu cảnh giới đã có thể tạo ra sự nghiền ép. Vì vậy, cho dù là Thần Nguyên cảnh, cấp bậc sơ đẳng nhất trong bảy cảnh giới Thần đạo, mỗi tiểu cảnh giới vẫn được chia thành các giai đoạn sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong để phân biệt trình độ. Mà việc vượt cấp trong Thần đạo... hoặc là thiên phú cực mạnh, có sự lĩnh ngộ pháp tắc hoặc khả năng khống chế huyền khí hơn hẳn người thường, hoặc là có sự nghiền ép tuyệt đối về cấp bậc thể chất và huyền công, mà vế sau không nghi ngờ gì là cực kỳ hiếm thấy.
Vân Triệt trước khi mất đi huyền lực là người duy nhất có thể vượt qua đại cảnh giới Thần đạo để đánh bại đối thủ, đó là bởi vì cả hai vế trên hắn đều vô cùng biến thái.
Kế thừa Sáng Thế Thần Lực – lại còn là huyền mạch Sáng Thế Thần hoàn chỉnh, khi đối mặt với những huyền giả chỉ kế thừa một chút sức mạnh Chân Thần, nhiều nhất là một ít huyết mạch và huyền công... ở cùng cảnh giới, có thể nói là bắt nạt người khác.
Nhưng hắn là trường hợp đặc biệt duy nhất trên thế gian này, còn Lâm Thanh Nhu khi đối mặt với hỏa diễm của Phượng Tuyết Nhi có cấp bậc rõ ràng vượt xa mình, trong lòng có thể nói là kinh hãi đến long trời lở đất.
Bởi vì tình huống này, ở Thần giới nàng cũng chưa từng gặp phải.
Ầm! Ầm ầm!!
Hải vực sôi trào như điên, từng mảng lớn nước biển còn chưa kịp bốc hơi đã bị thiêu đốt thành hư vô.
Cũng may đây là hải vực, nếu là ở Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu giới, đã sớm gây thành tai họa cho một phương.
Bầu trời khi thì đỏ rực, khi thì tím sáng, sau một hồi giằng co, theo một tiếng phượng hót vang trời, viêm quang màu tím bị thiêu rụi hoàn toàn. Thân thể Phượng Tuyết Nhi xoay tròn, hơn mười đóa "Phần Tinh Yêu Liên" nở rộ trên không trung chỉ trong vài giây.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Một nửa hỏa liên bị phá hủy, nửa còn lại thì nhấn chìm Lâm Thanh Nhu vào trong ngục lửa yêu liên. Giữa ngọn lửa tan tác ngập trời, Lâm Thanh Nhu đột nhiên rú lên một tiếng thê thảm, mang theo hỏa quang đầy trời từ trên không trung lộn nhào xuống, rơi vào hải vực đang sôi sục không ngừng.
Ngực Phượng Tuyết Nhi phập phồng, miệng thở dốc kịch liệt. Tuy rằng dựa vào Phượng Hoàng viêm để áp chế Lâm Thanh Nhu, nhưng về huyền lực, đối phương dù sao cũng hơn nàng trọn vẹn hai tiểu cảnh giới, sao nàng có thể ung dung được.
Dù nàng ta bị phượng viêm đốt thân, rơi vào hải vực, nhưng nàng sẽ không ngây thơ đến mức cho rằng Lâm Thanh Nhu đã bại, với huyền lực của nàng ta, e rằng còn chưa tính là trọng thương.
Nàng không đuổi theo, thoáng điều chỉnh lại hơi thở, thần thức nhanh chóng lan ra... nhưng không tìm thấy khí tức của Phượng Tiên Nhi, Vân Vô Tâm và Vân Triệt.
Nàng vội vàng cầm lấy truyền âm ngọc:
- Tiên Nhi, các ngươi đang ở đâu? Vết thương của Vân ca ca thế nào rồi?
Thế nhưng, nàng gấp gáp nói xong lại phát hiện... không thể truyền âm đi được!?
Nàng lại vội vã truyền âm cho Vân Vô Tâm... cũng như thế!
Trong lòng đại loạn, nàng lại nhanh chóng truyền âm cho Tô Linh Nhi:
- Linh Nhi, Vân ca ca và Tâm Nhi có ở chỗ muội không?
- Không có.
Tô Linh Nhi trả lời, giọng nói dồn dập của Phượng Tuyết Nhi khiến nàng cũng căng thẳng trong lòng, âm điệu thay đổi rõ rệt:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Bọn họ có truyền âm cho muội không?
- Cũng không có... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
- Vân Triệt bị thương, Tâm Nhi và Tiên Nhi đang ở bên cạnh, mau tìm bọn họ!
Rắc!
Lòng dạ rối bời, nàng không thể khống chế được huyền lực, truyền âm ngọc trong tay đột nhiên vỡ nát, hóa thành bột mịn.
Hai tay Phượng Tuyết Nhi siết chặt, mắt nhìn chằm chằm vào hải vực đang sôi sục không ngừng... Nàng vô cùng nóng lòng muốn đi tìm Vân Triệt và Vân Vô Tâm, nhưng nàng lại không thể rời đi. Bởi vì nàng ở đâu, nữ nhân kia nhất định sẽ tìm đến đó.
Phải giết nàng ta!
Xoạt!!
Một con sóng lớn vạn trượng bất ngờ nổ tung, bên trong con sóng tách ra, một luồng tử mang đâm thẳng vào ngực Phượng Tuyết Nhi... Phía sau tử mang, Lâm Thanh Nhu tóc tai bù xù, quần áo rách nát, trong đôi mắt phóng ra hận ý điên cuồng, như thể kẻ thù không đội trời chung!
Dường như nàng ta đã hoàn toàn quên mất chính mình mới là kẻ vô cớ miệt thị, nhục mạ và đả thương người khác trước!
Phụt... ầm!!
Bầu trời trên hải vực lại bị viêm quang bao phủ.
...
...
Phượng Tuyết Nhi không cách nào liên lạc được với Phượng Tiên Nhi và Vân Vô Tâm, tất nhiên là có nguyên do. Bởi vì lúc này, các nàng đang mang theo Vân Triệt ở một không gian đặc thù.
Trong Phượng Hoàng Thí Luyện.
Thế giới xung quanh hoàn toàn tối đen, Phượng Tiên Nhi ôm chặt Vân Triệt, vừa hiện thân đã quỳ hai gối xuống, lo lắng nói:
- Phượng Thần đại nhân, van ngài mau cứu hắn... mau cứu thiếu gia... Phượng Thần đại nhân!
Không gian biến đổi và giọng nói của Phượng Tiên Nhi khiến Vân Vô Tâm vô cùng mờ mịt. Đúng lúc này, trên không trung đột nhiên mở ra một đôi mắt màu đỏ sậm khổng lồ, bắn ra hồng quang như hỏa diễm trong thế giới hắc ám này, khiến Vân Vô Tâm kinh hãi khẽ kêu lên.
- Phượng Thần đại nhân!
Linh hồn Phượng Hoàng hiện thân, Phượng Tiên Nhi bi thương kêu gọi, toàn thân gần như suy sụp vì sợ hãi.
- Đã xảy ra chuyện gì?
Thần thức lướt qua thân thể Vân Triệt, giọng nói của linh hồn Phượng Hoàng đột nhiên trầm xuống.
Hai tay Phượng Tiên Nhi phóng ra huyền khí, toàn lực giữ lấy hơi thở cuối cùng mỏng manh đến cực điểm của Vân Triệt, giọng nói run rẩy kịch liệt:
- Là một nữ nhân rất đáng sợ, nàng ta đột nhiên ra tay làm thiếu gia bị thương! Nữ nhân đó cực kỳ lợi hại, ngay cả Thần Nữ tỷ tỷ... cũng chưa chắc là đối thủ.
Đôi mắt Phượng Hoàng rõ ràng nheo lại.
Mặc dù thần trí của nó rất ít khi lan ra ngoại giới, nhưng nó biết rõ "Thần Nữ tỷ tỷ" trong lời Phượng Tiên Nhi là ai.
Phượng Tuyết Nhi, người đã nhận được toàn bộ truyền thừa và ý chí của một thần linh Phượng Hoàng khác, cũng là người đầu tiên trên thế giới này chân chính bước vào Thần đạo, là người xứng với danh xưng "Phượng Hoàng Thần Nữ".
- Chẳng lẽ, là người của "thế giới kia"?
Linh hồn Phượng Hoàng trầm giọng nói. Người có thể thắng được Phượng Tuyết Nhi, chỉ có thể đến từ Thần giới – thế giới ở vị diện cao nhất trong không gian Hỗn Độn hiện nay.
Phượng Tiên Nhi lúc này nào còn tâm trí để ý đến "thế giới kia", khí tức của Vân Triệt trong lòng nàng đã mỏng manh đến đáng sợ, chỉ cần huyền khí của nàng buông lỏng một chút có lẽ hắn sẽ mất mạng ngay tại chỗ. Nàng cầu khẩn:
- Phượng Thần đại nhân, thiếu gia bị thương rất nặng... van ngài cứu hắn trước... Năm đó ngài bảo ta đi theo bên cạnh hắn, dặn ta rằng nếu một ngày nào đó hắn gặp nguy hiểm đến tính mạng, hoặc khó khăn không thể giải quyết thì hãy đốt chiếc lông vũ Phượng Hoàng mà ngài ban cho, đưa hắn và Vô Tâm đến đây... ngài nhất định có thể cứu hắn... xin ngài mau cứu hắn!
Một năm rưỡi trước, khi Vân Triệt sắp rời khỏi Phượng Hoàng Di Tộc, linh hồn Phượng Hoàng đã cố ý triệu kiến Phượng Tiên Nhi, dặn dò nàng... không, là thỉnh cầu nàng đi theo bên cạnh Vân Triệt, đồng thời ban cho nàng một chiếc lông vũ Phượng Hoàng chứa đựng lực lượng không gian đặc thù, để nàng vào một ngày nào đó khi Vân Triệt gặp phải nguy nan khó giải, phải lập tức đốt lông vũ, đưa hắn và Vân Vô Tâm đến nơi này.
Nó đặc biệt nhấn mạnh, không chỉ mang theo một mình Vân Triệt, mà phải mang cả Vân Vô Tâm đi cùng.
Chỉ là nó thật không ngờ, Vân Triệt lại được đưa đến nhanh như vậy, hơn nữa còn không phải là "thời cơ" mà nó đang chờ đợi.
Nhưng trước mắt đúng là nguy cơ khó giải... không chỉ vì Vân Triệt bị trọng thương trí mạng, mà còn vì tinh cầu nhỏ bé này lại có người của Thần giới đến