Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1401: CHƯƠNG 1399: MẤT MÀ ĐƯỢC LẠI

- Thật tốt quá.

Nhìn dáng vẻ kích động khó nén của Vân Triệt, trong mắt Hòa Lăng ngấn lệ, nàng nhẹ giọng nói.

Vân Triệt xoay người lại, nhìn Hòa Lăng rồi đột nhiên cất lời:

- Hòa Lăng, chắc ta đã dọa nàng sợ rồi, phải không?

“...” Hòa Lăng hơi cúi đầu, cuối cùng vẫn nói:

- Có một chút...

Ánh mắt của Vân Triệt trở nên dịu dàng và chân thành:

- Nàng yên tâm, hắc ám huyền lực là một loại sức mạnh thuộc về ta, nhưng nó không thể nào bóp méo được tâm tính của ta. Ta biết ở Thần giới, sở hữu hắc ám huyền lực có ý nghĩa thế nào. Cho nên ở nơi có người khác, ta tuyệt đối sẽ không sử dụng sức mạnh này, cũng sẽ vĩnh viễn không để bất kỳ ai biết ta có được nó.

Hòa Lăng gật đầu, đôi mắt thuần khiết không chút bụi trần của nàng không hề có chút bài xích nào đối với hắc ám huyền lực của Vân Triệt:

- Vâng. Ta đã đi theo chủ nhân lâu như vậy, đương nhiên biết chủ nhân không phải là ma nhân như trong truyền thuyết.

Vân Triệt lắc đầu cười:

- Sở hữu hắc ám huyền lực chính là ma nhân... Dựa theo tiêu chuẩn này của Thần giới, ta thật sự là một ma nhân. À... nhưng đây coi như là bí mật lớn nhất của ta, sau này nếu trở lại Long Thần giới, ngàn vạn lần đừng nói cho Thần Hi biết.

Thần Hi mang trong mình quang minh huyền lực, thứ nàng bài xích nhất không nghi ngờ gì chính là hắc ám huyền lực, nếu bị nàng biết được, hậu quả sẽ khó mà lường được.

Thần Hi muốn tiêu diệt hắn cũng không phải là chuyện lạ.

Hòa Lăng đáp ứng, rồi ngẩng đầu lên nhìn Vân Triệt:

- Vâng. Ngày đi theo chủ nhân, ta đã từng nói, cho dù tương lai chủ nhân đi về hướng nào, thiện hay ác, sống hay chết, ta đều sẽ trọn đời đi theo, tuyệt đối không hối hận.

Vân Triệt mỉm cười, cũng nhìn thẳng vào mắt nàng, nói từng câu từng chữ:

- Hòa Lăng, ta cũng xin cam đoan một lần nữa, mối thù của nàng, mối thù của Hòa Lâm, mối thù của vương tộc Mộc Linh các người, ta nhất định sẽ báo thù cho nàng... Không, là chúng ta cùng nhau báo thù. Mối thù mà nàng chấp nhất, cũng là mối thù mà ta chấp nhất.

“...” Hòa Lăng dùng sức gật đầu, hốc mắt hơi ươn ướt.

Vân Triệt liếc nhìn Hồng Nhi... Ánh mắt này lại không nén được mà nhìn thật lâu, cuối cùng mới lấy lại ý thức, rời khỏi Thiên Độc Châu.

Trong bóng tối, thiếu nữ dần dần tỉnh lại.

Nàng mở đôi mắt rực rỡ sắc màu, xung quanh phủ kín ánh sáng tím trong suốt của hoa U Minh Bà La, nàng được bao bọc trong quang mang màu tím, ngay cả mái tóc dài màu bạc cũng bị nhuộm lên một tầng tím sáng.

Nàng chớp chớp mắt, sau đó nhanh chóng đảo mắt, dường như đang vội vàng tìm kiếm thứ gì. Lúc này, bên tai nàng truyền đến giọng nói mà nàng muốn nghe nhất:

- U Nhi, ngươi tỉnh rồi.

Vân Triệt ngồi bên cạnh nàng, mỉm cười nói.

Thiếu nữ dùng đôi mắt rực rỡ sắc màu nhìn hắn, vẫn không chớp lấy một cái.

Vân Triệt nói:

- Ta đoán hoa U Minh có thể giúp ngươi hồi phục, nên đã hái một ít. Không biết ngươi có để ý không.

Đôi mắt nhiều màu của thiếu nữ khẽ động, nàng đứng dậy, ngón tay xinh xắn nhẹ nhàng điểm một cái, nhất thời, những cánh hoa U Minh trải rộng xung quanh nàng nhẹ nhàng bay lên, sau đó bay về phía biển hoa, trong ánh mắt kinh ngạc của Vân Triệt, những cánh hoa bị hái xuống lại bay ngược về cành, biến thành những đóa hoa U Minh Bà La hoàn hảo.

Vân Triệt nhất thời trợn mắt há hốc mồm.

Ngón tay của thiếu nữ buông xuống, trở lại vẻ tĩnh lặng, tựa như một búp bê sứ thuần khiết xinh đẹp, yên tĩnh ngoan ngoãn đứng trước mặt Vân Triệt.

Dù là lần đầu tiên đến đây hay là lần này, ánh mắt của cô bé chưa bao giờ chịu rời khỏi hắn. Vân Triệt không thể nào đọc hiểu được ý nghĩa trong ánh mắt nàng, nhưng có thể cảm nhận được sự gần gũi của nàng... Nhất là, vừa rồi khi nàng tỉnh lại, cử chỉ có phần bối rối rõ ràng là đang tìm kiếm hắn.

Là vì nàng quá cô độc ở nơi này, nên khát vọng có người bầu bạn, hay là... chỉ vì ta?

Nàng thế mà lại... gọi Hồng Nhi trở về?

Ánh sáng đen kia, kiếm ấn kia, còn có Hồng Nhi vốn đã mất đi lại hoàn hảo tái hiện trong thế giới của hắn...

Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Thân phận của nàng, mầm mống hắc ám mà lần trước nàng trao cho mình, còn có nguyên nhân nàng tồn tại ở thế giới này...

Sự tồn tại của U Nhi vốn vô cùng thần bí và quỷ dị, trên người nàng cũng có rất nhiều sương mù bí ẩn, nhưng nàng lại không thể nói chuyện, ngay cả cách biểu đạt cơ bản nhất cũng đặc biệt gượng gạo, khiến hắn không cách nào có được đáp án.

Nhưng có một chuyện, Vân Triệt đã vô cùng tin tưởng.

Đó là... dung mạo của nàng và Hồng Nhi giống nhau như đúc, nhất định không phải là sự trùng hợp như hắn vẫn nghĩ lúc trước!

- U Nhi, cảm ơn ngươi đã mang Hồng Nhi về cho ta.

Vân Triệt hạ thấp người, đối mặt với cô bé trước mắt, hắn thế mà lại không biết nên bày tỏ lòng cảm kích của mình như thế nào, hắn ngẫm nghĩ rồi vẫn hỏi:

- Ngươi nhất định quen biết Hồng Nhi... đúng không?

Lần trước hắn đã từng hỏi vấn đề này, và cả nàng lẫn Hồng Nhi đều cho hắn câu trả lời phủ định.

Còn lần này...

U Nhi vẫn lắc đầu.

“...” Vân Triệt ngẩn người một lúc lâu.

Lần trước, Hồng Nhi không theo triệu hồi của hắn mà đột nhiên xuất hiện, còn đột nhiên gào khóc khi đối mặt với U Nhi, nhưng lại nói không biết vì sao mình lại khóc, cũng không biết U Nhi là ai. Lần này, kiếm ấn màu đen, Hồng Nhi trở về, không hề nghi ngờ là vì U Nhi... Nhưng U Nhi vẫn không biết Hồng Nhi là ai?

Chẳng lẽ tất cả đều xuất phát từ một loại bản năng nào đó mà chính bản thân các nàng cũng không biết?

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Được rồi, không sao cả. Vừa rồi ngươi ngủ thật lâu, bây giờ chắc hẳn rất yếu, hãy nghỉ ngơi thật tốt một thời gian trong biển hoa U Minh mà ngươi thích nhất, hồn thể của ngươi ngàn vạn lần không thể bị tổn hại.

Năm đó, Mạt Lỵ đã không chỉ một lần nói với hắn rằng hồn thể một khi bị tổn hại, muốn phục hồi còn khó hơn lên trời.

- Ta phải trở về rồi.

Vừa dứt lời, hắn thấy bàn tay nhỏ nhắn của thiếu nữ vội vàng đưa ra, níu lấy góc áo của hắn.

Giọng nói của Vân Triệt càng thêm mềm mại, hắn an ủi:

- Ngươi yên tâm, ta sẽ thường xuyên đến thăm ngươi. Lần sau tới đây, ta cam đoan sẽ không cách xa lâu như vậy. Ừm... thế này đi, sau này, mỗi tháng ta sẽ đến thăm ngươi một lần, được không?

“...” Đôi mắt nhiều màu của U Nhi không chớp nhìn hắn, sau đó cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.

- Đáng tiếc, ngươi không thể rời khỏi đây, nếu không, ta thật sự muốn mang ngươi theo bên mình, luôn luôn chăm sóc ngươi.

Vân Triệt đưa tay, nhẹ nhàng chạm lên hồn ảnh của nàng. Câu nói này hắn nói từ tận đáy lòng, không chỉ vì U Nhi đã từng cứu hắn, cứu Hồng Nhi, mà còn vì cảm giác thân cận thật vi diệu, rất khó hình dung này, cùng với... cảm giác muốn che chở nàng.

Tạm biệt U Nhi, Vân Triệt một đường đi về phía trước trong thế giới hắc ám, rời khỏi thế giới hắc ám, rời khỏi Tuyệt Vân Vực Sâu, trở lại bên bờ Tuyệt Vân Nhai dưới ánh sáng đã lâu không thấy.

Tiếng huyền thú gầm thét, khí tức bạo loạn, trong không khí thậm chí còn phảng phất mùi máu tanh nhàn nhạt.

Thương Vân Đại Lục hiện giờ có lẽ còn đáng sợ hơn cả thế giới hắc ám của Tuyệt Vân Vực Sâu.

Vân Triệt không lập tức rời đi, thần thức của hắn phóng ra, bao trùm bốn phía, sau một hồi trầm ngâm, cuối cùng hắn bay lên, trên người lấp lánh huyền quang thuần trắng dần dần trở nên nồng đậm.

- Chủ nhân, người muốn “tinh lọc” nơi này sao?

Hòa Lăng hỏi, trong giọng nói mang theo một chút bất an. Bởi vì nàng biết phóng thích quang minh huyền lực, loại sức mạnh cực kỳ đặc thù này, sẽ có nguy cơ bị bại lộ... Tuy rằng xác suất có người của Thần giới ở gần đây là cực thấp, nhưng với trạng thái hiện tại của Vân Triệt, hậu quả của việc bại lộ quá mức nghiêm trọng, không nên mạo hiểm dù là nhỏ nhất.

Vân Triệt bình tĩnh nói:

- Nơi này dù sao cũng là nơi ta đã từng sống. Tuy ta không có vướng bận gì với nơi này, nhưng không thể ngồi yên không để ý đến.

- Nàng yên tâm đi, ta sẽ thu nhỏ phạm vi sức mạnh, tinh lọc từng nơi một. Tuy rằng chưa diệt được tận gốc, sự yên bình sẽ không kéo dài được lâu, nhưng mà... xem như đây là chuyện cuối cùng ta làm cho Thương Vân Đại Lục đi.

Giọng nói vừa dứt, quang minh huyền quang đã từ trên không trung chiếu xuống, bao phủ về phía đại lục đã hóa thành nơi tai họa.

Như lời hắn nói, hắn cố gắng hết sức thu nhỏ phạm vi tinh lọc, do đó sẽ không phóng xuất ra khí tức thần đạo và quang minh huyền lực quá mức mãnh liệt. Hắn không ngừng dịch chuyển trên không trung Thương Vân Đại Lục, thực hiện hơn chục lần dịch chuyển không gian khoảng cách dài, hơn chục lần phóng thích quang minh, cuối cùng chiếu rọi quang minh huyền quang khắp Thương Vân Đại Lục.

Kể cả vùng biển lân cận.

Làm xong chuyện này, trong lòng Vân Triệt nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Coi như là trả lại món nợ máu đầm đìa đã phạm phải ở nơi này năm đó.

Tuy rằng... bởi vì Luân Hồi Kính mà dòng thời gian của Thương Vân Đại Lục đã xảy ra thay đổi, “món nợ máu” này cũng được xóa đi, biến thành “chưa từng xảy ra”. Nhưng nó chỉ bị xóa đi ở Thương Vân Đại Lục, lại vĩnh viễn không thể nào bị xóa đi trong lòng Vân Triệt.

Tiếng huyền thú gầm thét rõ ràng đã yếu đi rất nhiều, hung khí lan tràn trong không khí rõ ràng đã rút đi. Sau này Thương Vân Đại Lục sẽ ra sao, Vân Triệt không cách nào đoán trước được. Nhưng mà, lần sau khi quay về đây thăm U Nhi, nói không chừng hắn còn có thể tinh lọc thêm một lần nữa.

Sau khi làm xong tất cả, Vân Triệt quay mặt về hướng tây, chuẩn bị rời đi.

Đúng lúc này, trước mắt hắn đột nhiên lóe lên ánh sáng đỏ, hiện ra bóng dáng linh hoạt tinh xảo của Hồng Nhi.

Nàng vừa ra đã ngáp một cái thật dài, vươn cái eo nhỏ nhắn:

- Oa... đói! Thật đói! Chủ nhân, người ta sắp chết đói rồi, còn không mau đưa đồ ăn cho người ta đi!

- Ục ục...

Nàng vừa nói xong, cái bụng liền rất đúng lúc kêu lên.

- Hồng Nhi...

Nhìn dáng vẻ vui tươi của nàng, nghe giọng nói linh hoạt kỳ ảo dễ nghe mà quá đỗi quen thuộc, trong lòng Vân Triệt dâng lên gợn sóng, hắn tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.

- Ngươi trở về là tốt rồi, ta còn tưởng rằng...

Hắn còn chưa nói xong lời nói động tình, Hồng Nhi đã “vụt” một tiếng thoát khỏi vòng tay hắn, hai tay nhỏ bé xoa bụng, bất mãn kêu lên:

- Hu... người ta sắp chết đói rồi, mà ngươi còn chỉ nghĩ đến ôm người ta... mau lấy đồ ăn ra đi! Nhanh lên nhanh lên nhanh lên nhanh lên đi!

- Hơ... được được được.

Vân Triệt vội vàng gật đầu, tay vừa lật, lấy ra mấy khối tử mạch thần tinh nhỏ, nhưng không đợi hắn đưa cho Hồng Nhi, trước mắt đã lóe lên hồng quang, tử mạch thần tinh đã xuất hiện trong tay Hồng Nhi, bị nàng nhét vào miệng như kẹo đậu, cắn vang lên “rắc rắc”.

Tay Vân Triệt lại lật, lấy ra một thanh trường kiếm tỏa ra khí tức băng hàn... Lần này, ngay cả bóng kiếm Vân Triệt cũng không thấy rõ, đã bị Hồng Nhi dùng tốc độ nhanh đến dọa người đoạt lấy, răng khểnh nhọn hoắt cắn lên lưỡi kiếm, vang lên từng tiếng rắc rắc, thân kiếm vốn băng hàn không tỳ vết đã có thêm một vết khuyết lớn hệt như dấu răng.

Vân Triệt đã sớm quen với cảnh này, nếu là người khác, đoán chừng đều sẽ bị cảnh tượng trước mắt dọa cho rớt cằm.

Hồng Nhi ôm thanh băng kiếm điên cuồng gặm nhấm, khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc và thỏa mãn, không hề nhắc đến chuyện nàng đã “yên lặng” trong khoảng thời gian này. Vân Triệt đứng bên cạnh, yên lặng nhìn nàng, vẫn luôn đợi nàng ăn hết cả thanh kiếm, thỏa mãn vỗ vỗ bụng nhỏ không hề phồng lên, mới mỉm cười nói:

- Hồng Nhi, trong khoảng thời gian này ngươi đều đang ngủ sao?

Hồng Nhi ợ một tiếng no nê, tinh thần phấn chấn nói:

- Đương nhiên rồi. Hồng Nhi thích nhất chính là ngủ.

Vân Triệt trợn mắt:

- Ờ... ngươi sẽ không phải quên mất... chuyện đã xảy ra trước đó chứ?

Hồng Nhi chớp chớp đôi mắt màu son:

- Hả? Chủ nhân đang nói gì vậy? Thật khó hiểu.

- Chính là... ở Tinh Thần Giới, ta bị người ta giết chết, ngươi cũng theo đó... hả, ngươi đều quên hết rồi sao?

Vân Triệt thử dò hỏi. Sau khi Hòa Lăng “tỉnh lại”, trong cơn kích động và sợ hãi đã ôm hắn khóc lớn một trận, còn Hồng Nhi... Nàng lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra!

Đầu Hồng Nhi nghiêng sang, cười tủm tỉm nói:

- À, đương nhiên là không quên rồi, người ta cũng không phải ngốc nghếch giống như chủ nhân. Nhưng mà bây giờ chủ nhân vẫn ổn, Hồng Nhi cũng vẫn ổn, còn có đồ ăn ngon, cho nên chuyện đó không còn quan trọng nữa, vì sao chủ nhân lại muốn nhắc tới chứ?

“~!@#$%...” Lúc này Vân Triệt mới nhớ ra, lối suy nghĩ của Hồng Nhi trước giờ đều không giống người bình thường, hắn nhếch miệng, bất lực nói:

- Vậy ngày đó ngươi khóc lóc nói, chỉ cần chủ nhân ta có thể bình an vô sự, sau này ngươi sẽ ngoan ngoãn, cái gì cũng nghe lời ta, không bao giờ tùy hứng và nóng nảy lung tung nữa... Ừm, ngươi chắc chắn không quên những lời này chứ?

Hồng Nhi cắn cắn ngón tay, sau đó cong cong đôi mày nhỏ:

- Chài? Bởi vì vừa rồi đói quá, cho nên hoàn toàn quên mất rồi, hi hi.

- Ta... đã... biết... mà.

Vân Triệt bất lực nghiến răng.

Hồng Nhi vẫn duy trì đôi mày cong cong, gò má phấn nộn ửng lên một rặng mây hồng như thuở ban đầu:

- Đúng rồi, còn có một bí mật muốn nói cho chủ nhân, sau khi ngủ một giấc thật dài, hình như Hồng Nhi thích chủ nhân hơn rồi đó.

Thân thể nàng đột nhiên bay lên trước, dùng đôi môi vừa mới ăn kiếm nhưng lại mềm mại lạ thường, hôn mạnh lên gò má Vân Triệt, sau đó trong tiếng cười vui vẻ hóa thành một luồng hồng quang, biến mất trong kiếm ấn trên mu bàn tay của Vân Triệt.

“...” Vân Triệt bất giác đưa tay sờ lên má mình, sau đó lắc đầu cười:

- Nha đầu này, học đâu ra cái thói này...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!