Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1402: CHƯƠNG 1400: THẦN TỬ VÀO ĐỜI

Hắn đến Thương Vân đại lục vốn có hai mục đích, thứ nhất là thăm U Nhi, thứ hai là thử tìm hiểu nguyên nhân huyền thú náo động.

Về vế đầu, hắn không những gặp được U Nhi mà còn nhận được một bất ngờ cực lớn.

Còn vế sau lại khiến hắn càng thêm chắc chắn, nguyên nhân huyền thú náo động không phải do ma khí tràn ra từ Tuyệt Vân vực sâu.

Tất cả mọi khả năng đều chỉ về một nơi duy nhất...

Trở lại Thiên Huyền đại lục, vì Hồng Nhi đã quay về, tâm trạng của Vân Triệt tốt hơn trước rất nhiều. Hắn đứng trên không trung Thương Vân đại lục, thần thức lan tỏa, nhanh chóng khóa chặt khí tức của từng người, sau đó chân mày hắn nhướng lên, khóe miệng khẽ nhếch, bay thẳng về một hướng.

Lưu Vân thành, Tiêu Môn.

Phần lớn thời gian, Vân Triệt đều ở lại Tiêu Môn, nguyên nhân quan trọng nhất là Tiêu Liệt quyến luyến nơi này, Tiêu Linh Tịch tự nhiên cũng bầu bạn bên cạnh.

Vân Triệt vốn định đưa một giọt Sinh Mệnh Thần Thủy cho Tiêu Liệt, để ông có được lực lượng vô địch và tuổi thọ vĩnh hằng. Đối mặt với sự cám dỗ mà ngay cả cường giả đỉnh cấp của Thần Giới cũng không tài nào kháng cự nổi, vậy mà ông lại kiên quyết từ chối. Cuối cùng, ông nói với Vân Triệt:

- Nếu nhất định phải để lại cho ta... vậy hãy để ta giữ nó cho Vĩnh An.

Vân Triệt không khuyên nữa, cũng trịnh trọng cam đoan với ông, đợi Tiêu Vĩnh An trưởng thành, sẽ tự mình cho Vĩnh An uống giọt Sinh Mệnh Thần Thủy này.

Đối với Vân Triệt mà nói, đây không chỉ vì Tiêu Liệt, mà còn là một chút báo đáp đối với cả gia đình họ.

Trở lại Tiêu Môn, Vân Triệt đưa mắt nhìn Tiêu Linh Tịch. Nàng vẫn một thân áo xanh đơn giản, sau khi nhờ Sinh Mệnh Thần Thủy mà một sớm bước vào Thần Đạo, ngoài khí tức ra thì dường như nàng cũng không có biến hóa gì quá lớn. Nàng trước sau vẫn không có sự theo đuổi quá mãnh liệt đối với huyền đạo. Những năm tháng thiếu nữ khổ tu cũng chỉ vì muốn bảo vệ một Vân Triệt gầy yếu khi xưa.

Nhìn bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại của Tiêu Linh Tịch, trong đầu hiện lên thân thể ngọc ngà còn sáng trong hơn cả mỹ ngọc của nàng, yết hầu Vân Triệt khẽ động, sau đó đột nhiên từ trên không trung lao xuống, trong tiếng thét kinh hãi “A” của Tiêu Linh Tịch, hắn ôm ghì lấy nàng.

- Tiểu... Tiểu Triệt...

Đôi mắt nàng hoảng loạn, luống cuống không biết làm sao.

Vân Triệt cười một tiếng đầy tà khí, ôm nàng đi thẳng vào trong phòng:

- Hà hà hà... lúc trước huyền lực của ta mất hết, thân thể mới xảy ra trục trặc kỳ quái. Hôm nay... nàng đừng hòng trốn thoát.

Rầm!

Cửa phòng bị đóng chặt lại, bên trong vang lên tiếng váy áo bị xé toạc thô bạo, cùng với tiếng rên rỉ vừa e lệ vừa khẩn trương của Tiêu Linh Tịch...

Mười giây sau, Vân Triệt lảo đảo bước ra, gương mặt đen như đít nồi. Hắn ngửa đầu nhìn trời cao, thở ra một hơi thật sâu.

...

...

Thời gian trôi đi, kể từ lúc Vân Triệt trở lại Lam Cực Tinh đã trôi qua trọn vẹn hai năm. Ở Thần Giới, tên tuổi của hắn không những không phai nhạt, mà ngược lại còn thường xuyên được nhắc đến vì một đại sự kiện thu hút toàn bộ sự chú ý của Đông Thần Vực.

Trụ Thiên Thần Cảnh đóng chặt ba năm... cuối cùng đã mở ra.

Những Thiên Tuyển Chi Tử mang theo niềm hy vọng của cả Đông Thần Vực ba năm trước đã một lần nữa trở về mảnh đất Đông Thần Vực, cũng trở về trong ánh mắt dõi theo của vô số người.

Ba năm trước, bọn họ nằm trong nhóm một ngàn người trẻ tuổi, không ai không phải là thiên tài kiêu hãnh đứng trên vạn người.

Mà sau khi trải qua ba ngàn năm ở Trụ Thiên, không còn nghi ngờ gì nữa, mỗi một người bọn họ đều đã thoát thai hoán cốt. Nhất là nhóm “Thần Tử” từng gây chấn động thế gian, mỗi người đều đang trông ngóng mong chờ xem khi họ một lần nữa lâm thế, sẽ tỏa ra thần quang rực rỡ đến nhường nào.

Mà kết quả họ mang lại khiến cho cả Đông Thần Vực triệt để chấn động và sôi trào.

Đó không phải là sự thất vọng, mà là vô số tiếng gầm rú không dám tin... Một ngày này, trên bầu trời Đông Thần Vực rộng lớn, vì làn sóng âm thanh quá mức đáng sợ đã tạo thành những cơn gió lốc kéo dài không dứt.

Long Thần Giới, Luân Hồi Cấm Địa.

Vân Triệt rời khỏi nơi này cũng đã qua hai năm.

- Mẫu thân, mẫu thân, con đã học được “chủng tộc” là gì rồi. Chủng tộc của chúng ta thật sự lợi hại nhất sao?

Giọng nói non nớt càng thêm trong trẻo dễ nghe, không còn vẻ ngô nghê như trong quá khứ, khiến không ít chim chóc cũng cất tiếng hót họa theo. Thần Hi đáp lại:

- Ở thời đại hiện nay, rồng là chúa tể của vạn linh, mà Long Thần chúng ta là vương tộc của long tộc, cho nên đúng là chủng tộc mạnh nhất trên thế gian này.

- Vậy... phụ thân nhất định rất lợi hại, đúng không?

Thần Hi mỉm cười lắc đầu:

- Phụ thân của con không thuộc tộc Long Thần, mà là nhân loại. Nhưng hắn có tư cách được xưng là Long Thần hơn bất cứ long tộc nào ngoài chúng ta.

- Hả? Mẫu thân, hình như con không hiểu lời người nói chút nào.

- Bây giờ con không cần phải hiểu, chờ sau khi con lớn lên sẽ hiểu được.

Giọng nói non nớt toát ra vẻ mong mỏi:

- Ưm, lại là sau khi lớn lên. Còn có bảy năm nữa, thật là dài quá đi, một chút cũng không nhanh như mẫu thân nói. Hơn nữa, đã lâu như vậy rồi, phụ thân vẫn chưa từng xuất hiện. Mẫu thân, phụ thân có “yêu” người không ạ?

Tiên nhan của Thần Hi hơi lộ vẻ ngạc nhiên, dường như rất kinh ngạc vì bé lại nhanh chóng lý giải được chữ này như vậy, còn nói ra một câu như thế. Sau một thoáng do dự, nàng nhẹ nhàng nói:

- Con biết hàm nghĩa của chữ “yêu” này sao?

Bên tai Thần Hi vang lên tiếng cười đáng yêu:

- Hì hì, con vừa mới học được đó. Con biết hai người phải yêu đối phương mới có thể trở thành phu thê, mới có tiểu bảo bảo, mới có thể trở thành phụ thân mẫu thân. Mẫu thân và phụ thân cũng nhất định là như vậy, đúng không?

Thần Hi lại nở nụ cười, lắc lắc đầu:

- Trong phàm trần, phần lớn đều như thế. Nhưng ta và phụ thân con lại không giống, chúng ta không phải là phu thê, cũng không yêu nhau như con lý giải, kể cả con cũng là một sự ngoài ý muốn tốt đẹp. Giữa chúng ta... có lẽ nên xem là một cuộc trao đổi.

- Hả?

Tiếng kêu kinh ngạc lại vang lên, bé lại một lần nữa không hiểu lời mẫu thân nói.

Thần Hi khẽ nói:

- Phụ thân của con là người đặc biệt nhất trên thế giới này. Mẫu thân vốn sẽ bị vây ở đây rất lâu rất lâu, nhưng vì phụ thân của con, chỉ còn bảy năm ngắn ngủi nữa, ta liền có thể rời khỏi nơi này, cũng sinh ra con. Mà ta mang đến cho phụ thân con là lực lượng càng cường đại hơn.

Đương nhiên, nàng rất rõ ràng, Vân Triệt cực kỳ mê luyến thân thể của nàng, đây càng là mong muốn của hắn hơn cả lực lượng... chỉ là nàng không có cách nào nói ra lời này.

Nàng đúng là đã lợi dụng Vân Triệt, cho nên cũng cho hắn sự đền đáp mà mình có thể cho.

- Vậy... mẫu thân có thể mang con đi tìm phụ thân không?

Giọng nói non nớt nhỏ đi, mang theo một chút thấp thỏm.

Ánh mắt của Thần Hi dịu xuống, yêu thương nói:

- Đương nhiên, đây là mẫu thân đã hứa với con. Tuy rằng hiện giờ mẫu thân không biết hắn ở phương nào, nhưng hắn nhất định còn sống, chờ chúng ta đi tìm hắn.

- Phụ thân không yêu mẫu thân, vậy phụ thân... sẽ yêu con chứ?

Giọng nói càng nhỏ đi vài phần, mang theo nỗi lo lắng không nên có ở độ tuổi này của bé.

Nghĩ đến Vân Triệt ngày ấy dù chết cũng muốn đi đến Tinh Thần Giới, Thần Hi nhẹ nhàng nói:

- Đương nhiên sẽ. Hắn sẽ nguyện ý liều mạng vì con, cho dù phải trở thành kẻ địch của cả thế giới. Bởi vì con không chỉ là nữ nhi của mẫu thân, mà cũng là nữ nhi của hắn.

Giọng nói nhẹ nhàng quẩn quanh trong hoa cốc ở Luân Hồi Cấm Địa, sau đó rất nhanh im bặt, bởi vì một vị khách quen thuộc với từng ngọn cỏ cành hoa nơi đây đã ghé thăm.

Một trận gió nhẹ thổi qua, trên người Thần Hi đã hiện lên bạch quang như mộng ảo. Rất nhanh, Long Hoàng từ trên trời giáng xuống, đứng ở trước mặt Thần Hi, lộ ra nụ cười chỉ dành riêng cho nơi này.

Ánh mắt khẽ lướt qua mặt hắn, Thần Hi chậm rãi nói:

- Một thân phong trần, xem ra vừa từ Đông Thần Vực trở về, lại xảy ra đại sự rồi.

Long Hoàng gật đầu nói:

- Thật sự là đại sự. Ba năm trước, một ngàn người trẻ tuổi được lựa chọn thông qua Đại Hội Huyền Thần đã hoàn thành tu luyện ở Trụ Thiên Thần Cảnh, toàn bộ xuất thế.

Thần Hi nói:

- Về thời gian thì đúng là đã đến lúc. Kết quả thế nào?

Ba ngàn năm ở Trụ Thiên Thần Cảnh... đây tuyệt đối không chỉ là đại sự của Đông Thần Vực, mà toàn bộ Thần Giới đều chú ý.

Câu nói này của Long Hoàng cũng đang nói ra kết quả ngay cả hắn đều rất bất ngờ:

- Kết quả cực kỳ ngoài dự đoán của mọi người. Tu thành trọn vẹn mười chín vị Thần Chủ! Những người khác, có hơn bảy trăm Thần Quân, số người còn lại ở cảnh giới Thần Vương không cách nào đột phá chỉ có chưa đến hai trăm người.

Những con số Long Hoàng nói ra, tuyệt đối là hãi thế kinh người. Thân là chí tôn Hỗn Độn, khi lần đầu nghe được hắn cũng có phần chấn động kịch liệt.

Nhưng mà phản ứng của Thần Hi lại rất bình thản, dường như không hề bất ngờ:

- Đó là thế giới của Trụ Thiên Châu. Ba ngàn năm ở Trụ Thiên Thần Cảnh, cũng không chỉ đơn thuần là chênh lệch thời gian ba ngàn năm.

- Cấp bậc khí tức của Trụ Thiên Thần Cảnh cực cao, so với Thần Giới cũng giống như khác biệt giữa hạ giới và Thần Giới, cho nên việc tăng lên huyền lực và đột phá bình cảnh ở trong Trụ Thiên Thần Cảnh đều dễ dàng hơn bên ngoài rất nhiều.

Giọng Thần Hi khẽ ngừng lại, nghĩ tới điều gì đó, than nhẹ một tiếng:

- Xem ra, Trụ Thiên Châu thật sự đã dốc hết thần lực.

- Thần lực độc nhất như vậy, ở bất kỳ tinh giới nào cũng sẽ chỉ dùng cho bản thân, tuyệt đối không nguyện ý chia cho người ngoài một chút nào. Dùng cho người khác mà không giữ lại chút sức lực nào, ba phương Thần Vực, cũng chỉ có Trụ Thiên Thần Giới mới có tấm lòng này.

Điểm này, Long Hoàng cũng vô cùng tán thành:

- Đúng vậy, nhưng cho dù chiến lực của thế hệ mới vượt xa dự đoán, cũng còn kém xa lực lượng mà kiếp nạn Tà Anh đã tiêu hao. Nếu như Kiếp Nạn Phi Hồng mà Đông Thần Vực lo lắng thật sự bùng nổ, e rằng... cũng chỉ như muối bỏ biển.

Ánh mắt Thần Hi chuyển qua, nhẹ nhàng nói:

- Có lẽ, hành động lần này của Trụ Thiên Thần Giới chính là đang mong chờ có thể tạo ra một nhân vật đủ sức làm nên kỳ tích, ví dụ như... Vân Triệt.

Câu nói này khiến ánh mắt Long Hoàng chấn động, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Ngươi nói không sai.

Đúng vậy, Vân Triệt xứng với hai chữ “kỳ tích”, nhưng đáng tiếc, chỉ có hắn là không thể tiến vào Trụ Thiên Thần Cảnh, còn táng thân dưới kiếp nạn Tà Anh.

- Trong những người đó, tu vi của người cao nhất là cảnh giới nào?

Thần Hi hỏi.

- Thần Chủ cấp bảy.

Long Hoàng trả lời.

- ...!

Thần Hi lập tức liếc mắt, trong đôi mắt đẹp dưới lớp bạch quang rõ ràng lóe lên vẻ kinh ngạc sâu sắc.

Long Hoàng không hề bất ngờ trước phản ứng của Thần Hi:

- Ngươi không nghe lầm. Thật sự là Thần Chủ cấp bảy... ngoài truyền thừa đặc thù của Vương Giới, một Thần Chủ cấp bảy ba ngàn tuổi, quả nhiên là từ xưa đến nay chưa từng có. Hơn nữa... là hai người.

Thần Hi: “...”

Long Hoàng tiếp tục nói:

- Hiện giờ, Đông Thần Vực vì chuyện này mà sôi trào không ngớt. Năm đó khi ta đến Đông Thần Vực xem trận chiến Đại Hội Huyền Thần, Trụ Thiên đã từng nói, thế hệ này của Đông Thần Vực xuất hiện rất nhiều quái tài phá vỡ lịch sử, rất có thể là “ứng kiếp mà sinh”.

- Rất nhiều lời nói khác của hắn cũng đều cho ta một cảm giác, trong nhận thức của hắn “Kiếp Nạn Phi Hồng” không phải là “khả năng”, mà là “tất nhiên”. Hơn nữa kiếp nạn Tà Anh đã bùng nổ... Có lẽ bốn chữ “ứng kiếp mà sinh” mà Trụ Thiên nói cũng không phải là vô căn cứ.

Thần Hi khẽ nói:

- Nếu như ngày đó thật sự đến, nhớ phải toàn lực trợ giúp Đông Thần Vực, tuyệt đối không thể đứng nhìn lửa cháy.

Long Hoàng gật đầu, sau đó nhìn Thần Hi, vô cùng trịnh trọng nói:

- Ta đã rõ. Ngươi yên tâm, cho dù tương lai phát sinh chuyện gì, cho dù kiếp nạn thật sự lan đến Tây Thần Vực, ta cũng tuyệt đối không để cho bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến sự an bình nơi này.

Thần Hi không đáp lại, thản nhiên nói:

- Đông Thần Vực liên tiếp xảy ra đại sự, ngươi cũng không thể yên lòng. Thân là Long Hoàng, lúc này nên lấy đại sự làm trọng, trước khi tất cả yên ổn, đừng thường xuyên đến đây.

- Ngươi đi đi.

- Ừm.

Long Hoàng gật đầu, thân là hoàng của Long Thần, chí tôn Hỗn Độn, nhưng ở trước mặt Thần Hi lại như hậu bối đang nghe lời chỉ dạy.

Hắn xoay người chuẩn bị rời đi... Nhưng ngay khi huyền khí của hắn hơi động, sắp sửa bay lên, long mục đột nhiên nheo lại, bất ngờ quay đầu:

- Kẻ nào đó

❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!