Theo tiếng gầm nhẹ của Long Hoàng, thần thức bàng bạc vô biên lập tức phóng thích, bao trùm toàn bộ Luân Hồi Cấm Địa. Trong nháy mắt, gió ngừng thổi, không gian ngưng đọng, vạn vật lặng im. Cỏ cây thôi lay động, ong bướm chim chóc đang bay lượn, thậm chí từng hạt bụi phiêu lãng đều khựng lại giữa không trung, bất động.
“...” Thần Hi liếc mắt, thầm nghĩ: “Đúng là không nghe lời.” Nàng không nỡ trách cứ, chỉ khẽ thở dài:
- Nơi này không có người khác.
Long Hoàng nhíu mày:
- Không, nơi này quả thật có khí tức của kẻ khác. Kẻ nào to gan như vậy, dám tự tiện xông vào Luân Hồi Cấm Địa! Chỉ riêng tội này, đã đáng tru di cửu tộc!
Thần Hi chậm rãi nói:
- Ngươi đừng tìm nữa. Nơi này đúng là không có người khác, khí tức mà ngươi cảm nhận được là hài tử trong bụng ta.
Long Hoàng là bậc nhân vật nào, khi ở Luân Hồi Cấm Địa, tinh thần hắn luôn trong trạng thái thả lỏng và không phòng bị nhất, cũng không chủ động phóng thích thần thức.
Mà một khi hắn toàn lực phóng thích thần thức, không có bất cứ thứ gì có thể giấu giếm được linh giác của hắn. Cho nên, Thần Hi cũng không cần giấu giếm nữa.
“...” Tựa như một cây búa tạ vạn quân nện thẳng vào đầu, tâm trí Long Hoàng “ong” lên một tiếng. Lần đầu tiên trong đời, hắn tin chắc rằng thính giác của mình đã xuất hiện sai lầm hoang đường:
- Ngươi... vừa nói cái gì?
- Khí tức mà ngươi phát hiện là hài tử trong bụng ta.
Thần Hi bình thản lặp lại, nàng liếc nhìn Long Hoàng, giọng nói chậm lại:
- Với năng lực của ngươi, vừa rồi chắc đã nhận ra, vì sao không muốn tin tưởng?
“...”
“......”
“......”
Thế giới chìm vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Thần thức bao phủ Luân Hồi Cấm Địa bỗng run rẩy kịch liệt như bị cuồng phong cuốn vào. Long Hoàng đứng sững tại chỗ, hai tròng mắt như quả bóng liên tục bị thổi phồng rồi xì hơi, co rút và giãn nở với biên độ kinh hoàng.
Phản ứng của hắn khiến Thần Hi khẽ nhíu mày, thất vọng lắc đầu:
- Long Hoàng, ta đã dạy ngươi không biết bao nhiêu lần, là đế vương của long tộc, là chí tôn đương thời, ngươi là người không được phép rối loạn tâm tình nhất. Bất kể ở đâu, bất kể trong tình cảnh nào, ngươi cũng không thể quên mình là “Long Hoàng”.
“...” Long Hoàng vẫn bất động như người mất hồn. Có lẽ hắn đã nghe rõ lời Thần Hi, đôi long mục co rút kịch liệt cuối cùng cũng khôi phục một chút tiêu cự, nhưng lại ánh lên vẻ hỗn loạn tột cùng. Không một ai có thể tin nổi ánh mắt như vậy lại xuất hiện trên người Long Hoàng. Hắn bước lên một bước, thân thể lảo đảo:
- Là ai... là... ai! Là... hài tử của ai!!
Giọng hắn khàn đặc như giấy ráp cọ xát, mỗi một chữ thốt ra, mặt đất dưới chân lại nứt toác một đường sâu hoắm.
“...” Thần Hi không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Nàng không muốn để Long Hoàng biết chuyện này chính là vì lo lắng khoảnh khắc này... Mà biểu hiện của Long Hoàng còn tệ hơn cả dự tính của nàng.
Coi như là nghiệt do ta tự gây ra đi... nàng âm thầm lắc đầu.
Tâm trí Long Hoàng hỗn loạn như trời sập, nhưng ít ra vẫn còn giữ được năng lực suy xét cơ bản nhất. Tính tình Thần Hi vô cùng đạm bạc, không muốn tiếp xúc với người đời, ngay cả chính hắn, mỗi lần đến đây cũng chỉ ở lại một lát rồi lập tức rời đi... Mấy năm gần đây, thậm chí gần trăm năm... ngàn năm... vạn năm... mười vạn năm... Luân Hồi Cấm Địa này, ngoài hắn ra, chỉ có một nam tử duy nhất từng bước vào.
Vân Triệt!
- Vân... Triệt... Vân... Triệt!?
Cái tên này gầm lên từ trong miệng hắn, đôi long mục không còn co rút nữa mà trợn trừng đến cực đại:
- Không... không thể nào... không thể nào... tuyệt đối không thể nào... không... chính là hắn... là hắn... không không... không phải... không...
Ngoài hắn ra, Vân Triệt là nam tử duy nhất từng đến nơi này, còn ở lại suốt một năm. Vân Triệt là khả năng duy nhất... nhưng mà, sao Long Hoàng có thể tin, làm sao có thể chấp nhận!?
Lúc trước, khi biết Thần Hi chứa chấp Vân Triệt, tuy hắn kinh ngạc nhưng cũng nhanh chóng thấy bình thường, bởi vì Vân Triệt là người phi phàm, nhất là khí tức Long Thần cực kỳ đặc thù trên người hắn khiến Thần Hi nguyện ý cứu giúp cũng không phải chuyện khó lý giải.
Nhưng dù thế nào... dù thế nào hắn cũng không thể tưởng tượng nổi...
Nàng là Thần Hi, là thần nữ duy nhất trên đời, là ân nhân muôn đời của Long Thần tộc, là nữ tử mà tất cả Thần Đế đều không dám mơ tưởng, là người mà Long Hoàng hắn cũng không xứng chạm vào.
Còn Vân Triệt... chỉ là một tiểu bối có chút đặc biệt mà thôi... sao có thể... sao có thể!!
Thần Hi quay đi, không nhìn dáng vẻ thảm hại của hắn nữa, nói thẳng:
- Con bé thật sự là hài tử của ta và Vân Triệt. Ba mươi tháng trước, ta đã có nó với Vân Triệt. Chỉ là vận mệnh của ta bị trói buộc, không cách nào rời đi, con bé cũng không cách nào sinh ra. Còn bảy năm nữa, ta sẽ có thể thoát khỏi trói buộc, rời khỏi nơi này, con bé cũng sẽ thuận lợi chào đời.
Ong...
Thân thể Long Hoàng chấn động... những lời bên tai là chính miệng Thần Hi thừa nhận.
Ánh mắt hắn hoàn toàn đông cứng, đôi long mục nổ tung vô số tơ máu, gương mặt vốn vĩnh viễn uy nghiêm trong phút chốc lại vặn vẹo như ác quỷ:
- Không... không thể nào... là giả... sao có thể có chuyện như vậy... sao có thể có chuyện như vậy...
- Thần Hi... ngươi là Thần Hi... Vân Triệt hắn làm sao có thể... làm sao có thể!!
Thần Hi cuối cùng cũng nhíu mày:
- Long Hoàng! Ngươi thất thố rồi.
Trước kia, chỉ một lời trách nhẹ của Thần Hi cũng đủ khiến Long Hoàng lập tức trấn tĩnh, nhưng lần này hắn lại càng thêm điên cuồng:
- Giả... tất cả đều là giả, sao ngươi có thể cùng với Vân Triệt...
Trong lòng Thần Hi càng thêm thất vọng, khẽ trách một tiếng, đã gọi thẳng tên riêng rất hiếm khi dùng:
- Long Bạch! Đây là tư thái của một Long Hoàng sao? Đây là tâm cảnh mà ngươi đã tôi luyện suốt ba mươi vạn năm ư?
Giọng Thần Hi vẫn ôn hòa, nhưng mang theo sự lạnh nhạt sâu sắc:
- Ngươi nghe cho rõ đây, ta là Thần Hi. Ta muốn làm gì, muốn đi đâu, muốn trao thân cho ai, muốn sinh con với ai đều là ý nguyện của ta! Không liên quan đến bất kỳ ai khác, càng không liên quan gì đến ngươi!
Long Hoàng lập tức cứng đờ.
- Mười vạn năm trước, hai mươi vạn năm trước, ba mươi vạn năm trước... từ năm đầu tiên ngươi nảy sinh vọng niệm với ta, ta đã bảo ngươi phải vĩnh viễn dập tắt ý nghĩ xằng bậy đó! Trong mắt ta, ngươi cũng như tất cả người của Long Thần nhất mạch, đều là hậu bối ta cần quan tâm... Ta biết bao năm qua ngươi vẫn không chịu dứt bỏ vọng niệm, cho nên mới không muốn để ngươi biết chuyện này, lại không ngờ ngươi sẽ thất thố đến mức này!
- Nhớ kỹ cho ta, ngươi là đế vương của Long Thần nhất mạch, là chí tôn của hỗn độn hiện giờ, ngươi không có tư cách thất thố như thế!
Giọng Thần Hi ngừng lại, nàng thở dài một tiếng:
- Như vậy cũng tốt, ngươi cũng có thể triệt để cắt đứt vọng niệm vốn nên cắt đứt, tìm Long Hậu chân chính của ngươi, để kéo dài huyết mạch Long Thần.
Những lời của Thần Hi không khiến Long Hoàng tỉnh táo lại, tơ máu trong long mục càng lúc càng dày đặc, khí tức của hắn hỗn loạn đến không thể chịu nổi:
- Không... không không... vọng niệm... ta đã sớm không còn vọng niệm... bởi vì ta không xứng có... cho dù ta trở thành Long Hoàng, ta vẫn không xứng... Ta có thể thỉnh thoảng đến gần ngươi, nghe thấy giọng nói của ngươi đã là ân huệ lớn nhất của trời cao đối với ta...
Thần Hi: “...”
Giọng Long Hoàng từ run rẩy chuyển sang khàn đặc:
- Ta không dám hy vọng xa vời... ngay cả hy vọng được chạm vào vạt áo của ngươi cũng chưa từng dám có... bởi vì ta không xứng... trên đời này cũng không có ai xứng! Vân Triệt hắn... dựa vào cái gì... dựa vào cái gì... không... tất cả đều là giả... tất cả đều là giả!!
Thái độ của Long Hoàng như thế, không ai có thể tưởng tượng được.
Đúng vậy, như lời hắn nói, hắn chưa bao giờ dám có hy vọng xa vời đối với Thần Hi. Dù đã trở thành Long Hoàng, Thần Hi vẫn là người trong mộng mà hắn chỉ có thể ngưỡng vọng. Hắn và Thần Hi quen biết ba mươi vạn năm, hắn thân là Long Hoàng hơn hai mươi vạn năm, danh xưng Long Hoàng Long Hậu cũng đã tồn tại hai mươi vạn năm... Nhưng từ đầu đến cuối, hắn thật sự chưa từng chạm qua dù chỉ một lọn tóc, một góc áo của Thần Hi.
Mà trong những năm qua, là người duy nhất trên đời có thể vào Luân Hồi Cấm Địa, có thể nói chuyện ở khoảng cách gần với Thần Hi, hắn đã vô cùng thỏa mãn.
Hắn không hy vọng xa vời có thể được Thần Hi để mắt tới... hắn cũng biết, Thần Hi vĩnh viễn không thể ái mộ hắn, cũng không thể ái mộ bất cứ người nào đương thời.
Nhưng vì sao...
Nàng thế mà lại cùng với Vân Triệt... Một người vừa mới quen biết nàng, một kẻ tuổi đời còn không bằng một phần vạn của hắn, tu vi, xuất thân, địa vị, danh vọng... không có bất cứ một điểm nào có thể so sánh với hắn...
Còn có hài tử...
Thần Hi quay lưng về phía hắn, bình thản nói:
- Ta đã nói rồi, ta muốn thế nào, đều do ta quyết định, không liên quan gì đến ngươi. Ta và Vân Triệt xảy ra chuyện gì, là tự do của ta. Hắn có tư cách hay không, cũng do ý nguyện của ta, không hề liên quan gì đến ngươi, hay bất cứ ai.
Long Hoàng lắc đầu, dưới chân lảo đảo một cái, suýt nữa ngã xuống đất:
- Không... sao có thể không liên quan... Ngươi... là Long Hậu... ngươi là Long Hậu của ta! Toàn bộ Tây Thần Vực, khắp thiên hạ đều biết ngươi là Long Hậu của ta!!
Thần Hi khẽ nhắm mắt. Lời này của Long Hoàng không nghi ngờ gì đã cho thấy hắn hoàn toàn mất đi lý trí. Lắc đầu, Thần Hi thất vọng mà bất lực nói:
- Ngươi thật sự đã quên cái tên “Long Hậu” vốn từ đâu mà có rồi sao? Lúc đó ta không phản đối, chỉ vì muốn được thanh tịnh, càng vì nó vốn chẳng là gì đối với ta... Điểm này, trong lòng ngươi nên rõ ràng nhất, hà cớ gì phải tự lừa mình dối người.
Nhưng mà, nếu như nàng biết trước trên đời sẽ xuất hiện một người như Vân Triệt, có lẽ đã không có cái gọi là “chẳng là gì”.
Long Hoàng đương nhiên rõ hơn bất cứ ai danh hiệu “Long Hậu” này vốn từ đâu mà có. Hắn càng rõ ràng hơn, hai chữ “Long Hậu” là vinh hạnh cao nhất mà một nữ tử trên đời có thể có được, nhưng đối với Thần Hi mà nói, nó thật sự chỉ là một danh hiệu chẳng đáng bận tâm. Mà danh hiệu này có thể khiến người đời không dám quấy rầy Luân Hồi Cấm Địa nơi nàng ở, cho nên, nàng cũng không từ chối.
Nhưng đó là đối với Thần Hi mà nói.
Còn Long Hoàng lại dùng tốc độ nhanh nhất truyền danh hiệu này khắp Tây Thần Vực, thậm chí toàn bộ Thần Giới, hận không thể để cả thiên hạ đều biết Thần Hi là Long Hậu của hắn... Hắn biết điều đó vĩnh viễn không thể, trong lòng chưa từng có hy vọng xa vời, lại dùng chút chấp thuận như ban ơn này để dệt nên cho mình một ảo mộng hèn mọn.
Nhưng mà, cho dù là ảo mộng hèn mọn, cũng sắp hoàn toàn tan biến.
Từ khi Thần Hi cứu hắn khỏi tuyệt cảnh thập tử nhất sinh đến nay, đã trọn vẹn ba mươi vạn năm... ba mươi vạn năm biết rõ là vô vọng nhưng vẫn không chịu buông bỏ chấp niệm, không biết nên oán mình hay oán trời... hay là oán Vân Triệt.
Thần Hi nhắm chặt mắt đẹp, khí tức như mây đen u ám:
- Chuyện này ta không muốn nói nhiều nữa. Thời gian tới, ngươi đừng đến Đông Thần Vực, cũng đừng tới đây nữa. Điều ngươi cần nhất bây giờ là tĩnh tâm. Đây có lẽ sẽ là một cơ hội tốt đối với ngươi.
- Năm đó, nếu ta biết trước trên đời này sẽ xuất hiện một người như Vân Triệt, ta nhất định sẽ không đồng ý với cái tên “Long Hậu”. Sau khi ta rời khỏi Long Thần Giới, tương lai có lẽ sẽ liên lụy đến thanh danh của ngươi, đây là lỗi của ta, ta sẽ bồi thường gấp bội cho Long Thần tộc các ngươi.
Nàng không muốn nợ bất cứ ai.
Đôi mắt Long Hoàng vẫn co rút, môi run rẩy, nhìn bóng lưng của Thần Hi, trong tâm hồn vang vọng những lời nói tràn đầy thất vọng của nàng... một sự thất vọng hoàn toàn đối với hậu bối. Hắn không còn cách nào nói ra được một câu.
Dù cho không có Vân Triệt, dù cho thêm bao nhiêu năm nữa, cho đến khi hắn chết già, cũng vẫn không thể nào được Thần Hi liếc mắt một lần.
Nhưng mà, hắn vẫn chưa từng vụng trộm hy vọng, bởi hắn tin tưởng vững chắc rằng trên đời này không có bất cứ ai xứng đôi với nàng.
Lòng ghen tị tựa như rắn độc, có thể cắn nát cả lý trí lẫn ý chí cứng cỏi nhất, thậm chí nuốt chửng cả tôn nghiêm và thiện niệm.
Bởi vì đó là ma quỷ đáng sợ nhất trên đời.
Nhất là... lòng ghen tị được hun đúc từ chấp niệm của trọn vẹn ba mươi vạn năm.
Long Hoàng cuối cùng cũng cất bước, nhưng không bay lên mà đi từng bước một. Mỗi bước chân đều khiến mặt đất run rẩy dữ dội... Đây không nghi ngờ gì là những bước chân nặng nề nhất trong cả cuộc đời Long Hoàng.
Long Hoàng, cái tên của chí tôn hỗn độn, luận về sự cứng cỏi trong tâm cảnh, hắn không thể nghi ngờ là hạng nhất đương thời, không ai có thể bì. Nhưng giờ phút này, trong tâm hồn hắn lại có một con ma quỷ đang giãy giụa tàn sát, gào thét... Cũng đang trong tiếng gầm điên cuồng cắn nát tất cả ý niệm của hắn...
Cuối cùng, ngay cả trong đôi long mục của hắn cũng hiện lên hai bóng ma quỷ... cho đến khi che khuất tất cả ý chí.
Hắn đột nhiên xoay người, thế giới của Luân Hồi Cấm Địa đột nhiên vang lên một tiếng rồng ngâm tuyệt vọng méo mó... một luồng long ảnh huyền quang tựa như đến từ vực sâu bắn ra, đánh thẳng vào bụng Thần Hi.