Lực lượng của Long Hoàng, đương thời không ai sánh bằng... huống chi là một đòn đột ngột tung ra trong cơn hỗn loạn mất trí.
Mặc dù chỉ là một luồng huyền quang mang hình rồng, nhưng khoảnh khắc nó được đánh ra, toàn bộ Luân Hồi Cấm Địa lập tức chìm vào u tối, không gian, âm thanh, ánh sáng đều bị thứ lực lượng quá mức khủng bố này nuốt chửng. Nơi huyền quang nhắm tới, chính là bụng của Thần Hi... nơi đang mang thai nhi của nàng và Vân Triệt.
Thần Hi là người hiểu rõ nhất nỗi si niệm của Long Hoàng trong những năm qua.
Nàng cũng là người quen thuộc nhất với con đường cả đời và tính cách của hắn.
Hắn có thiên phú cao nhất tộc Long Hoàng, có đủ hùng tâm và chính khí. Sau khi trở thành Long Hoàng, hắn uy chấn thiên hạ nhưng chưa bao giờ đánh mất bản tâm. Hắn sở hữu lực lượng mạnh nhất đương thời, đứng ở đỉnh cao nhất của thế gian, nhưng chưa bao giờ ỷ mạnh hiếp yếu. Mỗi khi Thần Giới có đại sự, hắn luôn đứng ra gánh vác trách nhiệm của mình.
Tất cả những điều này, một nguyên nhân quan trọng nhất, chính là nhờ sự dạy bảo và dẫn dắt của Thần Hi bấy lâu nay. Cũng bởi vì có một Long Hoàng như vậy, tộc Long Thần mới có thể đứng trên đỉnh vạn giới của Thần Vực hơn mười vạn năm, không chỉ về thực lực, mà uy danh lại càng không thể lay chuyển.
Còn một nguyên nhân khác, đó là trong mấy chục vạn năm, Thần Hi không ngừng ban tặng, và cũng chỉ ban tặng cho tộc Long Thần Sinh Mệnh Thần Thủy và Long Hi Ngọc Dịch, khiến cho mỗi một thế hệ của tộc Long Thần đều xuất hiện những thiên tài mà các tinh giới và chủng tộc khác không tài nào sánh bằng.
Thế nhưng...
Trên thế giới này, không một ai có thể thực sự thấu hiểu hoàn toàn một người khác. Bởi vì trên đời này, chưa từng có ai có thể thực sự thấu hiểu chính bản thân mình. Không một ai biết được, một khi mặt tối mà bản thân vẫn luôn chôn sâu dưới đáy lòng, một mặt tối mà ngay cả chính mình cũng không biết đến sự tồn tại của nó bị kích động... sẽ trở nên đáng sợ đến nhường nào.
Thần Hi đã nghĩ đến việc Long Hoàng sẽ có phản ứng mất kiểm soát, tuy rằng sự mất kiểm soát này đã mãnh liệt đến mức gần như điên loạn, nhưng nàng cũng không quá kinh ngạc, trong lòng thất vọng nhiều hơn, thậm chí còn có chút áy náy... dù sao năm đó nàng chấp nhận danh phận “Long Hậu” là sự thật, bằng không, nỗi đau của hắn có lẽ đã vơi đi phần nào.
Nhưng nàng nằm mơ cũng không thể ngờ rằng, Long Hoàng sẽ ra tay với mình.
Nàng đang mang thai, khí tức vốn yếu hơn bình thường, lại hoàn toàn không chút đề phòng, mà Long Hoàng chỉ cách nàng vỏn vẹn mười mấy bước chân... Đối với một cường giả cấp bậc như Long Hoàng, khoảng cách này gần như không tồn tại.
Tiên nhan Thần Hi đột biến... nàng còn chưa kịp phóng thích Quang Minh huyền lực đã bị long thần huyền khí đánh thẳng vào bụng.
Rầm!
Trong nháy mắt đó, tất cả thần hoa dị thảo, chim chóc bướm lượn... của Luân Hồi Cấm Địa, cả căn nhà trúc vốn chỉ thuộc về Thần Hi và Vân Triệt, tất cả đều bị hủy diệt thành tro bụi nhỏ nhất.
Toàn bộ không gian trong tầm mắt đều sụp đổ, mặt đất bị nhấc bổng lên hơn mười trượng, nhưng không rơi xuống, mà tan thẳng thành hư vô.
Phụt...
Giữa không gian sụp đổ, bạch quang trên người Thần Hi tan biến, sắc mặt nàng trắng bệch như tờ giấy, một ngụm máu tươi phun ra từ đôi môi, tựa như một con bướm mất đi màu sắc, bất lực bay đi trong cuồng phong, văng ra thật xa.
- A... a...
Tồn tại vô số năm, là cấm địa lớn nhất của Long Thần Giới, cũng là của toàn bộ Thần Giới, là nơi tinh thuần nhất trong toàn cõi Hỗn Độn, vậy mà trong chớp mắt đã bị hủy diệt thành một đống phế tích. Giữa không gian gợn sóng và bụi bặm bay tán loạn, hai chân Long Hoàng cứng đờ tại chỗ, thân thể kịch liệt run rẩy, đôi mắt co rút điên cuồng như bị kim châm.
Hắn nhìn bàn tay đang run lẩy bẩy của mình, không thể tin vào những gì mình vừa làm.
Hắn như kẻ mất hồn, lẩm bẩm trong hỗn loạn:
- Ta... ta đã làm gì... ta đã làm gì... không... không... không phải ta... không phải ta...
Thần Hi chậm rãi đứng dậy, chiếc áo ngoài trắng muốt đã bị một mảng máu lớn nhuộm đỏ, đôi mắt đẹp cũng phủ một tầng bạch quang khác thường. Nàng không màng đến thương thế trên người, ngay khoảnh khắc hoàn hồn, tay nàng đã nhanh như chớp đặt lên bụng mình, bạch quang trong mắt lập tức hóa thành ánh nhìn hỗn loạn và sợ hãi nhất trong đời nàng.
- Hi Nhi? Hi Nhi... Hi Nhi... Hi Nhi!!
Giọng nói của nàng đã mất đi tất cả sự lãnh đạm và dịu dàng, trở nên run rẩy đến thế:
- Hi Nhi... con mau trả lời mẫu thân... mau trả lời ta... con nhất định đang ngủ đúng không... tỉnh lại đi... mau tỉnh lại... cầu xin con hãy trả lời ta...
Tí tách...
Trên bạch y nhuốm máu tươi, một giọt nước khẽ rơi, rồi sau đó, nước mắt như suối nguồn vỡ đê, tuôn rơi xối xả:
- Hi Nhi... cầu xin con đừng dọa mẫu thân... Hi Nhi... Hi Nhi...
Tiên âm ngày nào giờ đây lại trở nên tuyệt vọng và thê lương đến vậy, mỗi một khoảnh khắc đều khiến Long Hoàng như bị vạn tiễn xuyên tâm. Ngũ quan của hắn co rúm lại, hắn bước lên một bước, rồi loạng choạng quỳ xuống, sau đó ngã sấp về phía trước:
- Thần Hi... ta không cố ý... ta không cố ý...
- Không được tới đây!!
Bốn chữ lạnh lùng, mỗi chữ đều mang theo máu tươi và... hận ý lạnh thấu xương, đâm thẳng vào tim.
Đúng, đó là hận... quen biết Thần Hi ba mươi vạn năm, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy nước mắt của nàng, lần đầu tiên cảm nhận được trên người nàng xuất hiện cảm xúc gọi là “hận”, hơn nữa còn là mối hận băng hàn thấu xương... chính là dành cho hắn.
Hắn sững lại tại chỗ, rồi chậm rãi quỳ xuống, đôi mắt rồng thất thần:
- Được... ta... ta không qua... Thần Hi... ta thật sự không cố ý... vừa rồi ta chỉ là bị ma xui quỷ khiến... thật sự chỉ là bị ma xui quỷ khiến... để... để ta giúp nàng... con của nàng nhất định sẽ không sao... ta... ta sẽ nghĩ cách cứu nó... Long Thần Giới nhất định có thể cứu được nó...
Đây là những lời run rẩy và sợ hãi nhất trong cả cuộc đời Long Hoàng, nhưng Thần Hi lại không hề có phản ứng. Bàn tay nàng vẫn phủ lên nơi có đứa con, nhưng lại không còn cảm nhận được khí tức của con, không còn nghe thấy giọng nói của con... đó là một loại thống khổ và tuyệt vọng mà nàng chưa bao giờ tưởng tượng nổi.
Nước mắt hòa cùng máu tươi, rơi xuống như những chuỗi huyết châu đứt đoạn... Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ trở thành một người mẹ, đứa con trong bụng là một bất ngờ của nàng và Vân Triệt. Khi phát hiện ra sự bất ngờ này, nàng mới nhận ra trên đời lại có một sự bất ngờ đẹp đẽ đến thế.
Kể từ đó, sắc màu trong cuộc đời nàng, sắc màu của thế giới này đã hoàn toàn thay đổi.
Nhưng vào ngày hôm nay, tất cả đã hóa thành một màu u ám tuyệt vọng vô tận nhất trong tay tộc nhân mà nàng tin tưởng nhất.
Nàng nói mỗi chữ là một giọt lệ, từng chữ như xé nát tâm can:
- ...Là mẫu thân hại con... hại con... Nếu năm đó... mẫu thân... không cứu hắn... không giúp hắn trở thành Long Hoàng... thì đã không... có ngày hôm nay... là mẫu thân... hại... con...
Thân thể nàng lại run lên dữ dội, tâm huyết dâng ngược, trào ra từ đôi môi tái nhợt.
Nàng mờ mịt nhìn về phía trước... Lần đầu tiên làm mẹ, lần đầu tiên mất con, lần đầu tiên biết rằng trên đời này lại tồn tại nỗi thống khổ và tuyệt vọng đến thế.
Đột nhiên, mắt nàng sáng lên...
- Giếng Luân Hồi... Giếng Luân Hồi...
Nàng thất thần lẩm bẩm, rồi chợt ngẩng đầu, như thể nhìn thấy một tia sáng le lói trong bóng tối. Nàng vội vàng xoay người, bàn tay chống xuống đất, theo một luồng bạch quang khác thường lóe lên, trước người nàng bỗng xuất hiện một vòng xoáy màu trắng.
Vòng xoáy tỏa ra bạch quang tinh thuần, nhưng trung tâm của nó lại là một màu đen kịt không thấy đáy.
“...” Long Hoàng ngơ ngác nhìn vòng xoáy màu trắng kia giữa lúc ý chí tan tác, chút năng lực suy xét còn sót lại không cách nào biết được đó là thứ gì.
Nhìn vòng xoáy màu trắng ở ngay trước mắt, đôi mắt Thần Hi trở nên vô cùng lạnh lùng và quyết đoán. Nàng nhìn về phía Long Hoàng, từng câu từng chữ, mỗi chữ đều chứa đầy hận ý:
- Long Bạch... ngươi... nghe... cho rõ đây... nếu Hi Nhi có mệnh hệ gì...
- Ta sẽ từ bỏ quang minh... hóa thân thành ác ma... để ngươi nếm trải mọi khổ hình trên thế gian này!
- Ta sẽ rải máu và tro cốt của ngươi... ra khắp mọi ngóc ngách của Thần Giới này... để ngươi bị vạn linh đời đời giẫm đạp!!
Thân mang Quang Minh huyền lực, nàng sở hữu thánh thể và thánh tâm duy nhất trên thế gian, là người không thể nào nảy sinh oán hận và tội ác nhất.
Nhưng vào lúc này, nàng lại phóng thích ra mối oán hận cực hạn nhất đối với Long Hoàng, nói ra lời nguyền rủa độc địa nhất.
Ngay lúc đó, bóng hình nàng lao vào vòng xoáy kỳ dị kia, trong khoảnh khắc liền cùng với vòng xoáy biến mất không một dấu vết.
- Thần Hi... Thần Hi!?
Long Hoàng kinh hãi hét lên, rồi hoảng loạn lao về phía trước, nhưng chỉ tóm được một khoảng không.
Bóng dáng của nàng, cùng với vòng xoáy màu trắng kia đều đã biến mất không còn tăm hơi, ngay cả khí tức của nàng cũng hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này, chỉ còn lại một chút máu tươi và nước mắt trên mảnh đất tan hoang lạnh lẽo.
- Thần... Hi...
Phịch... Long Hoàng nặng nề quỳ sụp xuống đất, hắn chậm rãi đưa tay phải ra, bàn tay run rẩy vô cùng kịch liệt, chính cánh tay này vừa rồi đã đột ngột đánh ra...
- Ta... rốt cuộc... đã làm... cái... gì...
Bàn tay hắn siết chặt lại, rồi hung hăng đấm vào ngực mình.
Rầm!!
Một tiếng vang kinh thiên động địa, lồng ngực hắn lõm sâu xuống, trong miệng điên cuồng phun ra máu tươi, nhưng hắn không hề cảm thấy đau đớn. Cả người hắn chậm rãi đổ gục, cái đầu mà chưa một ai đủ tư cách bắt hắn phải cúi xuống, giờ đây lại nặng nề đập mạnh xuống đất, sau đó, ngũ quan của hắn bắt đầu co rúm run rẩy, rồi phát ra tiếng gào khóc đến suy sụp...
...
...
- A!!
Vân Triệt rên lên một tiếng, thân thể đột nhiên co quắp lại, bàn tay siết chặt lấy ngực.
Vân Vô Tâm ở bên cạnh giật mình, bé vội vàng ném cần câu trong tay, chạy đến trước mặt Vân Triệt:
- A! Phụ thân, người... người sao thế?
Nơi này là Nam Hải của Thiên Huyền, hai cha con họ đang ở trên một chiếc thuyền lá nhỏ, tiến hành cuộc thi câu cá mà họ yêu thích nhất.
Thân thể Vân Triệt ngừng co rúm, rồi đột nhiên ngẩng đầu, làm mặt quỷ với Vân Vô Tâm, cười hì hì nói:
- Ha ha, lại bị lừa rồi! Cha đã nói bao nhiêu lần rồi, khi câu cá nội tâm phải tĩnh lặng hơn mặt nước, không thể dễ dàng bị ngoại vật quấy nhiễu, như vậy mới có thể... A ưm!
Vân Vô Tâm nhéo một cái thật mạnh lên cánh tay Vân Triệt, sau đó bĩu môi quay về chỗ của mình, cầm lại cần câu, quay mặt đi không thèm để ý đến hắn:
- Hừ! Phụ thân lại lừa người, rõ ràng đã là người lớn, lại cứ như một đứa trẻ.
- Phụ thân tìm nhiều di di như vậy cho con, không phải đều dùng mấy cách ngây thơ này đấy chứ.
Cánh môi Vân Vô Tâm vểnh lên rất cao... bởi vì vừa rồi nàng thật sự bị dọa sợ.
Mặt Vân Triệt hơi đỏ lên:
- À... chờ con lớn lên, phụ thân sẽ bàn luận vấn đề này với con sau.
Vân Vô Tâm lè lưỡi với hắn:
- Xì! Con sớm đã không còn là trẻ con nữa rồi, hừ.
“...” Vân Triệt không nói gì, dường như không thể phản bác.
Vân Vô Tâm không nhìn thấy, dù Vân Triệt tỏ ra vui cười nhưng lồng ngực lại phập phồng kịch liệt.
Trong tâm hải của hắn truyền đến giọng nói lo lắng của Hòa Lăng:
- Chủ nhân... người sao vậy? Nhịp tim của người loạn quá...
- Không sao.
Vân Triệt đáp lại.
Nhưng chân mày hắn đang giật giật, hai tay cầm cần câu đã bất giác siết chặt.
Sao lại thế này...
Tại sao... tim lại đau nhói đến vậy... như thể bị một con dao găm bất ngờ đâm xuyên qua...
Hắn lặng lẽ liếc nhìn gò má điềm tĩnh của Vân Vô Tâm, một lúc lâu sau, trong lòng mới dần bình tĩnh lại.
Hắn thầm niệm trong lòng: Tương lai, cho dù có xảy ra chuyện gì, là tai họa cũng được, là thử thách cũng thế... tất cả ta đều sẽ đối mặt và gánh vác. Nhưng dù thế nào đi nữa, ta tuyệt đối sẽ không để bất cứ điều gì làm tổn thương đến con gái của ta