Lịch Thương Phong năm 1099, ngày hai tháng bảy.
Tuy tuổi ta còn nhỏ nhưng ta nhớ rất rõ, đây là ngày hè, giờ này năm ngoái, ánh mặt trời vô cùng tươi đẹp và nóng rực, thế giới bên ngoài luôn được nhuộm một màu vàng óng, ban đêm còn có tiếng ve kêu không ngớt.
Nhưng vì sao bây giờ ta lại lạnh đến thế này.
Đã rất nhiều ngày ta không dám ra khỏi phòng, bởi vì gió bên ngoài thật lớn, thật đáng sợ, cuốn lên bão cát mịt mù khiến người ta không nhìn thấy gì ở phía xa.
Gió ngày hôm qua rất nóng, nóng rát như muốn thiêu đốt cả căn phòng, nhưng hôm nay, nước trong phòng đều đã đóng băng cả, mẫu thân đắp cho ta mấy lớp chăn dày mà vẫn lạnh như vậy.
Nước đã đổi vị, không khí cũng đổi mùi...
Hôm qua, trong thành xảy ra ba trận hỏa hoạn, hai trận động đất, nghe những tin này, ta và mẫu thân không còn kinh ngạc nữa, tất cả mọi người đã quen rồi.
Tiểu Hoàng bầu bạn với ta bao năm đã chạy mất, không quay về nữa, mẫu thân không cho ta đi tìm, nhưng ngày nào ta cũng nhớ nó.
Phụ thân là một huyền giả rất lợi hại, cha đã trở thành đạo sư tân nhiệm của Tân Nguyệt huyền phủ trong thành... Đúng vậy, chính là Tân Nguyệt huyền phủ mà Vân chân nhân vĩ đại đã từng ở lại, đó là chuyện vui nhất của cả nhà ta, phụ thân cũng đã hứa với ta, sau khi ta tròn mười tuổi sẽ tự mình dạy ta tu luyện huyền đạo.
Năm nay, ta đã mười tuổi, nhưng phụ thân lại không thực hiện lời hứa.
Phụ thân trở nên thật đáng sợ, thật xa lạ...
Phụ thân đã từng rất dịu dàng, nhưng một năm nay lại luôn tức giận, phụ thân từng lớn tiếng gầm gừ với ta, với mẫu thân, còn đập vỡ rất nhiều thứ... đáng sợ nhất là có một lần, phụ thân vậy mà lại ra tay đánh mẫu thân...
Sau đó phụ thân quỳ trên mặt đất khóc rống... mẫu thân cũng khóc lớn theo...
Phụ thân nói không biết mình bị làm sao nữa... Kể từ đó, phụ thân rất ít khi về nhà, nước mắt của mẫu thân cũng ngày một nhiều...
Không chỉ nhà ta, dường như tất cả mọi người đều đã thay đổi. Tân Nguyệt thành trở nên ồn ào, hỗn loạn, thường xuyên có tiếng đánh nhau. Bắt đầu từ năm ngoái, trong thành đã cấm nuôi huyền thú, Tân Nguyệt huyền phủ cũng không tuyển nhận đệ tử mới nữa.
Bọn họ nói, không chỉ Tân Nguyệt thành, mà toàn bộ Thương Phong quốc đều như vậy.
Vừa rồi, ta lại bị ác mộng làm cho bừng tỉnh, một năm nay, ta không nhớ rõ mình đã mơ thấy bao nhiêu cơn ác mộng, lần nào cũng đáng sợ như vậy... Tính tình của ta cũng trở nên rất tệ, luôn nổi giận với mẫu thân, mỗi lần đều hối hận, nhưng sau đó lại không thể khống chế nổi...
Rốt cuộc ta bị làm sao vậy...
Mẫu thân nói, nguyên tố của thế giới này đã hỗn loạn, ta nghe không hiểu, ta chỉ biết thế giới trở nên xa lạ, ngày càng đáng sợ, ngay cả bản thân ta cũng bắt đầu trở nên đáng sợ.
Rất nhiều người nói, một trận đại nạn sắp giáng xuống, tất cả những gì trước mắt đều là điềm báo của ngày tận thế. Mẫu thân nói, thế giới của chúng ta có “Vân chân nhân” và “Phượng Hoàng thần nữ” bảo hộ, cho dù tai họa lớn đến đâu cũng không cần sợ hãi, tất cả rồi sẽ tốt đẹp lên. Nhưng mà, ta vẫn sợ, ngày nào cũng sống trong sợ hãi...
Ngôi sao kia càng lúc càng sáng hơn, nhất là vào ban đêm, cả bầu trời phía đông đều bị chiếu rọi thành một màu đỏ tươi như máu. Mẫu thân nói đó là ánh sáng điềm lành, nhưng Vương thúc thúc ở bên cạnh lại nói đó là ánh mắt của ác ma.
Chỉ mong tất cả đều là một giấc mộng, sau khi tỉnh lại, thế giới vẫn như xưa, Tiểu Hoàng vẫn vẫy đuôi, phụ thân vẫn dịu dàng như trước, mẫu thân vẫn hay cười như trước kia...
...
Thương Phong quốc, trong Tân Nguyệt thành, một bé gái chừng mười tuổi quấn chăn bông thật dày, ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ. Thế giới trong mắt bé: Bầu trời hoàn toàn u ám, cuồng phong gào thét cuốn theo cát vàng, tàn phá bừa bãi cái thế giới ngày càng trở nên xa lạ này.
----
----
Từ ngày huyền thú bạo động đột nhiên bùng nổ đến nay đã tròn một năm, một năm này, Lam Cực tinh rơi vào trong hỗn loạn chưa từng có.
Thú loạn, người loạn, thậm chí khí hậu và nguyên tố cũng đều hỗn loạn...
Một năm nay, Vân Triệt bôn ba khắp nơi, vô cùng bận rộn, vô số lần dùng Quang Minh huyền lực để tinh lọc ma khí vô hình đang xâm nhập Lam Cực tinh. Hắn vô cùng may mắn vì ba năm trước bản thân đã “chết” ở Thiên Huyền đại lục, bằng không, nếu Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới không có hắn, hiện giờ nhất định đã giống như Thương Vân đại lục, hóa thành một mảnh đất chết bị tai họa giày xéo.
Hôm nay, Vân Triệt lại một lần nữa phóng thích Quang Minh huyền lực tinh lọc hai mảnh đại lục, mà chỉ mới cách lần trước vỏn vẹn bảy ngày.
Tinh lọc hoàn tất, hắn xé rách không gian, đi đến Tiêu môn ở Lưu Vân thành. Vừa hiện thân, bên tai đã truyền đến tiếng khóc của trẻ con và tiếng quở trách của một người đàn ông từ xa vọng lại... hắn lập tức nghe ra đứa bé đang khóc là Tiêu Vĩnh An, còn người đang lớn tiếng quở trách chính là Tiêu Vân!
- Con có biết năm đó khi phụ thân bằng tuổi con, một ngày tu luyện mấy canh giờ không? Mới khổ một chút như vậy mà con đã không chịu nổi, sao xứng trở thành nam nhi Tiêu gia!
Dưới tiếng quát mắng của Tiêu Vân, tiếng khóc của Tiêu Vĩnh An nhất thời càng lớn hơn.
Vân Triệt nhíu mày, nhanh chóng di chuyển qua.
- Không được khóc! Đã tám tuổi rồi còn suốt ngày khóc lóc sướt mướt! Con còn khóc, sau này đừng nói là con của Tiêu Vân ta!
- Còn khóc! Con còn khóc! Ta bảo con không được khóc!!
Bốp!!
Khi Vân Triệt đến không trung tiểu viện, trong không khí vang lên một tiếng bạt tai giòn giã.
Không khí tĩnh lặng trong khoảnh khắc, sau đó là tiếng khóc càng thêm tê tâm liệt phế của Tiêu Vĩnh An.
Tay Tiêu Vân dừng lại giữa không trung, nhìn vết tay đỏ tươi trên mặt Tiêu Vĩnh An, cả người hắn ngây ra...
Thiên Hạ Đệ Thất vội vàng chạy vào, nhìn thấy Tiêu Vân đang giơ tay và vết tay trên mặt Tiêu Vĩnh An, nàng sững sờ, sau đó vội lao tới ôm lấy Tiêu Vĩnh An, quát Tiêu Vân:
- Vân ca ca, chàng... điên rồi sao... chàng điên rồi sao!
- Vĩnh An ngoan... Vĩnh An không khóc, phụ thân con không cố ý đâu... nào, chúng ta đi tìm thái gia gia.
Tay Tiêu Vân run rẩy, ánh mắt tan rã:
- Ta... ta đã làm gì... ta...
Hắn thất thần tự nói, sau đó ôm đầu, đột nhiên bật khóc nức nở. Hắn không thể tin được, bản thân lại ra tay đánh đứa con trai mà mình yêu quý nhất, còn quý hơn cả sinh mệnh... Hắn không thể tin đó là chính mình...
Vân Triệt vung tay, Quang Minh huyền lực bao phủ xuống Tiêu môn, nhưng không hiện thân mà xoay người, lặng lẽ rời đi.
Đi ra ngoài Lưu Vân thành, Vân Triệt thở dài một hơi.
Tính tình Tiêu Vân vốn luôn ôn hòa, lại có lực lượng Bá Hoàng cảnh, vậy mà ngay cả hắn cũng đã bắt đầu bị ảnh hưởng, cảm xúc xuất hiện sự mất kiểm soát khá nghiêm trọng.
Tình hình đã ngày càng nghiêm trọng. Cứ tiếp tục như vậy... e rằng cho dù dùng sức mạnh của hắn cũng khó có thể hoàn toàn khống chế được.
Nhìn về phía đông, đắm chìm trong cơn gió rõ ràng bất thường, Vân Triệt trầm mặc thật lâu, mãi cho đến khi trời dần tối. Cuối cùng, hắn chậm rãi giơ tay phải lên, lòng bàn tay hiện lên một luồng quang hoa màu xanh đậm.
Tay trái tinh lọc, tay phải thiên độc... luồng quang hoa màu xanh đậm này chính là quang mang thiên độc của Thiên Độc châu.
Hắn nhìn chằm chằm quang mang thiên độc, ánh mắt dần dần ngưng trọng.
- Chủ nhân, chẳng lẽ người định...
Trong Thiên Độc châu truyền đến giọng nói của Hòa Lăng. Thân là độc linh thiên độc, nàng tự nhiên cảm nhận được Vân Triệt đang thăm dò độc lực thiên độc mà Thiên Độc châu hiện đang khôi phục.
Nàng biết chắc rằng độc lực mà Thiên Độc châu khôi phục được hiện giờ vẫn còn cách mục tiêu “đủ để uy hiếp một Vương giới” mà Vân Triệt đặt ra một khoảng cách vô cùng xa xôi.
Tuy rằng Thiên Độc châu có độc linh thiên độc mới, nhưng thế giới hiện nay đã không phải là thế giới của chư thần năm đó, mà mấy năm nay lại ở hạ giới có khí tức thấp nhất, vài năm ngắn ngủi có thể khôi phục đến mức độ này đã là cực hạn.
Bàn tay nắm lại, u quang tan đi, Vân Triệt thu hồi ánh mắt, sắc mặt nặng nề:
- Không thể chờ đợi thêm nữa, ta phải quay về Thần Giới.
Hòa Lăng kinh hãi thốt lên:
- Hả!? Vì... vì sao?
Vân Triệt nói:
- Tình hình của Lam Cực tinh nếu tiếp tục chuyển biến xấu, chẳng bao lâu nữa sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát của ta. Chưa thật sự bùng nổ đã như thế, nếu đến ngày bùng nổ đó, nhất định tất cả đều không còn kịp nữa.
- Nhưng mà, chuyện này có liên quan gì đến việc chủ nhân quay về Thần Giới... là đi cầu cứu Thần Hi chủ nhân sao?
Ánh mắt Vân Triệt khép hờ:
- Không, tất cả chuyện này, chín mươi chín phần trăm có liên quan đến “Phi hồng liệt ngấn”. Mà có một vị thần linh đã từng nói với ta, chỉ có ta mới có thể hóa giải tai họa ẩn giấu sau lưng phi hồng liệt ngấn, đây cũng là nguyên nhân vì sao Tà Thần dốc hết sức lực để lại truyền thừa, cùng với việc ta kế thừa Tà Thần thần lực cũng đồng thời kế thừa sứ mệnh này.
- Hiện giờ được ban cho thần lực lâu như vậy, có lẽ đã đến lúc ta nên thực hiện “sứ mệnh”.
Điều hắn muốn đương nhiên không phải là vì “sứ mệnh”, mà là sự an bình của Lam Cực tinh.
- Vậy... chủ nhân biết nên làm thế nào sao?
Hòa Lăng lo lắng hỏi.
Vân Triệt lắc đầu:
- Không biết, nhưng nàng ấy sẽ cho ta đáp án. Ta nghĩ nàng ấy nhất định đang nóng lòng chờ ta đến.
Thiếu nữ băng hoàng dưới đáy Minh Hàn thiên trì... Nàng không phải là một mảnh ý chí như linh hồn phượng hoàng hay linh hồn kim ô, mà là một thần linh chân chính vẫn còn tại thế. Lời của nàng tự nhiên không thể nghi ngờ.
Hòa Lăng vẫn không thể yên tâm:
- Nhưng mà, chủ nhân không thể tu luyện ở hạ giới, huyền lực không hề tiến triển, độc lực của Thiên Độc châu khôi phục cũng còn xa mới đạt mục tiêu, nếu chủ nhân quay về Thần Giới, chẳng những nguy hiểm, hơn nữa về sau khẳng định khó có thể an bình được nữa.
Vân Triệt trầm mặc cả buổi chiều, trong lòng đã có tính toán:
- Yên tâm đi. Hiện giờ toàn bộ Thần Giới đều tin rằng ta đã chết, khi ta trở về chỉ cần che giấu sơ qua là không ai biết đó là ta. Huống chi người sẽ cho ta biết đáp án đang ở ngay Ngâm Tuyết giới, đó là nơi an toàn nhất đối với ta.
- Vậy... nếu như chủ nhân không nhận được “đáp án” mong muốn thì sao?
- Vậy thì lại lặng lẽ quay về là được. Lui vạn bước mà nói, cho dù bị người của Thần Giới phát hiện, cùng lắm thì lại trốn đến chỗ Thần Hi.
- Lui thêm vạn vạn bước nữa mà nói, cho dù chuyến đi này không thu hoạch được gì, kết quả phát hiện tất cả đều là ta tự mình đa tình, đây là một kiếp nạn mà không ai có thể ngăn cản, vậy ta sẽ lập tức quay lại, sau đó mang tất cả mọi người bên cạnh rời khỏi Lam Cực tinh, đi đến một tinh cầu nào đó ở phía tây hỗn độn.
- ...Vậy chủ nhân chuẩn bị khi nào lên đường?
Hòa Lăng yếu ớt hỏi, Vân Triệt đã quyết định, hơn nữa đã nghĩ kỹ các loại khả năng và đường lui, nàng biết mình có lo lắng hay khuyên can nữa cũng vô dụng.
Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói:
- Ngày mai