Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 1409: CHƯƠNG 1407: QUAY VỀ THẦN GIỚI (HẠ)

Thương Vân Đại Lục, vực sâu Tuyệt Vân.

Trước biển hoa âm u lấp lánh tử quang, Vân Triệt ngồi trên nền đất hắc ám, đối diện là U Nhi vẫn luôn chăm chú nhìn gương mặt hắn, lắng nghe giọng nói của hắn.

Hôm nay, món quà hắn mang đến cho U Nhi là những bông tuyết có hình thù kỳ lạ lấy từ tiên cung. Chúng được ngưng tụ từ huyền băng, vĩnh viễn không tan chảy, ở nơi vực sâu âm lãnh hắc ám này lại càng không thể tan ra.

Mỗi một bông tuyết đều có hình dạng khác nhau, nhưng lại óng ánh trong suốt hơn cả thủy tinh. Đặc biệt là giữa màn tử quang âm u, chúng lại tỏa ra ánh sáng vô cùng tuyệt mỹ.

Có thể thấy U Nhi thật sự rất thích.

Vân Triệt nhìn nàng, nhẹ nhàng nói:

- U Nhi, ta đã quyết định, ngày mai sẽ quay về nơi gọi là Thần Giới kia. Cho nên, lần sau trở lại thăm ngươi không biết phải tới khi nào.

Lời hắn nói khiến đôi mắt U Nhi thoáng động, vội vàng chìa bàn tay nhỏ nhắn ra.

Vân Triệt nở nụ cười:

- Nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ nhanh chóng trở về, biết đâu chỉ vài ngày ngắn ngủi là ta đã trở lại. Sau khi trở về, ta nhất định sẽ lập tức đến thăm ngươi, được không?

U Nhi: “…”

Nàng không nỡ xa hắn, và cũng đang lo lắng cho hắn.

Ánh mắt Vân Triệt nhu hòa:

- Ngươi đang lo lắng cho ta, đúng không? Đừng lo, chính vì đã từng chết một lần ở Thần Giới, nên ta của hiện tại vô cùng quý trọng mạng sống này. Hơn nữa, lần quay về Thần Giới này, đối với ta mà nói… biết đâu sẽ là một cơ hội vô cùng tốt.

Lúc nói chuyện, trong mắt hắn lóe lên ánh sáng kỳ dị.

Mỗi lần đến thăm U Nhi, hắn đều sẽ nói rất nhiều, kể rất nhiều chuyện của mình cho nàng nghe, bao gồm cả những lời không thể nói trước mặt Tiểu Yêu Hậu và những người khác.

Vân Triệt cười hề hề nói:

- Bởi vì lần này, nói không chừng… ta sẽ trở thành Đấng Cứu Thế đó. Nếu thật sự có thể như vậy, cuộc đời sau này của ta chắc cũng không có nguy cơ gì quá mức đáng lo, bởi vì ai dám xúc phạm ta, nhất định sẽ trở thành kẻ địch của cả thiên hạ.

Lời này của hắn cũng không phải nói đùa.

- Đương nhiên, đây là kỳ vọng tốt đẹp nhất của ta. Vết rách trên vách tường Hỗn Độn kia rốt cuộc là gì, sau lưng nó cất giấu điều gì, vì sao chỉ có sức mạnh của ta mới có thể hóa giải, những chuyện này, hiện giờ ta không biết một chút gì. Cũng có thể sức mạnh hiện tại của ta còn xa mới đủ trình độ để hóa giải… Phù, tất cả đều là ẩn số. Nhưng tình hình ở Lam Cực Tinh chúng ta ngày càng chuyển biến xấu, ta cũng không thể không đưa ra quyết định này.

Hắn giơ tay lên:

- Bắt đầu từ năm nhận được truyền thừa của Tà Thần, cuộc đời của ta đã xảy ra biến hóa long trời lở đất, từ một phế nhân bị người người coi thường, trong thời gian mấy năm ngắn ngủi đã có được tất cả như hiện giờ. Đã nhận được nhiều như vậy, thì dù là chức trách hay sứ mệnh, cũng thật sự nên đi thực hiện. Nhưng mà…

Vân Triệt thay đổi sắc mặt, vô cùng trịnh trọng nói:

- Nếu đến lúc đó phát hiện tất cả phải đánh đổi cả mạng sống của mình mới có thể hoàn thành, ta sẽ lập tức vỗ mông chạy lấy người!

- Hiện giờ ta có cha, có mẹ, có thê tử, có hài tử… Ờ, còn có U Nhi, tất cả đều không quan trọng bằng mạng của ta đâu!

Vân Triệt nói như chém đinh chặt sắt.

U Nhi nhìn hắn, ánh lo lắng trong đôi mắt đa sắc của nàng dường như vơi đi vài phần.

- Nói đến Tà Thần, ta là người thừa kế sức mạnh của hắn, mà mầm mống hắc ám năm đó U Nhi ngươi cho ta cũng là một trong những hạt nhân sức mạnh của Tà Thần, có lẽ còn là bí mật lớn nhất của hắn. Tuy rằng không biết vì sao nó lại ở nơi này, nhưng chúng ta đều xem như là người có duyên phận rất sâu đậm với hắn, do đó cũng nối liền duyên phận giữa ta và U Nhi.

Hắn giơ ngón tay nhẹ nhàng chạm lên gò má U Nhi:

- Cho nên, nếu như ta có thể hoàn thành “sứ mệnh” kia, U Nhi chính là một trong những đại công thần. Đến lúc đó, ta sẽ kể lại mọi chuyện cho U Nhi nghe, có được không?

“…” U Nhi gật đầu, những gợn sóng đa sắc trong mắt cho thấy nàng rất vui vẻ.

Vân Triệt đứng dậy:

- Ừm, ta phải trở về rồi. Ta vẫn chưa nghĩ ra nên nói chuyện này với Thải Y, Vô Tâm và những người khác như thế nào, chắc chắn sẽ lại khiến họ lo lắng một phen. U Nhi, ngươi ở đây phải ngoan ngoãn nhé, yên tâm chờ ta quay lại thăm ngươi. Ta cam đoan sẽ mang cho ngươi một món quà tuyệt vời nhất.

Nói xong, hắn chuẩn bị đứng dậy rời đi, nhưng bóng dáng U Nhi lại lóe lên, lơ lửng trước người hắn, trong đôi mắt yêu dị bốn màu ánh lên sự lưu luyến như sắp khóc.

Lòng Vân Triệt nhất thời mềm nhũn, đứng lại:

- Được, ta tạm thời không đi. Ta đây… lại kể cho U Nhi một câu chuyện cổ tích, được không?

- Ừm… lần này kể chuyện cổ tích về người lùn đen như than và bảy vị tiểu công chúa đi!

Rời khỏi vực sâu Tuyệt Vân, trời đã gần rạng sáng. Vân Triệt không lập tức quay về Huyễn Yêu Giới mà đứng trên không trung Thiên Huyền Đại Lục, thân thể hắn giãn ra, huyền khí toàn thân cấp tốc phóng thích, cuốn lên một cơn lốc xoáy kinh thiên tại thế giới yếu ớt này.

Đây là lần đầu tiên hắn phóng thích sức mạnh Thần Vương đến cực hạn của bản thân tại Lam Cực Tinh.

Trên người hắn lơ lửng một tầng ánh sáng trắng xám nồng đậm, từ xa nhìn lại giống như một vầng trăng màu tro đang nhô lên bầu trời. Theo cánh tay hắn dang ra, luồng Quang Minh huyền lực mạnh nhất mà Vân Triệt có thể phóng thích từ trên cao chiếu xuống, bao phủ toàn bộ Thương Vân Đại Lục.

Sau đó, hắn đi đến Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới, cũng toàn lực phóng ra Quang Minh huyền lực.

Lần này trước khi đến Thần Giới, hắn không thể đoán trước được khi nào mới có thể trở về. Cho nên trước khi rời đi, hắn phải dốc hết sức lực để bình ổn Lam Cực Tinh.

Lúc trước, mỗi lần tinh lọc, hắn nhiều nhất chỉ thi triển chưa đến hai thành sức mạnh.

Còn lần này, hắn lại không màng đến nguy cơ có thể xảy ra mà dốc toàn lực phóng thích. Dưới toàn lực của mình, hắn tin tưởng Quang Minh huyền lực lưu lại đủ để cho Lam Cực Tinh, dù ở trong trạng thái hiện giờ, ít nhất trong vòng một tháng cũng sẽ không thể tái diễn thú loạn hay loạn lạc trong nhân gian trên quy mô lớn.

Sau đó, cuối cùng cũng đã đến lúc rời đi.

Khi hắn nói ra quyết định này, hắn đã đón nhận sự im lặng nặng nề của mọi người.

Tuy rằng quyết định này của Vân Triệt thật bất ngờ, nhưng đối với Tiểu Yêu Hậu, Phượng Tuyết Nhi và những người khác, họ thật ra đã sớm có dự cảm và đoán trước.

- Triệt Nhi, những chuyện con nói đều là thật sao?

Vân Khinh Hồng hỏi, dù ông không hề nghi ngờ lời Vân Triệt nói.

Vân Triệt vô cùng trịnh trọng gật đầu:

- Con biết, những lời này nói ra nghe thật khó tin, nhưng con cam đoan, từng lời đều là sự thật.

- Đủ loại dị thường xảy ra trước mắt tuyệt đối không chỉ có ở Lam Cực Tinh, phạm vi mà nó lan đến còn xa hơn những gì mọi người có thể tưởng tượng. Thẳng thắn mà nói, nếu Lam Cực Tinh không có sự tồn tại của con thì đã sớm thành địa ngục, nhưng cho dù là con cũng dần dần cảm thấy bất lực.

Vân Triệt cười cười, lộ ra vẻ mặt thả lỏng:

- Có một vị thần linh nói với con, sức mạnh trên người con có thể giải quyết được ngọn nguồn của tất cả mọi chuyện. Hiện trạng đã như thế, cho dù con muốn hay không, cũng nhất định phải đi. Nhưng mọi người đừng quá bi quan, Thần Giới kia có nền tảng trăm vạn năm và vô số cường giả, biết đâu họ đã nghĩ ra được kế sách ứng đối, vốn không cần đến sức mạnh của con.

Tuy hắn nói như thế, nhưng trong lòng lại rất rõ ràng khả năng này cực kỳ nhỏ bé, hoặc có thể nói là vốn không tồn tại. Bằng không, thiếu nữ Băng Hoàng năm đó cũng sẽ không khẳng định như thế rằng hắn là “hy vọng duy nhất”.

Đồng thời, nàng nói là “hy vọng”… Hai chữ này đại khái có ý chỉ một khả năng không chắc chắn, đồng thời còn sẽ kèm theo những mạo hiểm khôn lường.

Vân Vô Tâm đột nhiên nhào tới, ôm chặt lấy hắn:

- Phụ thân! Không… con không muốn… con không muốn để phụ thân đi, phụ thân đã nói, nơi đó là một nơi rất nguy hiểm, phụ thân còn chính miệng nói sẽ không bao giờ đi nữa… phụ thân không được nuốt lời.

Vân Triệt đúng là đã từng nói, nhưng khi đó hắn cho rằng mình là một phế nhân vĩnh viễn.

“…” Vân Triệt ngồi xổm xuống, đưa tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt bé:

- Tâm Nhi, con có hy vọng cha mình trở thành một anh hùng cứu thế không?

Dưới cái nhìn chăm chú của Vân Triệt, Vân Vô Tâm lắc đầu, hơn nữa còn lắc đầu vô cùng kiên quyết:

- Con không cần anh hùng cứu thế gì hết, con chỉ muốn phụ thân.

Trong lòng bị kích động mạnh, Vân Triệt nâng mặt bé lên, nở nụ cười:

- Tâm Nhi, con cũng quá không có lòng tin đối với phụ thân rồi, nương của con, sư phụ của con, còn có các dì của con nữa, chẳng lẽ không nói cho con biết bản lĩnh lợi hại nhất của phụ thân là gì sao?

- Là… lừa gạt nữ hài tử sao?

Vân Vô Tâm rơm rớm nước mắt, yếu ớt nói.

Trán Vân Triệt nổi lên ba vạch hắc tuyến:

- Là chạy trốn, chạy trốn! Cha con chạy trốn rất nhanh, biết dịch dung, biết ẩn thân, còn có Độn Nguyệt Tiên Cung. Cho dù ở Thần Giới kia, chỉ cần cha muốn chạy, không ai đuổi kịp! Lần trước gặp chuyện không may ở Thần Giới chẳng qua là vì cha có một nguyên nhân quan trọng nào đó mà tự chui đầu vào lưới… Cha cam đoan, những chuyện tương tự tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nữa.

Hắn đưa tay nhẹ nhàng sờ lên mặt Vân Vô Tâm, vô cùng nghiêm túc nói:

- Lần này cha chẳng những sẽ nhanh chóng trở về, mà còn cam đoan một sợi tóc cũng sẽ không thiếu. Bởi vì cha cũng không muốn Tâm Nhi của cha còn nhỏ như vậy đã không có phụ thân, nếu nương của con vì vậy mà tức giận tái giá, chẳng phải cha quá thiệt thòi sao.

- Hừ, nói năng bậy bạ.

Sở Nguyệt Thiền quay mặt đi.

- Nếu đã quyết định muốn đi, thì đừng dây dưa nữa.

Tiểu Yêu Hậu lạnh mặt nói.

Lần trước khi Vân Triệt lần đầu tiên đến Thần Giới, Tiểu Yêu Hậu đã kịch liệt phản đối. Lần này, có vết xe đổ, Vân Triệt vốn tưởng rằng nàng sẽ kiên quyết ngăn cản, không ngờ nàng lại không nói dù chỉ một câu phản đối.

Bởi vì lần trước, đó là ý niệm của bản thân hắn. Còn lần này, đó là sứ mệnh, gắn liền với an nguy của cả một thế giới to lớn.

- Nhưng mà, nhớ kỹ lời ngươi vừa nói với Tâm Nhi, gặp nguy hiểm phải toàn lực chạy trốn, không được thể hiện! Không được lấy mạng thử hiểm! Không được xen vào việc của người khác! Không được gây chuyện thị phi! Không được hái hoa ngắt cỏ! Sau khi đạt thành mục đích phải lập tức quay về, không được thiếu một cọng tóc nào!

Vân Triệt lập tức gật đầu:

- Vâng… vâng… vâng. Ta cam đoan, ta cam đoan.

- Vân ca ca, huynh thật sự phải đi ngay sao? Nhưng mà, huynh chuẩn bị quay về đâu? Và quay về bằng cách nào?

Phượng Tuyết Nhi lo lắng hỏi.

Vân Triệt đưa tay lấy ra một viên băng tinh tuyết châu.

Vân Triệt nói:

- Đây là Thứ Nguyên Thạch năm đó Băng Vân Cung Chủ tặng cho ta, là viên đá mà khi đó bà vụng trộm tới thăm Băng Vân Tiên Cung đã dùng. Viên cuối cùng còn lại đã đưa cho ta. Nếu sử dụng nó, ta có thể trực tiếp xuyên qua không gian, quay về Ngâm Tuyết Giới.

Với tu vi hiện giờ của hắn, xuyên qua không gian vũ trụ bay về Thần Giới là chuyện rất dễ dàng, nhưng thời gian quá dài. Mặc dù tốc độ của Độn Nguyệt Tiên Cung nhanh, nhưng khí tức của nó vừa vĩ đại lại quá đặc biệt, rất dễ bại lộ. Mà với Thứ Nguyên Thạch trong tay, theo kinh nghiệm lần trước, chỉ cần hơn một khắc thời gian là có thể đến nơi.

- Vậy ngươi đi đi.

Tiểu Yêu Hậu xoay người sang chỗ khác, không nhìn hắn nữa.

- Phu quân, nhất định phải cẩn thận.

Thương Nguyệt ôn nhu nói.

- Tiểu Triệt, nhất định phải trở về sớm một chút.

Tiêu Linh Tịch khẽ nói… Khác với những người khác, trên mặt nàng không có quá nhiều lo lắng.

Tô Linh Nhi ở bên cạnh nàng hơi kinh ngạc liếc nhìn.

- Cho dù thành công hay không, ta đều sẽ về sớm nhất… ta cam đoan!

Buông Vân Vô Tâm ra, giọng nói của hắn mềm đi:

- Tâm Nhi, chờ phụ thân trở về lại đi câu cá với con… hơn nữa lúc trở lại nhất định sẽ mang một món lễ vật tốt nhất trên đời cho con! Cứ chờ mong nhé!

Thời gian chia xa càng dài, chỉ càng tăng thêm nỗi không nỡ và sầu muộn. Nói xong, huyền lực trên bàn tay hắn vừa vận, đã trực tiếp thúc giục Thứ Nguyên Thạch.

Một luồng huyền quang không gian lấp lánh hiện lên, mang theo Vân Triệt biến mất ngay tại chỗ.

- Phụ thân!

Vân Vô Tâm kêu lên một tiếng kinh hãi, bé bổ nhào đến chỗ Vân Triệt vừa đứng, ngẩn người thật lâu.

Sở Nguyệt Thiền tiến lên, vỗ vỗ sau lưng bé:

- Tâm Nhi, đừng lo lắng. Tuy rằng phụ thân của con không làm người ta yên tâm, nhưng những chuyện phụ thân con đã hứa với con thì từ trước đến nay đều sẽ làm được. Lần này cũng nhất định như vậy.

Bên kia, Tô Linh Nhi ngây ngốc hoàn hồn, trong lòng có vô hạn không nỡ và lo lắng. Nàng liếc nhìn Tiêu Linh Tịch, lại phát hiện ánh mắt của Tiêu Linh Tịch trong suốt, nhưng không có quá nhiều vẻ u sầu.

Mà lần trước, Tiêu Linh Tịch lại là người không nỡ nhất, lo lắng nhất… Sau khi Vân Triệt theo Mộc Băng Vân rời đi, Tiêu Linh Tịch còn hôn mê ngay tại chỗ, sau đó ác mộng liên miên.

Nàng thử hỏi:

- Linh Tịch tỷ tỷ, tỷ có vẻ không quá lo lắng?

Tiêu Linh Tịch gật đầu:

- Ừm, ta cũng không biết vì sao, rõ ràng lần trước ta đã lo lắng sợ hãi như vậy. Còn lần này… ta cứ có cảm giác, Tiểu Triệt sẽ nhanh chóng trở lại, bình an vô sự trở về.

Tô Linh Nhi: “…”

----

Đường hầm không gian khi thì âm u không ánh sáng, khi lại rực rỡ sắc màu.

Vân Triệt đứng yên, nhanh chóng xuyên qua thế giới kỳ dị này.

Trong đầu hắn tự nhiên hiện lên cảnh tượng lần đầu tiên đi đến Thần Giới.

Phương thức mình đến Thần Giới lần này giống hệt với lần đầu tiên. Dùng cùng một loại Thứ Nguyên Thạch, đi tới cũng vẫn là Ngâm Tuyết Giới.

Khác biệt chính là lần này bên người không có Mộc Băng Vân bảo hộ, không có Mộc Tiểu Lam, chỉ có lẻ loi một mình.

Trên đời này, thứ khó có được nhất, quý giá nhất không thể nghi ngờ là vật phẩm không gian. Nhưng Thứ Nguyên Thạch có thể định hướng xuyên qua không gian xa xôi này cũng không phải có thể tùy tiện sử dụng. Nó khác với thứ nguyên huyền trận cũng định hướng thông đạo, việc “xuyên qua không gian” bằng Thứ Nguyên Thạch có tính nguy hiểm rất lớn, bởi vì trong quá trình xuyên qua có thể sẽ gặp phải gió lốc không gian trong kẽ hở không gian.

Xui xẻo hơn là có thể gặp phải Thực Không Thú.

Khoảng cách càng xa, thời gian xuyên qua càng dài, mạo hiểm sẽ càng lớn.

Mà để thật sự không có mạo hiểm này, lại cần đến sức mạnh cấp bậc Thần Quân.

Đây cũng là kiến thức cơ bản mà năm đó Mộc Băng Vân đã dạy cho hắn khi ở trong đường hầm không gian.

Lúc Mộc Băng Vân lặng lẽ đưa Thứ Nguyên Thạch này cho hắn, đã từng nhấn mạnh rằng không phải đến lúc cần thiết thì không thể vận dụng. Mà hiện giờ, hắn tự tin với sức mạnh của mình, cho dù thật sự gặp phải gió lốc không gian cũng không hề sợ hãi.

Hắn nhắm mắt lại, bình ổn cảm xúc, yên lặng suy nghĩ những chuyện nên làm sau khi trở lại Ngâm Tuyết Giới… Một khắc đồng hồ nhanh chóng qua đi, hắn mở mắt.

Gần như cùng một lúc, thế giới trước mắt đột nhiên thay đổi, trở nên hoàn toàn trắng xóa, một luồng gió lạnh như băng thổi thẳng vào mặt.

Ngâm Tuyết Giới

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!